Nhạc nềnObsession

Lá Phổi Khói Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn hơi nước nóng từ những vòi sen rỉ sét của phòng tắm tập thể Khu C bắt đầu loãng dần, để lộ ra những mảng tường đá vôi loang lổ vết rêu ẩm. Dưới sàn gạch men xám xịt dính bết bọt xà phòng, Hùng 'Chó Điên' vẫn quỳ sụp, cánh tay phải xăm trổ hình rắn rết buông thõng vô lực. Tiếng cười sằng sặc đầy tàn bạo của gã giang hồ Chợ Lớn vẫn còn âm vang, dội vào lồng ngực Hoàng Minh như một chuỗi xung điện áp lực cao.


"Đại ca Long 'Búa'... đã tiếp cận em gái mày..."


Lời đe dọa ấy như một lưỡi dao mổ vô hình rạch thẳng vào mỏ neo cảm xúc duy nhất còn sót lại của Minh. Hoàng Yến. Đôi bàn tay thon dài của cựu bác sĩ pháp y siết chặt lại, cạnh sắc của mảnh thủy tinh tự chế giấu dưới đế giày bảo hộ cứa vào da thịt anh qua lớp vải mỏng, gieo vào lòng bàn tay cảm giác đau buốt lạnh lùng. Nhưng nhịp tim của anh, hiển thị trong hệ thống phân tích sinh học nội tâm, không được phép vượt quá ngưỡng bảy mươi nhịp một phút. Anh hít một hơi sâu, điều hòa hơi thở theo tần số chậm của thiền định, ép lồng ngực co bóp đều đặn để triệt tiêu phản xạ hoảng loạn tự nhiên.


Minh không lãng phí một giây nào để tranh cãi với kẻ bại trận. Anh xoay người, bước đi không tiếng động trên sàn gạch trơn trượt, để lại Hùng 'Chó Điên' và lũ đàn em đang loay hoay trong làn hơi sương mịt mờ. Anh lách qua cánh cửa kính mờ của phòng tắm, men theo hành lang tối tăm của Khu C để trở về phòng giam số 307.


Cơn đau từ vết rách thẩm mỹ dọc mang tai trái vẫn rỉ ra từng giọt máu ấm nóng, thấm qua lớp băng gạc trắng loang lổ. Thực quản của anh co thắt dữ dội, di chứng của chiếc sim rác màu đỏ bị nuốt chửng đêm qua vẫn đang gặm nhấm niêm mạc bằng những cơn rát buốt khô khốc. Mỗi nhịp nuốt nước bọt là một lần Minh phải áp dụng kỹ thuật triệt tiêu phản xạ co rút cơ học để giữ cho khuôn mặt không bị biến dạng vì đau đớn trước tầm mắt của các hộ lý tuần tra ca ngày.


*Ầm!*


Một tiếng nổ trầm đục, nghẹn ứ vang lên từ phía dưới lòng đất, làm rung chuyển nhẹ móng bê tông cốt thép của toàn bộ dãy nhà biệt giam Khu C. Tiếng động không lớn do bị triệt tiêu qua nhiều lớp tường cách âm, nhưng áp suất không khí trong hành lang đột ngột thay đổi.


Khứu giác nhạy cảm của một cựu pháp y từng tiếp xúc với hàng trăm ca ngộ độc khí lâm sàng lập tức căng ra. Minh đứng sững lại sát mép cửa phòng 307. Anh hít nhẹ một luồng khí mỏng luồn qua khe thông gió kỹ thuật.


Mùi hôi đặc trưng của mercaptan—chất tạo mùi được pha trộn vào khí hóa lỏng LPG để cảnh báo rò rỉ—hòa lẫn với mùi ngọt lịm, nồng nặc của các hợp chất hydrocarbon chưa cháy hết. Nhưng đáng sợ hơn cả là sự xuất hiện âm thầm của một luồng khí không màu, không mùi, đang len lỏi với tốc độ cực nhanh trong không khí: Carbon Monoxide (CO).


"Sự cố rò rỉ khí gas từ nhà bếp trung tâm," đại não của Minh đưa ra kết luận logic trong vòng hai giây. "Áp suất đường ống rỉ sét lâu năm bị vỡ dưới tác động của bão lớn. Đám cháy đã bùng phát."


Ngay lập tức, hệ thống đèn neon trắng xanh dọc hành lang chớp nháy liên tục rồi vụt tắt hoàn toàn. Tiếng o o đều đặn của quạt thông gió công nghiệp im bặt. Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo của đêm bão lập tức nuốt chửng toàn bộ Khu C. Chỉ vài giây sau, tiếng còi báo động cháy bắt đầu rú lên từng hồi chói tai, dồn dập và hoảng loạn dưới ánh đèn xoay màu đỏ rực rỡ từ hệ thống nguồn điện khẩn cấp của hành lang.


