Đệ Tử Cuồng Tín - Vô Ảnh Bộ Pháp Hiểu Lầm
Đêm muộn ngày đầu tiên chuyển sinh, bóng tối dày đặc bao phủ khắp Bãi Rác Phía Sau Sơn Trang. Gió đêm rít qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh buốt giá của vùng biên viễn hoang dã. Thế nhưng, tại góc tối tăm nhếch nhác này, bầu không khí lại đang bị nung nấu bởi một thứ mùi hương vô cùng phức tạp và kinh dị. Đó là sự kết hợp giữa mùi thơm ngào ngạt, tinh khiết của linh dược tẩy tủy từ cơ thể Gián Thép Đột Biến của Tiểu Diệp, trộn lẫn với mùi phân thú chua loét, hôi thối tột cùng từ viên bùn ngụy trang mà Cậu Bọ Hung vừa đắp lên người hắn.
Tiểu Diệp nằm bẹp dí dưới đống bùn thối bọ hung, sáu chiếc chân gián mỏi nhừ sau cuộc trốn chạy trối chết khỏi Linh Cẩu Cuồng Nộ. Đôi cánh mỏng của hắn, vốn dĩ mọc ra những sợi lông tơ lấp lánh ánh kim lôi điện sau trận tẩy tủy, lúc này vẫn thỉnh thoảng kêu “lách tách, lách tách” phát ra những tia lửa điện nhỏ xíu. Hắn đang phải cực lực nín thở, cố gắng vận dụng Quy Tức Giả Tử Pháp để hạ nhịp tim sinh học về mức không, nhằm triệt tiêu hoàn toàn dao động nhiệt sinh học của mình.
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng bước chân dẫm lên lá khô mục nát vang lên mỗi lúc một gần. Tiểu Diệp nín thở, hai sợi râu gián – lúc này chỉ còn lại một bên nguyên vẹn và một mẩu râu phụ bên trái bị sứt mẻ – khẽ rung động nhẹ để đo lường áp suất không khí đang thay đổi. Qua khe hở nhỏ của đống bã thuốc bắc bốc mùi, hắn nhìn thấy một bóng người gầy gò đang khòm lưng tiến lại gần.
Đó là một thiếu niên mặc đạo bào xám xịt của đệ tử ngoại môn. Gã đeo một cặp thấu kính pha lê dày cộp trước mắt, nheo nheo đôi mắt cận thị nặng đến mức hai mí mắt gần như dính chặt vào nhau. Trên tay gã cầm một cuốn sổ làm bằng da dê cũ kỹ và một cây bút lông bám đầy mực đen. Gã vừa đi vừa lầm bầm, thỉnh thoảng lại đưa mũi lên hít hà đầy vẻ cuồng nhiệt.
Kẻ này chính là Đường Cuồng Tín, đệ nhất thiên tài hoang tưởng của ngoại môn Vạn Thú Sơn Trang. Gã không cuồng luyện thú như Triệu Kiêu Ngạo, cũng không cuồng luyện đan, mà chỉ cuồng một thứ duy nhất: giải mã các quy luật không gian ẩn giấu trong vạn vật.
“Kỳ lạ... Thật là kỳ lạ!” Đường Cuồng Tín lẩm bẩm, chiếc mũi cận thị của gã chỉ còn cách đống bùn bọ hung của Tiểu Diệp đúng ba tấc. “Luồng lôi điện lách tách vừa rồi rõ ràng phát ra từ hướng này. Hơn nữa, mùi hương này... Thật là một thứ mùi hương huyền diệu! Nó vừa mang theo sự thanh khiết của thánh dược tẩy tủy Trúc Cơ, lại vừa ẩn giấu sự thối rữa, mục nát của vạn vật quy nguyên! Đây chắc chắn là dấu vết của một vị đại năng ẩn thế đang tu luyện thần thông nghịch thiên!”
