Mã Gõ Trong Đêm
Mũi gậy sắt rút của Trần Hùng từ từ hạ xuống sát mép vữa của viên gạch lỏng lẻo. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin siêu sáng trên tay gã hộ lý quét qua quét lại trên bề mặt xi măng xám xịt, loang lổ những vệt ẩm mốc của phòng giam số 307. Ranh giới giữa sự sinh tồn và cái chết của Hoàng Minh lúc này chỉ còn tính bằng milimet. Dưới viên gạch ấy, chỉ cách đầu gậy sắt của Hùng một khoảng mỏng manh, là cuốn nhật ký mật mã của Lê Hoài Nam – vật chứng duy nhất giúp anh lật đổ Hội Vô Diện.
Minh đứng áp sát bức tường lót đệm da ẩm mốc. Nhịp tim của anh, nhờ kỹ năng kiểm soát sinh học cực hạn, vẫn duy trì đều đặn ở mức sáu mươi lăm lần một phút. Nhưng sâu trong lồng ngực, một cơn bão khác đang cuộn lên. Chiếc sim rác Nokia mà anh vừa nuốt chửng để phi tang trước đó đang cọ xát tàn bạo vào niêm mạc thực quản. Cạnh nhựa sắc nhọn của nó đã cứa rách lớp biểu mô bảo vệ, gây ra một vết rách sâu rỉ máu trong. Từng dòng máu ấm nóng, tanh nồng bắt đầu rỉ ra, dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
Anh không thể để Trần Hùng nện gậy xuống viên gạch đó. Một cú gõ vang rỗng sẽ phơi bày tất cả.
Minh quyết định kích hoạt quân bài tẩy cuối cùng của thể xác: Cấp 3: Kiểm soát trương lực cơ kết hợp với chấn thương thực quản có sẵn.
Anh chủ động thả lỏng toàn bộ cơ dọc sống lưng, rồi đột ngột co thắt các bó cơ hoành và cơ liên sườn một cách cưỡng bức. Một tiếng nấc nghẹn, đục ngầu vang lên từ sâu trong lồng ngực Minh. Anh ngửa mặt ra sau, đôi mắt trợn ngược, để lộ lòng trắng vô thần dưới ánh đèn pin.
"Khẹc... Ực!"
Một dòng máu sẫm màu, lẫn với dịch vị dạ dày chua loét và bọt mép trắng dã, phun mạnh ra từ miệng Minh, loang lổ khắp vòm ngực và nhuộm đỏ mảng băng gạc trắng đang quấn quanh khuôn mặt đầy sẹo của gã sát nhân Lê Hoài Nam. Cơ thể gầy guộc của anh bắt đầu co giật dữ dội, đối xứng hoàn hảo với các triệu chứng lâm sàng của một cơn động kinh bộc phát thể nặng do sốc thuốc an thần.
"Mẹ kiếp! Thằng điên này bị làm sao thế?" Vũ Văn Thiết giật nảy mình, vội vã lùi lại một bước, chiếc gậy sắt rút trên tay suýt rơi xuống sàn.
Trần Hùng cũng khựng lại. Mũi gậy sắt của gã chỉ còn cách viên gạch lỏng lẻo đúng hai mươi centimet. Gã nhìn dòng máu sẫm màu đang trào ra từ khóe miệng Minh, khuôn mặt rỗ chằng chịt co rúm lại vì kinh tởm và hoảng sợ. Ngoại trừ sự tàn bạo thường ngày, Hùng thừa hiểu mệnh lệnh tối mật của Giám đốc Ngô Huy: phải giữ cho cái xác mang khuôn mặt Lê Hoài Nam này sống sót để thực hiện các bài thực nghiệm độc chất thần kinh. Nếu Minh chết vì xuất huyết đường tiêu hóa ngay trong ca trực của gã, Ngô Huy sẽ không ngần ngại ném gã xuống hầm biệt lập làm vật thế mạng.
"Nó bị xuất huyết dạ dày rồi!" Hộ lý Lý Minh ở ngoài cửa hét lên, giọng run rẩy đầy vẻ hốt hoảng nhưng thực chất đang cố gắng đẩy nhanh việc rút lui để bảo vệ chiếc điện thoại rác dưới gầm tủ đối diện. "Anh Hùng, nếu nó chết ở đây, ban giám đốc sẽ lột da chúng ta mất! Phải gọi y tá trưởng Sâm ngay!"
