Vỏ Bọc Điên Loạn
Tiếng tít tít đều đặn từ máy đo nhịp tim sinh trắc học vang lên, lạnh lẽo và đơn điệu như tiếng kim đồng hồ gõ nhịp trong một nhà xác rỗng.
Hoàng Minh tỉnh dậy. Giác quan đầu tiên hoạt động trở lại là khứu giác—mùi thuốc sát trùng nồng nặc pha lẫn mùi máu khô và chất da tổng hợp ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng biệt giam cách âm. Anh cố gắng cử động mi mắt, nhưng một cơn đau buốt nhói như hàng trăm cây kim châm thẳng vào màng não lập tức ập đến. Nửa khuôn mặt trái của anh cứng đờ, căng tức dữ dội dưới lớp băng gạc dày cộp loang lổ những vệt dịch vàng và máu đã sẫm màu.
Anh muốn đưa tay lên sờ vào mặt, nhưng tiếng xích sắt loảng xoảng lập tức vang lên dập tắt ý định đó. Hai cổ tay anh đã bị khóa chặt vào thanh giường sắt bằng hai vòng đai thép xám lạnh lẽo.
Đây không phải phòng mổ của Viện Giám định Pháp y Khánh Hà. Đây là Phòng giam số 307 của Viện tâm thần tư nhân Thiên Đức—một chiếc lồng kính cách âm được bọc đệm da dày màu trắng để ngăn bệnh nhân tự sát bằng cách đập đầu vào tường.
"Tỉnh rồi à, Lê Hoài Nam?"
Một giọng nói trầm ấm, đều đặn nhưng hoàn toàn thiếu vắng hơi ấm con người vang lên từ phía góc phòng.
Hoàng Minh quay đầu sang bên phải. Dưới ánh đèn neon trắng xanh yếu ớt của phòng biệt giam, bác sĩ Ngô Huy—Trưởng khoa điều trị của Thiên Đức—đang ngồi trên chiếc ghế bành cũ, gọng kính vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Bên cạnh gã, Trưởng hộ lý Trần Hùng đứng sừng sững như một pho tượng đá, đôi bàn tay u thịt bắp lăm lăm chiếc dùi cui điện công suất cao thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa xanh lét lách tách.
"Tôi... tôi là ai?" Minh thào thào qua dây thanh quản khô khốc, cố ý kéo dài tông giọng khàn đặc, đứt quãng của kẻ bị sốc thuốc thần kinh. Anh biết rõ mình là ai. Anh là Hoàng Minh, cựu bác sĩ pháp y xuất sắc nhất Khánh Hà, người vừa bị lột da mặt trong một ca phẫu thuật thẩm mỹ cưỡng bức để mang khuôn mặt đầy sẹo của kẻ sát nhân hàng loạt Lê Hoài Nam. Kẻ đang mang khuôn mặt thực sự của anh ngoài kia đang sống vương giả dưới danh nghĩa của anh, còn anh thì bị tống vào đây như một con súc vật mất trí.
Bác sĩ Ngô Huy không trả lời. Gã đứng dậy, chậm rãi bước tới bên giường bệnh, đôi mắt ti hí sau tròng kính gọng vàng nhìn chằm chằm vào biểu đồ nhịp tim đang hiển thị trên màn hình máy đo sinh trắc học gắn trên tường. Nhịp tim của Minh lúc này là 72 lần/phút.
"Cậu không cần phải diễn trước mặt tôi, Nam à," Ngô Huy mỉm cười, nụ cười giả tạo không chạm tới khóe mắt. Gã cúi xuống, gí sát khuôn mặt mập mạp của mình vào mặt Minh, thì thầm bằng một tông giọng tàn nhẫn: "Cậu có nhớ cô gái tên Hương Giang không? Người điều dưỡng trưởng xinh đẹp với vết cắt hình chữ Y hoàn hảo trên ngực... Người mà cậu đã tự tay rạch nát khuôn mặt trước khi ném xác xuống sông Khánh Hà ấy?"
Hương Giang.
Cái tên như một dòng điện cao áp đánh thẳng vào tâm can Hoàng Minh. Hình ảnh người vợ sắp cưới dịu dàng nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, khuôn mặt đầy máu và đôi mắt trợn trừng vô tội hiện lên trong đại não anh như một cơn ác mộng chân thực nhất. Lòng căm thù và nỗi đau tột cùng bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực anh.