Tiểu Diệp nghe thấy những lời này thì suýt chút nữa thì hắt hơi vì sặc mùi mực tàu từ người Đường Cuồng Tín. Trong lòng hắn gầm rú điên cuồng:
*“Đại năng ẩn thế cái đầu ngươi ấy! Đây là mùi phân bọ hung trộn vôi bột! Thằng điên cận thị này ở đâu ra thế hả? Mau cút đi cho ta nhờ!”*
Thế nhưng, Đường Cuồng Tín không những không cút đi, mà còn quỳ rạp cả hai gối xuống đống rác bẩn thỉu. Gã đưa sát khuôn mặt cận thị vào kẽ đá nơi Tiểu Diệp đang trốn, nheo mắt nhìn chằm chằm. Dưới ánh trăng mờ, những sợi lông tơ lôi điện trên cánh Tiểu Diệp lại vô tình phát ra một tia lửa nhỏ kêu “lách tách”.
“A! Tìm thấy rồi!” Đường Cuồng Tín reo lên một tiếng đầy phấn khích, cây bút lông trên tay gã run rẩy dữ dội. “Một thực thể sinh học màu trắng xóa bọc bùn! Không... đây không phải là bùn thường, đây là Hỗn Độn Chi Thổ dùng để che giấu thiên cơ! Vị tiền bối này... ngài đang hóa thân thành một tiểu yêu gián để trải nghiệm hồng trần đúng không?!”
Khoảng cách quá gần! Khuôn mặt của Đường Cuồng Tín chỉ còn cách Tiểu Diệp chưa đầy năm centimet. Mùi mồ hôi và sát khí vô tình từ một tu sĩ Luyện Khí cấp 4 tỏa ra khiến hệ thống phản xạ tự vệ của Tiểu Diệp lập tức bị kích hoạt.
Nỗi sợ hãi bị lột da xẻ thịt để làm khiên thần, hay nỗi ám ảnh bị giẫm bẹp từ kiếp trước đột ngột bùng nổ lên mức cực hạn 100%.
*“Hào Quang Sợ Chết... kích hoạt!”*
Không cần thông qua sự điều khiển của não bộ, cơ thể Gián Thép Đột Biến của Tiểu Diệp tự động co bóp các cơ khớp chân siêu tốc. Hắn vọt thẳng ra khỏi đống bùn bọ hung như một mũi tên huyền thiết màu trắng vôi.
*XOẠT!*
Đường Cuồng Tín chỉ cảm thấy một luồng gió khét lẹt lướt qua chóp mũi. Gã trợn tròn mắt, nỗ lực dùng đôi mắt cận thị nặng để bám theo bóng trắng đang di chuyển dưới đất.
Tiểu Diệp lúc này đang hoảng loạn tột độ. Hắn muốn bay lên để trốn thoát, nhưng đôi cánh mỏng bám đầy bột vôi và nước bùn nặng nề chỉ có thể vỗ “phạch phạch” phát ra những tia sét lách tách mà không thể nhấc nổi cơ thể lên không trung. Không thể bay, hắn bắt buộc phải dùng đến phương pháp di chuyển duy nhất của mình: Vô Ảnh Bộ Pháp Bò Ngang.
*ZÍCH! ZẮC! ZÍCH! ZẮC!*
Tiểu Diệp di chuyển với tốc độ Trúc Cơ nhục thân cực hạn. Sáu chiếc chân gián găm chặt vào các mảnh đá vụn, đổi hướng liên tục 90 độ trong vòng một phần mười giây mà không hề giảm tốc độ. Quỹ đạo di chuyển của hắn hoàn toàn hỗn loạn, vô định hướng, không tuân theo bất kỳ quy luật hình học hay vật lý nào của nhân tộc.
Trong mắt Đường Cuồng Tín, cảnh tượng này hoàn toàn bị bóp méo thành một thần thoại không gian vĩ đại.
Do Tiểu Diệp di chuyển quá nhanh và đổi hướng đột ngột, cộng thêm lớp bột vôi trắng xóa phản chiếu ánh trăng, để lại hàng loạt tàn ảnh mờ ảo nhấp nháy ánh điện lách tách trên mặt đất. Cứ mỗi lần Tiểu Diệp đổi hướng 90 độ, tàn ảnh cũ chưa tan, tàn ảnh mới đã xuất hiện, tạo ra ảo giác như có mười con gián trắng đang đồng thời dịch chuyển tức thời qua các khe đá.
