Nút Thắt Sim Rác
Tiếng gõ Morse dồn dập rít qua ống nước kim loại rỉ sét mang theo một cảnh báo khẩn cấp từ phòng giam bên cạnh.
Trong bóng tối đặc quánh của phòng giam số 307, Hoàng Minh vẫn áp sát tai vào đường ống sắt lạnh ngắt. Những nhịp gõ đứt quãng của Thành 'Thẹo' dội vào màng nhĩ anh, bén ngót và dồn dập như nhịp tim của một kẻ đang cận kề cái chết: "H-U-N-G... L-U-C... S-O-A-T... C-H-U-O-T... C-O-N-G... B-A-O... M-A-Y..."
Hung lục soát. Chuột Cống báo máy.
Đại não của cựu bác sĩ pháp y lập tức nảy số với tốc độ kinh hoàng. Kẻ chỉ điểm Chuột Cống—gã dọn dẹp vệ sinh khu hành chính—bằng cách nào đó đã đánh hơi được sự tồn tại của thiết bị liên lạc vô tuyến trong Khu C. Gã đã mật báo cho Trưởng hộ lý tàn bạo Trần Hùng.
Cơn đau râm ran từ vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái vừa được khâu dã chiến bằng chỉ chăn bông vẫn đang thắt lại từng cơn dưới lớp băng gạc ẩm. Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở để ép nhịp tim giữ vững ở mức sáu mươi lăm lần một phút. Anh không được phép hoảng loạn. Trong môi trường ngột ngạt này, bất kỳ sự dao động sinh lý nào cũng sẽ biến thành bản án tử hình tự dâng nộp cho kẻ thù.
*Bịch. Bịch. Bịch.*
Tiếng bước chân nặng nề của những đôi ủng cao su nện xuống sàn xi măng hành lang mỗi lúc một gần. Tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng, tiếng chửi thề thô tục vang lên át cả tiếng mưa bão đang gào rú ngoài cửa sổ. Không phải một người. Có ít nhất ba kẻ đang tiến về phía phòng 307.
Minh liếc nhìn chiếc điện thoại rác Nokia 105 đang nằm gọn trong lòng bàn tay phải. Thân máy bằng nhựa đen rẻ tiền lúc này lạnh ngắt, trơn trượt vì mồ hôi lạnh. Chỉ còn chưa đầy mười giây. Nếu gã giấu cả chiếc điện thoại nguyên vẹn này xuống bệ gạch lỏng lẻo góc phòng, máy quét sóng vô tuyến cầm tay của bảo vệ trưởng Lê Văn Sáng chắc chắn sẽ định vị được nguồn phát tín hiệu ngay khi họ quét qua sàn nhà. Anh phải tách rời phần cứng. Phải triệt tiêu khả năng phát sóng của thiết bị ngay lập tức.
Bằng một động tác nhanh như chớp, Minh dùng móng tay cái cạy mạnh nắp lưng nhựa của chiếc Nokia. Tiếng khớp nhựa gãy giòn tan bị che lấp bởi một tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời ngoài cửa sổ. Anh giật phăng viên pin, để lộ chiếc sim rác màu đỏ nằm gọn trong khe cắm. Ngón tay thon dài của người bác sĩ pháp y khéo léo gạt lẫy thép, kẹp chặt chiếc sim nhỏ xíu giữa hai đầu ngón tay.
*Rắc!*
Cánh cửa sắt nặng nề của phòng giam số 307 bị đạp tung ra với một lực cực mạnh, va đập vào tường gạch tạo nên một âm thanh chói tai.
"Lê Hoài Nam! Thằng chó điên, đứng dậy cho tao!"
Giọng nói cộc cằn, đầy sát khí của Trần Hùng dội vào phòng. Ánh sáng vàng vọt, chói mắt từ chiếc đèn pin siêu sáng trên tay gã quét mạnh qua căn phòng, xua tan bóng tối âm u và khóa chặt vào dáng người gầy guộc của Minh đang đứng tựa lưng vào mép giường sắt.
