Cận Chiến Phòng Tắm
Ánh đèn pin cực mạnh của Trần Hùng quét một đường sắc lẹm qua khe cửa gỗ mục nát, rọi thẳng vào dãy kệ sắt nơi Hoàng Minh đang nấp. Luồng sáng trắng lóa xé rách bóng tối ẩm mốc của tầng áp mái dãy nhà B, kéo theo những hạt bụi li ti bay múa hỗn loạn trong không trung. Chỉ cách vệt sáng ấy chưa đầy mười mươi centimet, Minh đứng bất động như một pho tượng đá. Tấm lưng gầy guộc của anh áp chặt vào vách tường bê tông lạnh ngắt, hai tay buông thõng nhưng các đầu ngón tay đã bấm chặt vào lòng bàn tay để kiềm chế cơn run rẩy vật lý.
Trong cổ họng anh, một cơn đau rát buốt dội lên như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm vào niêm mạc. Đó là di chứng của chiếc sim rác màu đỏ mà anh buộc phải nuốt chửng vào dạ dày đêm trước để qua mặt đợt lục soát. Dù đã dùng rễ cây dại kích thích dạ dày co bóp để nôn chiếc sim ra an toàn, nhưng cạnh nhựa sắc nhọn của nó đã kịp cứa rách một đường dài trong thực quản. Bụi mốc nồng nặc từ những chồng hồ sơ cũ của thập niên 90 đang kích thích phế quản của Minh dữ dội, ép anh vào một cơn ho cơ học không thể cưỡng lại.
Minh cắn chặt răng, nuốt ngược dòng máu ấm nóng đang rỉ ra trong khoang miệng. Anh áp dụng quy tắc sinh tồn phòng biệt giam tối, nhắm mắt lại để tập trung toàn bộ ý chí vào hệ thần kinh trung ương. Anh chủ động kích hoạt năng lực "Triệt tiêu phản xạ co rút cơ học do đau", khóa chặt các xung thần kinh cảm giác truyền từ thực quản lên tủy sống. Nhịp tim của anh, vốn đang dao động mạnh do thiếu oxy, từ từ được kéo ghì xuống mức sáu mươi lăm nhịp một phút nhờ kỹ thuật điều hòa hơi thở sâu của sư thầy Thích Thanh. Lồng ngực anh bất động. Cơn ho bị dập tắt ngay từ trong cuống họng.
"Mẹ kiếp, cái trần nhà dột nát này sắp sập đến nơi rồi," tiếng Trần Hùng chửi thề vang lên ngay ngoài cửa. Bước chân nặng nề của gã nện lên sàn gỗ mục nghe răng rắc. Gã rọi đèn pin thêm một vòng quanh đống thùng carton cũ bám đầy mạng nhện, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ rằng kẻ mà gã đang tìm kiếm đang nấp ngay sau kệ sắt chỉ cách gã một bức tường mỏng. Đối với Hùng, một kẻ tâm thần phân liệt đang co giật dưới nhà ăn thì không thể nào xuất hiện ở tầng áp mái bảo mật này được. Sự chủ quan của kẻ quen dùng bạo lực đã che mờ óc quan sát của gã.
Sau vài giây im lặng nghẹt thở, Trần Hùng quay người bước xuống cầu thang gỗ, tiếng bước chân xa dần rồi mất hút sau tiếng sập cửa sắt của dãy nhà B.
Minh thở hắt ra một hơi dài, vị máu tanh nồng tràn đầy khoang miệng. Anh không lãng phí một giây nào. Lách người ra khỏi góc tối, anh giấu cuốn sổ tay pháp y của cha—bên trong có kẹp bức ảnh polaroid cũ của bà Mỹ và Trịnh Thế Khải—vào sâu trong lớp lót của chiếc áo bó cưỡng bức đã bị anh cắt đứt chỉ may bên trong. Anh di chuyển nhanh chóng men theo lối thoát hiểm kỹ thuật dẫn xuống hầm ngầm, rồi lén lách qua cửa thông đạo để trở lại Khu C trước khi đội hộ lý hoàn thành việc kiểm kê quân số sau vụ bạo động.