"Cháy! Có rò rỉ gas ở nhà bếp Khu B! Di tản mau!"


Tiếng hét thất thanh của nhân viên cấp dưỡng Lê Văn Tèo vang lên từ phía cầu thang kỹ thuật, kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn của đội hộ lý ca ngày. Bọn họ tháo chạy hoảng loạn, tiếng chìa khóa va vào nhau loảng xoảng dồn dập. Trong cơn sinh tử, sự ích kỷ của con người trỗi dậy; lính gác chỉ lo chạy thoát thân, bỏ mặc toàn bộ các bệnh nhân tâm thần nguy hiểm vẫn đang bị khóa chặt trong các phòng giam biệt lập của Khu C.


Khói độc màu xám đục, đậm đặc bắt đầu tràn qua các khe cửa sắt phòng giam. Carbon Monoxide có ái lực với hemoglobin trong hồng cầu cao gấp hai trăm năm mươi lần so với oxy. Khi hít phải, nó sẽ nhanh chóng tạo thành carboxyhemoglobin (COHb), chặn đứng quá trình vận chuyển oxy đến các mô tế bào, gây ra tình trạng thiếu oxy đại não cấp tính, dẫn đến mất ý thức và tử vong chỉ trong vòng chưa đầy năm phút.


Lồng ngực Minh bắt đầu nóng rát. Cơn ho khan cơ học dội lên từ phế quản, ép anh phải đưa tay bấu chặt lấy thành giường sắt. Anh biết mình chỉ có đúng ba phút trước khi nồng độ CO trong phòng giam vượt quá ngưỡng bão hòa.


Minh quỳ xuống bên cạnh gầm giường phòng 307. Anh thò tay vào kẽ hở sâu dưới bệ gạch lỏng lẻo, rút ra bao Thuốc lá ngoại Hero—vật phẩm trao đổi ngầm mà anh đã tích trữ được từ hộ lý Lý Minh. Minh xé rách bao thuốc, dùng ngón tay thon dài bóp nát phần đầu lọc của mười điếu thuốc.


Đầu lọc của thuốc lá ngoại Hero được làm từ cellulose acetate kết hợp với các hạt than hoạt tính siêu mịn. Than hoạt tính có cấu trúc xốp với hàng triệu lỗ rỗng vi mô, tạo ra diện tích bề mặt cực lớn để hấp phụ vật lý các phân tử khí độc và hợp chất hữu cơ dễ bay hơi.


Minh xé một vạt vải lớn từ chiếc chăn bông y tế mỏng trên giường, nhúng sũng nước lạnh từ vòi nước bồn rửa mặt vẫn còn chảy nhỏ giọt. Anh rải đều phần than hoạt tính và sợi cellulose acetate từ đầu lọc thuốc lá vào giữa lớp vải ẩm, cuộn tròn lại nhiều lớp, rồi áp chặt vào mũi và miệng, buộc cố định ra sau gáy.


Đây là chiếc mặt nạ lọc độc hóa học dã chiến thô sơ nhưng hoạt động hoàn hảo dựa trên nguyên lý hấp phụ của carbon hoạt tính và màng chắn vật lý của nước. Hơi nước ẩm trong vải sẽ hòa tan các hạt bụi khói nóng, trong khi lớp than hoạt tính giữ lại các phân tử khí độc trước khi chúng kịp đi vào phế nang phổi của anh.


Minh hít vào một hơi thở mỏng. Vị đắng của bụi than hoạt tính xộc vào đầu lưỡi, nhưng lồng ngực anh lập tức cảm thấy dịu đi, luồng khí đi vào phổi đã được thanh lọc bớt nhiệt lượng và tạp chất độc hại.


Anh rút chiếc chìa khóa vạn năng bằng sáp tự chế giấu dưới đế giày ra. Do hệ thống điện của viện đã sụp đổ hoàn toàn, các khóa từ điện tử của cửa phòng giam đã tự động chuyển sang chế độ khóa cơ vật lý bảo mật để ngăn bệnh nhân trốn thoát. Minh tra chiếc chìa sáp vào ổ khóa cơ của phòng 307, dùng lực ngón tay xoay nhẹ theo chiều kim đồng hồ.


*Tạch.*


Cửa sắt mở ra. Minh khom người, áp sát cơ thể xuống mặt sàn xi măng ẩm ướt của hành lang. Nhiệt độ của khói độc rất cao khiến nó luôn bay lên sát trần nhà; việc bò sát mặt đất giúp Minh tận dụng được luồng oxy sạch cuối cùng nằm trong khoảng mười centimet sát sàn nhà.