Đi sau Trần Hùng là lính gác ca đêm Vũ Văn Thiết, tay lăm lăm chiếc gậy sắt rút. Và nép sát sau lưng bọn họ, khuôn mặt ti hí, nhọn hoắt như chuột của kẻ chỉ điểm Chuột Cống hiện ra dưới ánh đèn pin. Gã chỉ tay vào Minh, giọng run rẩy nhưng đầy vẻ thèm khát lập công: "Anh Hùng! Chính nó! Tôi thề là đêm qua, lúc đi đổ rác y tế, tôi nhìn thấy ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt ra từ khe cửa phòng này! Nó đang giấu máy liên lạc với bên ngoài!"
Trần Hùng bước tới, khuôn mặt trọc lốc đầy những vết sẹo rỗ co rúm lại vì tức giận. Gã vung chiếc dùi cui điện công suất cao lên, những tia lửa xanh lét lách tách nổ ra ở đầu gậy, tỏa ra mùi ozone khét lẹt.
"Khám người nó trước! Tháo cái áo bó ra!" Trần Hùng bốc đồng ra lệnh cho Vũ Văn Thiết.
Thiết lao tới, thô bạo giật phăng những sợi dây đai phía sau lưng Minh, ép anh phải đứng áp mặt vào mảng tường lót đệm da ẩm mốc.
Cú xô mạnh khiến nửa khuôn mặt trái của Minh va đập vào lớp đệm cứng. Vết khâu dọc mang tai bị chấn động cơ học mạnh, những sợi chỉ cotton thô ráp cứa sâu vào thớ thịt non vừa khép miệng, khiến dòng máu ấm nóng lập tức rỉ ra, thấm đỏ một mảng băng gạc trắng. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đỉnh đầu như một nhát búa bổ.
Áp dụng Cấp 12: Triệt tiêu phản xạ co rút cơ học do đau.
Minh gồng chặt các bó cơ dọc sống lưng, khóa chặt hệ thần kinh tủy sống để triệt tiêu hoàn toàn phản xạ giật mình tự nhiên. Cơ thể anh vẫn bất động, mềm nhũn và lờ đờ như một kẻ tâm thần phân liệt thực sự đã mất hết cảm giác. Ánh mắt anh đờ đẫn nhìn vào khoảng trống vô định trên tường gạch.
Trong khoảnh khắc Thiết đang bận rộn lục soát các túi quần bệnh nhân rách nát của mình, Minh cảm nhận rõ chiếc sim rác nhỏ xíu đang nằm gọn trong lòng bàn tay phải của mình. Cạnh nhựa sắc nhọn của nó găm vào da thịt anh.
Nếu Thiết bắt anh xòe tay ra, mọi thứ sẽ sụp đổ. Lâm Vy sẽ bị lộ, và con đường minh oan duy nhất của anh sẽ bị chặn đứng vĩnh viễn.
Minh bất ngờ gập người xuống, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh phát ra những tiếng ho sặc sụa, khàn đặc và đứt quãng.
"Khẹc... Khẹc... Khụ!"
Anh đưa bàn tay phải lên che miệng một cách tự nhiên như để ngăn cơn ho bộc phát. Trong chớp mắt, đầu lưỡi của Minh lướt qua lòng bàn tay, cuốn phăng chiếc sim rác nhỏ xíu vào trong khoang miệng.
"Thằng rác rưởi này, câm mồm!" Vũ Văn Thiết thô bạo thúc báng gậy sắt vào mạng sườn Minh, ép anh phải ngửa mặt lên.
Minh nuốt chửng chiếc sim rác.
Đó là một cảm giác kinh hoàng mà cả đời anh không thể quên. Chiếc sim nhựa cứng, sắc cạnh, hoàn toàn khô khốc trôi tuột xuống cuống họng mà không có một giọt nước nào bôi trơn. Khi đi qua ngã ba hầu họng, cạnh sắc của miếng nhựa cứa mạnh vào lớp niêm mạc thực quản nhạy cảm.
*Nghẹn.*
Một cơn co thắt phế quản dữ dội bùng phát. Phản xạ nôn mửa tự nhiên của cơ thể kích hoạt, cố gắng đẩy dị vật ra ngoài. Lồng ngực Minh căng lên, thực quản bỏng rát như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ vết xước trong cổ họng, mang theo vị tanh nồng của sắt hòa lẫn với vị đắng chát của lớp đồng mạ trên bề mặt sim.
