Lão Tổ Tỉnh Giấc - Thần Thức Quét Đục
Uỳnh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu thẳm lòng đất Vạn Thú Sơn Trang, khiến toàn bộ chính điện thờ tổ tông rung chuyển kịch liệt. Nền đá thạch anh chịu lực cực tốt nay xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc bị bao phủ bởi một tầng mây dày đặc màu vàng óng ánh. Đó không phải là mây ngũ sắc điềm lành, mà là hiện tượng linh khí bị áp chế đến mức cực hạn khi một vị đại năng Kim Đan Cảnh nổi giận.
Ngay trên võ đài lớn của Ngự Thú Đường, vạn đệ tử ngoại môn đang quỳ rạp dưới đất, cơ thể run rẩy như cầy sấy. Uy áp của tu sĩ Kim Đan thực sự quá kinh khủng, giống như một ngọn núi vạn trượng đột ngột đè nặng lên vai bọn họ. Một vài đệ tử có tu vi yếu kém thậm chí đã thổ huyết tại chỗ, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
“Kẻ nào... Kẻ nào dám dùng guốc sắt gặm nát tảng đá phong ấn địa mạch của ta!!!”
Tiếng gầm rú khàn khàn, u uất vang vọng khắp không gian, dội vào màng nhĩ của mọi sinh linh. Luồng thần thức khổng lồ màu vàng óng ánh của Lão Tổ Vạn Thú quét qua như một cơn bão lốc, rà soát từng tấc đất, từng kẽ đá, nhắm thẳng về phía võ đài Ngự Thú Đường để tìm kiếm thủ phạm.
Trong khi cả thế giới đang chìm trong kinh hoàng, thì ở một góc khuất dưới tà áo trắng của Phượng Vô Song, có một sinh vật nhỏ bé đang trải qua nỗi sợ hãi tột độ gấp vạn lần người thường.
Tiểu Diệp đang rúc sâu trong tay áo lông ấm áp của thánh nữ Băng Tuyết Tông. Lớp lông cáo tuyết mềm mại vốn là thiên đường ngủ nướng hoàn hảo, nay lại trở thành một cái bẫy ngạt thở. Hàn khí từ cơ thể Phượng Vô Song tỏa ra tuy đã bị tà áo lông che bớt, nhưng vẫn khiến các khớp chân chitin của Tiểu Diệp bị đông cứng tê liệt nhẹ.
Vỏ ngoài của hắn bám đầy muội than đen thui khét lẹt sau trận sụp đổ Vạn Kiếp Trận hôm qua, lại dính thêm lớp mỡ heo nóng bỏng đông đặc từ bệ bếp ban chiều, tỏa ra một thứ mùi khét mỡ hành đông lạnh cực kỳ kỳ quặc. Sợi râu trái nhạy cảm đã bị sét đánh rụng hóa thành tro bụi, chỉ còn lại sợi râu phải duy nhất đang vẫy vẫy liên tục trong bóng tối của tay áo để đo lường áp suất.
*“Mẹ kiếp! Lão già Kim Đan kia thức tỉnh rồi! Luồng sáng vàng kia... đó là thần thức khóa định không gian! Nếu để lão quét trúng, lão chắc chắn sẽ phát hiện ra ta là kẻ đã gặm nát tảng đá phong ấn địa mạch để trốn chạy!”* – Tiểu Diệp gào thét thảm thiết trong lòng.
Hắn cảm nhận được luồng thần thức vàng óng kia đang quét sát nút tà áo của Phượng Vô Song. Thánh nữ tuy mạnh, nhưng cũng chỉ là tu sĩ Luyện Khí cấp sáu, trước uy áp Kim Đan của Lão Tổ, lớp băng giáp phòng ngự quanh người nàng đã bắt đầu xuất hiện những tiếng *“rắc... rắc...”* rạn nứt.