*Tít tít tít tít!*
Máy đo sinh trắc học lập tức rú lên dồn dập. Biểu đồ hình sin trên màn hình vọt lên gãy khúc liên tục. Nhịp tim của Minh tăng vọt từ 72 lên 110 lần/phút chỉ trong vòng ba giây.
Ánh mắt Ngô Huy lóe lên một tia sáng sắc lạnh đầy hoài nghi. Gã đứng thẳng người dậy, khoanh tay trước ngực: "Nhịp tim không biết nói dối. Nếu cậu thực sự là Lê Hoài Nam—kẻ tâm thần phân liệt vô cảm trước cái chết của nạn nhân—nhịp tim của cậu sẽ không bao giờ dao động mạnh thế này khi nghe nhắc đến Hương Giang. Cậu đang giấu tôi điều gì phải không, bác sĩ pháp y Hoàng Minh?"
Nguy hiểm!
Minh nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy tâm lý cực kỳ hiểm độc của Ngô Huy. Gã dùng máy đo nhịp tim liên tục tăng áp lực để kiểm tra xem tế bào thần kinh của anh đã thực sự bị hủy hoại bởi thuốc lú hay anh đang giả điên loạn để tìm cơ hội vượt ngục. Nếu anh lộ ra bất kỳ sự dao động cảm xúc nào liên quan đến danh tính Hoàng Minh, Ngô Huy sẽ lập tức ra lệnh cho sát thủ K thủ tiêu anh ngay trong đêm nay để bảo vệ bí mật của Hội Vô Diện.
Minh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp. Anh phải hợp lý hóa nhịp tim 110 lần/phút này bằng một phản ứng sinh lý vật lý điên cuồng của một kẻ tâm thần phân liệt thật sự.
"Giang... Giang! Máu... nhiều máu quá! Đừng cắn tôi! Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt đó!"
Minh đột ngột trợn ngược mắt, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két ghê người. Anh kích hoạt năng lực Kiểm soát trương lực cơ, tự tạo ra các cơn co giật cơ bắp toàn thân đối xứng hoàn hảo với triệu chứng lâm sàng của một ca động kinh bộc phát nặng. Anh giãy giụa điên cuồng trên giường bệnh, khiến sợi xích sắt xát mạnh vào cổ tay rách da rỉ máu. Hai vai anh gồng chặt, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập để hợp lý hóa nhịp tim đang tăng cao trên máy đo.
"Hừm, vẫn chưa đủ thực tế," Ngô Huy lạnh lùng nhận xét, gã liếc mắt ra hiệu cho Trưởng hộ lý Trần Hùng. "Trấn áp gã cho tôi. Kiểm tra phản xạ đau vật lý."
Trần Hùng bước tới, khuôn mặt thô kệch không một chút gợn sóng cảm xúc. Gã bật công tắc dùi cui điện, luồng điện xanh lét xẹt ra kêu xèo xèo đầy đe dọa. Không một chút do dự, Hùng dí mạnh đầu dùi cui điện trực tiếp vào vùng bả vai trái của Minh—nơi cơ thắt vai đang gồng cứng.
*Xoẹt!*
Dòng điện cao áp chạy dọc thớ cơ bắp thịt, gây ra một cơn co thắt dữ dội tột cùng. Cơn đau đớn vật lý dã man như muốn xé toác từng sợi dây thần kinh của Minh. Vết mổ thẩm mỹ dọc mang tai trái của anh—vốn chưa lành miệng—bị kéo căng quá mức dưới áp lực co thắt cơ mặt, đột ngột rách nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hỏn thấm đẫm lớp băng gạc trắng muốt.
*Nhịp tim vọt lên 125!*
Trong cơn đau đớn cực hạn tưởng chừng có thể làm ngưng tim, Minh biết mình không được phép gào thét hay rụt vai lại theo phản xạ tự nhiên của một người tỉnh táo. Nếu anh rụt vai, Ngô Huy sẽ biết anh có khả năng kiểm soát thần kinh tủy sống chủ động—một bằng chứng đanh thép của kẻ giả điên.
