Nhạc nềnKengeki

Tia Lửa Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng Sài Gòn oi nồng và nặng trịch hơi nước. Cái nóng của tháng Năm không bốc lên từ bầu trời mà râm ran từ những thớ nhựa đường nứt nẻ, len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp của Quận 4 rồi đặc quánh lại dưới mái tôn của quán cà phê vỉa hè góc phố. Phan Đăng Khoa ngồi đó, cô độc trên chiếc ghế nhựa màu xanh đã bạc màu vì nắng gió. Gương mặt người đàn ông bốn mươi lăm tuổi hằn sâu những nếp nhăn quanh khóe mắt, mái tóc chớm bạc cắt ngắn gọn gàng nhưng xơ xác, phản chiếu một cuộc đời đầy bão giông và những đêm mất ngủ kéo dài. Ông mặc chiếc áo măng tô xám sờn cũ, vạt áo hơi rộng so với dáng người gầy nhưng săn chắc của một cựu đặc nhiệm công binh.


Trên chiếc bàn gỗ loang lổ vết dầu mỡ, ly cà phê đen đá đã tan hết, chỉ còn lại thứ nước nâu nhạt nhòa bên cạnh chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ. Ngón tay trỏ của Khoa khẽ vuốt dọc theo lớp vỏ thép mạ crom đã móp méo của chiếc bật lửa – kỷ vật duy nhất còn lại của người vợ quá cố Nguyễn Thùy Dung. Chữ "Thùy Dung" khắc chìm bằng tay trên nắp bật lửa đã mờ đi theo năm tháng, nhưng vết sẹo tinh thần trong lòng Khoa thì chưa bao giờ khép miệng. Năm năm trước, khi ông đang bận rộn đàm phán với một băng nhóm bắt cóc con tin ở biên giới phía Tây Nam, Dung đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi bí ẩn mà cho đến nay ông vẫn nghi ngờ có bàn tay dàn dựng của giới tài phiệt bẩn. Sự thờ ơ vô ý chí của ông đối với gia đình vào thời điểm đó đã đẩy đứa con trai duy nhất, Phan Tuấn Anh, vào con đường nổi loạn và hận thù.


Khoa nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Lồng ngực trái của ông thắt lại, cơn đau âm ỉ từ vết chấn thương xương sườn cũ tái phát mỗi khi thời tiết thay đổi. Đó là cái giá của một lần đỡ đạn cho đồng đội thời còn ở lực lượng đặc nhiệm. Ông đã học cách sống chung với nỗi đau thể xác, cũng như cách ông chấp nhận sự lạnh lùng, ghét bỏ từ đứa con trai mười chín tuổi. Tuấn Anh đã bỏ nhà đi bụi từ hơn một năm nay, sa chân vào những sòng bạc chợ đen dưới sự dụ dỗ của gã cậu ruột Nguyễn Văn Bằng. Khoa đã cố tìm con, nhưng mỗi lần gặp mặt chỉ kết thúc bằng những tiếng gào thét hận thù và ánh mắt đỏ ngầu của đứa trẻ cho rằng cha nó đã giết chết mẹ.


Sự tĩnh lặng giả tạo của buổi sáng bị phá vỡ bởi một tiếng "bíp" khô khốc từ chiếc điện thoại cục gạch Nokia đời cũ nằm trên bàn. Khoa mở mắt, ánh nhìn mệt mỏi lập tức co thắt lại thành hai tia sáng sắc lẹm như lưỡi dao. Tin nhắn đến từ Nguyễn Minh Thư, đứa cháu gái mười sáu tuổi đang học cấp ba.


"Dượng Khoa ơi! Cứu anh Tuấn Anh với! Anh ấy bị bọn cho vay nặng lãi ép đi cướp Ngân hàng Trung tâm ở Quận 1. Cảnh sát đang phong tỏa toàn bộ khu vực rồi. Cháu vừa thấy đội đặc nhiệm SWAT bố trí lính bắn tỉa trên nóc nhà đối diện. Họ sẽ bắn chết anh ấy mất! Cháu gửi video này dượng xem!"


