Nhạc nềnTeatime

Lão Nhân Mù Kỳ Quặc - Thuật Nhìn Hướng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cộc! Cộc!


Tiếng gõ thanh mảnh nhưng khô khốc của đầu gậy trúc xanh mục nát nện xuống nền gạch gầm bàn, khoảng cách chỉ cách sợi râu phải duy nhất của Tiểu Diệp đúng một phần mười milimet. Luồng khí áp phàm trần từ cú gõ nhẹ ấy thổi bay một mẩu bụi tro bám trên vỏ giáp hắn, khiến trái tim gián bé nhỏ của hắn suýt chút nữa thì ngừng đập vĩnh viễn vì hoảng sợ.


*“Mẹ kiếp! Ông già mù này bị điên à? Gõ lệch một ly nữa thôi là đầu ta nát bét như tương cà rồi!”* – Tiểu Diệp gào thét thảm thiết trong lòng, sáu chiếc chân gián run lên bần bật.


Hắn đang nằm im lìm trong trạng thái Quy Tức Giả Tử Pháp, cố gắng khóa chặt mọi luồng sinh mệnh khí tức để biến mình thành một mảnh rác vô hại dưới chân Lý Vô Ưu. Thế nhưng, lão nhân mù rách rưới này dường như hoàn toàn phớt lờ màn kịch giả chết của hắn. Đôi mắt nhắm nghiền bám đầy bụi bặm của lão cúi xuống, hướng thẳng vào đống lông mèo trắng muốt bết dính phân thú thối hoắc trên lưng Tiểu Diệp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy vẻ giả thần giả quỷ.


"Thiên cơ xoay vần, gió đông nam hôm nay có điềm gở... Tiểu hữu bọc giáp sắt bốc mùi hương lạ kia, ngươi trốn dưới gầm bàn của lão phu có thấy ấm áp không?" – Lý Vô Ưu lầm bầm, giọng nói khàn khàn nhỏ xíu chỉ đủ cho sinh vật dưới gầm bàn nghe thấy.


Tiêu Thử Nhất lúc này đang co rúm người sát sạt chân cột bàn, hai chiếc móng vuốt trước ôm chặt lấy cái đuôi xám xịt bẩn thỉu, mắt ti hí trợn tròn nhìn Lý Vô Ưu như nhìn thấy quỷ. Gã chuột nhắt không dám thở mạnh, chỉ lén truyền âm bằng thần thức dã thú cho Tiểu Diệp: *“Đại ca... ông già này... ông ta thấy chúng ta rồi! Có nên dùng hàm răng thép của ngài cắn đứt gậy trúc của lão để chạy trốn không?”*


*“Câm mồm! Sáu chân ta đang phế, chạy cái đầu ngươi ấy! Nằm im gặm vụn bánh bao đi!”* – Tiểu Diệp tức giận mắng ngược lại.


Hắn liếc mắt nhìn mẩu Vụn Bánh Bao Chay bám đầy bụi đất cách đó nửa gang tay. Cái bụng đói sùng sục sau chuyến đào tẩu vượt cổng Nam bằng xe phân thú đang biểu tình dữ dội, nhưng sát khí u ám từ phía cửa chính quán trà đã dập tắt hoàn toàn cơn thèm ăn của hắn. Mùi tỏi sống, mùi trà gừng nóng và mùi phân thú chua loét quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí hỗn tạp nồng nặc dưới gầm bàn.


"Đáng ghét! Lũ muỗi biên cảnh này ăn gan hùm rồi sao? Dám cản đường Ngũ Độc Giáo ta!"


