Thợ Săn Bẫy Rập - Lưới Tơ Nhện Cấm Kỵ
Cái bụng lép kẹp của Tiểu Diệp đang biểu tình một cách vô cùng dữ dội.
Sâu trong hốc móng vuốt chật hẹp chỉ rộng vỏn vẹn năm phân dưới chân tượng Hộ Vệ Thạch Sư, chú gián nhỏ màu đen thui khẽ cựa quậy sáu chiếc chân gián mảnh khảnh. Cú thoát hiểm ngoạn mục khỏi luồng thần thức càn quét của Lão Tổ Vạn Thú đêm qua đã tiêu tốn sạch sành sanh chút linh lực mỏng manh mà hắn tích lũy được từ mạch linh thạch ngàn năm. Giờ đây, cơ thể hắn rệu rã, rã rời, và trên hết là đói. Đói đến mức nếu trước mặt có một chiếc dép cao su rách, hắn cũng sẵn sàng lao vào gặm một góc.
Hắn khẽ vẫy sợi râu bên phải duy nhất còn sót lại. Sợi râu trái nhạy cảm đã bị đánh rụng hóa thành tro bụi trong trận sụp đổ Vạn Kiếp Trận, khiến hệ thống định vị khí động học của hắn bị lệch hướng nghiêm trọng. Mỗi khi hắn định nhấc chân bò tới, cơ thể dẹt lét lại tự động nghiêng hẳn sang một bên như một phàm nhân say rượu đế lâu năm. Đã thế, toàn thân hắn lúc này vẫn bết dính một lớp phân thú hôi thối chua loét hòa lẫn với mùi mỡ hành cháy xém từ vụ trộm hũ đường cũ. Thứ mùi hương “độc nhất vô nhị” này khiến hắn trông giống như một bãi rác di động bốc mùi khét lẹt.
*“Mẹ kiếp, đói quá... Nếu cứ nằm im giả chết ở đây, ta chưa bị Lão Tổ bắt đi luyện đan thì đã chết đói trước rồi.”* – Tiểu Diệp gào thét thảm thiết trong lòng.
Hắn hé mắt nhìn qua kẽ hở tối tăm của hốc đá thạch thạch anh. Bên ngoài chính điện, ánh bình minh nhàn nhạt của ngày thứ ba chuyển sinh đã bắt đầu le lói qua những tán cây cổ thụ. Lâm Kiếm Chi – gã đệ tử kiếm si lập dị – vẫn đang ôm thanh kiếm gỗ đứng gác thẳng tắp bên thềm đá như một bức tượng thần, đôi mắt gã thỉnh thoảng lại nhìn về phía tượng Hộ Vệ Thạch Sư với vẻ sùng bái cuồng nhiệt cực hạn.
*“Sư phụ đang bế quan tịnh dưỡng ở cảnh giới Tuyệt Đối Cách Ly... Ta tuyệt đối không thể để bất kỳ ai làm phiền ngài ấy!”* – Tiếng lẩm nhẩm đầy quyết tâm của Lâm Kiếm Chi truyền vào tai Tiểu Diệp, khiến hắn chỉ biết trợn ngược đôi mắt đờ đẫn vô cảm của mình lên trần đá.
*“Đồ ngốc này... Ai là sư phụ của ngươi chứ? Ta chỉ muốn tìm cái gì đó bỏ vào bụng thôi!”*
Tiểu Diệp cẩn thận tính toán. Lối thoát hiểm ngầm dẫn ra xó bếp củi cũ đã bị đệ tử Chấp Pháp Đường phong tỏa hoàn toàn sau vụ hũ đường vỡ nát. Khu vực nghĩa địa hoang dã phía sau núi thì đầy rẫy chướng khí và tàn hồn. Nơi duy nhất có thể kiếm được đồ ăn ngọt lành mà không quá ồn ào lúc này chính là Vườn Linh Thảo Biên Ngoại – khu vườn trồng các loại cỏ linh chi cấp thấp của ngoại môn, nơi có lớp đất tơi xốp dễ đào bới ẩn nấp và vô vàn những sợi rễ cây linh thảo ngọt lịm rỉ ra linh dịch.