***
Nửa tiếng sau, phòng tắm tập thể của Khu C chìm trong một bầu không khí ngột ngạt và mờ mịt. Tiếng nước xối xả từ những vòi sen rỉ sét đập mạnh xuống sàn gạch men tạo nên những âm thanh ầm ĩ, dội vào bức tường đá vôi thành những tiếng vang hỗn loạn. Làn hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, đậm đặc như một tấm màn sương mù màu trắng đục, làm nhòe đi ánh đèn neon yếu ớt trên trần nhà và triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn xa quá hai mét.
Minh đứng dưới vòi sen cuối phòng tắm, để dòng nước ấm dội thẳng vào khuôn mặt quấn băng gạc loang lổ vết máu của mình. Anh cần dòng nước rửa trôi đi lớp bụi mốc của tầng áp mái và những vệt máu khô dọc mang tai. Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của anh—hậu quả của ca phẫu thuật hoán đổi nhân dạng cưỡng bức—đang đỏ lằn lên dưới làn nước ấm, rỉ ra những giọt dịch hồng nhạt. Cơn đau rát buốt từ thực quản vẫn âm ỉ dội lên theo từng nhịp nuốt nước bọt, nhưng đại não của cựu bác sĩ pháp y lúc này chỉ tập trung vào việc phân tích bức ảnh polaroid anh vừa tìm thấy. Mối quan hệ giữa Trịnh Thế Khải và mẹ của Lê Hoài Nam chính là chìa khóa giải thích cho toàn bộ sự điên loạn của chuỗi thù hận này.
Đột nhiên, tiếng nước chảy xối xả xung quanh dường như bị một luồng áp lực vô hình đè nặng.
Minh nhạy cảm nhận ra sự thay đổi của áp suất không khí trong phòng tắm. Có tiếng bước chân di chuyển rất nhẹ trên sàn gạch trơn trượt—không phải bước đi kéo lê vô hồn của những bệnh nhân tâm thần thông thường, mà là bước chân có chủ đích, phân bổ trọng lượng đều lên má ngoài bàn chân để triệt tiêu tiếng động.
Anh chưa kịp quay đầu lại thì bốn bóng đen đã đột ngột nhô ra từ làn hơi nước mịt mờ, bao vây chặt lấy anh từ bốn phía.
Dẫn đầu nhóm người là Hùng 'Chó Điên'—phó băng Hắc Long của khu Chợ Lớn. Gã mặc bộ quần áo bệnh nhân xộc xệch, mái tóc nhuộm vàng xơ xác bết chặt vào vầng trán đầy sẹo. Đôi mắt một mí ti hí của gã lộ rõ vẻ khát máu và tàn nhẫn của một kẻ chuyên sống bằng nghề đòi nợ thuê. Ba gã đàn em đi sau gã đều là những tên giang hồ sừng sỏ giả dạng bệnh nhân, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo xám rách nát.
"Lê Hoài Nam. Mày trốn kỹ thật đấy," Hùng 'Chó Điên' lên tiếng, giọng khàn đặc vì khói thuốc lá, vang lên đầy đe dọa giữa tiếng nước chảy xối xả. "Mày tưởng chui vào cái viện tâm thần này thì băng Hắc Long không sờ gáy được mày à?"
Minh lùi lại một bước, tấm lưng gầy áp sát vào mảng tường gạch men trơn trượt đầy rêu ẩm. Anh cố tình buông lỏng cơ mặt, tạo ra ánh mắt lờ đờ, vô hồn của kẻ bị thuốc an thần hủy hoại thần kinh để tiếp tục duy trì vỏ bọc. "Tôi... tôi không biết các người nói gì... Tôi không phải Nam..."
"Bớt giả điên giả dại đi con chó!" Hùng 'Chó Điên' gầm lên. Gã bước tới, vung tay ra hiệu cho hai gã đàn em áp sát.
Hai tên giang hồ lao vào khống chế Minh. Trong không gian chật hẹp và trơn trượt của phòng tắm, Minh định dùng chân đạp mạnh vào gối gã bên phải để giải vây, nhưng sàn gạch men bám đầy bọt xà phòng quá trơn khiến anh suýt mất thăng bằng ngã ngửa. Thể xác suy kiệt do mất máu từ vết thương đạn sượt vai trái và chấn thương thực quản rỉ máu trong khiến phản xạ cơ học của anh bị chậm đi một nhịp.
