Bí Mật Dòng Họ Lê
Tiếng còi báo động dập tắt bạo động rú lên từng hồi chói tai ngoài sảnh nhà ăn dội vào hành lang tối, như một chiếc thòng lọng vô hình đang từ từ siết chặt lấy cổ Hoàng Minh. Ánh đèn LED màu đỏ trên đầu đọc thẻ từ trước mặt anh vẫn nhấp nháy liên tục ba nhịp ngắn, tàn nhẫn và lạnh lùng báo lỗi mã số bảo mật.
Cánh cửa thép dày ngăn cách giữa nhà ăn bạo loạn và dãy nhà hành chính B vẫn đóng chặt. Minh đứng im lặng trong bóng tối, tấm lưng gầy áp sát vào bức tường bê tông lạnh ngắt. Dưới lớp băng gạc quấn quanh mặt, vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái đang co rút, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng thấm vào cổ áo bệnh nhân xám xịt. Nhưng cơn đau vật lý ấy nhanh chóng bị đè bẹp bởi cảm giác bỏng rát, nghẹn ứ nơi lồng ngực. Mỗi lần Minh cố nuốt nước bọt, cạnh nhựa sắc của chiếc sim rác mà anh nuốt vào dạ dày đêm qua lại như một lưỡi dao lam cứa rách niêm mạc thực quản, dội lên những cơn đau thắt sau xương ức. Vị tanh nồng của máu tươi rỉ ra trong khoang miệng khiến anh phải mím chặt môi, nuốt ngược dòng máu nóng vào trong để tránh để lại bất kỳ dấu vết sinh học nào tại hiện trường.
Anh chỉ có đúng ba phút trước khi Trần Hùng và Đội Hộ lý Vũ trang Khu C khống chế được Trương Phách và tiến hành kiểm kê quân số.
Minh nheo mắt quan sát cấu trúc của đầu đọc thẻ từ hiệu Soyal đời cũ gắn trên tường. Là một cựu bác sĩ pháp y có tư duy logic cực đoan, anh lập tức phân tích hệ thống bảo mật này dưới góc độ cơ điện học thực tế. Chiếc thẻ từ cấp 2 của Ngô Huy bị lỗi mã số không phải vì thẻ hỏng, mà vì chuyên gia an ninh mạng Phan Hải đã cập nhật thuật toán mã hóa trên máy chủ trung tâm. Tuy nhiên, những dòng thiết bị kiểm soát ra vào sản xuất từ cuối thập niên 2000 luôn tồn tại một điểm yếu chí mạng về mặt phần cứng: rơ-le khóa từ (solenoid lock) luôn hoạt động theo nguyên lý fail-safe—tự động nhả chốt khi mất điện hoặc khi vi điều khiển bị treo để đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy.
Minh thọc ngón tay thon dài vào túi quần bệnh nhân, rút ra một đầu đánh lửa piezo siêu nhỏ—vật phẩm anh đã khéo léo tháo từ chiếc bật lửa gas cũ của Lý Minh trước đó. Đầu đánh lửa này có khả năng tạo ra một xung điện tĩnh có điện áp lên tới hàng ngàn volt nhưng dòng điện cực nhỏ, đủ để làm nhiễu loạn các mạch tích hợp nhạy cảm mà không gây cháy nổ.
Anh luồn sợi dây đồng mỏng tháo từ cuộn dây quạt hỏng vào khe hở nhỏ dưới gầm đầu đọc thẻ, áp sát vào cổng tiếp đất (GND) của bo mạch. Tay phải Minh giữ chặt đầu đánh lửa piezo, tay trái anh quẹt chiếc thẻ từ lỗi của Ngô Huy vào đầu đọc. Ngay khoảnh khắc đèn đỏ vừa lóe sáng báo lỗi, Minh nhấn mạnh nút đánh lửa.
Tạch!