Trong bóng tối rực đỏ của ánh đèn báo động khẩn cấp, khói mù bao phủ như một tấm lụa xám khổng lồ. Tiếng ho xé lòng, tiếng gào thét điên cuồng của những bệnh nhân tâm thần bị bỏ lại vang lên từ các phòng giam bên cạnh, tạo nên một bản đồng ca của địa ngục.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Một tiếng gõ kim loại yếu ớt, đứt quãng dội qua đường ống nước sưởi rỉ sét sát chân tường.


Minh giật mình. Đó là mật mã Morse gõ tường của Thành 'Thẹo' ở phòng giam số 309 ngay bên cạnh. Nhịp gõ chậm dần, lỏng lẻo như một hơi thở tàn sắp tắt.


Tinh thần cứu người chính trực của một bác sĩ pháp y ba đời y đức trỗi dậy, xung đột dữ dội với bản năng sinh tồn lạnh lùng của một kẻ đang bị truy nã đỏ. Nếu anh dừng lại cứu Thành 'Thẹo', anh sẽ mất đi những giây phút vàng ngọc để thoát ra ngoài trước khi đám cháy bao vây lối thoát hiểm. Nhưng Thành 'Thẹo' là người đã giúp anh canh gác hành lang, là mỏ neo đồng minh duy nhất của anh trong cái lồng sắt này.


"Mình là bác sĩ. Dao mổ dùng để cứu người, không phải để bỏ mặc cái chết."


Lời thề Hippocrates nhẩm lại trong đại não xua tan mọi sự do dự. Minh bò nhanh về phía cửa phòng 309. Anh tra chìa khóa sáp vào ổ khóa, xoay mạnh. Cánh cửa sắt nặng nề rít lên rồi mở toang.


Trong phòng, khói độc đã tràn ngập đến nửa giường. Thành 'Thẹo' đang nằm co quắp dưới sàn nhà, khuôn mặt có vết sẹo dài co rút lại, hai mắt trợn ngược, sùi bọt mép do cơn co giật thiếu oxy não cấp tính. Nhịp thở của gã nông và đứt quãng, cơ ngực co thắt liên tục vô lực.


Minh áp sát, dùng ngón tay cái bấm mạnh vào huyệt Nhân Trung dưới vách ngăn mũi của Thành để kích thích hệ thần kinh trung ương hồi tỉnh, cắt cơn co giật cơ học. Anh nhanh chóng xé vạt áo bệnh nhân của Thành, thấm nước lạnh từ chai nước đổ dở trên bàn, quấn chặt quanh mũi miệng cho gã.


Anh xốc nách Thành 'Thẹo', dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể của gã lên bả vai phải của mình. Vết thương đạn sượt vai trái chưa lành của Minh bị kéo căng, đau buốt như có luồng lửa đốt, nhưng anh nghiến chặt răng, triệt tiêu phản xạ co rút đau để giữ thăng bằng. Anh kéo lê thân hình nặng nề của Thành bò sát mặt sàn hành lang, men theo vách tường tiến về phía cửa thoát hiểm phía Đông của Khu C.


Khói độc ngày càng đậm đặc, tầm nhìn giảm xuống dưới nửa mét. Sức nóng từ đám cháy nhà bếp phía dưới bắt đầu bốc lên qua các khe nứt sàn bê tông, làm chảy mềm các đường dây cáp điện trên trần nhà rơi xuống lách tách.


Cuối cùng, Minh cũng tiếp cận được cánh cửa thép dày bản của lối thoát hiểm Khu C. Anh dùng tay phải đẩy mạnh thanh đẩy khẩn cấp (panic bar) của cửa thoát hiểm.


Cánh cửa không hề nhúc nhích.


Minh bàng hoàng nheo mắt quan sát qua làn khói xám. Phía trên khe cửa, một thanh sắt phi 24 dày bản đã bị luồn qua hai vòng khoen thép hàn chết vào khung cửa từ phía bên ngoài. Có tiếng khóa xích sắt loảng xoảng dội lại từ phía bên kia vách thép.


Ngô Huy đã ra lệnh cho lính gác khóa chặt toàn bộ lối thoát hiểm của Khu C từ bên ngoài trước khi di tản. Gã muốn lợi dụng sự cố hỏa hoạn tự nhiên này để tiêu diệt tận gốc toàn bộ nhân chứng và những kẻ điên phiền phức, biến Khu C thành một chiếc lò thiêu xác hợp pháp.


Khói độc cuồn cuộn tràn tới, bao vây lấy Hoàng Minh và Thành 'Thẹo' đang nằm lờ đờ sát chân cửa thép. Lồng ngực Minh nóng rát như lửa đốt, dưỡng khí trong phổi đang cạn kiệt dần dưới áp lực ngạt thở tập thể.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!