Nhạc nềnObsession

Mã Morse Ống Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm sét ngoài trời bão rền rĩ dội qua khe cửa sổ thông gió rách nát, Minh gượng dậy, đôi tay thon dài dính đầy máu bắt đầu mò mẫm tìm kiếm sợi chỉ chăn bông dưới gầm giường tối. Bóng tối trong phòng giam số 307 lúc này đặc quánh như mực đổ. Hệ thống điện của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức đã sập hoàn toàn sau cú quét của cơn bão đầu mùa. Không có ánh đèn neon xanh lét thường lệ, không có tiếng o o đơn điệu của quạt thông gió, chỉ có tiếng mưa quất sầm sập vào lớp cửa kính bọc lưới thép và mùi máu tươi tanh nồng đang bốc lên từ cổ áo bệnh nhân của anh.


Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của Minh đã bị rách toác hoàn toàn trong cuộc giằng co sinh tử với sát thủ K. Dòng máu nóng hổi liên tục trào ra, chảy thành vệt dài xuống hõm cổ, thấm đẫm lớp vải polyester thô ráp. Minh quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh buốt dưới gầm giường. Anh biết mình chỉ có đúng mười lăm phút trước khi bảo vệ trưởng Lê Văn Sáng dắt bầy chó béc-giê Đức đi tuần tra ca đêm qua hành lang Khu C. Nếu Sáng nhìn thấy vết máu xối xả này, hoặc nếu vết thương bị nhiễm trùng hoại tử mô mặt, vỏ bọc điên loạn của anh dưới danh nghĩa Lê Hoài Nam sẽ lập tức sụp đổ trước mũi dao mổ thực nghiệm của Ngô Huy.


Minh hít một hơi sâu, ép lồng ngực co bóp đều đặn để hạ nhịp tim xuống mức sáu mươi lăm lần một phút. Anh cần sự tỉnh táo cực hạn của một bác sĩ pháp y, chứ không phải phản xạ hoảng loạn của một kẻ tâm thần.


Trong bóng tối hoàn toàn, Minh áp dụng Cấp 6: Bấm huyệt gây tê liệt thần kinh số V. Anh đưa bàn tay phải lên, định vị chính xác vùng lõm sát dậu tai trái và góc hàm dưới. Đầu ngón tay cái của anh dồn lực, ấn mạnh một cú chuẩn xác vào nhánh thần kinh hàm dưới (mandibular nerve) thuộc dây thần kinh sinh ba số V, đồng thời ngón trỏ tì chặt vào huyệt Thái Dương để khóa đường truyền cảm giác lên vỏ não.


*Ưm...*


Một tiếng rên rĩ nghẹt ứ bị chặn lại ngay trong cuống họng Minh. Cơn đau buốt nhói ban đầu dội lên như một luồng điện cao áp, khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội. Nhưng anh không buông tay. Anh tiếp tục duy trì lực ấn sâu, đều đặn trong vòng ba mươi giây. Dần dần, một cảm giác tê dại, lạnh buốt như băng giá bắt đầu lan tỏa từ góc hàm lên gò má, rồi bao phủ toàn bộ nửa khuôn mặt bên trái. Cơ mặt trái của anh cứng đờ, khóe miệng hơi lệch sang một bên, nhưng cảm giác đau đớn tột cùng từ vết rách mang tai đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một vùng xúc giác trống rỗng, vô cảm.


Đã tê liệt lâm sàng thành công. Minh buông tay ra, bắt đầu thực hiện bước tiếp theo.


Anh dùng ngón tay trái dò dẫm mép chăn bông cũ nát dưới gầm giường. Chiếc chăn cotton rách rưới này là vật dụng duy nhất anh có thể khai thác. Minh rút mảnh Dao mổ thủy tinh mài sắc từ cạp quần ra. Cạnh sắc của mảnh kính vỡ màu hổ phách, vốn dính đầy máu của sát thủ K, lướt nhẹ một đường chuẩn xác dọc theo đường viền chăn. Anh tách ra một sợi chỉ cotton thô màu xám dài khoảng bốn mươi centimet. Sợi chỉ thô ráp, bám đầy bụi vải, nhưng nó đủ dai để chịu được lực kéo của các mũi khâu nội bì.


