Đồng Minh Nhắt Chuột - Vụ Trộm Hũ Đường
Bóng tối ngập tràn trong khe hẹp giữa hai vách điện bỗng chốc trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Tiểu Diệp nín thở, sáu chiếc chân khòm rạp xuống nền đá đầy bụi bặm. Hai đốm sáng đỏ lòm như hai hạt hồng ngọc phát sáng đột ngột hiện ra từ góc khuất phía trước, nhìn chằm chằm về phía hắn. Tiếng thở phì phò đầy cảnh giác vang lên đều đặn, kèm theo một mùi ẩm ướt đặc trưng của lông dã thú pha lẫn mùi khoai lang nướng cháy sém.
"Hít... hít..."
Một chiếc mũi nhọn hoắt, xám xịt thò ra khỏi bóng tối, liên tục hít hà vào không khí. Sinh vật kia tiến lại gần hơn, để lộ ra một thân ảnh nhỏ thó, lông xám tro xơ xác nhưng lại mặc một chiếc yếm đỏ rách nát nhặt được từ đâu đó quấn quanh cổ. Đó chính là Tiêu Thử Nhất – một yêu chuột nhắt chuyên đào hầm trộm khoai lang của Tạp Dịch Đường. Đôi mắt ti hí của gã chuột nhấp nháy liên tục khi nhìn thấy Tiểu Diệp.
"Ủa? Mùi gì lạ thế này?" Tiêu Thử Nhất nghiêng đầu, cái đuôi dài ngoe nguẩy đầy nghi hoặc. "Mùi lưu huỳnh nướng mỡ hành? Ngươi... ngươi là cái giống ôn thần gì mà bốc mùi vừa khét vừa thơm thế hả?"
Tiểu Diệp lúc này vẫn đang trong trạng thái Siêu Cấp Rúc Hẻm, cơ thể dẹt lét dưới 0.5cm bám chặt vào kẽ nứt gạch. Lớp vỏ chitin của hắn bị sém nhẹ sau cú quét chổi lông gà thần khí của Thượng Quan Sát, bám đầy muội than đen nhẻm và mùi mỡ hành từ cú đập dép trượt của Lão Vương Đầu Bếp từ chiều vẫn chưa tan hết. Sự kết hợp giữa mùi khét lưu huỳnh và mùi mỡ hành béo ngậy vô tình tạo ra một thứ hương vị kích thích khứu giác cực mạnh đối với một kẻ ham ăn như Tiêu Thử Nhất.
"Ta... ta chỉ là một con gián đi ngang qua." Tiểu Diệp cố giữ giọng bình tĩnh, sử dụng Ánh Mắt Vô Vi Nhìn Đời để trợn ngược đôi mắt đờ đẫn vô hồn, tỏ vẻ khinh bỉ hồng trần để che giấu nỗi sợ hãi tột độ trong lòng. "Lão chuột, ta khuyên ngươi nên lùi lại. Sát khí lưu huỳnh trên người ta có thể tịnh hóa linh hồn nhỏ bé của ngươi đấy."
Tiêu Thử Nhất nghe vậy liền giật nảy mình, nhảy lùi lại ba bước, hai chân trước chắp lại vái lấy vái để:
"Ái chà chà! Đại ca bớt giận! Tiểu đệ mắt mù không nhận ra cao nhân! Ngươi bị Thượng Quan Sát rải bột lưu huỳnh truy quét mà vẫn sống sót, lại còn bộc lộ ra khí tức 'mỡ hành huyền thoại' của Lão Vương gác bếp, chắc chắn là một vị Gián Đế ẩn thế rồi!"
Tiểu Diệp thầm thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra gã chuột này cũng là một kẻ nhát gan bẩm sinh, vừa thấy hắn tỏ vẻ nguy hiểm liền lập tức tự suy diễn ra một đống danh hiệu cao siêu. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, gián nhát gan gặp chuột sợ chết.
