Nhạc nềnTeatime

Sát Khí Rải Độc - Chiến Tranh Hóa Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của khu tạp dịch, bóng tối của đêm muộn ngày đầu tiên chuyển sinh đột ngột bị xé toác bởi một luồng linh quang màu vàng óng ánh phát ra từ chiếc túi ngự thú của Triệu Kiêu Ngạo. Tiếng vó ngựa linh thú dồn dập nện xuống nền đá hộc như những nhịp búa gõ vào thần kinh đang căng như dây đàn của Tiểu Diệp. Hắn đang nằm co rúm dưới gầm giường gỗ mục nát, toàn thân bám đầy một lớp vôi bột trắng xóa trộn lẫn với bùn bọ hung hôi thối chua loét – thứ ngụy trang nhếch nhác mà Cậu Bọ Hung đã ban tặng để giúp hắn che giấu mùi thơm tẩy tủy ngào ngạt từ viên đan dược hỏng của Thẩm Vô Kỵ.


Một mẩu râu phụ bên trái bị sứt mẻ của Tiểu Diệp – di chứng đau đớn từ cuộc chạy trốn trước đó – khẽ vẫy nhẹ trong không khí. Việc mất đi mẩu râu này làm khả năng phán đoán hướng gió lùa gầm giường của hắn giảm mạnh tới ba mươi phần trăm. Đôi cánh mỏng của hắn, vốn dĩ vừa mọc ra những sợi lông tơ lôi điện lấp lánh sau trận đột phá nhục thân Gián Thép Đột Biến, lúc này vẫn thỉnh thoảng kêu “lách tách, lách tách” phát ra những tia lửa điện nhỏ xíu đầy nguy hiểm. Hắn không thể bay, khớp chân mỏi nhừ, và sát khí từ bên ngoài phòng đang ngày một nồng nặc.


*“Mẹ kiếp, Triệu Kiêu Ngạo trở về rồi! Tên điên cuồng thú đó mà phát hiện ra phòng mình đầy mùi phân bọ hung, chắc chắn hắn sẽ thả Linh Cẩu Cuồng Nộ ra nhai đầu ta làm mồi nhắm!”* – Tiểu Diệp gầm rú trong lòng, sáu chiếc chân gián run lẩy bẩy, cố gắng rụt người sâu hơn vào góc tối cạnh chiếc tất thối màu xám xịt của Triệu Kiêu Ngạo để mượn mùi hương “hủy diệt” của nó làm lá chắn hóa học cuối cùng.


Nhưng ngay khi tiếng vó ngựa linh thú dừng hẳn trước cửa phòng, một giọng nói thanh tao nhưng lạnh lẽo, mang theo uy áp trầm nặng của tu sĩ Luyện Khí cấp sáu đột ngột vang lên, dập tắt hoàn toàn tiếng gào thét của Triệu Kiêu Ngạo:


“Tránh ra! Chấp Pháp Đường và Ban Vệ Sinh đang thi hành công vụ khẩn cấp! Ai dám cản trở sẽ bị quy vào tội che giấu yêu nghiệt phá hoại long mạch!”


Tiểu Diệp giật nảy mình. Giọng nói này không phải của Triệu Kiêu Ngạo, cũng chẳng phải của Vương Quét Sạch bặm trợn. Đó là Lý Sát Sinh – Phó trang chủ Vạn Thú Sơn Trang, một kẻ mắc chứng ám ảnh sạch sẽ cực đoan nổi tiếng toàn vùng biên viễn.


Qua khe hở hẹp của gầm giường, Tiểu Diệp nhìn thấy một đôi giày lụa xanh thêu hoa văn mây trắng sạch sẽ đến mức không bám lấy một hạt bụi. Chủ nhân của đôi giày – Lý Sát Sinh – đang nho nhã đứng đó, tay cầm một chiếc khăn lụa liên tục lau những ngón tay thon dài, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập sự chán ghét và ghê tởm tột độ khi nhìn vào căn phòng bừa bãi của đệ tử ngoại môn.


“Báo cáo Phó trang chủ!” – Tiếng của Thượng Quan Sát, đệ tử đập gián số một vang lên khúm núm phía sau. “Tên đệ tử cuồng tín Đường Cuồng Tín vừa chạy khắp nơi rêu rao rằng đã đốn ngộ được ‘Vô Ảnh Thần Thông’ từ một con gián trắng bọc bùn dưới gầm giường này. Đệ tử nghi ngờ con yêu gián đó chính là kẻ đã phá hoại hũ đường phèn linh lực và làm rò rỉ khí tức tẩy tủy của Linh Dược Các!”