*“Không được! Ở lại đây chỉ có con đường chết! Tay áo này tuy ấm nhưng sắp bị thần thức chọc thủng rồi! Ta phải trốn chạy ngay lập tức!”*
Nỗi sợ chết cực hạn từ kiếp trước khi bị một chiếc đế giày khổng lồ giẫm bẹp bùng nổ mạnh mẽ, kích hoạt bản năng sinh tồn tối thượng của loài gián. Tiểu Diệp cố gắng vận động sáu chiếc chân đang bị tê liệt nhẹ, dùng hết sức bình sinh kích hoạt **Trượt Vỏ Chuối Thần Thông**.
Nhờ lớp mỡ heo trơn trượt bám dưới đuôi, cơ thể dẹt lét của hắn trượt mạnh một cái, lách ra khỏi kẽ tay áo lông của Phượng Vô Song, rơi bịch xuống thềm đá võ đài. Cú rơi đột ngột khiến hắn xoay tròn ba vòng trên mặt băng trơn trượt.
Ngay trước mặt hắn lúc này là tấm thảm đỏ khổng lồ trải dài từ chính điện ra đến Ngự Thú Đường. Tiểu Diệp mừng rỡ, sáu chân di chuyển cuống cuồng, định rúc sâu xuống dưới thảm đỏ để mượn lớp vải dày che giấu khí tức sinh học.
Thế nhưng, hắn vừa mới bò sát đến rìa thảm thì một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống. Luồng thần thức màu vàng của Lão Tổ quét qua với áp lực cực đại, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay tấm thảm đỏ khổng lồ lên không trung, lơ lửng như một cánh buồm lớn.
*“Mẹ kiếp! Đến cả tấm thảm rách cũng bắt nạt ta!”* – Tiểu Diệp khóc không ra nước mắt. Không còn thảm đỏ che chở, cơ thể đen thui khét lẹt của hắn hoàn toàn bị phơi bày dưới luồng ánh sáng vàng óng ánh của thần thức Lão Tổ.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Hàng loạt tia sáng thần thức giống như những mũi tên năng lượng cắm thẳng xuống nền đá xung quanh vị trí của Tiểu Diệp, khóa chặt mọi lối thoát của hắn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hệ thống phản xạ bị động mạnh nhất của hắn – **Hào Quang Sợ Chết** – tự động kích hoạt.
Một luồng sáng mờ màu xám bao phủ cơ thể Tiểu Diệp, khống chế sáu chiếc chân di chuyển hoàn toàn không cần thông qua não bộ xử lý. Hắn lập tức vận hành **Vô Ảnh Bộ Pháp Bò Ngang**, đổi hướng di chuyển liên tục chín mươi độ trong vòng một phần vạn giây.
*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*
Thân ảnh của Tiểu Diệp nhòe đi, di chuyển bò ngang siêu tốc theo quỹ đạo zích-zắc hỗn loạn vô định hướng. Hắn lướt đi giữa những tia sáng thần thức vàng óng ánh giống như một chiếc lá tre khô bị cuốn vào vòng xoáy cuồng phong, cứ mỗi lần tia sáng chuẩn bị chạm vào vỏ giáp chitin thì hắn lại trượt ngang sang một bên một cách phi lý.
Lão Tổ Vạn Thú ở sâu dưới lòng đất vô cùng kinh ngạc. Thần thức của lão vốn có khả năng khóa chặt mọi sinh linh có tu vi, nhưng mỗi lần luồng năng lượng vàng óng chạm đến con gián đen thui kia, nó lại trượt đi giống như chạm vào hư không. Con gián di chuyển hoàn toàn không để lại chút linh lực dao động nào, không có sát ý, không có ý chí phản kháng, thuần túy là một nỗi sợ hãi hèn nhát đến cực điểm.
Nhưng chính sự hèn nhát cực hạn này lại phù hợp hoàn hảo với đạo lý “Vô Vi Đào Đạo”. Vì không có sát ý, nên các bùa chú tự động định vị và thần thức khóa mục tiêu của Lão Tổ hoàn toàn bị mất phương hướng, coi hắn như một mảnh rác vô hại trôi nổi ngẫu nhiên.
