Nhạc nềnTeatime

Đại Địch Xuất Hiện - Chổi Thần Khí Càn Quét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Âm thanh sột soạt ghê rợn từ chiếc chổi tre khổng lồ của Vương Quét Sạch vẫn đang miết đều đặn trên nền gạch, vang vọng vào tận góc tối tăm nhất dưới gầm tủ củi. Mỗi tiếng rít của sợi tre khô cọ xát với nền đá như một nhịp gõ của tử thần, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã ngột ngạt của xó bếp Vạn Thú Sơn Trang.


Tiểu Diệp nằm co rúm người lại, sáu chiếc chân khẳng khiu run lên bần bật. Hai sợi râu dài của hắn – vốn đã bị bỏng rát và sém đen một mảng do bụi tro nóng từ cú đập dép hụt của Lão Vương Đầu Bếp lúc chập tối – lúc này chỉ có thể vẫy nhẹ một cách đầy yếu ớt. Khứu giác nhạy bén của hắn bị suy giảm nghiêm trọng, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng trong linh hồn thì lại nhạy bén hơn bao giờ hết. Hắn ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi ẩm mốc của những bao tải củi cũ kỹ đang bị xê dịch. Chiến Dịch Tổng Vệ Sinh Mùa Xuân – cơn ác mộng tịnh hóa vĩ đại nhất của giới côn trùng – đã chính thức đổ bộ.


“Tiêu rồi, lần này là thật rồi!” Lão rệp già Cổ Không Cánh thều thào từ trong kẽ nứt vách gỗ, giọng nói nhỏ như tiếng gió rít qua khe cửa nhưng tràn ngập sự tuyệt vọng. “Trang chủ ra lệnh dọn dẹp sạch bóng sơn trang để chuẩn bị đón tiếp khách quý từ Băng Tuyết Tông. Một hạt bụi cũng là tội lỗi, nói chi đến lũ yêu côn trùng chúng ta! Diệp nhi, mau trốn sâu vào!”


Tiểu Diệp chưa kịp đáp lời thì một luồng ánh sáng chói lòa từ những chiếc đuốc linh lực đột ngột quét qua gầm tủ. Từ khoảng sáng bên ngoài, một giọng nói thanh mảnh nhưng đầy vẻ tàn nhẫn vang lên, lấn át cả tiếng sột soạt của chổi tre:


“Sư phụ, xó bếp củi này bẩn thỉu quá, để đệ tử dùng Chổi Lông Gà Thần Khí tịnh hóa một lượt. Đảm bảo không còn một con bọ nào có thể sống sót qua đêm nay!”


Kẻ vừa lên tiếng chính là Thượng Quan Sát, đệ tử số một của Vương Quét Sạch. Gã thanh niên cao gầy này mặc đạo bào chấp sự gọn gàng, khuôn mặt híp tịt đầy vẻ nịnh bợt nhưng ánh mắt lại lóe lên sát khí lạnh lùng. Trên tay gã lăm lăm một món pháp bảo cấp thấp – Chổi Lông Gà Thần Khí. Chiếc chổi này được dệt từ những sợi lông đỏ rực lấp lánh của Hỏa Kê tinh, gắn chặt vào cán gỗ làm bằng linh sâm ngàn năm. Mỗi khi gã truyền linh lực vào, những sợi lông gà lại dựng đứng lên, phát ra những luồng gió nóng rực có khả năng thiêu rụi và thổi bay mọi vật thể nhỏ bé trong bán kính ba mét.


“Tốt lắm, Sát nhi.” Giọng nói khàn khàn, cộc cằn của Vương Quét Sạch vọng lại từ phía bệ bếp. “Cứ quét sạch cho ta. Đám gián đất gác bếp dạo này sinh sôi nhiều quá, làm bẩn cả nồi súp của Lão Vương. Thấy con nào, đập bẹp con đó!”


Nghe đến hai từ “đập bẹp”, toàn thân Tiểu Diệp như nhũn ra. Nỗi ám ảnh bị giẫm bẹp từ kiếp trước bùng nổ, biến thành một luồng điện chạy dọc sáu chiếc chân. Hắn cố gắng áp dụng Luật Gầm Giường Ba Điểm, thu nhỏ cơ thể dẹt hết mức có thể để hòa mình vào bóng tối của kẽ nứt vách gỗ.