Một tia lửa điện cực nhỏ phóng ra từ đầu dây đồng, đánh trực tiếp vào cổng tiếp đất của đầu đọc. Dòng xung điện tĩnh cường độ cao lập tức làm quá tải bộ lọc nhiễu của vi điều khiển bên trong bo mạch Soyal. Hệ thống treo lâm sàng trong vòng ba giây. Tiếng bíp kéo dài bị ngắt quãng đột ngột, kéo theo tiếng "tạch" cơ học khô khốc từ phía trên khung cửa thép.
Nam châm điện đã nhả chốt.
Minh dùng bả vai phải tì mạnh, đẩy cánh cửa thép hé mở vừa đủ để cơ thể gầy guộc của anh lách qua, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Toàn bộ quá trình bẻ khóa diễn ra trong đúng bốn giây, không để lại bất kỳ vết cạy phá vật lý nào trên ổ khóa.
Hành lang dãy nhà B hiện ra trước mắt anh như một đường hầm tối tăm và lạnh lẽo. Trái ngược với không khí hỗn loạn đầy tiếng gào thét ngoài nhà ăn, nơi đây im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió bão rít gào qua các khe cửa sổ thông gió trên cao. Minh di chuyển nhanh chóng, áp dụng quy tắc né điểm mù camera. Anh biết rõ chu kỳ xoay mười hai giây của hệ thống camera hồng ngoại hành lang; anh di chuyển bám sát chân tường, lợi dụng những khoảng tối dưới bóng của các cây cột bê tông lớn để tiến về phía cầu thang thoát hiểm cũ dẫn lên tầng áp mái.
Mỗi bước đi nhanh khiến lồng ngực Minh co thắt dữ dội. Cơn đau từ vết rách thực quản dội lên từng cơn, buộc anh phải liên tục hít sâu thở chậm để duy trì nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút. Anh không được phép ho hay thở dốc; trong không gian kín của dãy nhà hành chính, bất kỳ tiếng động lạ nào cũng sẽ bị hệ thống micro nhạy cảm của phòng an ninh ghi lại.
Minh leo lên cầu thang thoát hiểm rỉ sét dẫn lên Tầng áp mái dãy nhà B. Cánh cửa gỗ mục nát dẫn vào kho lưu trữ không khóa, chỉ được cài hờ bằng một thanh chốt sắt hoen rỉ. Anh lách người bước vào bên trong, mùi giấy mục nát, bụi bặm nồng nặc và mùi ẩm mốc của hàng thập kỷ tích tụ lập tức xộc thẳng vào mũi.
Nơi đây hoàn toàn không có camera giám sát—một điểm mù tuyệt đối của viện Thiên Đức do khu vực này đã bị bỏ hoang từ lâu. Giữa không gian rộng lớn, tối tăm dưới mái tôn dột nát, hàng trăm chiếc thùng carton cũ kỹ bám đầy mạng nhện được xếp chồng lên nhau trên các giá sắt rỉ sét. Ánh sáng chiều yếu ớt, xám xịt rọi qua những khe ngói vỡ, tạo thành những luồng sáng mờ ảo chứa đầy những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung.
Minh cảm thấy cổ họng ngứa rát kinh khủng. Bụi mục nát đang kích thích niêm mạc thực quản bị tổn thương của anh. Anh lập tức áp dụng kỹ năng "Kiểm soát phản xạ co rút đau", chủ động ức chế đường truyền thần kinh cảm giác lên vỏ não để triệt tiêu phản xạ ho tự nhiên. Anh nuốt khan một ngụm nước bọt lẫn vị máu mặn chát, ép lồng ngực bất động.
Anh bắt đầu tìm kiếm dãy thùng lưu trữ của thập kỷ trước. Mục tiêu của anh là tệp hồ sơ mang mã số "L-1996"—năm mẹ của Lê Hoài Nam, bà Nguyễn Thị Mỹ, bị giam giữ tại Thiên Đức.
