Thương Thuyết Tay Không
Chiếc đồng hồ kỹ thuật số màu đỏ gắn trên táp-lô xe chỉ huy bọc thép của SWAT nhấp nháy liên tục, mỗi tiếng "bíp" trầm đục vang lên là một giây sinh mệnh của Phan Tuấn Anh bị rút ngắn lại. Mười phút. Đó không phải là thời gian dành cho một cuộc thương lượng chính quy, mà là một bản án tử hình được trì hoãn bằng thủ đoạn pháp lý.
Trung tá Trương Hùng bước đến gần Khoa, trên tay gã là một chiếc kẹp tài liệu bằng nhựa cứng màu đen. Gã không nhìn vào mắt Khoa, mà chỉ chăm chăm vào vết rách nhẹ còn rỉ máu trên gò má của ông – dấu vết của cú quật ngã thô bạo từ lực lượng cơ động ngoài vành đai vài phút trước. Gã chìa chiếc kẹp ra, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự đắc ý lạnh lùng:
"Ký vào đây, anh Khoa. Tờ cam kết tự nguyện chịu trách nhiệm hoàn toàn về tính mạng của bản thân khi bước vào khu vực chiến sự cấp độ 1. Đây là quy trình bắt buộc của Ban Giám đốc Sở. Nếu anh bị bắn chết bên trong, hoặc nếu tòa nhà này sập xuống đầu anh, Sở Cảnh sát sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào trước pháp luật và dư luận."
Khoa đón lấy cây bút bi thiên long rẻ tiền từ tay Hùng. Ngón tay ông chằng chịt những vết chai sần cũ kỹ của một cựu đặc nhiệm công binh, nhưng đầu bút vẫn giữ được sự ổn định tuyệt đối khi đặt nét ký xuống dòng chữ in hoa: PHAN ĐĂNG KHOA. Ông không lạ gì trò bẩn này của Hùng. Tờ cam kết này thực chất là một lá bùa hộ mệnh giúp Hùng rảnh tay ra lệnh cho đội bắn tỉa nổ súng tiêu diệt Tuấn Anh ngay khi có cơ hội, rồi đổ lỗi cho việc Khoa thương thuyết thất bại dẫn đến thảm sát.
Trong lúc ký, mắt Khoa không rời khỏi biểu cảm vi mô trên gương mặt Trương Hùng. Khóe môi mỏng của gã hơi giật về phía sau, cơ hàm bạnh ra và hai vai hơi nhô cao – những biểu hiện vô thức của một kẻ đang che giấu sự lo lắng tột độ dưới lớp vỏ bọc uy quyền. Hùng đang sợ. Gã sợ cuộc gọi can thiệp từ Đại tá Nguyễn Văn Minh với Ban Giám đốc Sở sẽ làm hỏng thỏa thuận ngầm trị giá nửa triệu đô mà gã đã nhận từ tay sai của Nghị sĩ Lâm Thế Vinh.
"Xong rồi," Khoa lạnh lùng trả lại kẹp tài liệu. "Bây giờ lột bỏ áo khoác của tôi đi. Các người không muốn tôi mang theo bất kỳ thứ gì có thể tự vệ đúng không?"
Trương Hùng hất hàm. Hai chiến sĩ SWAT bọc thép lập tức bước lên, thô bạo lột bỏ chiếc áo măng tô xám sờn cũ của Khoa. Dưới lớp áo măng tô, Khoa chỉ còn mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xám tro mỏng manh. Một gã lính SWAT dùng máy dò kim loại cầm tay quét dọc từ vai xuống chân Khoa. Tiếng rít của máy dò vang lên ngắt quãng khi đi qua thắt lưng sắt và chiếc bật lửa Zippo trong túi ngực trái.
"Lấy hết ra!" Hùng ra lệnh.
Khoa tự tay thò vào túi ngực, rút ra chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ bám đầy vết xước. Vỏ thép mạ crom của nó đã móp méo một góc do va đập thời chiến trường, nhưng chữ "Thùy Dung" khắc chìm trên nắp vẫn hiện rõ dưới ánh nắng ban mai gay gắt.
"Kỷ vật của vợ quá cố của tôi. Các cậu cũng muốn tịch thu sao?" Giọng Khoa trầm xuống, mang một tần số rung động thấp nhưng có sức nặng tâm lý cực lớn khiến gã lính trẻ đang giơ tay định giật chiếc bật lửa phải khựng lại, nhìn về phía chỉ huy.
