Cơ Duyên Sâu Lòng Đất - Mạch Linh Thạch Tắc Nghẽn
Rắc! Rắc! Rầm!
Tiếng gạch đá nứt toác dưới gầm giường của Triệu Kiêu Ngạo vang lên như tiếng sấm sét đánh ngang tai. Tiểu Diệp chưa kịp định thần sau cú ợ chua linh lực khổng lồ làm nổ tung tháp canh xả thải ở phía trên, thì cả một mảng nền phòng ngoại môn đã sụt lún xuống. Cơn chấn động địa tầng khủng khiếp từ vụ nổ bạt mạng ban nãy đã triệt để bẻ gãy những cột trụ gỗ mục nát nâng đỡ nền móng của khu tạp dịch.
“Mẹ kiếp! Sập hầm thật rồi! Ta không muốn bị chôn sống đâu!”
Tiểu Diệp gào thét trong lòng, sáu chiếc chân gián quào loạn xạ vào không khí. Nhưng trọng lực không hề nể tình nỗi sợ hãi tột độ của hắn. Cả cơ thể nhỏ bé bám đầy muội than đen xì và vôi bột trắng xóa của hắn rơi tự do vào bóng tối vô tận. Tiêu Thử Nhất – gã chuột nhắt tốc độ cao – cũng rú lên một tiếng “chít” thất thanh rồi biến mất tăm trong dòng đất đá đang sụt lún rầm rập.
Đất đá, bụi bặm và uế khí ngàn năm đổ ập xuống như một trận lũ quét trong lòng đất. Tiểu Diệp bị cuốn xoáy liên tục, va đập bôm bốp vào những mảnh gạch vỡ. Nhờ có lớp vỏ chitin đã được cường hóa lên cấp độ Gián Thép Đột Biến từ trước, hắn mới không bị những tảng đá nặng hàng chục cân đè nát bét ngay lập tức. Thế nhưng, áp lực địa tầng từ độ sâu năm mươi mét dưới lòng đất đang không ngừng đè nặng lên cơ thể dẹt lét của hắn, tạo ra những tiếng rắc rắc rợn người trên lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết.
“Đau quá! Khớp chân của ta... râu của ta!”
Tiểu Diệp đau đớn đến mức suýt chút nữa thì ngất đi. Mẩu râu phụ bên trái vốn đã bị sứt mẻ từ cuộc chạy trốn lúc chiều nay lại bị một mảnh đá nhọn quẹt trúng, rụng thêm một khúc. Hắn chỉ còn lại một sợi râu bên phải dài ngoằng, vẫy vẫy một cách thảm hại trong bóng tối mịt mù. Việc mất đi sự thăng bằng của cặp râu khiến Tiểu Diệp quay cuồng như một kẻ say rượu, sáu chân lảo đảo không thể định vị nổi hướng đi.
Sau một cú rơi tự do kéo dài tưởng chừng như vô tận, Tiểu Diệp nện mạnh xuống một bề mặt ẩm ướt và trơn trượt.
Bịch!
Hắn nằm ngửa bụng, sáu chân co quắp, miệng phun ra một ngụm khí ga màu tím nhạt – tàn dư của độc tố linh dược mà hắn vừa tịnh hóa ban nãy. Xung quanh hắn là một hang động ngầm tối đen như mực, không khí ngột ngạt và nồng nặc mùi đất đá mục nát. Áp lực từ hàng vạn tấn đất đá phía trên đè nặng xuống vách hang, tạo ra những tiếng rên rỉ trầm đục của địa tầng.
*“Phải bò lên! Đúng thế, bò ngược lên trên gầm giường là an toàn nhất!”* – Bản năng sợ chết trỗi dậy, Tiểu Diệp lật người lại một cách khó khăn. Hắn dùng hai chiếc chân sau cố gắng bám vào vách đất đá dựng đứng để đào bới ngược lên phía trên.
Thế nhưng, đất đá ở độ sâu này đã bị nén chặt qua hàng ngàn năm, cứng ngắc như sắt nguội.