Kèm theo tin nhắn là một đoạn video ngắn quay vội bằng điện thoại thông minh, hình ảnh rung lắc dữ dội nhưng đủ để Khoa nhận ra quảng trường trước Ngân hàng Trung tâm đã biến thành một pháo đài chiến sự. Những chiếc xe bọc thép bánh hơi màu đen của lực lượng SWAT đỗ chéo góc, tạo thành một vành đai thép kiên cố. Hàng rào kẽm gai di động được dựng lên vội vã. Và trên sân thượng của tòa nhà văn phòng đối diện, ba bóng đen mặc giáp bọc thép đang lắp đặt những khẩu súng bắn tỉa hạng nặng tầm xa.


Trái tim Khoa đập mạnh, nhịp tim đột ngột tăng lên mức nguy hiểm. Ông không còn cảm thấy cơn đau ở sườn trái nữa. Bản năng của một chuyên gia đàm phán huyền thoại, người từng giải cứu hàng trăm mạng sống dưới họng súng, lập tức thức tỉnh. Nhưng lần này, con tin và kẻ bắt giữ con tin đều liên quan đến máu mủ của ông. Tuấn Anh đang ở bên trong tòa nhà đó, tay cầm súng, đối mặt với cái chết cận kề.


Khoa vơ lấy chiếc bật lửa Zippo nhét vào túi ngực trái, nơi chiếc áo giáp Kevlar siêu nhẹ ẩn dưới lớp áo sơ mi mỏng khẽ ép sát vào da thịt. Ông tháo pin chiếc điện thoại cá nhân, bỏ lại trên bàn quán cà phê để tránh bị định vị sóng di động bởi các thiết bị quét của cảnh sát, rồi lao ra chiếc xe máy Wave tàn tạ của mình.


Đường phố Sài Gòn giờ cao điểm đông nghẹt, nhưng Khoa lách xe qua những khe hẹp giữa các làn ô tô với một sự chính xác đáng kinh ngạc của cựu tài xế đặc nhiệm. Khi ông tiếp cận khu vực Quảng trường trước ngân hàng ở trung tâm Quận 1, toàn bộ các tuyến đường dẫn vào đây đã bị phong tỏa hoàn toàn. Tiếng còi hú của xe cảnh sát, tiếng loa phóng thanh dập dồn và tiếng xì xào hoảng loạn của hàng trăm người dân hiếu kỳ tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, nghẹt thở.


Khoa bỏ lại chiếc xe máy trong một con hẻm nhỏ cách vành đai phong tỏa hai trăm mét, đi bộ nhanh về phía rào chắn thép. Quảng trường trước ngân hàng lúc này ngập tràn trong ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục của hàng chục xe tuần tra. Những chiến sĩ cảnh sát cơ động mặc giáp đen, tay lăm lăm khẩu súng tiểu liên, đang căng mình giữ khoảng cách với đám đông phóng viên và người dân.


"Tránh ra! Khu vực cấm!" Một sĩ quan cảnh sát cơ động trẻ tuổi giơ tay chặn ngực Khoa khi ông cố gắng luồn qua khe hở của hàng rào kẽm gai.


"Tôi cần gặp người chỉ huy hiện trường. Tôi là Phan Đăng Khoa, cựu chuyên gia đàm phán của Bộ Công an. Con trai tôi đang ở bên trong," Khoa nói, giọng nói trầm ấm nhưng mang một sức nặng tâm lý lớn, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn để không lộ ra sự hoảng loạn.


Sĩ quan trẻ nhìn lướt qua chiếc áo măng tô xám sờn cũ và gương mặt lấm lem mồ hôi của Khoa với ánh mắt nghi ngờ. "Tôi không cần biết ông là ai. Hiện trường đang trong tình trạng khẩn cấp cấp độ 1. Không ai được phép vào nếu không có lệnh của Trung tá Trương Hùng."


Trương Hùng. Cái tên đó khiến cơ hàm của Khoa bạnh chặt. Trương Hùng hiện là Chỉ huy trưởng lực lượng đặc nhiệm SWAT của thành phố, một kẻ nổi tiếng nôn nóng lập công và luôn ủng hộ phương án bạo lực cực đoan để giải quyết nhanh các vụ khủng hoảng. Tệ hơn nữa, Khoa biết rõ Hùng là kẻ đã nhận tiền tài trợ ngầm từ tập đoàn của Nghị sĩ Lâm Thế Vinh để thăng tiến. Vụ cướp ngân hàng này, với sự xuất hiện của Tuấn Anh, chắc chắn không đơn giản là một vụ cướp thông thường. Đó là một cái bẫy chính trị bẩn thỉu.