“Trời... Trời đất ơi!” Đường Cuồng Tín há hốc mồm, cuốn sổ da dê trên tay rơi bịch xuống đất. Đôi mắt cận thị của gã trợn ngược lên, những giọt nước mắt cảm động bắt đầu lăn dài trên má. “Đây... đây không phải là bò ngang! Đây là bẻ cong quy luật không gian! Cứ mỗi bước di chuyển, tiền bối lại lách qua một vết nứt của hư không, để lại tàn ảnh của dòng thời gian cũ! Đây chính là Vô Ảnh Thần Thông trong truyền thuyết cổ đại!”
Tiểu Diệp nghe thấy tiếng gào rú của gã điên phía sau thì càng thêm hoảng sợ. Hắn không dám quay đầu lại nhìn, chỉ biết cắm đầu cắm cổ bò về phía khu nhà ở của đệ tử ngoại môn. Hắn nhớ đến Luật Gầm Giường Ba Điểm của nghĩa phụ Cổ Không Cánh: *“Gầm giường của đệ tử ngoại môn là nơi an toàn nhất ban đêm, vì nơi đó đầy tất thối và bụi bặm, chấp sự diệt bọ Vương Quét Sạch có lười biếng đến mấy cũng không bao giờ muốn thò chổi vào.”*
“Nơi an toàn! Ta phải tìm một cái gầm giường!”
Tiểu Diệp lao vút qua bãi cỏ biên ngoại, hướng thẳng về phía vách tường gỗ của khu phòng ngủ đệ tử ngoại môn. Đến sát chân tường, hắn nhìn thấy một kẽ nứt nhỏ chỉ rộng đúng một centimet giữa hai thớ gỗ mục nát.
*“Siêu Cấp Rúc Hẻm... kích hoạt!”*
Cơ thể gián của Tiểu Diệp lập tức co giãn, dẹt lét lại hoàn hảo như một tờ giấy mỏng. Hắn lướt nhẹ qua kẽ nứt tường gỗ một cách trơn tru, hoàn toàn biến mất vào bên trong phòng ngủ mà không hề làm rung chuyển một thớ gỗ nào.
Đường Cuồng Tín chạy hộc tốc đuổi theo phía sau. Khi đến sát vách tường gỗ, gã dừng lại, sờ tay vào kẽ nứt nhỏ xíu bám đầy mạng nhện. Gã run rẩy thốt lên:
“Một kẽ nứt hẹp chưa đầy nửa phân bám đầy mạng nhện nguyên vẹn! Tiền bối lại có thể lướt qua mà không hề làm rách một sợi tơ nhện nào! Ngài... ngài thực sự đã hòa nhập nhục thân vào hư không! Thần thông không gian của tiền bối đã đạt đến cảnh giới Vô Vi tối cao!”
Đường Cuồng Tín không chần chừ, gã lập tức đẩy cửa phòng ngủ ngoại môn xông vào.
Căn phòng tối tăm bốc lên một mùi hương cực kỳ đặc trưng của những thiếu niên tu luyện lười biếng: mùi tất thối ngâm nước ba ngày, mùi giày bẩn bám bùn, và mùi mồ hôi chua nồng. Đây chính là Gầm Giường Đệ Tử Ngoại Môn – thiên đường trú ẩn lý tưởng ban đêm của loài gián.
Tiểu Diệp lúc này đang ẩn nấp sâu dưới gầm chiếc giường gỗ của Triệu Kiêu Ngạo. Hắn rúc sâu vào góc tối nhất, cạnh một chiếc tất thối màu xám xịt bốc mùi nồng nặc. Mùi tất thối này vô tình lại là một lá chắn hóa học tuyệt vời giúp che giấu hoàn toàn tàn dư mùi thơm linh dược còn sót lại trên vỏ giáp của hắn.