*Bịch!*
Minh bị hai tên đàn em khóa chặt hai tay từ phía sau, đẩy mạnh cơ thể anh áp sát vào mảng tường gạch men lạnh ngắt. Cú va đập mạnh khiến bả vai trái bị bỏng điện cũ của anh dội lên cơn đau buốt tột cùng. Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái bị kéo căng, rách nhẹ một đường nhỏ, máu tươi lập tức rỉ ra, loang lổ dọc theo cổ áo bệnh nhân.
Hùng 'Chó Điên' bước sát lại gần, khuôn mặt dữ dằn gí sát vào mặt Minh. Gã đưa bàn tay phải lên, kẹp giữa hai ngón tay trỏ và ngón giữa là một lưỡi dao lam sắc lẹm, sáng loáng dưới ánh đèn neon. Gã gí sát lưỡi dao lam lạnh ngắt vào ngay vết mổ đang rỉ máu dọc mang tai của Minh.
"Khai ra! Năm tỷ đồng tiền cướp tiệm vàng năm xưa mày giấu ở đâu?" Hùng 'Chó Điên' rít qua kẽ răng, lưỡi dao lam ấn nhẹ vào da thịt Minh, cắt đứt một sợi chỉ khâu thẩm mỹ tự chế bằng chỉ chăn bông, khiến máu chảy dầm dề dọc cổ áo anh. "Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tao. Chỉ cần tao rạch một đường từ tai xuống cổ họng, mày sẽ phun máu ra như vòi nước đấy."
Cơn đau rát buốt từ vết rách mang tai hòa lẫn với vị máu mặn chát trong thực quản đe dọa làm Minh mất đi sự tỉnh táo. Nhưng trong giây phút sinh tử ấy, đại não của cựu bác sĩ pháp y hoạt động với sự lạnh lùng cực hạn. Anh biết rằng trong phòng tắm tập thể này có một tấm cửa kính mờ ngăn cách với hành lang tuần tra của lính gác ca đêm; nếu anh bộc lộ võ thuật hay phản kháng bạo lực thô bạo, tiếng động lớn sẽ lập tức thu hút Trần Hùng quay lại, và vỏ bọc giả điên của anh sẽ sụp đổ vĩnh viễn.
Anh phải hạ gục Hùng 'Chó Điên' bằng một thủ đoạn y học tinh vi không để lại vết sẹo mới trên người gã, khiến lính gác tưởng gã tự trượt chân ngã do một cơn động kinh bộc phát.
Minh lợi dụng dòng nước nóng xối xả từ vòi sen phía trên đang dội thẳng vào người, làm ướt sũng lớp áo bệnh nhân và tạo ra một lớp mỡ bôi trơn sinh học tự nhiên giữa da thịt anh và bàn tay khống chế của hai tên đàn em. Anh thực hiện động tác vặn vai đặc biệt—chủ động trật khớp vai trái tạm thời để thu hẹp khoảng cách cơ học, rồi đột ngột xoay người trượt khỏi thế khóa đôi của hai gã giang hồ như một con lươn nước.
"Mẹ kiếp! Giữ nó lại!" Hùng 'Chó Điên' hét lớn, vung tay chém lưỡi dao lam thẳng vào mặt Minh.
Minh nghiêng đầu né tránh trong tích tắc. Lưỡi dao lam sượt qua băng gạc mang tai trái, cắt đứt hoàn toàn lớp vải trắng loang lổ máu. Minh không lùi lại, anh bước tiến lên một bước chéo góc, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực của ngón tay cái bàn tay phải bấm mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh nằm trên bả vai phải đang cầm dao của Hùng 'Chó Điên'.
Huyệt Kiên Tỉnh là giao điểm của đường nối từ huyệt Đại Chùy đến đỉnh vai, nằm ngay trên bó sợi thần kinh vận động của đám rối cánh tay điều khiển cơ thang và cơ delta. Minh dồn một lực ấn cực mạnh lên tới ba mươi kilôgam trên một centimet vuông trực tiếp vào vị trí huyệt vị.