Thế nhưng, tai họa không bao giờ đi một mình. Cách chỗ Tiểu Diệp không xa, dưới gầm một bao tải củi mục, một thân ảnh tròn trịa như chiếc bánh bao nướng màu nâu đậm đang chậm chạp dịch chuyển. Đó là Mụ Gián Mập, mẹ nuôi của hắn. Mụ vốn là một con gián đất khổng lồ gác bếp, hiền lành và bao dung, nhưng khuyết điểm lớn nhất của mụ là thân hình quá khổ và tốc độ di chuyển chậm chạp như sên bò. Lúc này, mụ đang cố gắng che chở cho đàn con nhỏ dưới bụng, cố lết thân xác nặng nề vào sâu trong góc tối.


*VÚT!*


Một luồng gió nóng hầm hập đột ngột quét qua gầm tủ củi. Thượng Quan Sát đã bắt đầu vung chổi. Luồng linh lực hỏa diễm từ chiếc chổi lông gà thần khí thổi bay đống củi khô, để lộ ra khoảng trống ẩm ướt bên dưới.


“Ha! Tìm thấy một con gián đất khổng lồ!” Thượng Quan Sát reo lên đầy thích thú, ánh mắt híp tịt lóe lên vẻ tàn bạo. Gã nâng cao chiếc chổi lông gà, linh lực đỏ rực bắt đầu tụ tập trên những sợi lông kê tinh rực lửa. “Chết đi, đồ bẩn thỉu!”


Nhìn thấy chiếc chổi thần khí đang chuẩn bị giáng xuống đầu mẹ nuôi Mụ Gián Mập, Tiểu Diệp không còn thời gian để suy tính thiệt hơn. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc hóa thành một luồng dũng khí mù quáng. Hắn không thể trơ mắt nhìn người mẹ nuôi đã từng che chở hắn dưới bụng bị thiêu thành tro bụi.


“Này! Gã híp kia! Nhìn vào đây!” Tiểu Diệp hét lên trong lòng, mặc dù âm thanh phát ra ngoài chỉ là tiếng vẫy râu vô hại.


Để thu hút sự chú ý của Thượng Quan Sát, Tiểu Diệp quyết định chơi một ván bài liều mạng. Hắn kích hoạt đôi cánh mỏng vừa mới lột xác của mình, cố gắng bay vút lên không trung để đánh lạc hướng đối thủ. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa rời khỏi mặt đất được vài phân, luồng khí nóng hừng hực tỏa ra từ chiếc chổi thần khí lập tức ập đến. Sức nóng kinh hoàng của hỏa diễm tinh chế sấy khô đôi cánh mỏng manh của hắn trong chớp mắt, khiến hắn mất thăng bằng rơi bịch xuống đất. Đôi cánh dính đầy bụi tro nóng rát, hoàn toàn mất khả năng bay lượn tạm thời. Cái giá phải trả cho sự liều lĩnh là quá đắt.


“Ồ? Lại còn có một con gián nhỏ biết bay?” Thượng Quan Sát quay ngoắt đầu lại, phát hiện ra Tiểu Diệp đang lồm cồm bò dưới đất. Gã cười khẩy, chuyển hướng mũi chổi thần khí thẳng về phía hắn. “Để xem ngươi chạy đi đâu!”


Nhìn thấy mũi chổi đỏ rực đang lao xuống, Tiểu Diệp cảm nhận được một luồng áp lực gió nóng đè nặng lên lưng. Hắn biết mình không thể bay, cũng không thể chạy thẳng. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, hắn stay close to the floor – bám sát mặt đất, tận dụng tối đa ma sát của nền gạch bám mỡ hành để kích hoạt bản năng sinh tồn dẻo dai nhất của loài gián.


*HƯU!*


Thượng Quan Sát quét mạnh chổi xuống. Một luồng sóng gió linh lực nóng rực bao phủ toàn bộ bán kính một mét xung quanh Tiểu Diệp.


Nhưng ngay vào mili-giây trước khi những sợi lông gà rực lửa chạm vào vỏ chitin, chân của Tiểu Diệp tự động di chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn phi tuyến tính. Bước Bò Ngang Zích-Zắc Hỗn Loạn được kích hoạt thụ động do nỗi sợ chết đạt mức cực hạn! Sáu chiếc chân gián của hắn co giãn nhịp nhàng, đổi hướng di chuyển liên tục 90 độ trong vòng một phần mười giây mà không hề giảm tốc độ.