Trương Hùng liếc nhìn chiếc Zippo, nhận ra đó chỉ là một vật dụng cơ học thông thường không có khả năng gây sát thương. Gã hất hàm cho phép Khoa giữ lại. Gã không biết rằng, ẩn dưới lớp áo sơ mi linen mỏng manh kia, ôm sát vào lồng ngực gầy guộc nhưng săn chắc của Khoa là bộ giáp Kevlar siêu nhẹ dạng ẩn cấp độ IIIA do Chiến Đồ Phượt cung cấp. Bộ giáp mỏng đến mức không thể phát hiện bằng mắt thường, và cấu trúc sợi tổng hợp không chứa kim loại của nó hoàn toàn qua mặt được chiếc máy dò cầm tay rẻ tiền của SWAT.
Nhưng thứ quan trọng nhất vẫn nằm ở túi quần sau của Khoa: chiếc bộ đàm quân dụng tần số ngắn bọc thép chống va đập. Khoa đã khéo léo kẹp nó sát vào thắt lưng da phía sau, dùng nếp gấp của chiếc quần kaki sờn cũ che phủ hoàn toàn. Khi gã lính SWAT quét máy dò qua vùng mông, Khoa chủ động dịch chuyển trọng tâm cơ thể, tạo ra một tiếng ho khan nhẹ và khẽ lùi chân phải lại nửa bước, hướng sự chú ý của gã lính vào vết thương xương sườn trái đang nhói đau của mình. Thủ thuật đánh lạc hướng tâm lý (misdirection) cổ điển của ngành tình báo hoạt động hoàn hảo. Gã lính SWAT bỏ qua vùng thắt lưng sau, kết thúc quy trình kiểm tra.
"Anh chỉ có đúng mười phút, Khoa," Trương Hùng nhìn đồng hồ, giọng gã lạnh đi. "Đội bắn tỉa của tôi đã khóa mục tiêu. Chỉ cần bên trong có tiếng súng nổ, hoặc nếu anh không bước ra ngoài đúng giờ, lệnh tổng tấn công sẽ được kích hoạt lập tức."
Khoa không đáp. Ông quay lưng lại với xe chỉ huy, bước những bước chân dứt khoát về phía quảng trường trống trải dài gần một trăm mét dẫn đến lối vào Ngân hàng Trung tâm.
Quảng trường lúc này vắng lặng đến rợn người. Ánh nắng buổi sáng chiếu thẳng xuống nền nhựa đường bốc hơi nóng hầm hập, tạo ra những vệt ảo ảnh lung linh như nước quét trên mặt đất. Không có một bóng người che chắn. Khoa biết mình đang đi vào một vùng đất chết (no man's land), nơi ông hoàn toàn phơi mình dưới họng súng của hàng chục tay súng bắn tỉa đang ẩn nấp trên các tòa nhà cao tầng xung quanh.
Khoa ngước mắt nhìn lên tầng thượng của Tòa nhà văn phòng đối diện cao 15 tầng. Dưới ánh nắng chói chang, một tia sáng nhỏ đột ngột lóe lên rồi tắt lịm trong vòng một phần mười giây. Đó không phải là sự phản chiếu ngẫu nhiên của kính cửa sổ. Đó là tín hiệu nháy kính ngắm (scope glint) được thực hiện một cách có chủ ý.
Lê Minh Hải. Học trò xuất sắc nhất do chính Khoa đào tạo tại trung tâm huấn luyện đặc nhiệm đang đứng ở đó. Hải đang dùng kính ngắm của khẩu súng bắn tỉa cỡ đạn 7.62mm để gửi đi một thông điệp không lời. Tia sáng nháy hai lần ngắn, một lần dài – mật mã dã chiến Morse có nghĩa là: "CẢNH BÁO. GÓC BẮN CHẾT MẠN PHẢI."
Hải đang ngầm báo cho thầy mình biết rằng gã xạ thủ bắn tỉa số 3 của SWAT – một tay sai trung thành của Trương Hùng – đã được lệnh khóa chặt góc di chuyển mạn phải của quảng trường để sẵn sàng nổ súng bắn lén nếu Khoa thuyết phục được Tuấn Anh đầu hàng.