Hắn vận hành Quy Tắc Vượt Rào Trận Pháp, tận dụng kích thước siêu nhỏ của mình để lách qua các khe hở co giãn vật lý dưới chân tượng thạch sư. Nhờ lớp đất sét dịu mát từ chiếc Huy Hiệu Khách Khanh Bằng Đất dán trên lưng liên tục tỏa ra linh lực thổ thổ hệ che chở, Tiểu Diệp di chuyển một cách vô cùng thầm lặng. Hắn bò sát đất, lợi dụng bóng râm của các bệ đá và bụi cỏ dại dọc hành lang chính điện để tiến về phía vườn linh thảo.
Thế nhưng, Tiểu Diệp hoàn toàn không biết rằng, ngay khi hắn vừa rời khỏi chính điện, một bóng đen cao lớn khoác giáp da thú sờn rách, mặt đeo mặt nạ sắt lạnh lùng đã lặng lẽ xuất hiện ở bìa rừng chân núi. Đó chính là Đội Trưởng Săn Yêu – sát thủ chuyên nghiệp được thuê từ bên ngoài với cái giá hàng trăm linh thạch thô để diệt trừ “kẻ phá hoại địa mạch” bí ẩn.
Đội Trưởng Săn Yêu đứng im như một thân cây mục, đôi mắt sắc lẹm sau mặt nạ sắt nhìn chằm chằm vào những vệt bùn phân thú hôi thối rơi vãi dọc theo lối đi. Gã khẽ cúi người, chạm ngón tay vào một vệt dịch màu xanh lam tỏa hương thơm ngào ngạt rỉ ra từ vết xước trên vỏ chitin của Tiểu Diệp đêm qua.
“Mùi hương tinh khiết của địa mạch... kết hợp với mùi phân thú hôi thối cực hạn. Biến số này quả nhiên kỳ lạ.” – Giọng nói của gã lạnh lùng, trầm đục như tiếng kim loại va vào nhau. “Lão Tổ muốn bắt sống ngươi để luyện đan kéo dài thọ mệnh, vậy thì đừng trách ta tàn nhẫn.”
Gã chậm rãi rút từ sau lưng ra một chiếc giỏ tre cũ kỹ, bên trong chứa hàng vạn chú nhện nhỏ màu xám đen đang bò lổm ngổm. Đây chính là Nhện Độc Chăng Lưới – loài yêu trùng cấp một có khả năng dệt nên những sợi tơ dính cực mạnh, có tính chất gây tê liệt thần kinh. Đội Trưởng Săn Yêu khẽ vẫy tay, bầy nhện lập tức tản ra, bò nhanh vào các bụi cỏ rậm rạp xung quanh Vườn Linh Thảo Biên Ngoại, bắt đầu dệt nên một mạng lưới bẫy rập vô hình.
Đặc biệt, gã còn lấy ra một pháp bảo cấp thấp mang tên Lưới Bắt Yêu Côn Trùng – chiếc lưới dệt bằng tơ nhện cấm kỵ thu hoạch từ cấm địa sau núi, có khả năng tự động thu nhỏ kích thước và phong tỏa hoàn toàn linh lực dao động của bất kỳ sinh vật nào chạm vào. Gã khéo léo căng chiếc lưới cấm kỵ này ngay dưới lớp lá khô rụng, bao vây xung quanh luống linh thảo ngọt nhất vườn.
“Bẫy đã giăng xong. Chỉ cần ngươi bước vào, tơ nhện cấm kỵ sẽ khóa chặt bốn chân, độc tố tê liệt sẽ khiến ngươi cứng đờ trong vòng ba giây.” – Đội Trưởng Săn Yêu cười lạnh một tiếng, thân hình gã khẽ rung lên rồi biến mất vào bóng tối của tán cây cổ thụ bằng Săn Mồi Vô Ảnh Pháp.
