Nhạc nềnObsession

Hỗn Chiến Nhà Ăn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão cấp chín gầm rú bên ngoài lớp kính dày của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức dội vào không gian ngột ngạt của nhà ăn như tiếng gầm của một con quái vật bị giam cầm. Khánh Hà đang nằm trong vùng tâm bão. Điện lưới toàn khu vực ngoại ô đã cắt hoàn toàn từ đêm qua, chỉ còn hệ thống đèn dự phòng ánh sáng vàng vọt, chập chờn treo dọc trần nhà bê tông cao vút, hắt xuống những bóng người xám xịt đang ngồi co cụm bên những dãy bàn inox dài.


Hoàng Minh ngồi ở góc bàn cuối cùng sát lối đi kỹ thuật, đầu cúi thấp, hai mắt nheo lại dưới lớp tóc rũ rượi và những dải băng gạc quấn kín nửa mặt. Dưới lớp băng gạc dính những vệt máu khô, vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái đang throbbing lên từng nhịp đau buốt râm ran. Nhưng cơn đau ấy chẳng thấm vào đâu so với sự bỏng rát tột cùng trong thực quản của anh. Mỗi lần nuốt nước bọt, Minh lại cảm giác như có một mảnh thủy tinh sắc nhọn găm thẳng vào cuống họng. Đó là di chứng của chiếc sim rác màu đỏ mà anh buộc phải nuốt chửng đêm qua để qua mặt đợt lục soát tàn bạo của Trần Hùng. Dù đã dùng rễ cây dại kích thích dạ dày co bóp để nôn chiếc sim ra an toàn, nhưng cạnh nhựa sắc của nó đã kịp cứa rách lớp niêm mạc thực quản, để lại một vệt thương rỉ máu trong ấm nóng.


Minh khẽ đưa tay lên bấu chặt lấy thành bàn inox lạnh ngắt, nhịp tim vẫn duy trì ổn định ở mức sáu mươi lăm lần một phút nhờ kỹ năng kiểm soát sinh học cực hạn. Anh không được phép để lộ bất kỳ sự dao động sinh lý nào. Phía trên bục cao sát cửa ra vào, Trưởng hộ lý Trần Hùng đang đứng sừng sững như một pho tượng đá với mái đầu cạo trọc và bộ đồng phục màu xanh xám bẩn thỉu. Đôi bàn tay u thịt bắp của gã đặt hờ trên báng chiếc dùi cui điện công suất cao bên hông, ánh mắt ti hí quét qua quét lại khắp lượt như một con diều hâu săn mồi. Bên cạnh gã là năm hộ lý thuộc Đội Hộ lý Vũ trang Khu C, tất cả đều mang gậy sắt và súng bắn gây mê tầm ngắn.


Minh liếc mắt nhìn về phía dãy bàn số bốn. Thành 'Thẹo' đang ngồi đó, cúi đầu xúc từng thìa cơm nguội ngắt bỏ vào miệng, nhưng ngón tay trỏ của gã khẽ gõ nhịp đều đặn lên cạnh bát sắt. Đó là tín hiệu Morse xác nhận: mọi thứ đã sẵn sàng.


Cách Thành hai bàn là Trương Phách. Gã khổng lồ điên loạn của khu D đang ngồi co rúm, hai bả vai u thịt giật liên hồi dưới lớp áo bệnh nhân rách nát. Minh nheo mắt quan sát đồng tử của Trương Phách qua khe tóc. Đồng tử gã giãn nở cực đại bất chấp ánh sáng vàng vọt của đèn dự phòng, các mạch máu đỏ sọc nổi rõ trên lòng trắng mắt, hơi thở dốc hôi hám phát ra tiếng khò khè như bễ lò rèn. Đúng như Thành 'Thẹo' đã cảnh báo qua ống nước sưởi đêm qua, Trương Phách đã bị Ngô Huy tăng liều lượng thuốc kích thích thần kinh mới – thực chất là một dạng huyết thanh H5 liều thấp đang thử nghiệm lâm sàng. Lúc này, vỏ não của Trương Phách đang bị dopamine và adrenaline thiêu đốt, đẩy hệ thần kinh vận động của gã vào trạng thái cuồng bạo nhạy cảm tột độ. Chỉ cần một kích thích vật lý nhỏ nhất, gã sẽ biến thành một cỗ máy hủy diệt mất sạch lý trí.


