Nhạc nềnTeatime

Rúc Hẻm Sinh Tồn - Lối Thoát 1cm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí nóng rực từ chiếc Chổi Lông Gà Thần Khí của Thượng Quan Sát vẫn còn bỏng rát trên lớp vỏ chitin màu nâu đỏ của Tiểu Diệp. Hắn đang bị dồn sát vào một khe hở nhỏ hẹp giữa bức tường gạch mục nát và đống củi cự mộc phía sau nhà bếp. Khe hở này rộng chưa đầy một phân, tối tăm, bám đầy muội than và bụi bặm tích tụ hàng trăm năm qua. Phía trước hắn, khuôn mặt híp tịt của Thượng Quan Sát phóng đại lên như một ngọn núi lớn đầy ác ý, đôi mắt gã híp lại thành hai sợi chỉ sắc lạnh đầy vẻ đắc ý.


“Hết đường chạy rồi nhé, tiểu súc sinh!”


Thượng Quan Sát cười lạnh, tiếng cười rít qua kẽ răng nghe chói tai vô cùng. Gã không vội vàng vung chổi đập xuống ngay, bởi gã biết con gián nhỏ này có một bộ pháp né tránh vô cùng quái dị. Ba cú đập trượt liên tiếp trước đó đã khiến gã đệ tử số một của Chấp Pháp Đường này phải nâng cao cảnh giác. Gã thò tay vào chiếc túi hông bằng da thú, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ thêu phù văn màu xanh lá cây – bên trong chứa đầy Bột Lưu Huỳnh Chống Bọ, thứ độc dược hóa học chuyên dùng để diệt trừ các loài yêu côn trùng phá hoại vườn linh thảo.


“Sư phụ ta nói đúng, đối phó với lũ côn trùng nhếch nhác các ngươi, không cần dùng lực lượng cơ bắp, chỉ cần một nhúm bột độc này là đủ để các ngươi tự bò ra nộp mạng!”


Thượng Quan Sát cười hắc hắc, ngón tay gã bóp nhẹ, bắt đầu rải những hạt bột lưu huỳnh màu vàng khè sát chân tường gạch.


*Xoạt! Xoạt!*


Những hạt bột lưu huỳnh vừa tiếp xúc với nền đá ẩm ướt của nhà bếp lập tức sủi bọt, tỏa ra một luồng khói độc màu vàng nhạt, hăng hắc và nóng bỏng. Luồng khói độc này nhanh chóng lan tỏa, len lỏi vào từng kẽ nứt của vách tường, mang theo độc tính ăn mòn cực mạnh đối với hệ hô hấp mỏng manh của côn trùng.


“Khẹc! Khẹc!”


Tiểu Diệp hoảng loạn trong lòng. Hai sợi râu nhạy cảm của hắn vừa chạm phải luồng khói độc liền truyền về một cơn đau rát buốt như bị kim châm. Khứu giác nhạy bén vốn là niềm tự hào của loài gián lúc này lại trở thành điểm yếu chí mạng. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào các lỗ thở dọc hai bên sườn cơ thể, khiến hắn có cảm giác toàn thân như đang bị thiêu đốt từ bên trong.


Nỗi ám ảnh bị giẫm bẹp và hun khói từ kiếp trước bùng nổ mạnh mẽ. Bản năng sinh tồn gào thét bắt hắn phải chạy trốn ngay lập tức. Nhưng chạy đi đâu? Phía sau là bức tường đá cứng ngắc của chính điện, phía trước là bột độc lưu huỳnh đang rải dày đặc, bít kín hoàn toàn lối lui cũ.


“Không được! Ta không muốn chết! Ta vừa mới chuyển sinh chưa đầy một ngày, còn chưa nếm trải cuộc sống an nhàn của Tiên giới, sao có thể chết thảm dưới tay gã híp này được!”


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Diệp bắt buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật cực hạn. Hắn không thể quay đầu lại lối cũ vì bột lưu huỳnh đã bít kín hoàn toàn, nếu bò qua đó, lớp vỏ chitin mềm yếu của hắn chắc chắn sẽ bị ăn mòn thành một bãi nước vàng. Hắn chỉ còn một con đường duy nhất: tiến sâu vào kẽ nứt vách tường gạch rộng chưa đầy 1cm trước mặt.


Nhưng làm sao một con gián đất có thân hình tròn trịa, vỏ chitin cứng cáp lại có thể chui lọt qua một khe hở hẹp như vậy?


“Ép! Phải ép dẹp cơ thể xuống!”


Tiểu Diệp nín thở tuyệt đối, kích hoạt Quy Tức Giả Tử Pháp để khóa chặt hoạt động của các lỗ thở dọc sườn, ngăn không cho khói độc lưu huỳnh xâm nhập sâu vào nội tạng. Đồng thời, hắn tập trung toàn bộ luồng linh lực mỏng manh tích lũy từ những mẩu linh thạch thô vụn gặm nhấm lúc trước, truyền thẳng vào khung xương chitin bên ngoài.