Để sát trùng khẩn cấp, Minh mò mẫm tìm lọ cồn y tế 90 độ nhỏ giấu trong kẽ tường gạch—kỷ vật bảo mệnh do Bà Sáu lao công âm thầm tuồn vào dưới giẻ lau sàn từ tuần trước. Anh mở nắp bằng răng, đổ một lượng cồn nhỏ trực tiếp lên sợi chỉ cotton và vệt máu hở dọc mang tai.


Mặc dù dây thần kinh số V đã bị gây tê liệt, nhưng độ cồn nồng độ cao khi tiếp xúc với mô cơ hở vẫn tạo ra một phản ứng co thắt sinh lý âm thầm sâu trong các thớ cơ cổ. Minh gồng chặt cơ vai, giữ cho khuôn mặt hoàn toàn bất động dưới gầm giường tối.


Bắt đầu ca phẫu thuật dã chiến. Minh áp dụng kỹ năng Khâu thẩm mỹ giấu sẹo trong tối (Cấp 7: Giải phẫu mù). Không có kim khâu y tế chuyên dụng, anh sử dụng một đoạn dây kẽm nhỏ rỉ sét được mài nhọn đầu lấy từ lò xo quạt hỏng, uốn cong thành hình bán nguyệt để làm kim khâu tự chế. Anh luồn sợi chỉ cotton qua lỗ xỏ tự chế, rồi dùng các đầu ngón tay trái định vị hai mép da đang tách đôi dọc mang tai.


Xúc giác nhạy cảm của cựu bác sĩ pháp y hoạt động thay thế cho đôi mắt. Anh cảm nhận rõ ranh giới giữa lớp biểu bì (epidermis) và lớp hạ bì (dermis). Minh đâm mũi kim kẽm đầu tiên vào sát góc hàm dưới, luồn sâu xuống dưới lớp da trong một đường khâu nội bì (intradermal suture) tinh vi. Mỗi mũi khâu phải đi sát nếp gấp tự nhiên của cơ mặt để khi lành lại, vết thương sẽ phẳng mịn, không để lại bất kỳ dấu vết chân rết hay sẹo lồi vật lý nào.


*Sột soạt. Sột soạt.*


Tiếng sợi chỉ cotton thô ráp kéo qua các mô thịt hở vang lên ghê rợn ngay sát màng nhĩ của Minh. Anh nhắm mắt hoàn toàn, giữ cho đôi tay thon dài không một nhịp run rẩy. Một mũi, hai mũi, ba mũi... Mỗi lần rút chỉ, anh dùng ngón trỏ phải tì nhẹ vào mép da để đảm bảo hai bên biểu bì khép khít hoàn hảo, không bị chồng chéo hay nhăn nhúm.


Đúng lúc anh thắt nút khâu cuối cùng dọc theo dậu tai, tiếng bước chân nặng nề của bảo vệ trưởng Lê Văn Sáng và tiếng móng vuốt của bầy chó béc-giê Đức cào sột soạt trên sàn gạch men bắt đầu vang lên từ đầu hành lang Khu C.


*Hự... Gừ...*


Tiếng gầm gừ của con chó nghiệp vụ dội qua khe cửa sắt phòng 307. Minh biết thời gian của mình đã hết.


Anh nhanh chóng nhét lọ cồn và chiếc kim kẽm tự chế vào kẽ gạch lỏng lẻo dưới gầm giường, dùng giẻ lau thấm sạch những vệt máu tươi còn sót lại trên nền xi măng. Bằng một động tác uyển chuyển không tiếng động, Minh trườn người ra khỏi gầm giường, leo lên đệm và luồn hai tay trở lại vào hai ống tay áo bó của chiếc áo bảo hộ rách. Anh nghiêng đầu sang bên phải, áp sát vùng mang tai trái vừa khâu xong xuống gối để che giấu vết thương, rồi nhắm hờ mắt giả vờ hôn mê.