Minh lướt qua các giá sắt, đôi bàn tay thon dài lướt nhẹ trên các nhãn dán bám đầy bụi đất. Nhiều nhãn giấy đã bị ẩm mốc ăn mòn, mực in bị nhòe nhoẹt và phai màu dưới tác động của thời gian. Đến kệ sắt thứ tư nằm sát góc tối của mái áp gạch, anh dừng lại trước một chiếc thùng gỗ nhỏ có khóa xích sắt đã rỉ sét hoàn toàn. Trên nắp thùng có dán một mảnh giấy dầu ố vàng, những nét chữ viết bằng mực sắt gallic cũ từ năm 1996 đã bị thấm ngược ra mặt sau của tờ giấy do độ ẩm cao.
Sử dụng kỹ năng "Đọc ngược chữ viết phản chiếu qua gương", Minh nheo mắt nhìn vào những vệt mực đen mờ nhạt phản chiếu trên lớp kính cửa sổ bụi bặm bên cạnh. Đại não của anh nhanh chóng đảo ngược cấu trúc không gian của các nét chữ viết ngược, tái dựng lại dòng chữ gốc trong tâm trí: *"Nguyễn Thị Mỹ - Bệnh án đặc biệt - Giám định pháp y tối mật"*.
Minh rút mảnh sắt nhọn hoắt—kỷ vật của ông già câm số 09—từ trong ống tay áo ra, khéo léo tra vào khe khóa xích rỉ sét. Với xúc giác nhạy cảm của một bác sĩ pháp y, anh cảm nhận được sự chuyển động của các chốt bi cơ học bên trong ổ khóa đã mục nát.
*Rắc.*
Chiếc khóa xích gãy đôi. Minh nhẹ nhàng nhấc nắp thùng gỗ, bụi mốc bốc lên mù mịt. Bên trong là một tệp hồ sơ bệnh án bằng giấy pơ-luya mỏng dính, ngả sang màu vàng cánh gián. Trên bìa hồ sơ ghi rõ tên bệnh nhân: Nguyễn Thị Mỹ, sinh năm 1960.
Minh lật giở từng trang tài liệu bằng đôi bàn tay đeo găng cao su y tế dã chiến tháo từ phòng trực ca. Tim anh đập mạnh khi nhìn thấy bản giám định pháp y tâm thần gốc nằm ở trang thứ mười hai. Bên dưới tờ giấy là chữ ký tươi bằng mực xanh đã phai màu, nét chữ cứng cáp, nghiêm nghị vô cùng quen thuộc: *Giáo sư Hoàng Quốc Phong*.
Đó là cha ruột của anh.
Minh run run rút từ trong túi áo ra cuốn "Sổ tay pháp y của cha Minh"—kỷ vật duy nhất anh giữ được từ gia đình. Anh đặt hai chữ ký cạnh nhau dưới ánh sáng mờ nhạt rọi qua khe ngói. Sự trùng khớp hoàn hảo của các nét thanh nét đậm, góc nghiêng ba mươi độ của chữ "P" và vệt mực nhấn mạnh ở cuối chữ ký khẳng định đây chính là bút tích của cha anh. Cha anh đã trực tiếp giám định cho mẹ của Lê Hoài Nam từ hai mươi năm trước.
Đọc kỹ những dòng nhận xét lâm sàng của Giáo sư Phong, Minh bàng hoàng phát hiện ra chân tướng mối thù dòng họ. Bản báo cáo ghi rõ:
*"Bệnh nhân Nguyễn Thị Mỹ bị tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng, có hành vi tự hủy hoại bản thân do ảo giác chi phối. Tập đoàn y khoa Khải Thần và bác sĩ Ngô Huy đề xuất thực hiện ca phẫu thuật thực nghiệm hủy thùy trán (prefrontal lobotomy) để triệt tiêu hành vi bạo lực. Tuy nhiên, phương pháp này đã bị y học hiện đại đào thải vì biến bệnh nhân thành người thực vật, vi phạm nghiêm trọng y đức và nhân quyền. Tôi quyết định từ chối ký lệnh phê duyệt ca phẫu thuật này và yêu cầu chuyển bệnh nhân sang chế độ điều trị nội khoa bảo tồn."*
Bên dưới bản báo cáo là một lá đơn khiếu nại viết tay đầy phẫn nộ của Lê Hoài Nam lúc đó mới mười tám tuổi, cáo buộc Giáo sư Phong đã cố tình ngăn cản ca phẫu thuật "cứu mạng" mẹ hắn, khiến bà phải chịu cảnh điên loạn vĩnh viễn trong phòng biệt giam tối.
