Nhạc nềnObsession

Mảnh Kính Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Y tá trưởng Sâm tiến sát giường bệnh, ánh mắt sắc lẹm gí sát chiếc cốc nhựa chứa liều Haloperidol cực đắng vào môi Minh. Mùi nhựa tái chế rẻ tiền hòa lẫn với mùi hăng hắc của thứ hóa chất nén chặt bên trong cốc xộc thẳng vào mũi anh. Đó là Haloperidol, một loại thuốc kháng tâm thần điển hình, kẻ thù hóa học tàn bạo nhất đối với hệ thần kinh của một bác sĩ pháp y. Minh biết rất rõ cơ chế của nó: khi đi vào cơ thể, nó sẽ khóa chặt các thụ thể dopamine D2 ở vỏ não, biến một bộ óc sắc bén nhất thành một khối đất sét lờ đờ, mất đi khả năng suy luận logic vĩnh viễn. Anh không được phép nuốt nó. Tuyệt đối không.


"Uống đi, Lê Hoài Nam. Đừng để tôi phải dùng kẹp banh miệng," giọng Sâm khàn khàn, lạnh lùng như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Mụ đứng sừng sững dưới ánh đèn neon trắng xanh của phòng giam số 307, bóng mụ đổ dài, bao trùm lấy cơ thể gầy guộc đang bị xích chặt của Minh. Phía sau mụ, Ngô Huy vẫn khoanh tay đứng tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt ti hí sau gọng kính vàng không rời khỏi khuôn mặt quấn băng gạc của Minh dù chỉ một giây. Trần Hùng đứng bên cạnh, ngón tay mập mạp vẫn đặt hờ trên công tắc của chiếc dùi cui điện.


Minh hé mở môi. Sâm thô bạo dùng ngón tay đeo găng cao su bóp mạnh hai bên quai hàm của anh, ép khuôn mặt anh ngửa ra sau. Mụ ném viên thuốc màu trắng, không có lớp màng bao bảo vệ, thẳng vào sâu trong cổ họng Minh. Ngay khi viên thuốc chạm vào niêm mạc lưỡi, một vị đắng ngắt, nồng nặc tính kiềm bùng phát, như một dòng axit nhẹ thiêu đốt từng tế bào vị giác. Vị đắng kinh tởm ấy nhanh chóng kích thích tuyến nước bọt của Minh co thắt dữ dội.


Sâm lập tức đổ một ngụm nước lạnh từ chiếc ca nhựa vào miệng anh. "Nuốt!"


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, đại não của cựu bác sĩ pháp y hoạt động với tốc độ của một máy tính điều khiển. Minh không nuốt ngay. Anh áp dụng Quy trình nhổ thuốc giấu kẽ răng. Bằng một động tác lưỡi cực kỳ uyển chuyển và chuẩn xác, anh cuộn tròn viên thuốc đắng ngắt lại, dùng dòng nước mát bao bọc xung quanh nó để ngăn không cho lớp bột phấn Haloperidol tan rã quá nhanh vào khoang miệng. Anh ép viên thuốc xuống dưới gầm lưỡi, sát về phía cuống họng, giả vờ thực hiện một cú nuốt khan mạnh mẽ. Cơ cổ của anh gồ lên, tạo ra tiếng ực rõ ràng.


Nhưng Sâm không dễ bị lừa. Mụ là y tá trưởng đã làm việc ở Thiên Đức mười lăm năm, đã chứng kiến hàng ngàn thủ đoạn trốn thuốc của các bệnh nhân tâm thần nguy hiểm nhất. Mụ gằn giọng: "Há miệng ra! Nhấc lưỡi lên!"


Mụ rút chiếc đèn pin soi đồng tử chuyên dụng có độ sáng cực cao dắt bên hông, ngón tay cái lách tách bật công tắc. Chùm ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu thẳng vào khoang miệng Minh. Minh buộc phải há miệng rộng, nhưng viên thuốc vẫn đang nằm dưới lưỡi, bắt đầu rã ra dưới tác động của nước bọt, vị đắng ngắt tràn ra khiến niêm mạc má anh bỏng rát.