*Hự!*
Hùng 'Chó Điên' trợn ngược mắt, toàn bộ cơ thể gã đông cứng lại trong một phần mười giây. Xung thần kinh vận động truyền xuống cánh tay phải của gã bị chặn đứng hoàn toàn do hiện tượng tê liệt thần kinh cơ học tạm thời. Cánh tay cầm dao của gã rụng rời, mất sạch lực co bóp cơ bắp. Lưỡi dao lam sắc lẹm tuột khỏi những ngón tay vô lực, rơi xuống sàn gạch men rồi bị dòng nước xối xả cuốn thẳng xuống lỗ thoát nước phòng tắm.
"Tay... tay của tao..." Hùng 'Chó Điên' lắp bắp hoảng sợ, gã quỵ hai gối xuống sàn nước trơn trượt, cánh tay phải buông thõng, hoàn toàn mất đi khả năng cử động như một khúc gỗ mục.
Hai tên đàn em của gã bàng hoàng trước cảnh tượng đại ca của mình bị hạ gục chỉ bằng một cú chạm tay nhẹ vào vai. Bọn chúng định lao vào ăn thua đủ, nhưng Minh đã nhanh chóng lùi lại vào làn hơi nước dày đặc, biến mất như một bóng ma trong màn sương mù trắng đục.
Từ trong bóng tối mịt mờ của hơi nước, Minh đứng im lặng quan sát Hùng 'Chó Điên' đang vật lộn dưới sàn tắm. Nhịp tim của anh nhanh chóng được kéo về mức ổn định dưới bảy mươi lần một phút. Anh đã khống chế được mối nguy hiểm vật lý trực tiếp mà không để lại bất kỳ vết thương hở nào trên người Hùng, bảo toàn hoàn hảo vỏ bọc của một kẻ điên vô hại trước camera giám sát hành lang.
Tuy nhiên, Hùng 'Chó Điên' không hề tỏ ra hoảng loạn hay đầu hàng. Gã quỳ trên sàn nước lạnh lẽo, bả vai phải vẫn tê dại không thể nhấc lên, nhưng khuôn mặt dữ dằn của gã đột ngột giãn ra thành một nụ cười nham hiểm đầy biến thái. Gã ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ sọc nhìn thẳng vào làn hơi nước mờ mịt nơi Minh đang ẩn nấp, rồi cười sằng sặc.
Tiếng cười của gã vang vọng rùng rợn trong không gian kín của phòng tắm tập thể, át cả tiếng nước chảy xối xả từ vòi sen.
"Mày giỏi lắm, Lê Hoài Nam... Mày bấm huyệt làm liệt tay tao, mày giả điên để trốn nợ..." Hùng 'Chó Điên' ho sặc sụa vì nước lã bắn vào mặt, giọng gã khàn đặc đầy sự đắc thắng tàn bạo. "Nhưng mày nghĩ mày trốn ở cái xó Thiên Đức này là an toàn à? Mày có giỏi thì cứ ở đây mà giả điên suốt đời đi!"
Gã ghé sát khuôn mặt rỗ của mình xuống sàn gạch, rít qua kẽ răng từng chữ mang theo một luồng điện chấn động đánh thẳng vào tâm trí Minh:
"Đại ca Long 'Búa' của tao... đã tìm thấy con em gái Hoàng Yến của mày ngoài đời rồi. Con bé đang đi bộ một mình về khu tập thể nhạc viện... Hắn đang cho đàn em áp sát con bé ngay trong đêm bão này. Để xem mày có muốn đổi năm tỷ lấy mạng của em gái mày không!"
Minh đứng chôn chân trong làn hơi nước nóng, toàn bộ cơ thể anh như đông cứng lại dưới dòng nước xối xả. Dưới lớp băng gạc rách nát, đôi mắt sắc lạnh của cựu bác sĩ pháp y co rút lại cực hạn. Lời hứa bảo vệ em gái Hoàng Yến bằng mọi giá dội lên trong lồng ngực anh như một tiếng sấm sét giữa đêm bão. Anh biết Long 'Búa' là một kẻ tàn bạo không có nhân tính; nếu gã không có được số tiền năm tỷ, Hoàng Yến chắc chắn sẽ phải gánh chịu một hậu quả thảm khốc.
Mỏ neo cảm xúc duy nhất giữ Minh không hóa điên lúc này đang bị kẻ thù bóp nghẹt. Anh không thể chần chừ thêm một ngày nào nữa tại viện Thiên Đức này. Kế hoạch vượt ngục phải được đẩy nhanh ngay trong đêm nay, bằng mọi giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!