Ngay bên cạnh Trương Phách là Minh 'Mập'. Gã bệnh nhân béo phì ngốc nghếch đang cắm cúi ăn phần cơm của mình, hoàn toàn không biết mình đã được chọn làm ngòi nổ cho cuộc bạo động.


Minh khẽ gật đầu.


Thành 'Thẹo' nhận được tín hiệu từ góc mắt của Minh. Gã bỗng nhiên đứng dậy, tay cầm khay thức ăn bằng inox chứa đầy canh bắp cải nóng hổi bước lảo đảo về phía bàn của Trương Phách. Với thâm niên giả điên nhiều năm, Thành diễn vai một kẻ mất định hướng vô cùng hoàn hảo. Gã vấp chân vào cạnh ghế, cơ thể đổ nhào về phía trước.


*Xoảng!*


Khay canh nóng hất thẳng vào gáy và bả vai u thịt của Trương Phách. Nước canh nóng bỏng hòa lẫn dầu mỡ loang lổ trên lớp da xù xì của gã khổng lồ.


Trương Phách rú lên một tiếng kinh hoàng, âm thanh đục ngầu, man dại như tiếng thú hoang bị sập bẫy. Gã bật dậy, chiếc ghế sắt dưới chân bị hất văng ra sau đập mạnh vào tường bê tông vang lên tiếng rầm chát chúa.


Thành 'Thẹo' ngã nhào xuống đất, gã không chạy mà nhanh trí hét lớn, ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía Minh 'Mập' đang ngồi ngơ ngác cách đó một mét: "Nó... nó đẩy tôi! Thằng mập cướp thịt của tôi!"


Đại não vốn đang bị kích thích cực hạn của Trương Phách không còn khả năng phân tích logic. Gã chỉ nhìn thấy khuôn mặt tròn xoe dính đầy mỡ của Minh 'Mập' và tiếng gào thét của Thành 'Thẹo'. Cơn điên cuồng bộc phát thổi bùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp kinh hoàng của gã.


"Chết... Chết hết đi!"


Trương Phách gầm lên, gã vung cánh tay hộ pháp chộp lấy chiếc bát sắt ăn cơm bị móp méo trên bàn, nện thẳng vào thái dương của Minh 'Mập'.


*Bốp!*


Máu tươi từ thái dương Minh 'Mập' phun ra, nhuộm đỏ cả khay cơm trước mặt. Gã béo ngốc nghếch bị đau, bản năng tự vệ sinh học trỗi dậy. Gã gầm gừ, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể hơn một tạ lao vào ôm chặt lấy hông Trương Phách, đẩy cả hai ngã rầm xuống sàn gạch men.


Cuộc hỗn chiến chính thức bùng nổ.


Hơn năm mươi bệnh nhân tâm thần xung quanh, vốn đã bị ức chế thần kinh lâu ngày bởi bão lớn và bóng tối, lập tức bị kích động bởi mùi máu và tiếng gào thét man dại. Họ bắt đầu la hét, đập phá bát đĩa, ném khay ăn inox bay loạn xạ trong không trung tạo nên những tiếng loảng xoảng chói tai. Một vài kẻ điên nặng bắt đầu lao vào cấu xé lẫn nhau không phân biệt đối tượng.


"Bạo động rồi! Khóa các lối ra ngay!" Trần Hùng hét lớn qua bộ đàm, khuôn mặt rỗ chằng chịt co rúm lại vì giận dữ. Gã rút chiếc dùi cui điện bên hông, bấm nút kích hoạt.


*Lách tách! Lách tách!*


Những tia lửa điện màu xanh lục phát ra tiếng nổ giòn giã, tỏa ra mùi ozone nồng nặc. Trần Hùng dẫn đầu năm hộ lý vũ trang lao thẳng xuống khu vực giữa nhà ăn, dùng dùi cui điện quật túi bụi vào lưng Trương Phách và Minh 'Mập' để tách hai gã khổng lồ ra.