Lâm Kiếm Chi đứng gác bên thềm võ đài, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt si mê kiếm đạo của gã bừng sáng rực rỡ. Gã siết chặt thanh kiếm gỗ trước ngực, lồng ngực phập phồng vì xúc động:
“Trời đất ơi! Sư phụ quả nhiên là đấng kiếm sư vĩ đại! Ngài ấy đang dùng ‘Vô Hình Kiếm Bộ’ để trêu đùa thần thức Kim Đan của Lão Tổ! Mỗi bước bò ngang zích-zắc chín mươi độ kia đều bẻ gãy một đạo khóa định không gian của đại năng! Không cần rút kiếm, chỉ dùng bước chạy trốn hèn nhát để chứng minh đạo lý vô vi tối cao!”
Phượng Vô Song cũng khẽ che miệng kinh ngạc, đôi mắt xanh biếc nhìn theo bóng đen đang lướt đi trên mặt băng: “Thần thú không gian quả nhiên bất phàm. Ngài ấy dứt khoát rời bỏ tay áo ấm áp của ta, chấp nhận phơi mình dưới thần thức của Lão Tổ để không kéo ta và Băng Tuyết Tông vào vòng nguy hiểm! Sự hy sinh này... thật khiến người ta cảm động!”
*“Hy sinh cái đầu các ngươi ấy! Ta sắp bị nướng chín đến nơi rồi! Đồ đệ ngu ngốc, thánh nữ điên khùng, không cứu ta thì thôi còn đứng đấy mà bổ não!”* – Tiểu Diệp gầm rú trong lòng, sáu khớp chân mỏi nhừ, hệ thần kinh sinh học bị chấn động nhẹ do dư chấn uy áp của Kim Đan, râu phải duy nhất bị rụng mất một vài sợi lông cảm biến cảm giác đau rát tột độ.
Nhận thấy thần thức đơn lẻ không thể bắt giữ được “biến số không gian” này, Lão Tổ Vạn Thú càng thêm tức giận. Lão lập tức tăng cường độ quét dọn, phát động thần thức diện rộng bao phủ toàn bộ khu vực chính điện và các phân đường lân cận. Luồng ánh sáng vàng óng ánh dày đặc như một bức tường năng lượng khổng lồ càn quét xuống, không để lại bất kỳ góc chết nào.
Tiểu Diệp hoảng sợ nhận ra không gian xung quanh đang dần bị bóp nghẹt. Hắn biết nếu tiếp tục bò ngang trên mặt đất trống, hắn chắc chắn sẽ bị bức tường thần thức đè bẹp. Hắn cần một lá chắn ngụy trang khí tức sinh học ngay lập tức.
Đúng lúc đó, từ phía lối đi phụ dẫn ra bãi rác phía sau sơn trang, có tiếng bánh xe gỗ kêu *“lọc cọc... lọc cọc...”* vang lên. Lý Ăn Vụng – đệ tử tạp dịch nhà bếp – đang cuống cuồng đẩy một chiếc xe chở phân thú và rác thải nhà bếp để chạy trốn khỏi khu vực chính điện đang bị động đất.
Chiếc xe chở đầy những đống phân trâu linh lực ẩm ướt, vỏ dưa hấu mục nát và bã thuốc bắc thải loại bốc lên một thứ mùi hôi thối nồng nặc chua loét. Đối với tu sĩ nhân tộc sạch sẽ, đây là thứ rác rưởi kinh tởm nhất; nhưng đối với Tiểu Diệp, đây chính là pháo đài phòng thủ hóa học hoàn mỹ nhất.
Tiểu Diệp biết thần thức của Lão Tổ chỉ quét tìm những thực thể phát ra linh lực cao hoặc có nhiệt lượng sinh học đặc trưng. Mà phân thú ẩm ướt và rác thải hữu cơ mục nát tự nhiên có tính chất cách điện, cách nhiệt và hấp thụ linh lực cực tốt, có thể che giấu hoàn toàn mọi dấu vết sinh học.