Tiếng gầm rú phẫn nộ của gã Ngũ Độc Giáo Đồ vang lên ngoài cửa chính. Gã tà phái Luyện Khí cấp năm đang điên cuồng vung vẩy tay áo choàng đen rộng thùng thình để xua đuổi bầy muỗi biến dị khổng lồ đang bu kín lấy gã như một đám mây đỏ rực. Mùi phân thú linh lực nồng nặc kết hợp với linh dịch màu xanh lam rỉ ra từ hai chiếc móng vuốt chân sau bị rụng của Tiểu Diệp đã biến quán trà này thành một cái bẫy khứu giác cực hạn. Bầy muỗi biến dị bị kích thích đến mức phát điên, chiếc vòi nhọn hoắt như kim thép liên tục cắm vào lớp da chướng khí của gã tà phái tạo ra những tiếng *bộp bộp* khô khốc.


"Thần Trùng ngàn năm... chắc chắn đang ở bên trong! Mùi linh dịch lam sắc tinh khiết này không thể sai được!" – Ngũ Độc Giáo Đồ gầm lên trong sự hoang tưởng vĩ mô cực hạn. Gã tin chắc rằng có một con thần trùng viễn cổ vô giá đang lột xác dưới gầm bàn quán trà, và mùi phân thú hôi thối chỉ là màn ngụy trang hóa học của nó.


*Xoạt! Xoạt!*


Gã tà phái thò bàn tay gầy guộc như củi khô vào chiếc giỏ tre huyết sắc, bốc ra một nhúm bột màu vàng khè – đó chính là Bột Lưu Huỳnh Chống Bọ, độc dược chuyên dùng để ăn mòn hệ hô hấp của côn trùng. Gã vung tay rải mạnh nhúm bột độc dọc theo chân tường và các lối đi sát mặt đất của quán trà.


Những hạt bột lưu huỳnh vừa chạm đất liền sủi bọt xèo xèo, tỏa ra luồng chướng khí màu lục đậm nồng nặc mùi lưu huỳnh cháy xém. Luồng khói độc ấy chầm chậm bò sát mặt đất, len lỏi qua các kẽ nứt gạch vỡ, chầm chậm tiến về phía gầm bàn của Lý Vô Ưu như một con rắn độc màu xanh lá cây.


*“Tiêu rồi! Khói độc này mà tràn vào thì sợi râu phải duy nhất của ta cũng thành than củi mất!”* – Tiểu Diệp hoảng loạn tột độ. Hắn liếc nhìn lên trán mình, nơi lá Bùa Tránh Sét Giả bằng giấy ráp vẫn đang dán chặt bằng nhựa cây dẻo. Trong cơn tuyệt vọng, hắn định vận dụng linh lực mờ nhạt còn sót lại để kích hoạt tàn dư điện tích cũ trên lá bùa hòng dọa sợ đối thủ.


Thế nhưng, do chuyến vượt cổng Nam bằng xe phân thú ẩm ướt lúc rạng sáng, lá bùa giấy ráp đã bị ngấm nước phân và nước trà đổ tràn, trở nên mủn nát, mềm nhũn như một miếng giẻ lau rách. Tiểu Diệp vừa khẽ nhúc nhích đầu, lá bùa ướt nhẹp liền tuột ra, rơi bịch xuống vũng nước trà gừng dưới sàn, rã ra thành đống bột giấy xám xịt mất sạch tác dụng ngụy trang.


*“Mẹ kiếp! Đồ phế thải phàm trần đúng là không đáng tin!”* – Tiểu Diệp khóc không ra nước mắt. Lá chắn tâm lý cuối cùng đã mất, sáu chiếc chân bị thương nặng mất móng vuốt khiến hắn không thể bò nhanh bằng bộ pháp zích-zắc thông thường để chạy trốn ra ngoài.


Đúng lúc luồng khói độc màu lục chỉ còn cách đầu Tiểu Diệp chưa đầy mười centimet, lão nhân mù Lý Vô Ưu bỗng nhiên thở dài một tiếng, khẽ nâng bát trà gừng nóng hổi lên hớp một ngụm lớn, rồi lầm bầm nói bằng chất giọng lười biếng:


"Trà phàm tuy nhạt nhưng ấm bụng, gió đông lùa mạnh tất tà lui. Kẻ mù đi đêm không sợ tối, chỉ sợ đi ngược hướng gió lành... Gậy trúc gõ đất, chỉ lối sinh môn!"