Khoa khẽ gật đầu, một chuyển động cực nhỏ hầu như không thể phát hiện từ xa. Ông lập tức điều chỉnh bước đi, dịch chuyển quỹ đạo di chuyển sang mạn trái ba mét, tận dụng bóng râm của hàng cây dầu cổ thụ ven đường và các bồn hoa bằng bê tông lớn làm lá chắn che chắn tầm nhìn của xạ thủ số 3. Từng bước đi của Khoa đều được tính toán tỉ mỉ theo Quy tắc di chuyển bóng tối: hạ thấp trọng tâm cơ thể, đi bằng gót chân trước khi hạ dần mũi bàn chân để giảm thiểu sự dao động của vai, giúp ông giữ được sự ổn định tuyệt đối và sẵn sàng phản xạ nếu có tiếng súng nổ bộc phát.
"Khoa, anh đang đi lệch hướng," giọng nói rè rè của Trương Hùng vang lên từ chiếc tai nghe nhỏ mà cảnh sát bắt Khoa đeo để giám sát. "Đi thẳng vào cửa chính ngân hàng. Đừng cố tình kéo dài thời gian bằng cách đi vòng quanh."
Khoa đưa tay lên bấm nút đàm thoại trên cổ áo, giọng nói của ông trầm ấm và đều đặn đến đáng kinh ngạc, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi áp lực sinh học của nhịp tim đang đập mạnh:
"Tôi đang di chuyển theo góc tiếp cận phi bạo lực, Hùng. Nếu tôi đi thẳng vào cửa chính diện dưới ánh nắng, bóng của tôi sẽ đổ dài vào bên trong sảnh, kích hoạt phản xạ phòng thủ hoảng loạn của băng cướp. Anh muốn giải cứu con tin, hay muốn kích động chúng nổ súng thảm sát?"
Lời phản pháo đanh thép dựa trên kiến thức tâm lý chiến thuật của Khoa khiến Trương Hùng im lặng trong bộ đàm. Ở xe chỉ huy, Đại tá Nguyễn Văn Minh chắc chắn đang nghe cuộc đối thoại này và ông sẽ dùng nó làm bằng chứng pháp lý để kìm hãm mọi nỗ lực ra lệnh nổ súng sớm của Hùng.
Khoa tiến sát đến thềm bậc tam cấp bằng đá hoa cương dẫn lên cửa kính cường lực của ngân hàng. Mặt kính cường lực dày 2cm lúc này đã bị bắn nứt một góc do loạt súng cảnh giới ban đầu của băng cướp, tạo thành một mạng lưới vết nứt chằng chịt như mạng nhện khổng lồ phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Qua lớp kính mờ đục và khói bụi còn sót lại bên trong sảnh, Khoa có thể ngửi thấy mùi khét lẹt đặc trưng của thuốc súng không khói và mùi thảm nỉ bị cháy xém.
Ông đứng im trên bậc thềm cao nhất, chỉ cách cánh cửa kính chưa đầy nửa mét. Khoa đưa bàn tay phải lên, mở rộng lòng bàn tay hướng về phía cửa kính – một ký hiệu dã chiến quốc tế thể hiện trạng thái tay không tấc sắt, phi bạo lực để trấn an những kẻ bắt giữ con tin bên trong.
Nhưng sâu trong thính giác nhạy bén của một cựu đặc nhiệm, Khoa nghe thấy một âm thanh rất khẽ xuyên qua khe hở của cửa kính. Tiếng "lách cách" khô khốc của kim loại va chạm – tiếng khóa nòng của một khẩu súng rulo Colt .38 đang được kéo búa súng về phía sau để chuẩn bị nổ súng ở cự ly gần. Kẻ cầm súng đang đứng ngay sau cánh cửa, hơi thở dồn dập và run rẩy của hắn dội vào mặt kính cường lực tạo thành một vệt sương mờ ẩm ướt.
Đồng hồ đếm ngược chỉ còn đúng tám phút.
Khoa hít một hơi thật sâu bằng kỹ thuật thở thiền kiểm soát nhịp tim, cảm nhận cơn đau từ vết thương sườn trái nhói lên như một lời nhắc nhở về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ông đặt lòng bàn tay bám đầy vết chai sần lên tay nắm cửa bằng thép lạnh ngắt của ngân hàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!