Kế Hoạch Đào Tẩu - Chiếc Xe Phân Thú
Bịch!
Cú rơi tự do từ hốc rễ cây cổ thụ mục nát nện thẳng nhục thân dẹt lét của Tiểu Diệp xuống một mặt đất ẩm ướt, đầy bùn nhão và mùn cưa mục. Hắn nằm ngửa bụng, sáu chiếc chân gián co giật liên hồi theo bản năng sinh học.
"Oẹ... chóng mặt... chóng mặt quá! Con mèo béo chết tiệt kia, ta là Tiên Đế tương lai chứ có phải quả bóng bàn đâu mà gạt qua gạt lại hả?" – Tiểu Diệp gầm rú trong đầu, khóc không ra nước mắt.
Cơn đau đớn từ các vết thương cũ ập đến như triều cường. Sợi râu bên trái nhạy cảm đã bay màu hoàn toàn, sợi râu phải duy nhất thì bị rụng mất một vài sợi lông cảm biến, đau rát đến mức mỗi lần gió thổi qua là hắn lại run rẩy như cầy sấy. Kinh khủng hơn, hai chiếc móng vuốt ở chân sau đã bị giật đứt lìa trong lúc giãy giụa thoát khỏi lưới tơ nhện cấm kỵ của Đội Trưởng Săn Yêu, không ngừng rỉ ra từng giọt linh dịch màu xanh lam tỏa hương thơm ngọt lịm. Cơ hàm của hắn vẫn còn tê liệt nhẹ do dính độc tố nhện, khiến hắn muốn chửi thề cũng chỉ phát ra những tiếng “xoẹt xoẹt” yếu ớt.
Nhưng điều khiến Tiểu Diệp muốn thổ huyết nhất lúc này chính là ngoại hình của mình. Toàn bộ lớp vỏ chitin huyền thiết bóng loáng vốn dĩ rất oai vệ của hắn, giờ đây bị bết dính đầy những sợi lông mèo trắng muốt của Bạch Miêu. Những sợi lông mèo này quyện chặt với nước bọt mèo dính dấp, sộc xệch bết vào lưng hắn, bốc lên một thứ mùi hỗn hợp kinh dị: nửa mùi nước bọt mèo chua loét, nửa mùi mỡ hành cháy xém bám trên vỏ giáp từ vụ trộm hũ đường cũ.
"Đại ca! Ngài còn sống không đại ca?"
Một tiếng gọi nhỏ xíu, run rẩy vang lên từ đống bùn bên cạnh. Tiêu Thử Nhất thò cái đầu xám xịt đầy đất cát ra, liên tục phủi bụi trên chiếc yếm đỏ, hắt hơi lia lịa: "Hắt xì! Mùi lông mèo này... kinh quá! Đại ca, ngài bọc lông trắng trông như thể vừa đắc đạo thăng thiên ấy!"
Tiểu Diệp lật đật dùng tàn lực lật úp người lại, sợi râu phải run rẩy định vị hướng gió: "Câm miệng! Mau nhìn xem chúng ta đang ở cái xó xỉnh nào. Lão Tổ Vạn Thú vẫn đang càn quét thần thức bên trên, chậm một bước là hai ta thành mồi nhắm cho linh cẩu ngay!"
Họ nhìn quanh. Nơi này là điểm cuối của Mê Cung Rễ Cây Cổ Thụ, một đường hầm tối tăm, ẩm ướt bốc mùi đất ẩm ranh giới ngoại vi. Đi thêm vài mét, ánh sáng nhàn nhạt của buổi sớm mai hắt vào, lộ ra một khu vực hoang vắng bốc mùi nồng nặc.
Đó là khu phế thải ngoại vi của sơn trang – nơi phàm nhân tạp dịch thu gom phân của các loài linh thú chăn thả để mang ra ngoài núi tiêu hủy. Cách đó không xa chính là Cổng Nam Sơn Trang, chướng ngại vật vật lý cuối cùng ngăn cách Tiểu Diệp với thế giới rộng lớn bên ngoài.
"Đại ca, cổng chính bị phong tỏa rồi!" – Tiêu Thử Nhất run rẩy chỉ về phía cổng Nam.