Lúc này, Tiểu Diệp vẫn đang chật vật bò ngang qua hàng rào tre bôi bột lưu huỳnh xua đuổi côn trùng của vườn linh thảo. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên khiến sợi râu phải duy nhất của hắn run rẩy liên tục, đường thở mỏng manh bị bỏng rát nhẹ. Hắn phải dùng đến kỹ năng nhịn thở sinh học, co dẹt cơ thể lại để lách qua kẽ hở giữa hai thanh tre.
*“Phù... Cuối cùng cũng vào được rồi. Mùi đất ẩm ngọt ngào quá!”* – Tiểu Diệp hít hà mùi hương thanh khiết của đất vườn linh thảo, lòng đầy phấn khích.
Hắn bò nhanh về phía luống cỏ linh chi ba lá xanh mướt ở góc vườn. Dưới gốc cây cỏ nhỏ, có một sợi rễ linh thảo màu trắng sữa đang nhô lên khỏi mặt đất, rỉ ra một giọt linh dịch ngọt lịm lấp lánh như sương mai. Cơn đói khát tột độ khiến Tiểu Diệp mất đi sự cảnh giác thường ngày. Hắn kích hoạt Bước Bò Ngang Zích-Zắc Hỗn Loạn, lướt nhanh qua lớp lá khô rụng để tiến lại gần sợi rễ ngọt.
*Xoẹt! Trực giác nhạy cảm của loài gián đột ngột báo động!*
Ngay khi sáu chiếc chân gián vừa dẫm lên một chiếc lá bàng khô mục nát, một luồng ánh sáng màu đỏ rực rỡ bỗng nhiên phát ra từ dưới đất. Tiểu Diệp giật nảy mình, sợi râu phải dựng đứng lên đầy hoảng loạn. Hắn định dùng Bước Bò Ngang để lùi lại, thế nhưng đã quá muộn.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng vạn sợi tơ nhện màu xám đen, mỏng như sợi tóc nhưng dẻo dai vô song đột ngột từ dưới đất bắn lên như những sợi xích sắt. Đó chính là Lưới Bắt Yêu Côn Trùng dệt bằng tơ nhện cấm kỵ. Mạng lưới tự động co rút với tốc độ chớp mắt, quấn chặt lấy bốn chiếc chân sau của Tiểu Diệp, khóa chặt cơ thể hắn sát mặt đất ẩm ướt.
*“Cái quái gì thế này?! Thả ta ra!”* – Tiểu Diệp hoảng sợ tột cùng. Hắn điên cuồng vẫy búa tạ sáu chân, cố dùng lực kéo giật mạnh để thoát thân.
Nhưng tơ nhện cấm kỵ có tính chất co giãn vật lý cực hạn, hắn càng kéo mạnh, những sợi tơ càng siết chặt hơn, ăn sâu vào lớp vỏ chitin dẻo dai của hắn. Từ các mắt lưới, một luồng linh lực phong tỏa màu đỏ sậm tràn ra, thẩm thấu qua lỗ thở trên da gián, bắt đầu khóa chặt kinh mạch và làm tê liệt hoạt động của đan điền.
*“Không xong rồi! Đây là bẫy rập chuyên dụng để bắt côn trùng tu tiên! Linh lực của ta... sáu chân của ta đang bị cứng đờ!”* – Nỗi sợ hãi cái chết cận kề bùng nổ mạnh mẽ trong đầu Tiểu Diệp.
Cùng lúc đó, bầy Nhện Độc Chăng Lưới từ trong các kẽ lá cỏ bắt đầu bò ra, hàng trăm đôi mắt nhỏ màu đỏ lòm nhìn chằm chằm vào Tiểu Diệp, vây quanh hắn thành một vòng tròn khép kín. Chúng phát ra những tiếng xì xì chói tai, chuẩn bị phun độc tố tê liệt để kết liễu con mồi.
Tiểu Diệp run rẩy bế tắc. Hắn cố gắng dùng Hào Quang Sợ Chết để kích hoạt phản xạ né tránh tự động, nhưng cơ thể đã bị khóa chặt vật lý vào nền đất cứng, không có không gian để đổi hướng di chuyển chín mươi độ.