Minh khẽ thở dốc, một cơn đau đầu dữ dội đột ngột bùng phát dọc thái dương—di chứng của chất độc thần kinh H5 tái phát dưới áp lực tinh thần tột độ. Anh hiểu ra tất cả. Lê Hoài Nam không phải là một kẻ điên loạn ngẫu nhiên. Hắn mang lòng thù hận di truyền sâu sắc với dòng họ Hoàng vì hắn tin rằng quyết định chính trực của Giáo sư Phong là nguyên nhân khiến mẹ hắn bị giam cầm trong điên loạn suốt đời. Hắn đã lên kế hoạch hoán đổi khuôn mặt với Minh không chỉ để trốn tội sát nhân, mà là để thực hiện một vụ trả thù hoàn hảo: cướp đi khuôn mặt, danh tiếng và đẩy con trai của kẻ thù vào chính chiếc lồng sắt mà mẹ hắn đã phải nằm.
Đột nhiên, ngón tay Minh khựng lại khi chạm vào một góc giấy cứng kẹt dưới đáy tệp hồ sơ rách. Anh kéo nhẹ mảnh giấy ra.
Đó là một bức ảnh polaroid cũ đã bị ố vàng bốn góc.
Trong ảnh là bà Nguyễn Thị Mỹ lúc còn trẻ, khuôn mặt thanh tú nhưng đượm buồn, đang đứng cạnh một người đàn ông mặc vest đen sang trọng tại khuôn viên biệt thự đảo Kim Cương xưa. Người đàn ông đó có khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt thâm trầm và nụ cười ngạo mạn giống hệt Trịnh Thế Khải—Chủ tịch tập đoàn y tế Khải Thần hiện tại.
Minh nheo mắt nhìn kỹ bức ảnh. Sự xuất hiện của Trịnh Thế Khải bên cạnh mẹ của Lê Hoài Nam từ hai mươi năm trước gợi mở một mối liên kết ẩn sâu sắc, vượt ra ngoài mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân thông thường. Phải chăng Khải Thần nâng đỡ Lê Hoài Nam và che giấu tội ác cho hắn không chỉ vì hắn là một sát thủ đắc lực, mà còn vì một bí mật huyết thống chưa được phanh phui?
*Két...*
Một tiếng động cơ học khô khốc, nặng nề vang lên từ phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng áp mái.
Minh giật mình, toàn bộ cơ thể lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của những đôi ủng cao su nện xuống bậc thang gỗ mục nát đang tiến lại gần.
Trần Hùng và đội bảo an đã dập tắt được cuộc bạo động ở nhà ăn sớm hơn dự tính. Gã đang dẫn quân lên kiểm tra tầng áp mái.
Minh không có chức năng chụp ảnh độ phân giải cao trên chiếc điện thoại rác Nokia, anh buộc phải dùng trí nhớ siêu phàm của một bác sĩ pháp y để ghi nhớ từng mốc thời gian, từng số hiệu bệnh án và hình ảnh khuôn mặt của Trịnh Thế Khải trong bức ảnh cũ. Anh nhanh chóng nhét bức ảnh polaroid vào bên trong lớp lót của cuốn sổ tay pháp y của cha, cất giấu tệp hồ sơ Nguyễn Thị Mỹ trở lại vị trí cũ trong thùng gỗ, rồi nhẹ nhàng cài lại chốt sắt rỉ sét.
Tiếng bước chân của Trần Hùng đã chạm đến bậc thềm cuối cùng của tầng áp mái. Ánh đèn pin công suất cao bắt đầu quét những vệt sáng loang lổ trên mảng tường gỗ mục nát ngoài cửa kho.
Minh áp sát người vào góc tối sau chiếc giá sắt lớn, nín thở hoàn toàn, bàn tay phải siết chặt mảnh sắt nhọn hoắt chuẩn bị cho một cuộc rút lui sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!