Dưới ánh sáng ban mai, cánh cổng gỗ khổng lồ mạ đầy bùa chú màu vàng đang đóng chặt. Đội Tuần Tra Cổng Nam bọc giáp vàng chỉnh tề, tay cầm đại đao tuần tra nghiêm ngặt. Đáng sợ nhất là Trận pháp quét dọn côn trùng tự động đặt ngay dưới chân cổng. Những tia sét lôi điện màu xanh lam cứ mỗi ba mươi giây lại quét qua mặt đất một lần, phát ra tiếng “xoẹt... xoẹt...” rợn người. Bất kỳ sinh vật nhỏ bé nào không có giấy thông hành bò qua đều sẽ bị giật thành tro bụi.
"Để em đào hầm xuyên qua chân cổng!" – Tiêu Thử Nhất hăng hái vung hai móng vuốt chuột lên, lao đầu xuống đất đào bới.
*Keng! Cốp!*
"Ái chà chà! Răng của em! Móng vuốt của em!" – Tiêu Thử Nhất ôm mồm nhảy dựng lên, nước mắt chảy ròng ròng.
Dưới lớp đất mỏng sát chân cổng là những tảng đá cấm chế phong ấn khổng lồ, cứng như kim cương, được gia trì thổ hệ linh lực cực mạnh. Đào hầm qua đây hoàn toàn là chuyện viễn tưởng.
"Đã bảo là không được rồi mà!" – Tiểu Diệp gõ nhẹ sợi râu phải vào đầu gã chuột. "Lão Tổ đã ra lệnh phong tỏa toàn diện, cấm chế mặt đất đã được kích hoạt ở mức cao nhất. Ngươi có đào đến rụng răng cũng không qua được đâu."
Tiểu Diệp thu mình vào bóng tối của rễ cây, sợi râu phải nhạy cảm liên tục vẫy vẫy để phân tích luồng không khí. Hắn đang đối mặt với một bài toán sinh tồn cực kỳ hóc búa.
Nhục thân của hắn hiện tại là Gián Thép Đột Biến, tích lũy một lượng linh lực đột biến rất mạnh từ mạch linh thạch ngàn năm. Trận pháp quét dọn côn trùng tự động ở cổng Nam cực kỳ nhạy cảm với dao động linh lực và kim loại. Nếu hắn cứ thế bò qua, lớp vỏ chitin huyền thiết của hắn sẽ lập tức kích hoạt báo động, và luồng lôi điện kia sẽ nướng chín hắn trong vòng một nốt nhạc.
*“Phải làm sao đây? Phải che giấu hoàn toàn dao động linh lực của nhục thân gián thép này. Hơn nữa, làm sao vượt qua được trận pháp giật sét kia?”* – Tiểu Diệp trầm ngâm suy tính.
Đúng lúc đó, tiếng loẹt xoẹt của bánh xe gỗ vang lên kéo theo một mùi hôi thối kinh thiên động địa. Một gã phàm nhân tạp dịch gầy gò đang đẩy một chiếc xe gỗ khổng lồ, bên trên chất đầy một đống phân thú cao ngất ngưởng, đang chậm rãi tiến về phía cổng Nam để mang ra ngoài.
Tiểu Diệp nhìn chiếc xe phân thú, rồi lại nhìn về phía phòng gác cổng Nam.
Một manh mối quý giá từ Bí Mật Phòng Gác Cổng Nam hiện lên trong đầu hắn. Hắn nhớ bầy kiến thợ từng xì xào rằng, đệ tử gác cổng Nam thường xuyên nhận hối lộ thức ăn thừa hoặc linh thạch vụn từ nhà bếp để nhắm mắt cho phàm nhân tạp dịch mang rác thải ra ngoài vào giờ hợi mà không cần kiểm tra nghiêm ngặt. Đặc biệt, Chấp sự gác cổng hiện tại là A Phúc Chấp Sự – một kẻ lười biếng cực độ, có thói quen ngủ gật đứng vào giờ hợi sau khi uống trà hạt sen ấm áp.
*“Phân thú! Đúng rồi! Phân của linh thú ăn cỏ hệ thổ có tính chất cách điện và cách nhiệt tự nhiên cực tốt! Hơn nữa, mùi hôi thối nồng nặc của nó có thể che giấu hoàn toàn mùi linh dịch màu xanh lam đang rỉ ra từ chân ta, đồng thời phong tỏa dao động linh lực của vỏ giáp thép!”* – Trí thông minh sinh học của gián lập tức nảy ra một kế hoạch đào tẩu táo bạo.