*Cộc!*


Lý Vô Ưu gõ mạnh đầu gậy trúc xuống một viên gạch vỡ sát chân bàn phía đông.


Tiểu Diệp đang trong trạng thái căng thẳng cực độ, nghe thấy những lời lảm nhảm ngớ ngẩn của lão nhân mù liền giật nảy mình. Nhưng ngay lập tức, bản năng sinh tồn dẻo dai của loài gián được rèn luyện từ kiếp trước bị dép cao su đập trượt lập tức kích hoạt. Hắn nhìn theo hướng đầu gậy trúc của Lý Vô Ưu chỉ về phía cửa sổ nhỏ bằng gỗ mục nát ở vách phía đông quán trà.


Cửa sổ gỗ mục đang bị gió ngoài thung lũng thổi vào, tạo ra một luồng gió lùa tự nhiên khá mạnh. Luồng gió này thổi sát mặt đất, đi qua kẽ nứt của vách tường, tạo thành một luồng khí áp đối lưu thổi ngược từ đông sang tây.


*“Nhìn hướng gió đoán điềm gở! Lão già mù này đang chỉ cho ta điểm mù của luồng gió lùa!”* – Đầu óc Tiểu Diệp như bừng sáng.


Hắn lập tức kích hoạt kỹ năng Rút Râu Đo Sức Gió. Sợi râu phải duy nhất của hắn vẫy liên tục với tần số cực cao trong không khí. Những sợi lông cảm biến siêu nhỏ ở gốc râu nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ dưới gầm bàn. Đúng như lời Lý Vô Ưu nói, luồng gió lùa từ cửa sổ phía đông khi đi qua chân bàn gỗ gụ đã tạo ra một khoảng không áp suất thấp tuyệt đối an toàn – rộng đúng hai centimet ngay sau chân cột bàn.


Nếu hắn đứng yên ở vị trí hiện tại, khói độc màu lục bò sát đất từ cửa chính sẽ quét thẳng qua người hắn. Nhưng nếu hắn lách vào khoảng không áp suất thấp sau chân cột bàn, luồng gió từ cửa sổ phía đông sẽ thổi bạt toàn bộ khói độc ra ngoài, biến nơi đó thành một sinh lộ hoàn mỹ.


*“Phải di chuyển ngay! Nhưng chân ta đang phế, làm sao bò nhanh mà không gây ra tiếng động?”* – Tiểu Diệp cắn răng tính toán.


Hắn nhìn đống lông mèo trắng muốt bết dính nước bọt mèo và phân thú ẩm ướt trên lưng mình. Lớp ngụy trang nhếch nhác bốc mùi chua loét này bình thường là một cực hình khứu giác, nhưng lúc này dưới sàn nhà bám đầy nước trà gừng trơn trượt, nó lại trở thành một lớp đệm bôi trơn hoàn hảo!


Tiểu Diệp kích hoạt Vô Vi Đào Đạo – triết lý chạy trốn không mang theo một chút sát ý hay ý chí phản kháng nào để tránh bị thần thức khóa định. Hắn co cụm sáu chiếc chân bị thương sát vào người, nằm ngửa bụng xuống sàn gạch trơn trượt bám đầy nước trà gừng, tận dụng lớp lông mèo bết mỡ hành trên lưng làm ván trượt.


*Vút!*


Bằng một cú hất nhẹ từ sợi râu phải nhạy cảm bám vào kẽ gạch, nhục thân dẹt lét của Tiểu Diệp lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng trên băng, trượt dài một đường hoàn mỹ qua vũng nước trà, lọt thỏm vào khoảng không áp suất thấp rộng hai centimet ngay phía sau chân cột bàn gỗ gụ. Toàn bộ quá trình di chuyển diễn ra không tiếng động, không để lại bất kỳ dao động linh lực nào, tựa như một mảnh rác vô tri bị gió thổi bay.