Đúng lúc chùm sáng của Sâm chuẩn bị quét xuống dưới gầm lưỡi Minh, một tiếng động lớn vang lên ngoài hành lang.


*Rầm! Xoảng!*


Tiếng xô nước lau nhà bằng tôn đổ nhào, tiếng nước chảy lênh láng và tiếng la hét hốt hoảng của Bà Sáu lao công vang dội trong không gian yên tĩnh của Khu C.


"Ối giời đất ơi! Cái chân què của tôi! Cứu tôi với!" tiếng kêu cứu chất phác nhưng vô cùng ồn ào của Bà Sáu lập tức thu hút sự chú ý của Trần Hùng và Ngô Huy. Cả hai giật mình quay đầu nhìn ra ngoài hành lang. Ngay cả Sâm cũng bị phân tâm trong tích tắc, cổ tay mụ hơi lệch đi, chùm ánh sáng đèn pin chệch khỏi khoang miệng Minh trong vòng đúng ba giây.


Ba giây vàng ngọc.


Minh lập tức hành động. Lưỡi anh đẩy mạnh viên thuốc Haloperidol đang tan dở vào kẽ răng hàm dưới, sát vào vùng nướu trong cùng của má trái—nơi có một khoảng trống sinh học nhỏ do chiếc răng khôn bị nhổ bỏ từ năm ngoái để lại. Anh dùng má trong ép chặt viên thuốc vào đó, giữ cho nó không di chuyển. Đồng thời, anh súc mạnh ngụm nước còn sót lại trong miệng, tạo ra tiếng động ọc ọc thuyết phục.


Khi Sâm quay đầu lại, khuôn mặt mụ đầy vẻ bực bội. Mụ gí sát đèn pin vào miệng Minh một lần nữa. "Nhấc lưỡi lên cao!"


Minh ngoan ngoãn nâng đầu lưỡi lên sát vòm họng. Dưới ánh sáng trắng của đèn pin, khoang dưới lưỡi của anh hoàn toàn trống rỗng, chỉ có dòng nước bọt trong suốt. Sâm rà soát chùm sáng khắp các ngóc ngách, quét qua cả vùng nướu răng, nhưng do vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của Minh đang bị sưng tấy nghiêm trọng, phần má trái của anh phồng to một cách tự nhiên, che khuất hoàn toàn hốc răng khôn chứa viên thuốc.


Mụ y tá trưởng nhíu mày, không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của viên thuốc màu trắng. Mụ hừ lạnh một tiếng, tắt đèn pin: "Tốt nhất là mày đã nuốt. Nếu ngày mai tao phát hiện mày lờ đờ không đủ liều, tao sẽ báo bác sĩ Huy cho sốc điện gấp đôi."


Mụ đưa cho Minh một cốc nước lọc nhỏ để súc miệng. Minh đón lấy cốc nước bằng đôi bàn tay run rẩy giả vờ, ngậm nước vào miệng, khéo léo dùng đầu lưỡi đẩy viên thuốc Haloperidol đã rã một nửa ra khỏi kẽ răng, hòa tan nó vào ngụm nước súc miệng rồi phun mạnh vào chiếc cốc nhựa đục ngầu. Những vệt bột trắng lợn cợn nhanh chóng chìm xuống đáy cốc.


Ngô Huy đứng ở cửa quan sát toàn bộ quá trình, gật đầu hài lòng: "Được rồi, khóa cửa lại. Đêm nay tăng cường giám sát phòng 307 qua camera. Tôi không muốn có bất kỳ sự cố nào trước ngày Hội Vô Diện đến kiểm tra."


Tiếng cửa sắt phòng giam đóng sập lại với một tiếng động khô khốc, xích khóa va vào nhau loảng xoảng. Ánh đèn neon trong phòng đột ngột tắt phụt, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt từ chiếc camera hồng ngoại gắn trên góc trần nhà phát ra những tia sáng đỏ lòm như con mắt của một loài quái vật đang rình rập trong bóng tối.