Kỹ năng Rúc Khe Hẹp 1cm chính thức được kích hoạt chủ động!


Cơ thể Tiểu Diệp bắt đầu có những biến đổi sinh học đáng kinh ngạc. Lớp vỏ chitin màu nâu đỏ vốn cứng cáp đột ngột trở nên mềm dẻo, có tính đàn hồi cực cao như một miếng cao su lưu hóa. Hắn chủ động co bóp các cơ hoành sinh học bên trong cơ thể, dồn ép toàn bộ nội tạng và các túi khí về phía sau đuôi.


*Rắc... Rắc...*


Những tiếng động siêu nhỏ phát ra từ các khớp nối vỏ giáp của hắn. Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng các mảnh chitin trượt lên nhau, dẹt lại hoàn hảo. Từ một chú gián có độ dày gần 1cm, Tiểu Diệp đã tự co ép bản thân xuống chỉ còn chưa đầy 0.5cm, mỏng dẹt như một mảnh giấy rách không hơn không kém. Đây chính là cảnh giới Siêu Cấp Rúc Hẻm mà chỉ có loài gián đột biến mới có thể đạt được.


Sáu chiếc chân khẳng khiu của hắn khòm rạp xuống sát đất, móng vuốt siêu nhỏ bám chặt vào lớp bụi bặm rỉ sét của kẽ gạch vỡ. Tiểu Diệp dùng hết sức bình sinh, lách nhẹ cơ thể dẹt qua khe hở hẹp.


“Ái chà chà! Đau quá!”


Cảm giác co ép cơ thể vật lý thực sự là một cực hình. Mặc dù vỏ chitin đã trở nên dẻo dai, nhưng áp lực đè nén cực hạn từ hai vách gạch cứng ngắc vẫn khiến nội tạng của hắn như bị đảo lộn, lồng ngực thắt chặt lại đau đớn. Bụi bặm tích tụ ngàn năm trong kẽ nứt xộc thẳng vào mắt và râu, khiến hắn hoàn toàn mất đi phương hướng thị giác.


Hắn áp dụng Hóa Thân Thành Rác Pháp, cuộn tròn đôi cánh mỏng bị khô rát sát vào lưng, để bụi tro bếp và muội than bám đầy lên người, biến bản thân thành một mẩu than củi vô hại di động trong bóng tối. Hắn bò ngang theo quỹ đạo zích-zắc, tận dụng từng kẽ hở co giãn nhỏ nhất của viên gạch vỡ để tiến sâu vào trong.


Phía bên ngoài vách tường, Thượng Quan Sát đang bưng chiếc túi bột lưu huỳnh, cười đắc ý chờ đợi con gián nhỏ ngạt thở bò ra nộp mạng. Thế nhưng, một hơi thở trôi qua... mười hơi thở trôi qua... vẫn không thấy bất kỳ động tĩnh nào từ kẽ tường.


“Ồ? Chết ngạt bên trong rồi sao?”


Thượng Quan Sát nhướng mày nghi ngờ. Gã cúi thấp người xuống, ghé sát đôi mắt híp tịt vào khe hở tường gạch, truyền linh lực vào đôi mắt để dò tìm khí tức sinh học. Thế nhưng, bên trong khe hẹp tối tăm chỉ có một màu đen kịt bám đầy muội than. Không có linh lực dao động, không có nhịp tim, không có hơi thở sinh học nào phát ra. Con gián nhỏ dường như đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế gian này.


“Không thể nào!” Thượng Quan Sát chấn động đạo tâm, mặt biến sắc. “Một con gián phế vật không có tu vi, sao lại có thể biến mất ngay dưới mũi ta mà không kích hoạt bất kỳ trận pháp báo động nào? Chẳng lẽ... chẳng lẽ nó thực sự nắm giữ Thần thông Không gian tối thượng, có thể thu nhỏ cơ thể để dịch chuyển tức thời qua vách tường?”


Sự nghi ngờ và hoang tưởng vĩ mô bắt đầu nảy mầm trong đầu gã đệ tử chấp pháp. Gã không biết rằng, đối thủ của gã chỉ đơn giản là đã nín thở và dẹt cơ thể xuống dưới 0.5cm để bò qua kẽ nứt gạch vỡ. Thượng Quan Sát tức giận vung mạnh chổi thần khí quét một cú cuối cùng vào khe tường, tạo ra luồng gió nóng bít kín lối ra bằng bụi vôi và lưu huỳnh, rồi hậm hực quay người bỏ đi báo cáo với Vương Quét Sạch.


“Sư phụ! Con bọ đó... nó dùng hư không thuật trốn thoát rồi!”