*Két! Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Hai móng vuốt ở chân sau của Tiểu Diệp va vào khối đá thạch anh ngầm, lập tức gãy lìa. Cơn đau nhói truyền thẳng vào hệ thần kinh khiến cơ thể hắn run bần bật.
“Không được rồi! Đất đá cứng quá, móng vuốt của gián làm sao đào nổi đá tảng!” – Tiểu Diệp tuyệt vọng thừa nhận thất bại. Hắn đau đớn co rúm người lại, cơ thể bị ép đến mức biến dạng tạm thời dưới sức ép của những mảnh đá dăm đang liên tục sụt xuống từ trần hang.
Lúc này, cơ thể hắn bắt đầu phát ra những tín hiệu báo động đỏ. Trận chiến hóa học với khói độc của Lý Sát Sinh ban nãy tuy đã được tịnh hóa bằng năng lực Vạn Độc Bất Xâm, nhưng lượng độc tố khổng lồ bị ép phân giải đã hút cạn toàn bộ lượng nước trong cơ thể hắn. Tiểu Diệp cảm thấy cổ họng khô rát như có lửa đốt, các khớp chân chitin khô khốc và rạn nứt vì thiếu nước trầm trọng.
“Nước... ta cần nước ngọt... Nếu không tìm thấy nước, ta sẽ biến thành một cái xác gián khô thực sự trước khi bị đá đè chết!”
Trong cơn khát khao sinh tồn mãnh liệt, Tiểu Diệp không cố đào đất ngược lên nữa. Hắn quyết định bò luồn lách theo các kẽ hở ẩm ướt rò rỉ dưới lòng đất. Với cơ thể dẹt lét và bộ pháp bò ngang zích-zắc vô định hướng, hắn luồn qua những khe hẹp chỉ rộng chưa đầy một centimet giữa các tảng đá ngầm khổng lồ. Sợi râu bên phải liên tục vẫy vẫy, nhạy cảm dò tìm từng luồng hơi ẩm mỏng manh nhất.
Bò được khoảng mười mét, sợi râu của hắn bỗng nhiên giật mạnh. Một mùi hương thanh khiết, ngọt lịm và mát lạnh như sương sớm thổi qua kẽ đá, xua đi phần nào sự bỏng rát trong đường thở của hắn.
“Mùi nước! Lại còn có vị ngọt của đường phèn nữa!”
Mắt Tiểu Diệp sáng rực lên như hai đốm lửa nhỏ. Hắn dùng hết chút sức tàn còn sót lại, bò ngang một cách điên cuồng qua một khe nứt hẹp dẫn sâu xuống phía dưới.
Ngay khi lách qua khe đá cuối cùng, Tiểu Diệp rơi tọt vào một không gian rộng lớn và rực rỡ đến mức khiến hắn phải nhắm mắt lại.
Đó là một hang động ngầm khổng lồ, được bao phủ bởi hàng vạn tinh thể linh thạch màu xanh lam đang phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, huyền ảo. Ở trung tâm hang động, một dòng chất lỏng đặc quánh, lấp lánh như ngân hà đang bị dồn nén dưới một áp lực cực lớn, phát ra những tiếng “ù ù” trầm đục như tiếng sấm rền dưới lòng đất.
Đây chính là Mạch Linh Thạch Ngàn Năm Tắc Nghẽn – long mạch cốt lõi nuôi dưỡng toàn bộ Vạn Thú Sơn Trang!
Thế nhưng, mạch sống này lại đang bị kìm hãm một cách tàn nhẫn. Đè ngay trên tâm mạch là một tảng đá cổ xưa xám xịt bám đầy bùa chú màu vàng đã xỉn màu. Tảng đá cấm chế này nặng hàng vạn cân, phong tỏa hoàn toàn dòng chảy của linh dịch. Thực chất, đây chính là Bí Ẩn Mạch Linh Thạch Tắc Nghẽn: ngàn năm trước, một vị thợ xây cận thị của sơn trang trong lúc trùng tu địa mạch đã lỡ tay đánh rơi tảng đá phong ấn này xuống đây, khiến linh lực của sơn trang bị ngưng tụ, không thể rỉ ra linh thạch mới suốt trăm năm qua, đẩy tông môn vào cảnh nghèo nàn rách nát.