"Biết thế là tốt." Tiểu Diệp hừ lạnh một tiếng bằng sóng âm râu. "Ta đang bế quan tịnh dưỡng đôi cánh bị khô rát. Ngươi bò vào đây làm gì? Phá hỏng thanh tu của ta, ta liền dùng thần thông bò ngang bẻ gãy mạch đất của ngươi giờ!"
Tiêu Thử Nhất nghe đến "thần thông bò ngang" liền sợ đến mức cái đuôi dựng đứng lên. Gã chuột nháo nhào lôi từ trong chiếc yếm đỏ ra một củ khoai lang nướng hóa thạch nhỏ bằng ngón tay cái, dâng lên bằng hai tay:
"Đại ca bớt giận! Tiểu đệ không có ý phá hỏng thanh tu của ngài. Chỉ là dạo này Chấp Pháp Đường truy quét gắt gao quá, tiểu đệ đào hầm trộm khoai suýt bị chó săn bắt được. Đây là củ khoai lang nướng linh lực tiểu đệ giữ làm bùa may mắn, xin dâng lên đại ca làm quà bái kiến!"
Tiểu Diệp liếc nhìn củ khoai lang khô khốc bám đầy bùn đất, trong lòng đầy vẻ chê bai nhưng cái bụng rỗng tuếch của loài gián lại phát ra một tiếng "ọc ọc" phản chủ. Hắn đã nhịn đói từ khi chuyển sinh đến nay, mẩu vụn bánh bao chay nhặt được lúc chiều cũng đã bị rơi mất dưới vũng nước dơ khi chạy trốn Thượng Quan Sát. Mùi thơm của tinh bột dù là hóa thạch vẫn khiến sáu chiếc chân của hắn run lên vì thèm thuồng.
"Khụ... được rồi, ta nể tình ngươi có lòng thành." Tiểu Diệp chậm rãi bò tới, dùng hai chân trước ôm lấy củ khoai lang gặm một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh của linh lực phàm trần lan tỏa, sưởi ấm cái bụng lạnh lẽo của hắn. "Nhưng một củ khoai thế này làm sao đủ để ta khôi phục nguyên khí không gian?"
Tiêu Thử Nhất thấy Gián Đế nhận lễ vật liền mừng rỡ, đôi mắt ti hí lấp lánh tia xảo quyệt:
"Đại ca nói phải! Một củ khoai hỏng sao xứng với thân phận của ngài. Thực ra... tiểu đệ đang có một kế hoạch lớn. Ngài có biết trong góc tối của Tạp Dịch Đường có một bảo vật tối cao không? Đó chính là Hũ Đường Phèn Linh Lực của đầu bếp trưởng Lão Vương! Thứ đường đó chứa linh khí ngọt lịm, chỉ cần liếm một miếng là đôi cánh của ngài sẽ lập tức hồi phục, bay lượn vạn dặm!"
Nghe đến hai chữ "đường phèn", sáu chiếc chân của Tiểu Diệp lập tức run rẩy vì phấn khích. Loài gián vốn có niềm đam mê bất tận với đồ ngọt, huống chi đây lại là đường phèn linh lực cao cấp dùng để luyện đan. Tuy nhiên, nỗi sợ chết lập tức kéo lý trí của hắn trở lại:
"Ngốc! Hũ đường của Lão Vương mà dễ trộm thế sao? Lão ta cầm chiếc Dép Cao Su Siêu Hạng đập một phát là ta thành vệt nước ngay! Chưa kể Thượng Quan Sát còn đang cầm chổi thần khí rình rập bên ngoài!"
"Đại ca yên tâm!" Tiêu Thử Nhất vỗ ngực bôm bốp. "Giờ này là giờ hợi, đệ tử tạp dịch Lý Ăn Vụng đang gác đêm nhưng gã đó nổi tiếng lười biếng, giờ chắc đang ngủ gật như chết dưới gầm bếp. Lão Vương thì đang say rượu ngủ say trong phòng. Đây là cơ hội ngàn năm có một! Ngài có thần thông rúc hẻm, tiểu đệ có Vạn Lý Thần Hành Bộ, hai ta phối hợp thì hũ đường đó chắc chắn thuộc về chúng ta!"