Trong khi Thượng Quan Sát đang hoang mang tột độ bên ngoài, thì ở sâu bên trong kẽ nứt, Tiểu Diệp đã lách qua được đoạn hẹp nhất của vách tường gạch. Hắn rơi bịch xuống một không gian hoàn toàn mới.


Đó là Hẻm Tối Giữa Hai Vách Điện – một khe hở hẹp chỉ rộng đúng 2cm nằm kẹp giữa bức tường dày của chính điện Vạn Thú Sơn Trang và phụ điện phía sau. Đây là một sai lệch kỹ thuật xây dựng từ ngàn năm trước khi lập tông, vô tình tạo ra một con đường cao tốc trốn chạy độc quyền, tuyệt đối an toàn mà không có bất kỳ con người hay linh thú lớn nào có thể chạm tới được.


Tiểu Diệp lồm cồm bò dậy, sáu chiếc chân run rẩy không còn chút sức lực. Toàn thân hắn bám đầy bụi bẩn xám xịt, muội than đen nhẻm và mùi lưu huỳnh khét lẹt. Đôi cánh mỏng bị sấy khô co rúm lại sau lưng, hai sợi râu nhạy cảm bị tê liệt khứu giác tạm thời do khói độc, không thể cảm nhận được hướng gió xung quanh.


“Phù... sống rồi... ta thực sự còn sống!”


sống...”


Tiểu Diệp lẩm nhẩm trong lòng, cảm giác nhẹ nhõm tột cùng lan tỏa khắp cơ thể dẹt. Hắn nằm bẹp xuống nền đá lạnh lẽo của hẻm tối, cố gắng điều hòa lại nhịp thở sinh học.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Bóng tối của hẻm hẹp bỗng chốc trở nên u ám và lạnh lẽo một cách kỳ lạ. Từ phía trên trần nhà hẹp, một âm thanh sột soạt, nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên, kéo theo những rung động siêu nhỏ truyền qua các sợi tơ mỏng mảnh đang chăng chằng chịt khắp khe tường.


Tiểu Diệp giật mình vẫy nhẹ sợi râu còn chút cảm giác. Hắn ngước nhìn lên trên.


Từ trong bóng tối sâu thẳm của trần hẻm, tám chiếc chân dài lêu nghêu, xám xịt bám đầy bụi tro đang chậm rãi hạ xuống. Đó là một thân ảnh nhện khổng lồ – ít nhất là khổng lồ đối với kích thước của một con gián dài 3cm. Con nhện này to bằng lòng bàn tay, toàn thân phủ một lớp lông tơ màu xám mốc, đôi mắt mù mờ đeo một chiếc kính lúp tự chế làm từ mảnh gốm vỡ, trông cực kỳ dị kỳ và lạnh lùng.


Đó chính là Lão Nhện Chăng Tơ – kẻ thống trị bóng tối của Hẻm Tối Giữa Hai Vách Điện.


“Ồ... một vị khách mới bốc mùi khét lẹt...”


Giọng nói của Lão Nhện trầm đục, khàn khàn vang lên trong không gian chật hẹp, nghe như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau. Lão chậm rãi đáp xuống một sợi tơ bạc lấp lánh ngay trước mũi Tiểu Diệp, tám chiếc chân dài co giãn nhịp nhàng đầy đe dọa.


“Ngươi từ xó bếp củi bò vào đây sao? Mùi lưu huỳnh của gã híp kia thật là khó ngửi... Nhưng quy tắc của hẻm tối này rất đơn giản: muốn đi qua lãnh thổ của ta để ra ngoài, phải trả phí thông hành.”


Tiểu Diệp hoảng sợ, sáu chân lập tức lùi lại một bước theo bản năng. Hắn nhận thấy xung quanh mình đều là những sợi tơ nhện dính cực kỳ dai, chống thấm nước và dầu mỡ tốt – chính là Tơ Nhện Phế Liệu mà lão nhện mù này thường thải ra. Nếu bị vướng vào đống tơ này trong tình trạng kiệt sức hiện tại, hắn chắc chắn sẽ làm mồi ngon cho lão nhện.


“Phí... phí thông hành?” Tiểu Diệp dùng sóng âm râu truyền đi thông điệp một cách yếu ớt. “Ta chỉ là một con gián phế vật vừa trốn chạy khỏi chổi thần khí, trên người làm gì có linh thạch hay bảo vật gì để trả cho lão?”


Lão Nhện Chăng Tơ xoay xoay chiếc kính lúp tự chế trước mắt, ghé sát khuôn mặt đầy lông tơ vào người Tiểu Diệp, hít hà một hơi rồi cười lạnh:


“Linh thạch? Thứ rác rưởi cứng ngắc đó ta không thèm. Ta cần thức ăn thực tế. Ta biết ngươi vừa trộm được một mẩu bánh bao chay linh lực từ gầm tủ củi lúc tối, mặc dù đã bị rơi mất dọc đường chạy trốn... Nhưng khứu giác của ta ngửi thấy mùi mỡ hành bám trên vỏ chitin của ngươi. Ngươi chắc chắn biết lối vào kho lương thực của đệ tử tạp dịch.”