*Cạch. Loảng xoảng.*


Ánh đèn pin công suất cao của Lê Văn Sáng quét qua khe kính mờ của cửa phòng giam. Chùm sáng vàng vọt lướt dọc cơ thể Minh, dừng lại vài giây trên chiếc áo bó cưỡng bức rách nát. Con chó béc-giê đứng ngoài cửa khịt mũi mạnh, cào móng vào chân cửa sắt đầy bồn chồn do ngửi thấy mùi máu tươi của sát thủ K còn vương vãi trên bệ cửa sổ ngoài hành lang.


"Thằng điên này vẫn nằm im như chó chết," giọng Sáng khàn đặc vang lên dội qua khe cửa. "Chắc ngấm thuốc H5 của Ngô Huy rồi. Đi thôi, bão to thế này kiểm tra nhanh còn về phòng trực làm vài ván bài."


Tiếng bước chân của Sáng xa dần dọc hành lang, kéo theo tiếng xích chó lách cách rợn người.


Minh mở trừng mắt trong bóng tối, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Vết khâu thẩm mỹ nội bì phẳng mịn dưới dậu tai trái của anh đã được bảo toàn an toàn. Sự tê liệt của cơ mặt trái bắt đầu tan dần, trả lại những cơn đau râm ran, buốt nhói nhưng hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của anh.


Bây giờ, anh cần thiết lập mạng lưới liên lạc để chuẩn bị cho kế hoạch vượt ngục.


Minh ngồi dậy, áp sát tai vào mảng tường gạch men ẩm ướt ngăn cách giữa phòng 307 và phòng giam của Thành 'Thẹo'—đại ca ngầm của khu điều trị chung. Trước đây, trong giờ sinh hoạt chung tại sân tập trung, Minh đã dùng thủ thuật y khoa bấm huyệt vào các điểm Phong Trì và Hợp Cốc để chữa khỏi hoàn toàn chứng đau đầu kinh niên cho Thành, giành được sự nể phục và lòng biết ơn sâu sắc của gã giang hồ lì lợm này.


Minh rút chiếc cúc áo nhựa màu xám trên tay áo bệnh nhân ra. Anh tiếp cận đường ống nước kim loại rỉ sét của hệ thống sưởi cũ chạy dọc sát chân tường phòng giam. Đường ống kim loại này kết nối trực tiếp xuyên qua các phòng giam biệt lập Khu C, là vật dẫn âm tuyệt vời trong môi trường cách âm của Thiên Đức.


Minh áp dụng Mã Morse gõ tường qua ống nước. Anh dùng cạnh sắc của cúc áo nhựa gõ nhẹ lên bề mặt ống sắt rỉ sét theo nhịp ngắn dài chuẩn xác:


*Tạch... Tạch tạch... Tạch...*


Âm thanh cơ học đứt quãng truyền đi thông điệp Morse viết tắt bằng tiếng Việt: "T-H-A-N-H... N-G-H-E... K-H-O-N-G?"


Căn phòng giam rơi vào khoảng lặng im phăng phắc giữa tiếng mưa bão gào rú ngoài trời. Minh nín thở, áp tai vào đường ống sắt lạnh ngắt, lắng nghe từng rung động nhỏ nhất xuyên qua lớp tường bê tông dày.


*Cộc... Cộc cộc... Cộc...*


Một chuỗi âm thanh gõ phản hồi đều đặn, đứt quãng nhưng vô cùng rõ ràng vang lên qua đường ống kim loại rỉ sét từ phòng bên cạnh, phá vỡ sự cô lập tuyệt đối của phòng giam biệt lập Thiên Đức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!