Dưới sức ép ngàn cân của tảng đá cấm chế, ngay sát rìa dòng linh dịch, một cây cỏ nhỏ màu xanh lam lấp lánh năm lá đang bị đè nén đến mức thân cây cong vẹo, run rẩy yếu ớt. Đó chính là Linh Thảo Nghìn Năm đã sinh ra linh trí sơ khai.
“Cứu... cứu ta...”
Một giọng nói tinh thần non nớt, nhút nhát vang lên trong không gian tinh thần của Tiểu Diệp. Cây linh thảo cảm nhận được luồng khí tức lôi điện lách tách phát ra từ đôi cánh của Tiểu Diệp, cùng với lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết đầy uy áp của hắn, liền ngộ nhận hắn là một vị Không Gian Chi Thần viễn cổ đang vi hành xuống địa mạch để giải cứu nó.
“Hỡi đại năng vĩ đại! Xin hãy dùng thần thông không gian của ngài để bẻ gãy tảng đá cấm chế này! Ta nguyện dâng hiến toàn bộ giọt sương linh lực tích tụ ngàn năm để trả ơn cứu mạng!”
Tiểu Diệp hoàn toàn không nghe thấy, cũng chẳng thèm quan tâm đến lời cầu cứu tâm linh của cây cỏ. Lúc này, đôi mắt hắn đã bị che mờ bởi cơn khát cực hạn. Hắn chỉ nhìn thấy từ dưới khe nứt của tảng đá cấm chế đang rò rỉ ra từng giọt chất lỏng màu lam đậm, tỏa ra mùi thơm ngọt lịm như mật ong pha đường phèn.
“Nước ngọt! Là nước ngọt cực phẩm!”
Tiểu Diệp thèm nhỏ dãi. Hắn bò nhào tới, cắm đầu vào khe nứt dưới chân tảng đá cấm chế, nơi những giọt Linh Dịch Biến Dị Thập Vạn Niên đang rỉ ra một cách chậm chạp. Hắn uống lấy uống để, từng ngụm chất lỏng mát lạnh, ngọt ngào trôi tuột vào bụng, xoa dịu đi cơn khát cháy bỏng trong cơ thể.
“Trời ơi! Ngon quá! Vị ngọt này còn đậm đà hơn cả hũ đường phèn của Lão Vương Đầu Bếp!” – Tiểu Diệp sung sướng đến mức run rẩy cả sợi râu duy nhất.
Thế nhưng, những giọt rò rỉ quá ít, không đủ để thỏa mãn cơn khát đang bùng cháy của hắn. Nhìn thấy dòng linh dịch khổng lồ đang bị chặn lại ngay phía sau tảng đá cấm chế xám xịt, Tiểu Diệp bỗng cảm thấy bực bội.
*“Tảng đá đáng ghét này! Dám chặn nguồn nước ngọt của ta sao?”*
Nghĩ là làm, Tiểu Diệp bò sát lại gần khe nứt của tảng đá cấm chế. Hắn há to bộ hàm sắt bén của mình – bộ hàm vốn đã được cường hóa bằng linh lực huyền thiết của nhục thân Trúc Cơ – và bắt đầu gặm nhấm điên cuồng vào góc của tảng đá cấm chế, nơi bám đầy những vết rạn nứt cổ xưa.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Bộ răng gián siêu cứng của Tiểu Diệp, dưới sự kích thích của cơn khát cực hạn, đã phát ra lực cắn vật lý khủng khiếp. Những mảnh đá cấm chế cổ xưa vốn được bảo hộ bằng bùa chú ngàn năm, lúc này lại bị bộ hàm của hắn gặm nhấm như gặm bánh quy, vỡ ra từng mảng nhỏ bám đầy mỡ hành và bụi tro bếp.