*“Bình tĩnh! Ta là Gián Thép Đột Biến Trúc Cơ Cảnh nhục thân trung cấp! Lớp vỏ của ta rất cứng, lũ nhện nhỏ này không thể cắn rách ngay được... Nhưng nếu gã thợ săn kia đến, gã chỉ cần một nhúm bột độc là có thể tiễn ta đi chầu tổ tiên!”* – Tiểu Diệp dùng hết sức bình sinh để giữ cho cái đầu gián của mình tỉnh táo.
Hắn dùng sợi râu phải duy nhất rà quét dọc theo sợi tơ nhện đang quấn chặt quanh chân sau. Đột ngột, khứu giác nhạy bén của râu gián ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc bám trên các mắt lưới màu đỏ.
Mùi mỡ hành béo ngậy.
Đó chính là lượng mỡ heo nóng bỏng bám trên mông hắn từ vụ trộm hũ đường cũ, trong lúc hắn giãy giụa chạy trốn đã vô tình chuyển hóa, bết dính lên lớp tơ nhện cấm kỵ. Mỡ heo phàm trần có tính chất dầu nhớt cực mạnh, khi bám vào sợi tơ nhện hữu cơ của loài yêu trùng, nó vô tình tạo ra một phản ứng hóa học làm suy yếu cấu trúc liên kết sợi tơ, khiến lớp màng dính của tơ nhện bị trơn trượt và mất đi tính đàn hồi linh lực.
*“A! Đúng rồi! Loài gián chúng ta có bộ hàm gặm nhấm vật lý cơ học cực kỳ sắc bén bẩm sinh từ kiếp trước! Sợi tơ nhện này tuy kháng phép thuật, phong tỏa linh lực, nhưng nó vẫn là một thực thể vật lý hữu cơ bám mỡ hành!”* – Một tia hy vọng sinh tồn lóe sáng trong đầu Tiểu Diệp.
Hắn không cố dùng linh lực để phá trận nữa. Thay vào đó, hắn gập đầu xuống sát đất, há to bộ hàm sắc bén dẻo dai đã được cường hóa bằng Linh Dịch Biến Dị Thập Vạn Niên cứng như huyền thiết. Hắn bắt đầu dùng răng gặm nhấm điên cuồng vào các điểm bám mỡ hành trên sợi tơ nhện cấm kỵ.
*Rắc... rắc... rắc...*
Tiếng gặm nhấm vật lý vang lên nhịp nhàng trong bụi cỏ. Bộ hàm gián thép của hắn hoạt động như một chiếc máy cắt mini, nhai ngấu nghiến từng sợi tơ dính mỡ hành béo ngậy. Sợi tơ nhện cấm kỵ phong tỏa linh lực cực mạnh nhưng hoàn toàn bất lực trước lực cắn vật lý thuần túy của bộ hàm sinh học đột biến.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề rẻ. Độc tố tê liệt từ tơ nhện bắt đầu ngấm vào hàm của Tiểu Diệp, khiến khớp cơ hàm của hắn bị tê liệt nhẹ, đau đớn rụng rời. Mỗi cú cắn của hắn giờ đây như phải nhai một miếng sắt nung đỏ rát. Hơn thế nữa, do cố sức co kéo để đưa đầu xuống gặm tơ, hai chiếc móng vuốt nhỏ ở chân sau của hắn đã bị giật đứt lìa, rỉ ra vài giọt linh dịch màu xanh lam tỏa hương thơm phức.
*“Cố lên! Một sợi... hai sợi... Ta không muốn bị bắt đi luyện đan! Ta muốn sống!”* – Tiểu Diệp nghiến răng chịu đựng cơn đau lột da xẻ thịt, bộ hàm vẫn nhai lách cách không ngừng.
Đúng lúc này, từ phía bìa rừng ngoài vườn linh thảo, tiếng sột soạt sột soạt của lá khô mục nát đột ngột vang lên đều đặn, nặng nề.
Tiếng bước chân dẫm lên lá khô đang tiến lại gần.