Trần Hùng chửi thề một tiếng thô tục. Gã nhìn Minh đang co giật bần bật trên sàn nhà, máu tươi dính đầy trên lớp đệm da tường. Sự nghi ngờ về bệ gạch lỏng lẻo lập tức bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi trách nhiệm y tế.
"Rác rưởi! Thằng chó điên này chỉ biết làm phiền!" Hùng khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, quay ngoắt người lại hất hàm ra lệnh cho Thiết. "Khóa chặt cửa lại! Để mặc nó co giật mười phút nữa cho tỉnh thuốc rồi tính. Đi gọi mụ Sâm mang ống tiêm cầm máu lên đây!"
Cánh cửa sắt nặng nề của phòng 307 đóng sập lại với một tiếng rít khô khốc. Tiếng khóa cơ xoay rắc rắc hai vòng hành lang, kéo theo tiếng bước chân dồn dập của ba kẻ tuần tra xa dần rồi mất hút sau khúc quanh.
Phòng giam số 307 rơi lại vào bóng tối đặc quánh và sự im lặng chết chóc.
Ngay khi tiếng động cuối cùng biến mất, Hoàng Minh lập tức ngừng co giật. Anh ngồi dậy trong bóng tối, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Cơn đau thắt từ thực quản dội lên như hàng ngàn mũi kim châm. Anh đưa tay lên miệng, lau sạch vệt máu tươi còn sót lại trên môi.
Chiếc sim rác trong dạ dày đang bị axit dịch vị ăn mòn từng giây. Nếu không lấy nó ra ngay lập tức, lớp nhựa bảo vệ sẽ bị phân hủy, và các mạch đồng mạ vàng chứa dữ liệu liên lạc với Lâm Vy sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn, chưa kể đến nguy cơ thủng dạ dày do cạnh sắc của sim.
Minh quỳ sụp xuống sàn, bò về phía góc giường sắt rách nát. Bằng xúc giác nhạy cảm của một bác sĩ pháp y, anh mò mẫm dưới gầm giường, lách ngón tay vào một khe hở nhỏ của thanh sắt rỗng để lấy ra ba nhánh rễ cây dại thanh nhiệt mà anh đã bí mật nhổ được ở góc sân tập trung chiều nay.
Đây là rễ của cây dại chứa hàm lượng saponin và alkaloid gây nôn cực mạnh khi tiếp xúc với dịch vị dạ dày.
Minh đưa rễ cây vào miệng, nhai ngấu nghiến. Vị đắng chát, hăng nồng xộc thẳng lên hốc mũi, khiến niêm mạc miệng vốn đang bị loét do xà phòng trước đó bỏng rát như bị xát muối. Anh cố nuốt phần nước cốt đậm đặc xuống dạ dày, rồi ngửa cổ uống một ngụm nước lạnh từ chiếc ca nhựa cũ đặt sát chân giường.
Chưa đầy ba phút sau, phản ứng hóa sinh bắt đầu kích hoạt.
Nhu động dạ dày của Minh co thắt dữ dội một cách cưỡng bức. Cơ thắt tâm vị mở rộng, đẩy ngược toàn bộ dịch vị lên thực quản. Minh gập người sát hố rác góc phòng, nôn thốc nôn tháo. Cơn nôn mửa dồn dập khiến vết rách thực quản đau buốt đến mức anh phải bấu chặt móng tay vào gờ bê tông nhám để không phát ra tiếng rên rỉ.
*Ực... Oẹ!*
Một bãi dịch nôn màu hổ phách hòa lẫn máu tươi tuôn ra. Minh nín thở, đưa bàn tay thon dài dính đầy dịch vị vào hố rác tối tăm, mò mẫm từng chút một giữa đống chất lỏng nhớt nháp.
Đầu ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ, cứng và dẹt.
Là chiếc sim rác màu đỏ.
Minh thở phào nhẹ nhõm. Anh dùng vạt áo bệnh nhân lau sạch lớp dịch vị bám trên miếng nhựa, kiểm tra bằng xúc giác để chắc chắn rằng các mạch đồng tiếp xúc vẫn còn nguyên vẹn, không bị axit ăn mòn. Anh cẩn thận bọc chiếc sim vào một mảnh nylon rách, giấu ngược trở lại vào kẽ sắt dưới gầm giường chung với mảnh kính vỡ màu hổ phách.