"Tiêu Thử Nhất! Mau, nhảy lên xe phân thú kia!" – Tiểu Diệp truyền âm khẩn cấp.
"Hả?! Đại ca, ngài điên rồi sao? Chui vào đống phân thối đó á? Em thà bị linh cẩu nhai đầu còn hơn!" – Tiêu Thử Nhất bịt mũi, mặt mũi méo xệch.
"Ngươi muốn chết ở đây thì cứ việc ở lại!" – Tiểu Diệp không thèm giải thích nhiều, kích hoạt Bước Bò Ngang Zích-Zắc Hỗn Loạn, thân hình dẹt lét lướt đi như một vệt tàn ảnh màu xanh đen bám đầy lông mèo trắng, nhảy tọt vào khe hở dưới gầm chiếc xe gỗ, rồi dùng móng vuốt leo thẳng lên đống phân thú ấm áp, ẩm ướt phía trên.
Tiêu Thử Nhất nhìn thấy bóng dáng đại ca biến mất vào đống phân, lại nghe thấy tiếng bước chân tuần tra của đệ tử giáp vàng đang tiến lại gần rặng cây, gã chuột nhắt sợ hãi tột độ, cuối cùng cũng nhắm tịt mắt, co giò nhảy vọt lên theo.
*Phập! phập!*
Cả hai rúc sâu vào lòng đống phân thú khổng lồ. Cảm giác ấm áp, nhớp nháp và mùi thối nồng nặc bao phủ lấy Tiểu Diệp. Chiếc Huy Hiệu Khách Khanh Bằng Đất trên lưng hắn bị phân thú phủ kín, ánh sáng thổ linh lực ấm áp bị che mờ hoàn toàn. Nhưng đúng như hắn dự đoán, lớp phân thú dày đặc đã hoạt động như một chiếc áo choàng tàng hình linh lực hoàn hảo, cô lập hoàn toàn khí tức của hắn khỏi thế giới bên ngoài.
Chiếc xe gỗ lọc cọc lăn bánh tiến sát đến Cổng Nam Sơn Trang.
Tiểu Diệp nín thở tuyệt đối, hé mắt qua một khe hở nhỏ giữa đống phân để quan sát.
Trước phòng gác cổng, A Phúc Chấp Sự – gã trung niên béo tròn bọc trong bộ giáp sắt chật ních – đang đứng tựa lưng vào cột gỗ. Hai mắt lão nhắm nghiền, đầu ngoẹo sang một bên, miệng há hốc phát ra những tiếng ngáy rung trời chuyển đất: "Khò... khò... khò..."
Lão đang thi triển thần thông "Thụy Tiên Công" – thực chất là ngủ gật đứng cực kỳ điêu luyện.
Tuy nhiên, trận pháp quét dọn côn trùng tự động dưới chân cổng vẫn đang hoạt động. Những tia sét lôi điện màu xanh lam liên tục rà quét mặt đất, phát ra những luồng linh áp đáng sợ.
Khi chiếc xe phân thú chỉ còn cách cổng Nam ba mét, luồng sét quét dọn tự động bất ngờ rà sát đến bánh xe gỗ.
Tiểu Diệp cảm thấy tim mình như ngừng đập. Hắn nhận ra một vấn đề nguy hiểm: dẫu phân thú cách điện, nhưng nếu bánh xe gỗ bị dính nước ẩm rò rỉ linh lực từ người hắn, dòng điện vẫn có thể truyền ngược lên và nướng chín cả hai.
*“Phải tìm ra kẽ hở! Trận pháp này được liên kết với linh lực của người gác cổng!”* – Tiểu Diệp căng mắt quan sát.