Lời dụ dỗ ngọt ngào của Tiêu Thử Nhất cộng với cơn đói cồn cào cuối cùng đã đánh bại nỗi sợ hãi của Tiểu Diệp. Hắn siết chặt cuộn Tơ Nhện Phế Liệu nhặt được từ Lão Nhện Chăng Tơ bên người, gật đầu:
"Được! Nhưng quy tắc là: thấy động tĩnh là phải co giò chạy ngay, không được luyến tiếc!"
"Rõ thưa đại ca!" Tiêu Thử Nhất hớn hở dẫn đường.
Cặp bài trùng nhút nhát một chuột một gián bắt đầu lẻn ra khỏi hẻm tối, hướng về phía nhà bếp của Tạp Dịch Đường. Không gian nhà bếp ban đêm u ám, chỉ có ánh lửa tàn từ lò củi hắt ra những bóng đen dài ngoằn ngoèo trên vách tường gỗ mục nát. Mùi dầu mỡ béo ngậy hòa lẫn với mùi củi cháy tạo nên một bầu không khí ấm áp nhưng đầy rẫy hiểm nguy.
Đúng như Tiêu Thử Nhất dự đoán, gã đệ tử tạp dịch Lý Ăn Vụng đang nằm ngửa trên chiếc ghế dài cạnh đống củi, chiếc muôi gỗ gãy cán vứt lăn lóc dưới đất. Tiếng ngáy của gã vang lên như sấm rền: "Khò... khò... oạp...", nước dãi chảy ròng ròng bên mép áo xộc xệch bám đầy mỡ hành.
"Đấy, tiểu đệ nói có sai đâu!" Tiêu Thử Nhất thì thầm, chỉ tay lên kệ gỗ cao nhất góc bếp. "Hũ Đường Phèn Linh Lực nằm ở trên kia kìa!"
Tiểu Diệp ngước nhìn lên. Trên chiếc kệ gỗ cao hơn hai mét, một chiếc hũ gốm màu nâu sẫm, nắp đậy bằng vải đỏ đang tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, thanh khiết đến mức khiến râu của hắn rung lên điên cuồng. Nhưng chiếc kệ gỗ này bám đầy dầu mỡ trơn trượt, rất khó leo bám.
"Kệ cao quá, chân ta lại đang bị thương." Tiểu Diệp lo lắng.
"Đại ca, ngài dùng tơ nhện buộc vào hũ đường rồi trượt nó xuống, tiểu đệ ở dưới dùng đuôi quấn lấy đỡ!" Tiêu Thử Nhất hiến kế.
Tiểu Diệp cắn răng, kích hoạt kỹ năng Leo Tường Thẳng Đứng Ngược Trần. Hắn dùng các móng vuốt siêu nhỏ bám chặt vào vách gỗ trơn láng, chậm rãi bò ngược lên kệ. Mùi mỡ hành bám trên vỏ giáp của hắn lúc này lại phản tác dụng, khiến các khớp chân liên tục bị trượt đi. Phải mất rất nhiều công sức, hắn mới tiếp cận được chiếc hũ gốm.
Tiểu Diệp nhanh chóng tháo cuộn Tơ Nhện Phế Liệu bên người, dùng bộ hàm sắc bén gặm chặt một đầu tơ, đầu còn lại quấn nhiều vòng quanh cổ hũ đường phèn. Hắn dùng hết sức lực dẹt cơ thể để đẩy chiếc hũ ra sát mép kệ.
"Tiêu Thử Nhất! Chuẩn bị đỡ lấy!" Tiểu Diệp truyền âm.