“Phù... An toàn rồi. Thằng điên cận thị kia chắc chắn không thể tìm thấy ta ở nơi bẩn thỉu này.” Tiểu Diệp thở phào nhẹ nhõm, dùng một chiếc chân sau khều khều lớp bùn bọ hung dính vôi bột trên đầu để khôi phục lại tầm nhìn.
Thế nhưng, hắn đã đánh giá thấp sự cuồng nhiệt của một kẻ hoang tưởng vĩ mô.
*RẦM!*
Đường Cuồng Tín không màng đến hình tượng đệ tử thiên tài, gã nằm rạp xuống sàn nhà bẩn thỉu đầy bụi bặm, bò lê bò lết dưới đất để nhòm vào gầm giường. Gã nheo mắt, dí sát mặt kính pha lê dày cộp vào khoảng không tối tăm dưới gầm giường, liên tục hít hà tìm kiếm khí tức của “đại năng”.
“Tiền bối! Vãn bối Đường Cuồng Tín biết ngài đang ở đây! Xin tiền bối đừng bỏ rơi vãn bối! Vãn bối đã bị mắc kẹt ở Luyện Khí cấp 4 suốt ba năm qua, không thể thấu hiểu được quy luật dịch chuyển không gian của tông môn. Xin tiền bối rủ lòng thương xót, chỉ điểm cho vãn bối một con đường sáng!”
Tiểu Diệp nằm co rúm cạnh chiếc tất thối, nhìn khuôn mặt to đùng của Đường Cuồng Tín đang áp sát mặt đất dưới gầm giường, tim hắn muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
*“Mẹ kiếp! Thằng điên này bị tẩu hỏa nhập ma hệ thần kinh rồi à? Ta chỉ là một con gián trốn rác thôi! Ta chỉ điểm cho ngươi cách trốn dép cao su thì có chứ chỉ điểm không gian cái gì hả? Mau cút ra ngoài!”*
Đúng lúc đó, từ trên xà gầm giường gỗ mục nát, một mạng nhện lớn bám đầy bụi bẩn đột ngột bị chấn động từ hơi thở của Đường Cuồng Tín làm cho rơi rụng xuống. Một sợi tơ nhện dính đầy bụi bặm, to bằng sợi chỉ, đang rơi thẳng xuống đầu Tiểu Diệp.
Nỗi sợ bị dính chặt vào mạng nhện của loài côn trùng lập tức kích hoạt phản xạ sinh học cực hạn của Tiểu Diệp. Hắn không thể bò thẳng vì sẽ bị khuôn mặt của Đường Cuồng Tín chặn lối.
*“Bước Bò Ngang Zích-Zắc Hỗn Loạn... kích hoạt!”*
Tiểu Diệp di chuyển ngang siêu tốc dưới gầm giường chật hẹp. Hắn bò lách qua kẽ hở giữa chiếc giày bẩn và chiếc tất thối, thực hiện liên tiếp năm cú bẻ lái 90 độ với tốc độ để lại tàn ảnh mờ ảo.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Đường Cuồng Tín nằm dưới đất, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này qua thấu kính pha lê. Dưới góc nhìn phóng đại của kính cận, những bước bò ngang của Tiểu Diệp trông giống như một chuỗi các cú nhảy vọt không gian liên tục. Con gián trắng bọc bùn biến mất ở góc giường này, rồi lập tức xuất hiện ở góc giường kia mà không hề để lại bất kỳ quỹ đạo di chuyển thẳng nào.
“A! Vô Ảnh Bộ Pháp! Đây chính là Vô Ảnh Bộ Pháp bẻ cong quy luật hình học!” Đường Cuồng Tín kích động đến mức mặt đỏ gay, gã cầm bút lông vẽ điên cuồng lên cuốn sổ da dê. “Không di chuyển theo đường thẳng... di chuyển theo các góc vuông tuyệt đối để triệt tiêu lực cản của không khí và ma sát của hư không! Thần kỳ! Quá mức thần kỳ!”