"Nằm xuống! Đứa nào bước tới tao bắn chết!" Tiếng hét của Trần Hùng bị nuốt chửng bởi tiếng gào khóc của hàng chục kẻ điên loạn.


Lối hành lang dẫn sang dãy nhà hành chính B giờ đây hoàn toàn trống trải. Toàn bộ Đội Hộ lý Vũ trang đã bị hút vào tâm điểm của cuộc hỗn chiến.


Hoàng Minh biết thời cơ của mình đã đến. Anh chỉ có đúng mười lăm phút trước khi Trần Hùng khống chế được tình hình và tiến hành kiểm kê quân số.


Minh khẽ lùi lại, cơ thể gầy guộc chìm vào bóng tối của bức tường phía Đông. Anh áp dụng kỹ năng "Di chuyển không tiếng động trên sàn gạch". Bằng cách khụy nhẹ hai gối để hạ thấp trọng tâm cơ thể, Minh phân bổ toàn bộ trọng lượng đều lên má ngoài của hai bàn chân, gót chân nhấc nhẹ khỏi mặt đất. Mỗi bước đi của anh được thực hiện nhịp nhàng theo nhịp thở và đồng điệu tuyệt đối với những tiếng sấm sét dội xuống từ trần nhà và tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng ngoài sân tập trung.


Anh lướt đi như một bóng ma vô hình sát chân tường gạch men ẩm ướt, né tránh hoàn toàn các mảnh bát đĩa và thức ăn bay loạn xạ trong không trung. Không một hộ lý nào chú ý đến một kẻ quấn băng gạc đầy máu đang lầm lũi di chuyển sát mép tường.


Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, Minh đã tiếp cận được cánh cửa thoát hiểm bằng thép dẫn sang dãy nhà B hành chính. Hành lang phía sau cánh cửa này chìm trong bóng tối im lặng lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với bãi chiến trường đẫm máu ngoài nhà ăn.


Minh thọc tay vào túi quần bệnh nhân rộng ngoác, rút ra chiếc "Thẻ từ an ninh cấp 2 của Ngô Huy" – bản sao thẻ từ do Lâm Vy sao chép mã số từ xa bằng thiết bị RFID. Đôi bàn tay thon dài, sạch sẽ của cựu bác sĩ pháp y hơi run nhẹ vì cơn đau thực quản dội lên, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, kiên định.


Anh đưa chiếc thẻ từ áp sát vào đầu đọc từ gắn trên bức tường cạnh cửa thép.


*Tít! Tít! Tít!*


Một âm thanh điện tử sắc lạnh vang lên. Đèn LED trên đầu đọc không chuyển sang màu xanh như dự tính. Nó nhấp nháy liên tục ba nhịp màu đỏ đặc quánh, lạnh lùng báo lỗi mã số bảo mật.


Khóa từ vẫn đóng chặt.


Tim Minh thắt lại một nhịp. Đại não anh hoạt động với tốc độ cực hạn của một máy tính điều khiển. Thẻ từ của Ngô Huy là thẻ an ninh cấp 2, đáng lẽ phải mở được toàn bộ các cửa thông đạo giữa các dãy nhà. Điều này chỉ có một lý giải duy nhất: Phan Hải—chuyên gia an ninh mạng của tập đoàn Khải Thần—vừa tiến hành cập nhật thuật toán bảo mật và thay đổi mã số vòng ngoài của toàn bộ hệ thống khóa từ Thiên Đức ngay trong đêm bão để ngăn chặn mọi sự xâm nhập từ bên ngoài.


Tiếng còi báo động dập tắt bạo động từ loa phát thanh nhà ăn bắt đầu rú vang dồn dập, xua tan sự im lặng của hành lang dãy B. Trần Hùng và đội bảo an sắp nhận ra sự biến mất của anh.


Minh nhìn chằm chằm vào chiếc đầu đọc thẻ đang nhấp nháy đỏ, ngón tay siết chặt chiếc thẻ nhựa đến mức rạn nứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!