"Tiểu đệ sẵn sàng rồi!" Gã chuột dưới đất vểnh đuôi lên, mắt ti hí nhìn chằm chằm vào hũ đường.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc quyết định, tai nạn ngoài ý muốn đã xảy ra. Chân sau của Tiểu Diệp vô tình dẫm phải một vệt mỡ hành cực kỳ trơn trượt do Lý Ăn Vụng lỡ tay đổ vãi từ chiều.
*Vút! Trượt!*
Kỹ năng Trượt Vỏ Chuối Thần Thông tự động kích hoạt thụ động!
Cơ thể Tiểu Diệp hoàn toàn mất thăng bằng, trượt dài một đường zích-zắc vô định hướng trên mặt kệ gỗ trơn láng như một vận động viên lướt băng chuyên nghiệp. Cú trượt chân quá mạnh khiến hắn đập mạnh vào hũ đường phèn, đẩy chiếc hũ nặng trịch rơi tự do xuống dưới.
"Á! Đại ca cứu mạng!"
Tiêu Thử Nhất hoảng hốt, cố gắng dùng chiếc đuôi dài quấn lấy sợi tơ nhện để kéo hũ đường lại. Nhưng lực kéo của gã chuột nhắt quá yếu so với trọng lực của chiếc hũ gốm chứa đầy đường phèn linh lực. Sợi tơ nhện bạc bị giật căng ra, quất mạnh vào đuôi Tiêu Thử Nhất khiến gã đau đớn kêu ré lên, buông tay thả hũ đường rơi tự do.
*Uỳnh!*
Cùng lúc đó, từ trong bóng tối dưới gầm kệ gỗ, một bóng đen cao gầy đang rón rén bò ra. Đó chính là một Chấp sự tuần tra của Chấp Pháp Đường, người đã âm thầm nấp dưới gầm kệ từ tối để rình rập bắt quả tang kẻ trộm kho lương thực. Gã chấp sự đang chuẩn bị giương lưới bắt gọn cả chuột lẫn gián thì...
*CỘP!!!*
Chiếc Hũ Đường Phèn Linh Lực nặng năm cân rơi thẳng từ độ cao hai mét xuống, land trúng chóc đỉnh đầu của gã chấp sự tuần tra tội nghiệp. Tiếng va chạm giòn giã vang lên như tiếng gõ mõ giữa đêm thanh vắng.
Chiếc hũ gốm vỡ tan tành, những viên đường phèn linh lực lấp lánh như kim cương rơi vãi tung tóe khắp sàn nhà bếp. Gã chấp sự tuần tra trợn ngược mắt, không kịp phát ra một tiếng kêu nào, đổ rầm xuống đất bất tỉnh nhân sự, trên đầu nổi lên một cục u to tướng bằng quả trứng gà, dòng nước dãi của Lý Ăn Vụng hòa lẫn với nước đường phèn chảy tràn qua mặt gã.
Tiểu Diệp từ trên kệ rơi bịch xuống đúng vào đống đường phèn vỡ, sáu chân co quắp vì hoảng sợ. Hắn nhìn gã chấp sự bất tỉnh dưới đất, rồi nhìn Tiêu Thử Nhất đang bị nghẹn một viên đường phèn suýt chết nghẹn bên cạnh.
*RẦM!!!*
Tiếng động khổng lồ lập tức đánh thức Lão Vương Đầu Bếp đang ngủ say trong phòng trong. Tiếng bước chân huỳnh huỵch nện xuống sàn gỗ kèm theo tiếng gầm rú lôi đình vang dội:
"Kẻ nào?! Kẻ nào dám làm loạn nhà bếp của ta vào ban đêm?!"
Lý Ăn Vụng cũng bị giật mình tỉnh giấc, chiếc muôi gỗ gãy cán rơi xuống đất kêu cạch cạch. Gã dụi dụi đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt liền hét lên thất thanh:
"Trời ơi! Sư phụ cứu mạng! Có kẻ ám sát Chấp sự Chấp Pháp Đường bằng hũ đường phèn rồi!!!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!