Chưa dừng lại ở đó, sau khi thực hiện cú bẻ lái cuối cùng để né tránh sợi tơ nhện rơi xuống, Tiểu Diệp bị mất đà, dẫm phải một vệt dầu mỡ trơn trượt từ chiếc đĩa ăn vụng của Triệu Kiêu Ngạo để quên dưới gầm giường.
*“Trượt Vỏ Chuối Thần Thông... kích hoạt!”*
Chân gián của Tiểu Diệp trượt dài trên vệt mỡ trơn láng. Cơ thể hắn xoay tròn 180 độ, lộn nhào hai vòng trên không trung rồi rơi bịch xuống đất trong tư thế nằm ngửa bụng, sáu chiếc chân co quắp vô tri, không hề phát ra một tiếng động hay một luồng linh lực dao động nào.
Hắn đang sử dụng chiêu giả chết ngưng tim tuyệt đối để trốn tránh sự chú ý của gã điên.
Đường Cuồng Tín nhìn thấy cảnh con gián đột ngột xoay tròn lộn nhào rồi nằm im bất động, đạo tâm của gã bỗng nhiên chấn động dữ dội như có một tiếng sấm nổ vang giữa trời quang. Gã sững sờ mất năm giây, rồi đột ngột quỳ sụp cả hai gối, dập đầu rầm rầm xuống sàn nhà bẩn thỉu đầy bụi bặm, khóc lóc thảm thiết:
“Đại ngộ! Vãn bối hoàn toàn đại ngộ rồi! Tiền bối... ngài đang dùng nhục thân để dạy cho vãn bối cảnh giới tối cao của không gian!”
Nước mắt nước mũi của Đường Cuồng Tín chảy ròng ròng, gã vừa dập đầu vừa gào lên đầy kính phục:
“Di chuyển cực tốc... rồi lập tức quy về không! Cực tĩnh sinh cực động, cực động lại hóa thành tuyệt đối hư vô! Tư thế nằm ngửa bụng của tiền bối chính là sự buông bỏ hoàn toàn mọi ý chí phản kháng để đồng điệu với quy luật tự nhiên của Thiên Đạo! Đây chính là cảnh giới thiền định quy nguyên của Không Gian Chi Thần!”
Tiểu Diệp nằm ngửa bụng dưới gầm giường, tim ngừng đập hoàn toàn, cơ thể lạnh ngắt như một xác gián khô. Nhưng trong sâu thẳm linh hồn của hắn, hắn đang gào thét đến mức muốn tẩu hỏa nhập ma:
*“Trời đất ơi! Thằng điên này bị ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối rồi! Ta chỉ bị trượt chân ngã lộn cổ thôi! Ta nằm ngửa bụng vì ta không tự lật lại được! Ai thiền định quy nguyên với ngươi chứ hả? Mau lật người ta lại, ta sắp nghẹt thở vì mùi tất thối của Triệu Kiêu Ngạo rồi đây này!”*
Thế nhưng, Đường Cuồng Tín hoàn toàn không nghe thấy tiếng lòng của hắn. Gã đệ tử cuồng tín này đang ở trong trạng thái đốn ngộ cực hạn. Gã cầm bút lông viết điên cuồng, mực tàu bắn tung tóe lên cả ga trải giường của Triệu Kiêu Ngạo.
“Chương một: Vô Ảnh Bộ Pháp Bò Ngang. Phương pháp di chuyển bẻ cong quy luật hình học bằng cách đổi hướng 90 độ để triệt tiêu ma sát hư không...” Đường Cuồng Tín vừa viết vừa lẩm nhẩm đọc to, giọng nói tràn ngập sự sùng bái tôn nghiêm. “Chương hai: Quy Nguyên Giả Tử Pháp. Phương pháp đồng điệu linh hồn với Thiên Đạo bằng cách ngưng tụ hoàn toàn mọi dao động sống, biến nhục thân thành hư vô để né tránh mọi đòn tấn công nhân quả...”
