Hốc Đá Sư Tử - Lá Chắn Thần Bí
Gió đêm rít gào qua những hàng mộ cổ không bia ký của Nghĩa Địa Hoang Vạn Thú Sơn, mang theo chướng khí u ám lạnh lẽo thấu xương. Trên tấm bia đá cổ bám đầy rêu phong ẩm ướt, một chú gián nhỏ màu đen thui, vỏ ngoài loang lổ muội than và bết dính một lớp phân thú hôi thối chua loét đang nằm ngửa bụng thở dốc. Đó chính là Tiểu Diệp. Sợi râu trái nhạy cảm của hắn đã bị sét đánh rụng hóa thành tro bụi từ trận chiến sụp đổ Vạn Kiếp Trận hôm qua, chỉ còn lại sợi râu phải duy nhất đang vẫy vẫy liên tục trong bóng tối để đo lường áp suất không khí. Việc mất đi sợi râu trái khiến hệ thống định vị khí động học của hắn bị hỏng hoàn toàn. Mỗi lần định nhấc chân bò đi, cơ thể hắn lại nghiêng hẳn sang một bên, quay cuồng như một phàm nhân say rượu đế lâu năm.
“Tiểu hữu, ngươi bốc mùi phong phú quá... Có muốn học Quy Tức Đại Pháp của ta không?”
Từ trong làn khói xám mờ ảo ngưng tụ ngay phía sau tấm bia đá, tàn hồn của Lão Tiên Nghĩa Địa – một lão già gầy gò, mặc đạo bào rách rưới trôi lơ lửng – khẽ cúi đầu nhìn Tiểu Diệp, khóe miệng nhếch lên nụ cười kỳ quái. Lão hít hà mùi phân thú bốc lên từ người Tiểu Diệp, gật gù tán thưởng như thể vừa phát hiện ra một khối ngọc thô chưa gọt giũa.
*“Học cái đầu lão ấy! Ta sắp bị lão già Kim Đan kia đào cả nghĩa địa lên để luyện đan rồi!”* – Tiểu Diệp gào thét thảm thiết trong lòng, sáu chiếc chân gián run lẩy bẩy. Hắn muốn dùng Ngôn Ngữ Mơ Hồ Học để trả lời lấp lửng hòng giữ vỏ bọc cao nhân, nhưng khớp hàm đang bị đông cứng do nhiễm lạnh sâu từ tay áo của thánh nữ Phượng Vô Song, chỉ có thể phát ra những tiếng “xoẹt... xoẹt...” nhỏ xíu do hai sợi lông cảm biến cọ xát vào nhau.
Đúng lúc này, tiếng loa truyền tin bằng linh lực của tông môn vang lên rầm rập khắp núi rừng, xé toác màn đêm tĩnh mịch:
“Truyền lệnh của Trang chủ! Đệ tử chấp pháp và Đội Trưởng Săn Yêu lập tức mang theo bẫy rập tiến vào nghĩa địa hoang dã! Lão Tổ có lệnh, một ngọn cỏ cũng không được bỏ qua, phải tìm bằng được kẻ đã phá hoại địa mạch!”
Cùng với tiếng loa, một luồng áp lực vô hình như thác đổ từ trên trời giáng xuống. Thần thức khổng lồ màu vàng óng ánh của Lão Tổ Vạn Thú bắt đầu càn quét điên cuồng khắp nghĩa địa hoang dã. Ánh sáng vàng quét qua các ngôi mộ cổ, làm mặt đất rung chuyển, đá sỏi bay rào rào. Sát ý lạnh lẽo từ luồng thần thức khiến chướng khí xám xịt của nghĩa địa lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ.
*“Mẹ kiếp! Radar của lão già kia quét tới nơi rồi! Trốn dưới đất cũng không an toàn, chạy mau!”* – Nỗi sợ chết cực hạn từ kiếp trước bùng nổ mạnh mẽ, kích hoạt bản năng sinh tồn tối thượng của loài gián. Tiểu Diệp cố gắng vận động sáu chiếc chân đang bị tê liệt nhẹ, dùng hết sức bình sinh bò lảo đảo xuống khỏi bia đá.
Nhìn thấy bầy đệ tử chấp pháp đang cầm đuốc linh lực sáng rực tiến vào nghĩa địa, Tiểu Diệp hoảng loạn tìm kiếm nơi ẩn nấp. Hắn nhìn thấy một chiếc lá bàng khô khổng lồ nằm rụng bên vệ đường, liền dùng Bước Bò Ngang Zích-Zắc Hỗn Loạn lướt tới, chui tọt xuống dưới lá nằm im thở khẽ.
Thế nhưng, số phận dường như rất thích trêu đùa kẻ nhát gan. Một đệ tử tạp dịch đang cầm cây chổi tre khổng lồ đi tuần tra quét dọn rác thải lầm bầm chửi rủa: “Đêm hôm khuya khoắt còn bắt đi quét nghĩa địa, đúng là rỗi hơi!”