Đội Trưởng Săn Yêu với chiếc mặt nạ sắt lạnh lùng, tay cầm chiếc bình xịt hương độc áp lực linh lực đang chậm rãi bước đi giữa các luống linh thảo. Mũi giày da thú của gã dẫm lên nền đất ẩm, phát ra những tiếng “bộp... bộp...” đều đặn như tiếng gõ cửa của tử thần.
“Bẫy rập cấm kỵ dường như có dao động lạ... Con mồi đã sập bẫy rồi sao?” – Giọng nói lạnh lẽo của gã vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu vườn.
Tiểu Diệp hoảng loạn tột độ. Sợi râu phải duy nhất của hắn rung động điên cuồng, cảm nhận được áp suất không khí lạnh lẽo từ sát ý của Đội Trưởng Săn Yêu đang tiến lại gần. Khoảng cách giữa gã thợ săn và bụi cỏ nơi hắn bị vướng chỉ còn lại năm mét... bốn mét... ba mét...
*“Nhanh lên! Sợi cuối cùng rồi!”* – Tiểu Diệp dùng hết chút tàn lực cuối cùng của cơ hàm đang tê liệt, cắn mạnh một cú chí mạng vào mắt lưới cốt lõi dính mỡ hành.
*Phựt!!!*
Sợi tơ nhện cấm kỵ cuối cùng bị bẻ gãy hoàn toàn.
Ngay lập tức, bốn chân sau của Tiểu Diệp được giải phóng tự do. Nhưng do chân bị thương nặng mất đi hai móng vuốt và cơ hàm bị tê liệt độc tố, hắn hoàn toàn mất đi phương hướng di chuyển. Hắn không thể chạy thẳng, cơ thể dẹt lét bị lệch sang một bên, trượt dài trên lớp lá khô mục nát.
*Bộp!!!*
Mũi giày da thú khổng lồ của Đội Trưởng Săn Yêu nện mạnh xuống đúng vị trí chiếc lá bàng khô nơi Tiểu Diệp vừa bị vướng cách đó đúng mười centimet. Lực dẫm cực mạnh làm mặt đất rạn nứt, bụi đất bay mù mịt.
Tiểu Diệp trượt dài vào sâu trong một bụi cỏ rậm rạp rậm rạp sát chân hàng rào tre, cơ thể run bần bật, sáu chân rụng rời không còn chút sức lực nào để bò tiếp. Hắn nín thở tuyệt đối, nằm im lìm dưới một chiếc lá mục bốc mùi hôi thối để trốn tránh.
Đội Trưởng Săn Yêu đứng sững sờ nhìn xuống nền đất trống trải. Chiếc Lưới Bắt Yêu Côn Trùng dệt bằng tơ nhện cấm kỵ đắt giá lúc này đã bị cắn nát bét thành trăm mảnh vụn bám đầy mỡ hành bẩn thỉu, hoàn toàn mất đi linh tính phong ấn.
“Cái gì? Lưới tơ nhện cấm kỵ... bị cắn nát bằng lực vật lý thuần túy?” – Đôi mắt sau mặt nạ sắt của Đội Trưởng Săn Yêu co rụt lại đầy kinh hoàng. Gã không thể tin vào mắt mình. Đây là chiếc lưới có thể giam giữ cả yêu thú cấp hai, vậy mà lại bị một biến số phá hủy một cách thô bạo như thế này.
Gã khẽ cúi người nhặt một mảnh tơ đứt lên ngửi thử, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng tăm tối:
“Mùi mỡ hành béo ngậy... Chẳng lẽ vị ‘đại năng không gian’ kia đã dùng thần thông hóa học bẻ gãy liên kết phong ấn của tơ nhện? Ngài ấy đang ở ngay gần đây!”
Sát khí lạnh lẽo bùng nổ từ cơ thể Đội Trưởng Săn Yêu. Gã chậm rãi đứng thẳng dậy, hông đeo túi linh thú đột ngột phát ra luồng linh quang màu đỏ rực rỡ, kèm theo tiếng gầm rú hung hãn thèm khát của Linh Cẩu Cuồng Nộ chuẩn bị được thả ra để truy vết mùi máu gián màu xanh lam rỉ ra từ chân Tiểu Diệp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!