Lão Nhện dừng lại một chút, tám chiếc chân dài hơi siết chặt sợi tơ bạc, tạo ra một luồng uy áp yêu thú cấp 1 trung kỳ đè nặng lên người Tiểu Diệp.


“Giao ra ba xác ruồi xanh tươi ngon nhặt từ bãi rác phía sau sơn trang, hoặc chỉ cho ta lối đi ngầm không có bẫy rập dẫn đến hũ mỡ của đầu bếp trưởng. Bằng không, ta sẽ dệt ngươi thành một chiếc kén gián khô để treo gác mái làm lương khô dự trữ cho mùa đông!”


Đối mặt với lời đe dọa tống tiền đầy thực tế của Lão Nhện mù, Tiểu Diệp không hề nao núng mà ngược lại bỗng thấy nhẹ nhõm. Đối phó với những kẻ tham lam và thực dụng như Lão Nhện dễ dàng hơn nhiều so với việc đối đầu với những kẻ cuồng diệt côn trùng như Vương Quét Sạch.


“Ba xác ruồi xanh sao?” Tiểu Diệp vẫy nhẹ sợi râu sém khét, cố giữ vẻ mặt đờ đẫn vô cảm của Ánh Mắt Vô Vi Nhìn Đời để che giấu sự hoảng sợ bên trong. “Lão nhện gác mái, tầm nhìn của ngươi thật là ngắn hẹp. Ba xác ruồi xanh chỉ đủ cho ngươi ăn trong một ngày. Nếu ngươi đồng ý cung cấp cho ta Tơ Nhện Phế Liệu để làm dây an toàn và chỉ đường cho ta thoát khỏi sơn trang, ta sẽ chỉ cho ngươi một đường hầm ngầm độc quyền dẫn thẳng tới hũ mỡ hành của Lão Vương Đầu Bếp – nơi không hề có một chiếc bẫy rập hay bột lưu huỳnh nào.”


Nghe đến “hũ mỡ hành độc quyền không bẫy rập”, đôi mắt mù mờ của Lão Nhện Chăng Tơ lập tức sáng lên dưới chiếc kính lúp tự chế. Lão chậm rãi nới lỏng sợi tơ bạc, tám chiếc chân dài thu lại vẻ đe dọa.


“Một đường hầm độc quyền không bẫy rập dẫn tới hũ mỡ hành? Ngươi không lừa ta đấy chứ, tiểu tử thối?”


“Ta là khách khanh tương lai của sơn trang này, lừa ngươi làm gì?” Tiểu Diệp ngụy biện một cách trơn tru, tận dụng danh tiếng giả mạo để tăng tính thuyết phục. “Thỏa thuận thế nhé?”


“Thỏa thuận!” Lão Nhện gật gù đầy đắc ý. Lão dùng chân sau gạt ra một cuộn tơ nhện màu xám bạc cực dai ném về phía Tiểu Diệp. “Đây là Tơ Nhện Phế Liệu dai nhất của ta, đủ để ngươi dệt thành dây bảo hộ khi leo trèo ngược trần nhà chính điện. Đi thẳng theo hẻm tối này về phía đông, ngươi sẽ thoát khỏi nhà bếp củi.”


Tiểu Diệp nhanh chóng dùng chân cuốn chặt cuộn tơ nhện bạc bên mình như một bảo vật hộ mệnh quý giá. Hắn lồm cồm bò dậy, tiếp tục hành trình trốn chạy dọc theo Hẻm Tối Giữa Hai Vách Điện.


Nhưng ngay khi hắn vừa bò được vài bước hướng về phía căn phòng mới phát ra ánh sáng mờ nhạt ở cuối hẻm tối, một âm thanh sột soạt, ẩm ướt và nặng nề bỗng chốc vọng lại từ phía bóng tối sâu thẳm trước mặt.


*Sột soạt... Sột soạt...*


Đó không phải là tiếng di chuyển của côn trùng nhỏ bé, mà là tiếng gặm nhấm, cào xới của một sinh vật khổng lồ có móng vuốt sắc nhọn. Một mùi thơm ngọt ngào của đường phèn linh lực hòa lẫn với mùi ẩm ướt của lông dã thú xộc thẳng vào không khí.


Tiểu Diệp cứng đờ người. Từ trong góc tối của căn phòng mới phía trước, hai đốm sáng đỏ lòm như hai hạt ngọc bích phát sáng đột ngột hiện ra, nhìn chằm chằm về phía hắn kèm theo tiếng thở phì phò đầy cảnh giác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!