*Xoạt! Xoạt!*
Cây chổi tre quét mạnh một cái, cuốn bay chiếc lá bàng khô cùng đống lá rụng lên không trung. Tiểu Diệp mất đi lá chắn vật lý, cơ thể dẹt lét bị thổi bay ra ngoài, rơi bịch xuống mặt đất trống trải ngay trước tầm mắt của tên đệ tử.
“Ủa? Cái gì đen thui vừa rơi ra thế kia? Sao bốc mùi phân thú hôi rình thế này?” – Tên đệ tử cận thị nheo mắt nhìn xuống đất, giơ cây chổi tre lên định đập xuống.
*“Cứu mạng!!!”* – Khớp chân mỏi nhừ của Tiểu Diệp đột ngột bộc phát lực lượng kinh người nhờ Hào Quang Sợ Chết. Hắn đổi hướng di chuyển chín mươi độ liên tục, bò ngang zích-zắc lách qua các khe nứt gạch vỡ với tốc độ chớp mắt, biến mất vào bóng tối trước khi cây chổi tre nện xuống sàn đá.
“Quái lạ, sao đống rác này biết chạy?” – Tên đệ tử tạp dịch gãi gãi đầu đầy hoang mang, lắc đầu bỏ đi.
Tiểu Diệp chạy trối chết hướng về phía chính điện. Hắn biết khu vực nghĩa địa hoang dã đang bị phong tỏa dày đặc bởi bẫy rập của Đội Trưởng Săn Yêu, chỉ có quay lại chính điện mới có cơ hội tìm đường sống. Thế nhưng, ranh giới giữa nghĩa địa và sân chính điện được bảo vệ bởi một trận pháp phòng ngự bán kính mười mét phát ra những sợi chỉ linh lực màu đỏ rực rỡ.
Trong tình thế hiểm nghèo, Tiểu Diệp chợt nhớ đến Quy Tắc Vượt Rào Trận Pháp mà Lão Nhện Chăng Tơ từng chỉ dạy dưới gầm bếp: *“Trận pháp tu tiên đều do con người vẽ ra, mà đã là con người vẽ thì luôn có kẽ hở co giãn vật lý do sai lệch gạch đá...”*
Hắn áp sát mặt đất, dùng sợi râu phải duy nhất rà quét dọc theo chân tường đá. Quả nhiên, tại điểm tiếp giáp giữa bức tường chính điện và nền đất nghĩa địa, có một khe hở co giãn rộng chưa đầy 1cm do thợ xây cận thị ngàn năm trước đặt lệch viên gạch. Khe hở này hoàn toàn không có sợi chỉ linh lực màu đỏ nào quét qua.
Tiểu Diệp co dẹt cơ thể chitin màu xanh huyền thiết xuống mức cực hạn, lách nhẹ qua khe hở hẹp.
*Rắc... rắc...*
Tiếng ma sát chói tai vang lên, lớp vỏ chitin dẻo dai của hắn bị xây xước nhẹ, rỉ ra vài giọt linh dịch màu xanh lam tỏa hương thơm ngào ngạt. Cơn đau rát khiến Tiểu Diệp suýt chút nữa đã ngất đi, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, thành công lách qua trận pháp phòng ngự mà không kích hoạt bất kỳ chuông báo động nào. Tuy nhiên, chấn động từ cú lách hẹp khiến hắn hoàn toàn mất liên lạc với Tiêu Thử Nhất – gã chuột nhắt lúc này chắc đang trốn sâu dưới một hang đất nào đó ở nghĩa địa.
Vừa bước chân vào sân chính điện, luồng thần thức màu vàng óng ánh của Lão Tổ Vạn Thú lại từ trên trời quét xuống như một chiếc chổi khổng lồ rà quét bụi bẩn. Ánh sáng vàng rực rỡ bao phủ toàn bộ sân gạch, áp lực khủng khiếp khiến Tiểu Diệp không thể di chuyển nhanh được nữa.
Trong cơn tuyệt vọng, Tiểu Diệp nhìn thấy tượng sư tử đá Hộ Vệ Thạch Sư khổng lồ đứng sừng sững trước chính điện. Tượng đá cao ba mét, móng vuốt sắc bén dũng mãnh tạc bằng chất liệu đá thạch anh xám xịt bám đầy rêu phong cổ kính. Dưới móng vuốt bên trái của thạch sư có một cái hốc nhỏ sâu khoảng 5cm, bị che khuất bởi bóng tối và mạng nhện, vốn là nơi đệ tử tạp dịch lười biếng không bao giờ quét dọn tới.
*“Nơi đó... chính là thiên đường!”*
Tiểu Diệp dùng hết chút tàn lực cuối cùng, bò cuống cuồng sát mặt đất, chui tọt vào trong hốc móng vuốt sâu 5cm của tượng sư tử đá. Hắn cuộn tròn cơ thể dẹt lét lại, bám chặt vào vách đá tối tăm, nín thở tuyệt đối và vận hành Quy Tức Giả Tử Pháp để ngắt hoàn toàn nhịp tim sinh học.