Ngay khoảnh khắc Tiểu Diệp vừa yên vị sau chân cột bàn, luồng chướng khí độc màu lục của Ngũ Độc Giáo Đồ cũng vừa vặn tràn tới dưới gầm bàn.


*Phù...*


Luồng gió lùa mạnh mẽ từ cửa sổ phía đông bất ngờ ập xuống, đập thẳng vào chân cột bàn gỗ gụ, tạo ra một luồng xoáy khí áp cực mạnh thổi bạt toàn bộ khói độc màu lục ra phía cửa chính.


"Khụ... khụ! Cái gì thế này?!" – Ngũ Độc Giáo Đồ đang đứng ngoài cửa chính hớn hở chờ đợi "thần trùng" tự bò ra nộp mạng, bỗng nhiên thấy luồng khói độc của chính mình bị gió lùa thổi ngược trở lại trực diện vào mặt.


Gã tà phái không kịp đề phòng, hít phải một ngụm lớn chướng khí lưu huỳnh ăn mòn do chính mình luyện chế. Chất độc hữu cơ kịch độc lập tức tàn phá hệ hô hấp của gã, khiến gã ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, mặt mũi tím tái vì ngạt thở. Chiếc giỏ tre huyết sắc trên tay gã run lên bần bật, suýt chút nữa thì rơi xuống đất.


"Khụ khụ... Khốn kiếp! Con Thần Trùng này... không ngờ lại tinh thông phong thủy khí động học đến thế! Nó dám dùng sức gió phàm trần dưới gầm bàn để bẻ gãy độc thuật của ta?!" – Ngũ Độc Giáo Đồ gào lên trong sự hoang mang tột độ.


Sự tự suy diễn vĩ mô của gã tà phái đã đạt đến đỉnh cao mới. Gã hoàn toàn tin rằng vị "đại năng thần trùng" dưới gầm bàn đã tính toán chuẩn xác hướng gió lùa từ cửa sổ phía đông và dùng một đòn phản phệ khí áp vô hình để trừng phạt gã.


Tiểu Diệp nằm im lìm sau chân cột bàn, sợi râu phải bị sém khét nhẹ khẽ giật giật đầy đau đớn do hít phải một lượng nhỏ khí lưu huỳnh rơi vãi trong không khí. *“Mẹ kiếp... độc tính mạnh thật! May mà vỏ gián thép của ta đã ngấm linh dịch biến dị, nếu không giờ này ta đã ngửa bụng lên trời thành gián chiên giòn rồi!”* – Hắn thầm nghĩ, lòng đầy kiêng sợ tột độ trước độc thuật của tà phái.


Lý Vô Ưu khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng hổi, khóe mắt mù mờ khẽ liếc xuống gầm bàn chân cột, nụ cười trên môi lão càng thêm sâu sắc đầy ẩn ý. Lão khẽ gõ gậy trúc gõ cọc cọc xuống đất, chuẩn bị nói lời tiếp theo.


Thế nhưng, sự thất bại của đợt khói độc đầu tiên không làm Ngũ Độc Giáo Đồ bỏ cuộc. Ngược lại, nó càng kích thích lòng tham vô hạn và sự phẫn nộ điên cuồng của gã tà phái.


"Hắc hắc... Đại năng thần trùng quả nhiên danh bất hư truyền! Nhưng hôm nay, Ngũ Độc Giáo ta thề phải bắt bằng được ngươi để luyện chế vạn độc cổ!"


Gã tà phái gầm lên quái dị, bàn tay gầy guộc thò vào hông, rút ra một chiếc bình đồng bóng loáng bám đầy bùa chú huyết sắc – đó chính là Bình Xịt Hương Độc, pháp bảo phun sương áp lực linh lực cực mạnh của Ngũ Độc Giáo, có thể phun độc dịch diệt bọ diện rộng bao phủ toàn bộ không gian dưới gầm bàn ghế.


Gã chĩa thẳng vòi xịt áp lực vào gầm chiếc bàn gỗ của Lý Vô Ưu, ngón tay chuẩn bị bóp cò kích hoạt linh lực phun sương kịch độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!