Lý Sát Sinh nghe đến hai chữ “con gián” thì cơ mặt lập tức co giật dữ dội. Lão rút chiếc khăn tay che mũi, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sát khí tột cùng:


“Gián? Một sinh vật nhếch nhác, bẩn thỉu, mang theo mầm bệnh và uế khí phàm trần lại dám bén mảng đến gầm giường của thiên tài sơn trang? Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với sự nghiệp tư pháp sạch sẽ của ta! Truyền lệnh của ta: Phong tỏa toàn diện khu vực phòng ngủ tạp dịch và ngoại môn! Ta sẽ đích thân phát động ‘Đợt Phun Khói Độc Linh Dược’ để tịnh hóa toàn bộ mạch đất ngầm!”


*“Cái gì?! Chiến tranh hóa học? Tên clean-freak này điên rồi!”* – Tiểu Diệp suýt chút nữa thì rụng rời râu tóc. Hắn biết Lý Sát Sinh sở hữu một pháp bảo phun sương cực kỳ đáng sợ gọi là Bình xịt hương độc linh lực tinh chế. Chất độc trong đó được chiết xuất từ độc dịch của linh thảo cực độc, có khả năng ăn mòn hệ hô hấp và làm tê liệt thần kinh của côn trùng diện rộng chỉ trong vòng ba giây.


*RẦM! RẦM! RẦM!*


Tiếng bước chân rầm rập của đệ tử Chấp Pháp Đường vang lên. Họ nhanh chóng dùng bột vôi ngụy trang và lưu huỳnh bít kín mọi khe cửa, lỗ thông gió của phòng ngủ. Một bầu không khí ngột ngạt, nóng bức bao trùm lấy không gian. Tiểu Diệp cảm nhận được áp suất không khí đang thay đổi đột ngột. Con đường thoát thân duy nhất qua kẽ nứt tường gỗ mục nát rộng một centimet đã bị đệ tử rải vôi bột bít chặt.


*“Nguy rồi! Lối đi ngầm bị khóa rồi! Ta phải làm sao đây?”* – Tiểu Diệp hoảng loạn xoay tròn. Sáu khớp chân của hắn sau cuộc chạy trốn zích-zắc liên tục lúc chiều vẫn còn mỏi nhừ, không thể phát lực chạy trốn siêu tốc được nữa. Đôi cánh mọc lông tơ sét lôi điện thì nặng trịch vì bám đầy bụi vôi, hoàn toàn vô dụng.


Đúng lúc này, từ dưới khe nứt của nền gạch mục nát gầm giường, một tiếng truyền âm bằng thần thức dã thú vô cùng hoảng loạn vang lên bên tai hắn. Đó là giọng của Tộc Trưởng Kiến Đen:


“Thần Gián đại nhân! Cứu mạng! Phó trang chủ đang bơm khói độc màu tím vào các mạch đất ngầm gầm bếp và đường ống thoát nước! Bầy kiến thợ của ta đang ngã rập rập do thiếu oxi dưới lòng đất! Đất bị vôi bột hóa cứng chặn hết lối đào thoát rồi!”


Tiểu Diệp cúi đầu nhìn xuống khe gạch rạn nứt. Quả nhiên, những luồng khói màu tím đậm, bốc lên mùi hăng hắc, nóng bỏng và tanh nồng của độc dược linh chi đang bắt đầu rò rỉ ra từ các kẽ gạch dưới gầm giường. Mùi hương độc hại vừa chạm vào sợi râu duy nhất còn nguyên vẹn của hắn đã khiến hệ thần kinh của hắn bỏng rát như bị lửa thiêu.


*“Khẹc! Khẹc! Độc quá! Khói này mà tràn vào phổi thì ta sẽ biến thành xác gián khô thực sự mất!”* – Tiểu Diệp ho sặc sụa.


Hắn nhìn thấy dưới khe gạch, hàng trăm chú kiến thợ đang quằn quại, co giật rồi ngã xuống rầm rập. Phía sau sâu trong hang ngầm, tiếng khóc lóc của Nhị Ca Cụt Râu và tiếng thở phì phò yếu ớt của Mụ Gián Mập đang bị khói độc dồn ép cũng truyền đến. Gia đình gián và đồng minh kiến thợ đang đứng trước nguy cơ bị diệt chủng hóa học hoàn toàn bởi sự điên cuồng của Lý Sát Sinh.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, nỗi sợ chết tột độ không làm Tiểu Diệp tê liệt, ngược lại kích hoạt bản năng sinh tồn thông minh của loài gián kết hợp với những kiến thức tu tiên mà hắn vừa “học lỏm” được.