Nhờ sợi râu phải nhạy cảm, hắn đột ngột phát hiện ra một quy luật kỳ lạ. Cứ mỗi lần A Phúc Chấp Sự ngáy to một tiếng "Khò...", lồng ngực lão phồng lên, Thụy Tiên Công của lão lại vô tình hút một lượng linh khí xung quanh vào cơ thể. Vào đúng khoảnh khắc đó, luồng linh lực cung cấp cho trận pháp cổng Nam bị sụt giảm nhẹ trong vòng nửa giây, khiến các tia sét lôi điện quét chậm lại và để lộ ra một khe hở cấm chế dao động rộng khoảng hai centimet ngay sát chân cột cổng.
Đây chính là kẽ hở định mệnh!
"Tiêu Thử Nhất, chuẩn bị! Khi nghe tiếng ngáy tiếp theo, chúng ta phải bò lách qua tia sét!" – Tiểu Diệp truyền âm ra lệnh.
Chiếc xe phân thú từ từ lăn bánh qua vạch ranh giới cổng Nam.
*Khò... ooo...*
Tiếng ngáy của A Phúc Chấp Sự vang lên rền rĩ. Tia sét màu xanh lam quét qua bánh xe bên trái, phát ra tiếng "xoẹt" lớn nhưng bị lớp phân thú khô cách điện ở vành xe triệt tiêu hoàn toàn.
Đúng lúc này, khe hở cấm chế xuất hiện.
Tiểu Diệp căn chỉnh thời gian cực kỳ chuẩn xác. Hắn dùng sáu chiếc chân gián bị thương, cắn răng chịu đau, phối hợp với Tiêu Thử Nhất lách nhanh qua khe hở hai centimet sát chân cột gỗ, tránh rìa của tia sét lôi điện đang rà quét trong gang tấc.
Một luồng điện tích cực nhỏ sượt qua sợi râu phải của Tiểu Diệp, làm nó tê rần và bốc lên một làn khói khét nhẹ, nhưng nhục thân Gián Thép Đột Biến dẻo dai của hắn đã chống chịu thành công.
*Cạch! Lọc cọc...*
Chiếc xe phân thú lăn bánh ra khỏi cánh cổng gỗ khổng lồ, đi vào con đường mòn ngập tràn sương mù dẫn xuống chân núi.
Tiểu Diệp và Tiêu Thử Nhất từ từ thò đầu ra khỏi đống phân thú bốc mùi, nhìn lại phía sau. Cánh cổng Nam khổng lồ của Vạn Thú Sơn Trang đang dần mờ đi trong sương sớm, để lại sau lưng toàn bộ những trận chiến lôi kiếp, những thợ săn tàn nhẫn và cả danh hiệu Khách khanh tối cao đầy phiền phức.
Họ đã đào tẩu thành công vĩ đại vĩnh viễn khỏi sơn trang! Khép lại hành trình Cấp 1 đầy rẫy những hiểu lầm thế kỷ.
"Ha ha ha! Thoát rồi! Chúng ta tự do rồi đại ca ơi!" – Tiêu Thử Nhất phấn khích nhảy múa trên đống phân, bất chấp mùi hôi thối bám đầy người.
Tiểu Diệp cũng thở phào nhẹ nhõm, nằm vật ra đống phân thú ấm áp, ngửa mặt nhìn bầu trời Trung Vực Tiên Giới bao la phía trước. Mặc dù toàn thân bám đầy mùi phân thú hôi thối nồng nặc chua loét, mất đi cuộc sống Khách khanh an nhàn gầm giường, nhưng ít nhất, hắn đã giữ được cái mạng nhỏ này.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay khi chiếc xe gỗ đi vào vùng sương mù dày đặc ranh giới giữa biên ngoại và Trung Vực, một tiếng vo ve khổng lồ, dày đặc như tiếng sấm rền đột ngột vang lên từ bốn phương tám hướng.
Mùi hôi thối nồng nặc của xe phân thú kết hợp với mùi linh dịch màu xanh lam rỉ ra từ vết thương của Tiểu Diệp vô tình tạo ra một phản ứng hóa học bốc mùi kỳ quái, lan tỏa khắp bán kính mười dặm.
Từ trong màn sương mù u ám, hàng vạn đốm sáng màu đỏ ngầu xuất hiện. Đó là bầy muỗi biến dị khổng lồ của vùng biên cảnh Trung Vực, con nào con nấy to bằng ngón tay cái, vòi nhọn như kim thép lấp lánh linh quang, đang điên cuồng lao thẳng về phía chiếc xe phân thú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!