Minh phải dùng ý chí sắt đá để áp chế phản xạ nôn. Anh chủ động mở rộng cơ vòng họng, ép các thớ cơ thực quản co bóp cưỡng bức để đẩy dị vật xuống sâu hơn. Từng milimet chiếc sim di chuyển dọc theo đường thực quản là một giây tra tấn thể xác tột cùng. Mắt Minh đỏ sọc, nước mắt sống ứa ra ngoài kẽ mi, chảy dài xuống lớp băng gạc trên mặt. Nhưng khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên một vẻ đờ đẫn, vô hồn của kẻ mất trí.
Chiếc sim rác cuối cùng cũng trôi qua tâm vị, rơi vào trong dạ dày đầy axit. Cơn đau dịu đi, để lại một cảm giác nghẹn ứ, bỏng rát âm ỉ nơi thượng vị.
"Không có gì trên người nó cả, anh Hùng!" Vũ Văn Thiết lùi lại, lắc đầu sau khi đã lục soát kỹ lưỡng từ cạp quần đến ống chân của Minh.
Chuột Cống sốt sắng lao lên: "Không thể thế được! Tôi thề là đã thấy sóng lạ! Tìm dưới đệm! Chắc chắn nó giấu dưới đệm giường!"
Trần Hùng hất hàm. Thiết và Chuột Cống lập tức lao vào chiếc giường sắt cũ kỹ. Họ lật tung tấm đệm bông rách nát, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Chuột Cống dùng móng tay bẩn thỉu cào xé từng đường chỉ viền chăn, lật tung chiếc gối xám xịt loang lổ vết máu cũ.
Minh đứng yên tựa lưng vào tường, ánh mắt anh từ từ dịch chuyển về phía cửa phòng giam.
Ở đó, Hộ lý Lý Minh đang đứng nép mình bên khung cửa sắt, khuôn mặt gã cắt không còn một giọt máu. Đôi bàn tay gã run rẩy bám chặt vào thanh cửa, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Lý Minh biết rõ, nếu chiếc điện thoại Nokia 105 bị tìm thấy, Trần Hùng sẽ truy quét nguồn gốc của nó. Và chiếc thẻ sim rác hay thân máy đó chỉ có thể được tuồn vào qua đường dây tiếp tế ca đêm do chính gã quản lý để đổi lấy tiền mặt bẩn.
Minh hướng ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm của một bác sĩ pháp y khóa chặt vào đồng tử đang co rút của Lý Minh.
Anh chậm rãi đưa bàn tay phải lên, ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ vào túi quần bệnh nhân rách nát của mình—nơi gã đang giấu tờ giấy ghi nợ cờ bạc trị giá hai trăm triệu đồng của Lý Minh tại sới bạc Hắc Long mà anh nhặt được trong sọt rác hành chính trước đó.
Đó là một lời đe dọa không lời nhưng tàn nhẫn tuyệt đối.
*Nếu tao chết, mày sẽ là kẻ chôn chung.*
Lý Minh hiểu ngay thông điệp. Gã run lên một nhịp, ánh mắt đảo liên tục đầy hoảng loạn. Trong lúc Vũ Văn Thiết và Chuột Cống đang mải mê lật tung đống chăn màn rách nát trên giường, chiếc điện thoại Nokia 105 không sim—vốn được Minh giấu tạm thời trong kẽ sắt rỗng của chân giường—bất ngờ bị chấn động rơi ra, lăn lông lốc trên sàn xi măng hướng về phía góc tối sát cửa phòng giam.
Tiếng động nhựa va chạm với xi măng cực nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng của đêm bão, nó đủ để khiến Trần Hùng quay ngoắt đầu lại.