Linh Thảo Nghìn Năm đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này, năm chiếc lá xanh lam run rẩy kịch liệt vì kinh hãi và sùng bái tột độ:
“Trời... Trời đất ơi! Ngài ấy đang ăn phong ấn cổ xưa của tổ sư! Thần thông không gian bẻ gãy vật chất của đại năng quả nhiên là danh bất hư truyền! Ngay cả bùa chú cấm chế cấp Kim Đan mà ngài ấy cũng coi như đồ ăn vặt!”
Tiểu Diệp không hề biết mình đang làm một việc điên rồ. Hắn chỉ thấy tảng đá này có vị mằn mặn, mằn mặn giống như muối khoáng phèn chua, càng cắn càng thấy đã ngứa răng.
*RẮC!!!!!!!!*
Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Vết nứt trên tảng đá cấm chế đột ngột lan rộng ra toàn bộ thân đá. Những đạo bùa chú màu vàng lấp lánh trên bề mặt tảng đá đồng loạt bùng cháy dữ dội rồi tắt ngúm.
Địa mạch bị đè nén suốt trăm năm qua bỗng nhiên mất đi vật cản, áp lực tích tụ ngàn năm lập tức bùng nổ!
*ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!*
Tảng đá cấm chế nặng hàng vạn cân bị thổi bay thành trăm mảnh vụn. Dòng Linh Dịch Biến Dị Thập Vạn Niên màu xanh lam đặc quánh như núi lửa phun trào, bùng nổ rầm rộ từ lòng đất sâu. Luồng năng lượng linh lực khổng lồ, tinh khiết đến mức hóa lỏng bắn thẳng lên trời, tạo ra một cột sáng linh quang rực rỡ xuyên qua các tầng địa chất.
Tiểu Diệp nằm ngay tâm bão phun trào, lập tức bị dòng linh dịch khổng lồ cuốn trôi lơ lửng giữa không trung.
“Á! Cứu mạng! Lụt rồi! Nước ngọt nhiều quá cứu ta với!” – Tiểu Diệp hoảng loạn uống sặc sụa. Dòng linh dịch biến dị tinh khiết tràn vào miệng hắn, chảy tràn qua các lỗ thở trên da, thấm đẫm vào từng tế bào sinh học.
*“Cảnh báo! Nhục thân đang hấp thụ lượng năng lượng vượt quá giới hạn mười vạn lần! Kích hoạt quá trình cường hóa nhục thân tối thượng!”*
Toàn bộ cơ thể Tiểu Diệp bùng lên một luồng sáng màu xanh lam rực rỡ. Cơn đau đớn đau đớn lột da xẻ thịt bùng lên khi lượng linh dịch tinh khiết bắt đầu gột rửa hoàn toàn những muội than đen xì, bụi vôi bẩn thỉu và uế khí bám trên vỏ chitin của hắn.
Lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết cũ bắt đầu rạn nứt, trút bỏ hoàn toàn. Thay vào đó, một lớp vỏ mới dần mọc ra, óng ánh sắc xanh kim loại huyền thiết dẻo dai vô song, cứng cáp đến mức có thể chống chịu được mọi va đập vật lý cực hạn của thiên địa. Đôi cánh mỏng của hắn mọc thêm những sợi lông tơ lôi điện lấp lách ánh tím đầy uy lực, kêu lách tách liên hồi trong không khí.
Sợi râu phụ bên trái bị sứt mẻ của hắn, dưới sự nuôi dưỡng của linh dịch vạn năm, bỗng nhiên mọc dài ra vùn vụt, phục hồi nguyên vẹn trạng thái thăng bằng hoàn mỹ. Hai sợi râu dài phát ra linh quang mờ ảo, vẫy vẫy nhịp nhàng trong luồng năng lượng rực rỡ.
“Khè... Khè... Sướng quá!”
Tiểu Diệp ợ lên một tiếng dài. Cơ thể hắn lúc này đã hoàn thành cuộc đột phá nhục thân lên cảnh giới Gián Thép dẻo dai vô song. Hắn cảm thấy sáu chiếc chân gián tràn đầy sức mạnh, các khớp xương chitin đàn hồi cực tốt, có thể chịu đựng được áp lực đè nén của cả một ngọn núi mà không hề hấn gì.