Minh nằm vật xuống giường sắt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vị đắng của Haloperidol vẫn còn sót lại trong khoang miệng, tàn phá niêm mạc má trái của anh, tạo ra một cảm giác rát bỏng, tê dại. Anh biết niêm mạc miệng của mình đã bị loét nhẹ do tính kiềm mạnh của thuốc. Nhưng điều đó không quan trọng. Bộ óc của anh, tư duy logic của một bác sĩ pháp y, vẫn hoàn toàn tỉnh táo và nguyên vẹn.


Anh nghiêng đầu sang bên trái, cơn đau từ vết mổ dọc mang tai lại bắt đầu throbbing—đập theo từng nhịp tim. Máu tươi vẫn rỉ ra, thấm ướt một mảng băng gạc trắng. Minh nhắm mắt, nhẩm tính thời gian. Bây giờ là khoảng 11 giờ đêm. Ca trực đêm của hộ lý Lý Minh sẽ bắt đầu vào lúc 12 giờ. Đó là khoảng thời gian duy nhất trong ngày hệ thống bảo an của Thiên Đức có kẽ hở do sự lười biếng và lòng tham của Lý Minh.


Khoảng một tiếng sau, tiếng bước chân kéo lê quen thuộc của Bà Sáu lao công vang lên bên ngoài hành lang. Tiếng chổi quét rác xào xạc đều đặn chạm vào cửa sắt phòng 307.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Ba tiếng gõ nhẹ vào chân cửa sắt—mật mã liên lạc thầm lặng giữa Minh và bà lão dọn dẹp. Minh khẽ ngồi dậy, xích sắt quanh cổ tay khẽ reo lên một tiếng nhỏ. Anh áp sát tai vào khe hở hẹp dưới chân cửa sổ sắt.


"Cậu Nam... cậu Nam ơi," giọng Bà Sáu thì thầm, nhỏ đến mức gần như bị át đi bởi tiếng gió rít qua khe cửa thông gió. "Tôi vừa dọn phòng trực ca của bọn bảo vệ. Tôi tuồn được cái này cho cậu."


Một vật nhỏ bọc trong lớp giẻ lau nhà ẩm ướt được đẩy khéo léo qua khe hở dưới chân cửa sắt. Minh nhanh chóng dùng ngón chân kẹp lấy chiếc giẻ, kéo vào trong bóng tối của gầm giường. Anh cúi xuống, gỡ lớp vải ra.


Bên trong là một mảnh thủy tinh dày, màu hổ phách, có độ cong đặc trưng của phần đáy chai thuốc an thần cũ đã bị đập vỡ. Một cạnh của mảnh thủy tinh vát nhọn, sắc bén vô cùng. Đây chính là Dao mổ thủy tinh mài sắc—vật phẩm bảo mệnh đầu tiên của anh trong địa ngục này.


Nhưng trước khi Minh kịp cất giấu mảnh kính, giọng Bà Sáu lại vang lên, lần này run rẩy đầy sợ hãi:


"Cậu phải cẩn thận... Tôi nghe bọn bảo vệ khúm núm nói chuyện điện thoại với ai đó ở Chợ Lớn. Băng Hắc Long... bọn chúng đã cài người vào khu điều trị chung của viện để tìm cậu đòi nợ máu rồi. Bọn chúng nói nếu không tìm thấy tiền, chúng sẽ rạch nát khuôn mặt của cậu..."


Lời cảnh báo của Bà Sáu như một luồng gió lạnh buốt thổi qua căn phòng tối. Minh siết chặt mảnh kính vỡ trong lòng bàn tay, cạnh sắc của nó cứa vào da thịt anh gieo cảm giác đau buốt, nhưng ánh mắt anh trong bóng tối lại lóe lên một tia sáng sắc lạnh của một kẻ đi săn chứ không phải một con mồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!