Minh nhắm mắt lại trong đại não, kích hoạt năng lực Cấp 1: Kiểm soát nhịp tim dưới áp lực kết hợp với kỹ thuật thiền định sâu của sư thầy Thích Thanh. Anh chủ động cô lập cảm giác đau đớn vật lý khỏi vỏ não nhận thức. Trong đầu anh, thay vì tiếng gầm rú của dòng điện hay cơn đau rách sẹo mặt, anh bắt đầu nhẩm lại sơ đồ 12 cặp dây thần kinh sọ não một cách lạnh lùng, chính xác tuyệt đối như đang đứng trước một tử thi trong phòng mổ pháp y:
*"Dây số I: Khứu giác. Dây số II: Thị giác. Dây số III: Vận nhãn... Dây số V: Cảm giác sinh ba... Dây số VII: Dây thần kinh mặt..."*
Anh tập trung toàn bộ ý chí tinh thần vào việc điều hòa nhịp thở: hít vào sâu trong bốn nhịp, nín thở trong bốn nhịp, thở ra chậm rãi trong tám nhịp để ức chế hệ thần kinh giao cảm. Anh triệt tiêu phản xạ co rút cơ học do đau bằng cách chủ động ngăn chặn các xung thần kinh cảm giác truyền lên tủy sống.
Biểu đồ nhịp tim trên màn hình bắt đầu có sự thay đổi kỳ lạ.
Từ con số 125 đỏ rực đe dọa, nhịp tim của Minh bắt đầu rơi xuống một cách chậm rãi nhưng vô cùng đều đặn: 110... 95... 80... và cuối cùng dừng lại ở con số 65 lần/phút—mức nhịp tim của một kẻ có hệ thần kinh thực vật hoàn toàn trơ lỳ trước mọi kích thích đau đớn và ám ảnh tội lỗi. Cơ thể anh nằm bất động trên giường, khuôn mặt đầy sẹo quấn băng gạc vẫn trợn trừng vô hồn dưới ánh đèn neon lạnh lẽo, máu vẫn rỉ ra từ mang tai nhưng nhịp tim hoàn toàn bình thản như một mặt hồ không một gợn sóng.
Bác sĩ Ngô Huy chằm chằm nhìn vào con số 65 trên màn hình đo. Gã đẩy gọng kính lên sống mũi, ánh mắt lóe lên sự thất vọng xen lẫn kinh ngạc.
"Lạ thật... Nhịp tim rơi về mức 65 ngay cả khi bị sốc điện cường độ cao," Ngô Huy lẩm bẩm, gã tiến sát lại, dùng ngón tay ấn mạnh vào vết mổ đang rỉ máu dọc mang tai Minh để kiểm tra phản xạ đau một lần cuối. Minh vẫn nằm bất động, ánh mắt vô thần không một chút dao động đồng tử.
"Báo cáo bác sĩ, có vẻ như thùy trán của gã đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi tác dụng phụ của đợt tiêm huyết thanh H5 tuần trước," Trần Hùng lên tiếng, giọng nói thô kệch vang lên trong phòng giam ngột ngạt. "Gã không còn phản xạ nhận thức hay cảm xúc của con người bình thường nữa rồi. Bây giờ gã chỉ là một cỗ máy sinh học vô tri."
Ngô Huy thở dài một tiếng, gật đầu đồng ý đầy chủ quan: "Được rồi, tạm thời tin là gã đã điên thật. Nhưng Trịnh Thế Khải yêu cầu chúng ta phải đảm bảo linh hồn của Hoàng Minh vĩnh viễn không thể tỉnh lại trong thể xác này. Chúng ta không được phép để xảy ra bất kỳ sơ hở nào trước khi ca phẫu thuật hoán đổi danh tính của Thứ trưởng được thực hiện."
Gã quay lưng bước về phía cửa phòng giam số 307, nhưng đột ngột dừng bước chân lại ở ngưỡng cửa, đưa ra một mệnh lệnh lạnh lùng cắt đuôi mọi hy vọng phục hồi của Minh:
"Gọi y tá trưởng Sâm vào đây. Bơm thêm một liều Haloperidol liều cao cực mạnh trực tiếp vào thực quản gã ngay trước mặt tôi. Tôi muốn đảm bảo đại não của gã sẽ bị đóng băng vĩnh viễn trong đêm nay."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!