Cùng lúc đó, Linh Thảo Nghìn Năm được giải thoát khỏi sức ép của tảng đá phong ấn, lập tức rỉ ra một giọt sương linh lực màu lam ngọc tinh khiết nhất trên lá, tự nguyện bay vào miệng Tiểu Diệp để trả ơn cứu mạng. Giọt sương lọt vào bụng, lập tức tịnh hóa hoàn toàn những tạp chất cuối cùng trong cơ thể hắn, biến thể chất của hắn thành một thể chất hoàn mỹ vạn độc bất xâm, dẻo dai bất tử.
Thế nhưng, Tiểu Diệp chưa kịp tận hưởng niềm vui sướng của việc đột phá nhục thân, thì chấn động từ việc khai thông địa mạch đã tạo ra một hiện tượng kinh thiên động địa ở thế giới bên trên.
*VÚT!!!!!!!!*
Cột sáng linh quang màu xanh lam khổng lồ, mang theo hơi thở tinh khiết ngàn năm của địa mạch, xuyên thẳng qua năm mươi mét đất đá, đâm thủng nền gạch của khu tạp dịch, rồi phóng thẳng qua nóc nhà chính điện của Vạn Thú Sơn Trang, xuyên thẳng vào chín tầng mây xanh, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng biên viễn hoang vu giữa đêm tối.
Luồng linh khí nồng nặc, tinh khiết gấp vạn lần bình thường tỏa ra toàn bộ sơn trang, khiến những cây linh thảo héo úa lập tức đâm chồi nảy lộc, những linh thú đang hấp hối bỗng nhiên gầm rú khỏe mạnh.
Trên sảnh chính điện, Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang và các trưởng lão đang đau đầu vì vụ nổ tháp canh xả thải, bỗng nhiên nhìn thấy cột sáng linh quang rực rỡ đâm xuyên qua mái điện, đồng loạt đứng sững sờ như tượng đá.
“Đây... Đây là linh quang của long mạch! Long mạch bị tắc nghẽn suốt trăm năm qua của sơn trang... bỗng nhiên được khai thông rồi sao?!” – Trang chủ run rẩy quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì xúc động.
“Điềm lành tối cao! Là điềm lành tối cao cứu mạng sơn trang ta!” – Thiết Diện Trưởng Lão cũng gầm lên đầy phấn khích.
Thế nhưng, từ sâu trong hậu sơn, tiếng nổ chấn động địa mạch đã triệt để đánh thức một thực thể khủng khiếp đang bế quan lâu năm.
*RẦM!!!!!!!!!!!!!!!!*
Một luồng uy áp khủng khiếp của tu sĩ Kim Đan Cảnh đột ngột bùng nổ từ sâu trong lòng đất hậu sơn, bao phủ toàn bộ sơn trang. Tiếng gầm rú đầy phẫn nộ và thèm khát của Lão Tổ Vạn Thú vang vọng khắp thiên địa, làm rung chuyển cả chín tầng mây:
“Kẻ nào?! Kẻ nào dám lén lút khai thông địa mạch của ta?! Mau giao ra linh dịch vạn năm để ta kéo dài thọ mệnh, nếu không ta sẽ san phẳng cả sơn trang này!”
Sát ý ngập trời từ luồng thần thức mạnh mẽ của Lão Tổ bắt đầu quét thẳng xuống lòng đất, nhắm thẳng vào vị trí hang động ngầm nơi Tiểu Diệp đang lơ lửng.
Tiểu Diệp đang ngâm mình trong nước ngọt, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo, khủng khiếp gấp vạn lần Lý Sát Sinh đang từ trên cao quét xuống khóa chặt lấy mình, liền rụng rời râu tóc, sáu chân run lẩy bẩy.
“Mẹ kiếp! Lại là đại lão nào muốn giết ta nữa rồi! Chạy mau!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!