*“Chạy trốn? Không thể chạy! Toàn bộ phòng đã bị bít kín bằng vôi bột. Đào đất? Đất đã bị hóa cứng. Chỉ còn một cách duy nhất...”*


Tiểu Diệp nhớ đến lời dạy của Hắc Quy – chú rùa đen lười biếng dưới hồ nước đóng băng: *“Muốn sống sót trước thiên tai hủy diệt, đừng cố chống lại nó bằng sức mạnh cơ bắp. Hãy biến mình thành một vật thể tĩnh lặng, đồng điệu với cái chết để đánh lừa quy luật của sự sống.”*


*“Quy Tức Giả Tử Pháp... Giả Chết Ngưng Tim Tuyệt Đối... KÍCH HOẠT!”*


Tiểu Diệp lập tức nín thở tuyệt đối. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần lực, dùng luồng linh lực huyền thiết của thể chất Gián Thép Đột Biến khóa chặt hoạt động của tim sinh học.


*Thịch... Thịch... Thịch... Im lặng.*


Nhịp tim của Tiểu Diệp dừng hẳn. Nhiệt độ cơ thể hắn lập tức giảm sâu, hạ xuống mức đóng băng lạnh ngắt. Luồng linh lực dao động xung quanh hắn hoàn toàn biến mất. Cơ thể hắn cứng đờ, chuyển sang màu xám mốc vô hại, nằm ngửa bụng sát cạnh chiếc tất thối của Triệu Kiêu Ngạo. Trong trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo này, hệ hô hấp của hắn đóng chặt, ngăn cản không cho một phân tử khói độc nào lọt vào nội tạng.


Nhưng luồng khói độc màu tím ngoài kia quá nồng nặc và có tính chất ăn mòn vật lý cực mạnh. Khi khói độc bao phủ lấy cơ thể nằm ngửa của Tiểu Diệp, lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết của hắn bắt đầu phát ra những tiếng “xèo xèo” ghê rợn do bị axit độc bào mòn. Cơn đau đớn thấu xương tủy truyền thẳng vào linh hồn đang ngủ say của hắn, đe dọa sẽ nung chảy nhục thân của hắn trước khi hắn kịp tỉnh lại.


*“Cảnh báo! Nhục thân đang bị ăn mòn cực hạn! Kích hoạt phản xạ sinh học khẩn cấp!”*


Ngay khi lớp vỏ giáp thép Trúc Cơ có nguy cơ bị phá vỡ, nguồn dược tính tẩy tủy ngàn năm từ viên đan dược hỏng của Thẩm Vô Kỵ vẫn còn ẩn giấu trong các tế bào của Tiểu Diệp đột ngột bị kích thích bởi độc tố bên ngoài.


Hệ tiêu hóa đột biến của loài gián – vốn nổi tiếng là dẻo dai và có khả năng phân giải mọi chất độc hại từ kiếp trước – bắt đầu phát ra một luồng sáng màu tím rực rỡ dưới lớp vỏ bụng.


*“Vạn Độc Bất Xâm... đột biến thành công!”*


Tiểu Diệp đột ngột tỉnh lại từ trạng thái giả chết. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp, kỳ dị đang bùng nổ từ trong dạ dày. Hệ tiêu hóa của hắn lúc này không còn là một cơ quan sinh học bình thường, mà đã biến thành một lò luyện đan mini có khả năng phân giải, tịnh hóa và chuyển hóa hoàn toàn các độc tố hữu cơ thành chất dinh dưỡng tinh khiết!


*“Ồ? Chất độc này... ngon thế? Nó ngọt ngọt như si rô dâu vậy!”* – Tiểu Diệp ngơ ngác phát hiện ra cơn đau đớn biến mất, thay vào đó là một cảm giác thèm ăn mãnh liệt bùng lên.


Không chần chừ một giây, để cứu lấy gia đình gián và bầy kiến thợ đang hấp hối dưới lòng đất, Tiểu Diệp quyết định biến mình thành một chiếc máy hút bụi hóa học khổng lồ. Hắn bò vội đến kẽ nứt gạch gầm giường, cắm đầu xuống lỗ hổng và bắt đầu há miệng, cực lực hút sạch luồng khói độc màu tím đang tràn ngập trong các đường hầm ngầm.


*HÚT! HÚT! HÚT!*


Một cảnh tượng cực kỳ kỳ dị và hài hước diễn ra dưới gầm giường tối tăm. Luồng khói độc màu tím nồng nặc do Lý Sát Sinh phun ra từ Bình xịt hương độc, đáng lẽ phải tiêu diệt sạch bóng côn trùng, thì lúc này lại đang bị cuốn xoáy thành một vòi rồng nhỏ, bị hút sạch sành sanh vào cái miệng nhỏ xíu của một con gián trắng bọc bùn.


Hệ tiêu hóa của Tiểu Diệp hoạt động hết công suất. Độc tố linh dược cực mạnh vừa lọt vào bụng hắn liền bị ánh sáng tím phân giải hoàn toàn, chuyển hóa thành linh lực tinh khiết bồi bổ cho nhục thân Gián Thép Đột Biến. Lớp vỏ chitin của hắn ánh lên sắc xanh huyền thiết ngày càng rực rỡ, những sợi lông tơ lôi điện trên cánh lách tách phát ra những tia sét màu tím đầy uy lực.