"Tiếng gì thế?" Trần Hùng nheo mắt, rọi thẳng luồng ánh sáng đèn pin về phía chân cửa.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lý Minh đã đưa ra quyết định. Gã vờ như vô tình bước hụt chân, chiếc ủng cao su nặng nề của gã dẫm mạnh xuống sàn, tạo ra một tiếng động lớn át đi tiếng lăn của chiếc điện thoại. Đồng thời, mũi ủng của gã khéo léo đá mạnh chiếc Nokia 105 trượt dài trên sàn gạch men hành lang bên ngoài, đẩy thẳng nó vào dưới gầm tủ gỗ khóa xích của phòng trực ca đối diện.
"Báo cáo anh Hùng, chân tôi bị trượt nước mưa!" Lý Minh vội vàng cúi đầu, giọng run rẩy giải thích.
Trần Hùng liếc nhìn Lý Minh đầy nghi ngờ, nhưng luồng ánh sáng đèn pin của gã không phát hiện ra vật thể lạ nào trên sàn phòng 307. Gã quay lại nhìn Chuột Cống, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ vì giận dữ: "Mày đùa giỡn tao đấy à, Chuột Cống? Giường chiếu nát bét rồi, máy móc đâu?"
Chuột Cống sợ hãi quỳ sụp xuống sàn, hai tay chắp lại lạy lia lịa: "Anh Hùng, tôi không nói dối! Tôi thề có bóng đèn trên đầu làm chứng! Thằng này chắc chắn có máy..."
*Bốp!*
Trần Hùng vung tay tát mạnh vào mặt Chuột Cống, khiến gã ngã nhào ra sàn, khóe miệng rỉ máu tươi.
"Câm mồm! Đêm hôm bão gió bắt tao dẫn quân lên đây lục soát một thằng điên liệt não. Mày muốn làm phản đúng không?" Trần Hùng gầm lên, ngực phập phồng thở dốc.
Gã quay người lại, tay cầm chiếc gậy sắt rút của Thiết, bắt đầu bước đi chậm rãi quanh căn phòng giam số 307.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng gậy sắt nện xuống sàn xi măng vang lên đều đặn, khô khốc. Mỗi tiếng gõ như một nhịp búa gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Hoàng Minh.
Trần Hùng đang kiểm tra các khoảng rỗng dưới sàn nhà. Gã là một kẻ dày dạn kinh nghiệm cai ngục; gã biết rõ những kẻ tù nhân hay bệnh nhân tâm thần có tỉnh táo thường dùng cách cạy gạch để giấu vật cấm.
*Keng... Keng... Keng...*
Tiếng gậy sắt gõ lên từng viên gạch sàn tiến gần về phía góc phòng phía Đông Nam.
Đó là vị trí của bệ gạch lỏng lẻo.
Bên dưới viên gạch mục nát ấy, nằm sâu dưới lớp vôi vữa ẩm ướt, chính là cuốn nhật ký mật mã bọc nylon của Lê Hoài Nam—chìa khóa duy nhất chứa đựng toàn bộ sơ đồ hoán đổi danh tính của Hội Vô Diện và danh sách những kẻ đứng sau vụ án oan của anh.
Nếu Trần Hùng gõ vào viên gạch đó, âm thanh vang rỗng của khoảng không bên dưới sẽ lập tức tố cáo toàn bộ bí mật.
Minh đứng bất động dưới ánh đèn pin, nhịp tim vẫn duy trì ở mức sáu mươi lăm lần một phút nhờ kỹ năng kiểm soát sinh học cực hạn. Nhưng sâu trong dạ dày anh, chiếc sim rác vừa nuốt đang co bóp mạnh, gây ra một cơn đau thắt dữ dội. Anh nín thở, ánh mắt đờ đẫn của anh khóa chặt vào gót chân của Trần Hùng khi gã chỉ còn cách bệ gạch lỏng lẻo đúng một bước chân.
Trần Hùng dừng lại. Gã cúi đầu, rọi thẳng luồng ánh sáng cực mạnh của đèn pin vào nếp vữa xám xịt bao quanh viên gạch góc phòng.
"Viên gạch này... sao trông mới thế?" Trần Hùng lẩm nhẩm, giọng nghi ngờ tột độ. Gã từ từ nâng chiếc gậy sắt lên, chuẩn bị nện một cú thật mạnh xuống bề mặt viên gạch để kiểm tra độ rỗng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!