*Uỳnh!!!*
Luồng thần thức khổng lồ của Lão Tổ Vạn Thú quét thẳng vào tượng sư tử đá Hộ Vệ Thạch Sư. Áp lực linh lực vàng rực bao phủ toàn bộ tượng đá, tạo ra những tiếng nổ lách tách chói tai. Tiểu Diệp nhắm nghiền mắt, chuẩn bị tinh thần chịu đựng cơn đau đớn bị nướng chín lần nữa.
Thế nhưng, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra.
Chất liệu đá thạch anh cổ xưa của Hộ Vệ Thạch Sư thực chất là một loại thần thạch phong ấn chưa thức tỉnh từ thời lập tông. Chất đá này có cấu trúc carbon đặc biệt, sở hữu khả năng Tuyệt Đối Cách Ly Thần Thức và hấp thụ năng lượng lôi điện cực mạnh. Khi luồng thần thức mạnh mẽ của Lão Tổ quét vào tượng đá, toàn bộ năng lượng vàng óng lập tức bị chất đá thạch anh hấp thụ sạch sẽ, không thể thẩm thấu vào bên trong hốc móng vuốt sâu 5cm.
Không những thế, do năng lượng thần thức quá mạnh kích hoạt cơ chế tự vệ thụ động của thần thạch, tượng thạch sư bỗng nhiên phát ra một luồng hào quang phong ấn màu xám mờ ảo, dội ngược toàn bộ áp lực thần thức trở lại không trung.
*Hự!*
Sâu dưới lòng đất bế quan, Lão Tổ Vạn Thú đột ngột mở mắt, sắc mặt tái nhợt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lão vừa bị phản phệ thần thức nhẹ do luồng năng lượng dội ngược từ tượng sư tử đá. Lão Tổ kinh hoàng tột độ, hai bàn tay run rẩy bám chặt vào thành lò luyện đan Vạn Thú Đỉnh:
“Tại sao... Tại sao thần thức của ta khi quét qua tượng sư tử đá trước chính điện lại bị dội ngược lại hoàn toàn? Luồng hào quang màu xám kia... đó là phong ấn cổ xưa từ thời tổ sư khai tông! Chẳng lẽ... vị đại năng ẩn thế kia đang mượn tượng thạch sư để cảnh cáo ta vì đã quá kiêu ngạo càn quét thần thức?”
Lão Tổ Vạn Thú càng nghĩ càng sợ hãi. Lão tin chắc rằng vị “đại năng không gian” cứu mạng sơn trang hôm qua đang ẩn nấp ngay bên trong tượng thạch sư để tịnh dưỡng, và việc lão càn quét thần thức vô tình đã mạo phạm đến sự thanh tĩnh của vị tiền bối này.
“Không ổn! Vô vi kiếm ý, không gian thần thông... Vạn Thú Sơn Trang ta quả nhiên có chân tiên hạ phàm! Ta đã quá lỗ mãng rồi!” – Lão Tổ toát mồ hôi hột, lập tức thu hồi toàn bộ thần thức màu vàng óng ánh, không dám rà quét khu vực chính điện thêm một lần nào nữa.
Ở phía xa, Lâm Kiếm Chi đang ôm thanh kiếm gỗ đứng gác bên rặng cây, chứng kiến cảnh tượng luồng sáng vàng của Lão Tổ bị dội ngược từ tượng thạch sư rồi biến mất hoàn toàn. Đôi mắt gã si mê kiếm đạo bừng sáng rực rỡ, gã quỳ sụp xuống đất dập đầu bái lạy về phía tượng đá:
“Sư phụ! Ngài quả nhiên vĩ đại! Ngài đã dung hợp đạo tâm với Hộ Vệ Thạch Sư, mượn móng vuốt sư tử để vạch ra ranh giới tuyệt đối! Thần thông ẩn thân của ngài đã đạt tới cảnh giới Tuyệt Đối Cách Ly, khiến cả Lão Tổ Kim Đan cũng phải sợ hãi thu hồi thần thức! Kiếm ý vô vi của ngài... đệ tử nguyện dùng cả đời để học tập!”
Trong khi cả tông môn đang chìm trong sự sùng bái hoang tưởng vĩ mô mới, thì bên trong hốc móng vuốt tối tăm chật hẹp sâu 5cm, Tiểu Diệp đang run rẩy thở phào nhẹ nhõm. Dù vỏ chitin bị xây xước nhẹ và bị mất liên lạc với Tiêu Thử Nhất, nhưng cảm giác chật hẹp, tối tăm và tuyệt đối an toàn bên trong hốc đá thạch anh khiến hắn cảm thấy hạnh phúc tột cùng.
*“Mẹ kiếp, cuối cùng cũng được yên tĩnh ngủ một giấc rồi...”* – Tiểu Diệp lẩm nhẩm công thức hóa học để trấn an tinh thần, sáu chân co quắp lại, chìm vào giấc ngủ tịnh dưỡng sâu dưới chân tượng sư tử đá, hoàn toàn không biết mình vừa tạo thêm một thần thoại ẩn thân vĩ đại làm chấn động toàn bộ giới tu tiên biên cảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!