*BẠP! BẠP! BẠP!*


Thượng Quan Sát vung chổi liên tiếp ba lần, tạo ra những vệt lửa đỏ rực trên nền đá ẩm ướt. Thế nhưng, cả ba cú quét diện rộng đều trượt mục tiêu một cách khó tin. Chiếc chổi thần khí vốn có khả năng khóa chặt các mục tiêu di động dựa trên dao động linh lực, nhưng bộ pháp bò ngang của Tiểu Diệp lại hoàn toàn hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ quy luật hình học hay quỹ đạo vật lý nào. Hắn bò ngang, giật lùi, rồi lại đột ngột rẽ trái một góc vuông hoàn hảo ngay khi luồng gió nóng vừa chạm vào râu.


“Cái gì thế này?” Thượng Quan Sát trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã cảm giác như mình đang cố gắng dùng lưới bắt một cái bóng mờ ảo di chuyển zích-zắc vô định hướng. “Tại sao pháp bảo của ta lại không thể khóa chặt khí tức của một con gián phế vật?”


Sự thất bại liên tiếp trước một sinh vật nhỏ bé khiến lòng tự tôn của đệ tử số một Chấp Pháp Đường bị tổn thương nghiêm trọng. Thượng Quan Sát nghiến răng trét, gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Gã bắt đầu điên cuồng dồn linh lực vào chiếc Chổi Lông Gà Thần Khí. Cán gỗ linh sâm ngọc bích phát sáng rực rỡ, những sợi lông gà đỏ rực phình to lên gấp đôi, tạo ra một trận cuồng phong gió nóng bao vây diện rộng, bít kín mọi lối thoát xung quanh Tiểu Diệp.


“Ta không tin không thiêu chết được ngươi!” Thượng Quan Sát hét lớn, vung chổi tạo ra một vòng tròn hỏa diễm tinh chế.


Luồng gió nóng kinh hoàng thổi quét qua mọi ngóc ngách gầm tủ củi. Sức nóng tỏa ra khiến lớp vỏ chitin của Tiểu Diệp bị sém nhẹ, bốc lên một mùi khét lẹt đặc trưng của côn trùng bị nướng. Thế nhưng, nhờ vào thể chất Gián Sống Dai vừa mới được cường hóa nhẹ từ những mẩu linh thạch thô vụn nhặt được trước đó, lớp vỏ ngoài của hắn đã trở nên cứng cáp hơn trước rất nhiều, giúp hắn chống chịu được bức xạ nhiệt kinh người trong vài giây định mệnh.


Trong lúc Thượng Quan Sát đang dồn toàn bộ sự chú ý và linh lực vào Tiểu Diệp, Mụ Gián Mập đã tận dụng cơ hội ngàn vàng này để chậm rãi lết thân xác khổng lồ cùng đàn con rút lui an toàn vào sâu trong một kẽ nứt tường gạch sâu hoắm bên dưới bệ bếp.


Nhìn thấy mẹ nuôi đã an toàn, Tiểu Diệp thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng bản thân hắn thì đã rơi vào tình thế hiểm nghèo tuyệt đối.


Cú quét chổi cực mạnh cuối cùng của Thượng Quan Sát tạo ra một luồng gió nóng khổng lồ, mang theo áp lực linh lực nặng nề thổi bay Tiểu Diệp lộn nhào mấy vòng trên nền gạch trơn trượt. Cơ thể hắn bị va đập mạnh, trượt dài một đường thẳng băng và bị dồn sát vào một khe hở nhỏ hẹp, chỉ rộng chưa đầy một phân, nằm ngay góc vách tường gạch mục nát phía sau đống củi.


Phía sau là bức tường đá cứng ngắc không lối thoát, phía trước là Thượng Quan Sát đang đằng đằng sát khí tiến lại gần, tay lăm lăm chiếc túi đựng bột lưu huỳnh vàng khè để chuẩn bị bít kín mọi kẽ hở.


“Hết đường chạy rồi nhé, tiểu súc sinh!” Thượng Quan Sát cười lạnh, mũi chổi thần khí đỏ rực từ từ hạ xuống ngay trước mắt Tiểu Diệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!