Bây giờ là lúc anh phải hành động. Kế hoạch vượt ngục không thể trì hoãn thêm được nữa.
Minh bò về phía góc phòng, áp tai sát vào đường ống nước sưởi bằng kim loại rỉ sét chạy dọc chân tường. Đây là hệ thống ống dẫn nước nóng cũ kỹ nối liền toàn bộ các phòng giam biệt lập của Khu C. Theo nguyên lý vật lý học âm thanh, kim loại là vật dẫn âm tuyệt vời, có tốc độ truyền sóng âm nhanh gấp mười lăm lần môi trường không khí và hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lớp đệm da cách âm dày 10cm của tường phòng giam.
Anh rút một chiếc cúc áo nhựa màu xám từ viền áo bệnh nhân bị rách của mình.
Minh áp chặt đầu nghe của ống nước sát màng nhĩ, lắng nghe cẩn thận nhịp bước chân của lính tuần tra ngoài hành lang. Khi tiếng ủng cao su hoàn toàn im bặt ở phía đầu dãy nhà, chỉ còn lại tiếng mưa bão gào rú dội vào mái tôn, Minh bắt đầu gõ.
*Tạch. Tạch. Tè. Tạch.*
Anh gõ chiếc cúc áo nhựa lên ống sắt rỉ sét với một lực đều đặn, đanh gọn. Nhịp gõ ngắn dài phối hợp nhịp nhàng theo bảng mã Morse quốc tế mà anh đã được học từ người thầy Đại tá công an hưu trí Vũ Đình năm xưa.
"K-I-C-H... Đ-O-N-G... T-R-U-O-N-G... P-H-A-C-H..."
Đầu ngón tay trỏ của Minh bị cạnh sắc của cúc áo cứa rách da, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi dính lên thân ống sắt lạnh ngắt, nhưng anh không dừng lại. Cơn đau vật lý lúc này hoàn toàn bị áp chế bởi sự tập trung cực hạn của đại não. Anh cần Thành 'Thẹo' ở phòng biệt giam bên cạnh nhận được thông điệp này.
"N-H-A... A-N... T-R-U-O-A... M-A-I..."
Kích động Trương Phách. Nhà ăn. Trưa mai.
Minh dừng gõ, áp sát tai vào ống nước, nín thở chờ đợi. Không gian im lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Một phút trôi qua. Hai phút trôi qua. Vẫn chỉ có tiếng gió bão rít gào ngoài cửa sổ sổ thông gió.
Liệu Thành 'Thẹo' có nghe thấy không? Hay gã đã bị Ngô Huy tăng liều lượng thuốc an thần đến mức mất đi khả năng nhận thức?
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Một chấn động cơ học cực nhỏ từ phía bên kia ống nước truyền đến, dội thẳng vào màng nhĩ Minh.
Minh nheo mắt, tập trung toàn bộ tinh thần để dịch từng ký tự âm thanh đứt quãng vang lên từ phòng bên cạnh. Nhịp gõ của Thành 'Thẹo' chậm rãi, nặng nề nhưng vô cùng chuẩn xác:
"H-I-E-U..."
Hiểu.
Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, nhịp gõ của Thành đột ngột dồn dập hơn, mang theo một tần số rung động bất thường đầy vẻ lo lắng:
"T-R-U-O-N-G... P-H-A-C-H... Đ-A-N-G... Đ-I-E-N... T-H-U-O-C... M-O-I... N-G-U-Y... H-I-E-M..."
Trương Phách đang điên thuốc mới. Rất nguy hiểm.
Minh khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt dưới lớp băng gạc dính máu. Trương Phách—gã bệnh nhân bạo lực khét tiếng của Khu D—vừa bị Ngô Huy tăng liều lượng chất kích thích thần kinh. Điều này nghĩa là gã khổng lồ điên loạn kia lúc này không khác gì một cỗ máy giết người mất kiểm soát. Kế hoạch kích động gã tạo bạo động tại nhà ăn vào trưa mai để đánh lạc hướng bảo vệ sẽ trở thành một canh bạc đẫm máu mà chính Thành 'Thẹo' và Minh 'Mập' có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!