Đường Cuồng Tín viết xong trang cuối cùng của cuốn sổ da dê, gã nâng cuốn sổ lên đầu bằng hai tay, hướng về phía Tiểu Diệp đang nằm ngửa bụng dưới gầm giường, kính cẩn tuyên thệ:
“Tiền bối! Ân tình chỉ điểm đạo pháp ngày hôm nay của ngài, vãn bối Đường Cuồng Tín khắc cốt ghi tâm! Vãn bối quyết không phụ lòng mong mỏi của tiền bối. Vãn bối sẽ mang cuốn ‘Vô Ảnh Thần Thông’ này đi tuyên truyền cho toàn bộ đệ tử ngoại môn và nội môn học tập, để vạn người cùng tôn sùng uy danh Không Không Chi Thần của tiền bối!”
Tiểu Diệp nghe thấy câu “tuyên truyền cho toàn tông môn học tập” thì sáu chiếc chân gián đang co quắp bỗng nhiên giật nảy lên một cái vì quá mức kinh hoàng.
*“Không được! Đừng mang đi tuyên truyền! Ta xin ngươi đấy! Ngươi tuyên truyền ra ngoài thì Vương Quét Sạch sẽ cầm chổi lông gà thần khí đến gõ đầu ta mất! Tha cho ta đi mà thằng điên kia!”*
Nhưng Đường Cuồng Tín đã đứng dậy. Gã cung kính cúi đầu vái lạy ba lạy sát đất hướng vào gầm giường, rồi ôm cuốn sổ da dê vào lòng như ôm một bảo vật vô giá, vừa cười vừa khóc chạy điên cuồng ra khỏi phòng ngủ:
“Ha ha ha! Ta đốn ngộ rồi! Ta đốn ngộ Vô Ảnh Thần Thông rồi! Vạn Thú Sơn Trang sắp có Không Mỹ Chi Thần tái thế rồi!”
Tiếng hét cuồng nhiệt của Đường Cuồng Tín vang vọng khắp hành lang khu nhà ở ngoại môn giữa đêm khuya thanh vắng, khiến hàng loạt đệ tử ngoại môn đang ngủ say giật mình tỉnh giấc, lầm bầm chửi rủa gã điên phá đám.
Dưới gầm giường tối tăm, Tiểu Diệp nằm im lặng thêm mười phút để đảm bảo gã điên cận thị đã đi thật xa. Sau đó, hắn dùng hết sức mạnh dẻo dai của lớp vỏ Gián Thép Đột Biến, cực lực vặn vẹo cơ thể chitin để tự lật úp người lại.
Hắn bò lảo đảo ra khỏi gầm giường, bám đầy bụi bặm và mùi tất thối chua loét. Ánh Mắt Vô Vi Nhìn Đời của hắn lúc này đã hoàn toàn đờ đẫn, trợn ngược lên trời đầy sự mệt mỏi và hoang mang tột độ.
“Mẹ kiếp... Cuộc sống chuyển sinh của ta mới ngày thứ hai mà đã đầy rẫy rắc rối thế này rồi. Ta chỉ muốn tìm một xó bếp an toàn để ăn vụng và sống qua ngày thôi mà...”
Tiểu Diệp lẩm nhẩm công thức hóa học kiếp trước để trấn an tinh thần đang bị sang chấn nặng nề. Hắn biết, danh tiếng hiểu lầm vĩ mô này một khi đã lan truyền ra ngoài bởi gã đệ tử cuồng tín Đường Cuồng Tín, cuộc sống ẩn dật lười biếng của hắn tại Vạn Thú Sơn Trang sẽ chính thức khép lại, nhường chỗ cho những sóng gió kinh hoàng hơn gấp vạn lần.
Đúng lúc đó, từ phía điện chính của Ngự Thú Đường ngoài xa, một luồng uy áp linh thú kiêu ngạo bỗng nhiên bùng nổ mạnh mẽ, kèm theo tiếng gầm rú đầy ghen ghét của Triệu Kiêu Ngạo khi nghe được những lời đồn đại đầu tiên về “thần thông không gian” của một con gián bạch tạng bọc bùn dưới gầm giường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!