Nhận thấy không thể thuyết phục gã cảnh sát trẻ bằng lời nói, Khoa quyết định hành động. Ông tận dụng một khoảnh khắc khi một nhóm phóng viên truyền hình cố tình đẩy rào chắn để ghi hình, tạo ra sự hỗn loạn tạm thời. Khoa hạ thấp trọng tâm, thực hiện một đòn lách người chiến thuật qua nách sĩ quan cơ động, chân phải quét nhẹ để làm mất thăng bằng đối phương rồi lao vút qua hàng rào kẽm gai.


"Có kẻ xâm nhập! Bắt lấy hắn!" Tiếng còi báo động vang lên lập tức.


Khoa chạy được mười mét về phía xe chỉ huy bọc thép thì ba chiến sĩ cảnh sát cơ động từ phía sau lao đến. Họ khống chế vật lý Khoa bằng một đòn quật ngã dứt khoát. Khoa bị ép chặt mặt xuống nền đường nhựa nóng bỏng, sỏi đá găm vào má đau rát. Cơn đau từ xương sườn trái bùng lên như một luồng điện giật, khiến ông hụt hơi, lồng ngực co thắt dữ dội. Hai tay ông bị bẻ ngoặt ra sau, tiếng khóa còng số tám vang lên khô khốc.


"Thả tôi ra! Tôi phải vào trong! Trương Hùng đang đẩy con tin vào chỗ chết!" Khoa gào lên, giọng khàn đặc dưới sức ép của một đầu gối cảnh sát đang tỳ chặt vào lưng ông.


Đúng lúc đó, cửa chiếc xe chỉ huy bọc thép mở ra. Trung tá Trương Hùng bước xuống. Hắn mặc bộ giáp bọc thép SWAT đen bóng loáng, khẩu súng ngắn quân dụng giắt bên hông, gương mặt góc cạnh mang vẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo đặc trưng. Hắn đi chậm rãi về phía Khoa, ánh mắt sắc lẹm nhìn người đồng nghiệp cũ đang nằm dưới đất với sự khinh bỉ không giấu diếm.


"Ồ, ai thế này? Chẳng phải là 'huyền thoại đàm phán' Phan Đăng Khoa đây sao?" Hùng cười nhạt, ra hiệu cho các chiến sĩ cơ động nới lỏng sức ép nhưng không mở còng. "Anh Khoa, anh đã giải nghệ từ năm năm trước rồi. Bây giờ hiện trường này thuộc quyền kiểm soát của tôi. Anh định vào đây để làm loạn à?"


Khoa cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt không hề né tránh họng súng của Hùng. "Trương Hùng, anh biết thừa băng nhóm bên trong chỉ là những đứa trẻ lầm lỡ bị dụ dỗ. Chúng không có vũ khí quân dụng hạng nặng. Hãy cho tôi mười phút, tôi sẽ vào đàm phán tay không để đưa chúng ra ngoài an toàn. Đừng nổ súng!"


"Mười phút?" Hùng bật cười lớn, giọng nói oai quyền phát ra từ lồng ngực rộng. "Anh nghĩ đây là trò chơi tâm lý của thập niên trước sao? Bọn chúng đã nổ súng làm bị thương hai bảo vệ, đang bắt giữ hơn bốn mươi con tin trong sảnh chính. Tôi không có thời gian cho những lý thuyết suông của anh. SWAT đã sẵn sàng lệnh tổng tấn công. Trong vòng năm phút nữa, chúng tôi sẽ phá cửa tràn vào."


Khoa biết Trương Hùng đang nói dối về mức độ nguy hiểm để hợp thức hóa việc nổ súng tiêu diệt bịt đầu mối. Nếu SWAT tràn vào với lựu đạn choáng và đạn thật, Tuấn Anh sẽ là kẻ đầu tiên bị bắn chết để gán tội danh khủng bố. Ông cần một đòn bẩy chính trị mạnh hơn để kìm hãm sự tàn bạo của Hùng.


"Tôi có bằng chứng về việc ai đã mở cửa hầm bảo mật cho băng nhóm của Tuấn Anh vào," Khoa nói dối một cách quyết đoán, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào biểu cảm của Hùng. Ông nhận thấy khóe mắt của Hùng khẽ giật nhẹ trong vòng một phần hai mươi lăm giây – một vi biểu cảm của sự lo sợ bị bại lộ.