“A! Khói độc tan rồi! Chúng ta sống rồi!” – Tiếng reo hò mừng rỡ của bầy kiến thợ và gia tộc gián vang lên dưới lòng đất sâu. Họ kinh ngạc nhìn thấy luồng khói độc chết người bị hút ngược về phía gầm giường của Triệu Kiêu Ngạo, nơi “Thần Gián đại nhân” đang tỏa ra hào quang màu tím vô song.


Nhưng Tiểu Diệp lúc này lại đang gặp phải một rắc rối khổng lồ khác.


Lượng khói độc mà Lý Sát Sinh bơm vào quá nhiều, tương đương với năng lượng của hàng trăm viên đan dược độc trùng nén lại. Dù hệ tiêu hóa của hắn đã phân giải được độc tính, nhưng lượng khí ga hữu cơ và linh lực thừa thãi sản sinh ra từ quá trình tịnh hóa lại quá mức khổng lồ, không thể hấp thụ hết ngay lập tức.


Bụng của Tiểu Diệp bắt đầu phình to ra như một quả bóng bay màu tím. Cơ thể hắn căng tròn, sáu chiếc chân không thể chạm đất, lơ lửng giữa gầm giường.


*“Nguy rồi... Đầy hơi quá! Ta sắp nổ tung như cái lò luyện đan của Thẩm Vô Kỵ mất! Không nhịn được nữa rồi!”* – Tiểu Diệp trợn ngược mắt, hai sợi râu xoắn tít lại vì đau bụng.


Hắn cần phải xả khí thải ngay lập tức!


Tiểu Diệp nhanh trí nhìn thấy đường ống xả thải bằng đồng dẫn thẳng từ gầm giường lên hệ thống ống thông gió chính của phòng ngủ ngoại môn. Hắn dùng chút sức tàn bò sát lại gần miệng ống xả thải, cắm phần đuôi của mình vào đó và...


*“Ợ CHUA LINH LỰC... PHÁT ĐỘNG!”*


Một cú ợ chua (thực chất là cú xả khí thải từ phần đuôi) mang theo áp lực linh lực khổng lồ, tích tụ toàn bộ năng lượng lôi điện lách tách trên cánh và khí ga độc tố bị tịnh hóa bùng nổ ra ngoài.


*BÙM!!!!!!!!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển toàn bộ khu nhà ở ngoại môn của Vạn Thú Sơn Trang.


Luồng khí thải áp lực cực đại kết hợp với lôi điện lách tách truyền thẳng theo đường ống xả thải bằng đồng lên phía trên, tạo ra một phản ứng nổ dây chuyền khủng khiếp. Toàn bộ hệ thống ống dẫn độc và tháp canh xả thải bằng gỗ linh sâm kiên cố phía trên nóc nhà của khu tạp dịch bị thổi bay thành trăm mảnh vụn, bắn tung tóe khắp nơi như những bông pháo hoa màu tím khét lẹt.


Bụi đất, mảnh gỗ vỡ và mùi khét lẹt của lưu huỳnh nướng mỡ hành đổ ập xuống sân chính điện.


Lý Sát Sinh – người đang nho nhã đứng ngoài sân chờ đợi kết quả tịnh hóa – hoàn toàn bị chấn động bởi vụ nổ. Một mảnh gỗ bẩn thỉu bám đầy muội than bay thẳng đến, đập trúng chiếc khăn lụa trắng trên tay lão, để lại một vệt đen xì bốc mùi hôi thối chua loét.


Lý Sát Sinh đứng sững sờ như tượng đá, chiếc khăn tay rơi bịch xuống đất. Khuôn mặt tuấn tú của lão co giật liên tục, đôi mắt trợn trừng nhìn tháp canh xả thải vừa bị nổ tung hoàn toàn, miệng lắp bắp không ra hơi:


“Trận... Trận pháp xả thải của ta... Tháp canh tịnh hóa của ta... Bị một con gián làm nổ tung rồi sao?!”


Thượng Quan Sát và đệ tử Chấp Pháp Đường cũng ngã nhào dưới đất, hoang mang tột độ trước sức tàn phá kinh hoàng của vụ nổ vô tri này.


Trong khi đó, sâu dưới lòng đất, chấn động cực mạnh từ vụ nổ tháp canh đã truyền thẳng xuống địa tầng sâu nhất của sơn trang, làm rạn nứt những tảng đá cấm chế cổ xưa đang ngủ yên.


Từ trong bóng tối sâu thẳm của địa mạch, một luồng ý chí mạnh mẽ, cổ xưa và đầy thèm khát đột ngột thức tỉnh, phát ra một tiếng thở dài trầm đục làm rung chuyển toàn bộ mạch linh thạch ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!