Trước khi Hùng kịp phản ứng, một tiếng chuông điện thoại đặc biệt vang lên từ bên trong xe chỉ huy. Đó là chiếc điện thoại bảo mật kết nối trực tiếp với Ban Giám đốc Sở Cảnh sát. Hùng hậm hực quay lại xe để nhận cuộc gọi.


Khoa biết người đang can thiệp từ xa chính là Đại tá Nguyễn Văn Minh, người thầy cũ của ông trong ngành đàm phán. Trước khi đến đây, Khoa đã gửi một tin nhắn mã hóa cho ông Minh để yêu cầu hỗ trợ pháp lý khẩn cấp. Đại tá Minh hiện đang họp với Thứ trưởng Bộ Công an, và ông là lá chắn chính trị duy nhất có thể trì hoãn mệnh lệnh nổ súng của Hùng.


Ba phút trôi qua dài như ba thế kỷ. Khi Trương Hùng bước xuống xe một lần nữa, gương mặt hắn tối sầm lại vì giận dữ. Hắn nhìn Khoa với ánh mắt đầy sát khí. Cuộc gọi từ Ban Giám đốc, dưới áp lực của Đại tá Minh, đã buộc hắn phải tạm hoãn lệnh tổng tấn công trong vòng mười phút để cho phép một nỗ lực đàm phán cuối cùng.


"Anh thắng rồi, Khoa," Hùng nghiến răng nói, ra hiệu cho lính mở khóa còng số tám cho Khoa. "Nhưng Ban Giám đốc đưa ra điều kiện: anh phải vào đó tay không, không có bất kỳ vũ khí hay thiết bị bảo hộ nào bên ngoài. Nếu sau mười phút anh không đưa được con trai anh ra, hoặc nếu bên trong có thêm một tiếng súng nổ, đội bắn tỉa của tôi sẽ khai hỏa tiêu diệt toàn bộ mục tiêu di động."


Khoa đứng dậy, xoa cổ tay bị lằn đỏ do còng sắt. Ông cởi bỏ chiếc áo khoác măng tô xám sờn cũ, chỉ để lại chiếc áo sơ mi mỏng che giấu lớp áo giáp Kevlar siêu nhẹ bên trong. Ông để cảnh sát tịch thu chiếc điện thoại cá nhân đã tháo pin, nhưng âm thầm giữ lại bộ đàm quân dụng tần số ngắn bọc thép giấu trong túi quần sau – công cụ đàm phán duy nhất kết nối ông với con trai qua các bức tường bê tông dày.


"Tôi cần một góc quan sát trước khi vào," Khoa yêu cầu.


Hùng lạnh lùng chỉ tay về phía màn hình giám sát chiến thuật đặt cạnh xe chỉ huy, kết nối với kính ngắm hồng ngoại của tổ bắn tỉa trên nóc tòa nhà văn phòng đối diện.


Khoa bước đến, ghé mắt vào màn hình. Hình ảnh hồng ngoại hiển thị dưới dạng các khối màu xanh lam và vàng cam của nhiệt độ cơ thể. Qua ô kính cường lực lớn của tầng hai Ngân hàng Trung tâm, một bóng người gầy gò đang di chuyển hỗn loạn, tay cầm một khẩu súng ngắn rulo run rẩy chĩa về phía sảnh chính. Mái tóc hung xơ xác và chiếc áo khoác gió đen rách vai của bóng người đó không thể lẫn vào đâu được.


Đó là Tuấn Anh, đứa con trai lầm lạc của ông.


Nhưng điều khiến máu trong người Khoa hoàn toàn đông cứng lại là một chấm đỏ nhấp nháy của tia laser hồng ngoại từ khẩu súng bắn tỉa của SWAT bên ngoài. Chấm đỏ đó đang di chuyển chậm rãi dọc theo sống lưng của Tuấn Anh, rồi dừng lại ghim chặt ngay giữa đỉnh đầu của cậu thiếu niên.


Chỉ cần Trương Hùng ra lệnh bóp cò, hoặc chỉ cần Tuấn Anh có một chuyển động bộc phát hoảng loạn, viên đạn cỡ 7.62mm xuyên giáp sẽ xé toạc ô kính cường lực và thổi bay đầu đứa con trai duy nhất của ông ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!