*“Tổ ấm mới của ta đây rồi!”*
Không chần chừ một giây, Tiểu Diệp dùng hết chút sức lực cuối cùng, kích hoạt đôi cánh mỏng mọc lông tơ sét lôi điện vỗ liên tục tạo lực đẩy nhẹ. Hắn bay vọt lên một đoạn ngắn, lộn nhào một vòng rồi cắm đầu rúc thẳng vào giữa đống phân thú ẩm ướt bốc mùi trên xe rác của Lý Ăn Vụng.
Hắn rụt râu sát vào cơ thể dẹt lét dưới 0.5cm, nín thở tuyệt đối, vận hành **Quy Tức Giả Tử Pháp** để đưa nhịp tim sinh học về mức không. Toàn thân hắn bị phủ kín bởi lớp bùn phân thú hôi thối chua loét, hòa nhập hoàn toàn vào đống rác thải vô hại.
*Vù vù vù!*
Luồng thần thức vàng óng ánh của Lão Tổ quét mạnh qua chiếc xe rác của Lý Ăn Vụng. Vì đống phân thú có tính chất cách ly đặc biệt và cơ thể Tiểu Diệp hoàn toàn không phát ra chút linh lực hay nhiệt lượng nào, thần thức của Lão Tổ chỉ nhận diện chiếc xe là “một đống rác thải phàm trần vô hại” và nhanh chóng lướt qua để quét dọn khu vực khác.
Lý Ăn Vụng hoàn toàn không biết mình vừa chở theo “Khách khanh tối cao” của tông môn, cứ thế cắm đầu cắm cổ đẩy xe rác chạy trối chết hướng về phía Nghĩa Địa Hoang Vạn Thú Sơn – nơi đổ rác thải sinh hoạt và cũng là nơi hoang vắng, linh khí loãng nhất sau núi.
Sau nửa canh giờ di chuyển xóc nảy, chiếc xe dừng lại bên rìa nghĩa địa hoang. Lý Ăn Vụng vội vàng đổ ụp đống phân thú và rác thải xuống một hố đất sâu bám đầy cỏ dại rồi đẩy xe chạy mất dạng.
Từ dưới đống phân thú thối hoắc, một cái đầu đen thui bám đầy bùn chua loét từ từ nhô ra. Tiểu Diệp lảo đảo bò ra ngoài, sáu chân run rẩy không còn chút lực lượng. Hắn ho sặc sụa, râu phải duy nhất vẫy vẫy một cách thảm hại để rũ bỏ lớp bùn bẩn bám trên lông cảm biến.
*“Mẹ kiếp... thối chết ta rồi! Nhưng ít ra... ta vẫn còn sống!”* – Tiểu Diệp nằm vật ra một tấm bia đá cũ kỹ bám đầy rêu xanh, thở dốc đầy nhẹ nhõm.
Nghĩa Địa Hoang Vạn Thú Sơn là một khu vực u ám, hoang tàn quanh năm bao phủ bởi chướng khí lạnh lẽo. Linh khí nơi đây cực kỳ loãng, đất đai cằn cỗi đầy những ngôi mộ cổ không bia ký của các đệ tử và linh thú quá cố. Đây là nơi mà ngay cả các đệ tử tạp dịch cũng lười quét dọn, hoàn toàn nằm ngoài tầm mắt của ban lãnh đạo tông môn.
Đúng lúc Tiểu Diệp đang lim dim định ngủ đông để phục hồi thể lực, một luồng chướng khí lạnh lẽo bỗng nhiên ngưng tụ ngay phía sau tấm bia đá. Từ trong làn khói xám mờ ảo, một tàn hồn già nua mặc đạo bào rách rưới bỗng từ từ nổi lên, trôi lơ lửng giữa không trung.
Đó chính là Lão Tiên Nghĩa Địa – tàn hồn Kim Đan Kỳ canh giữ nghĩa địa cổ xưa. Lão già có khuôn mặt lập dị, cô đơn, hai mắt mờ ảo lấp lánh linh quang nhìn chằm chằm vào con gián bốc mùi phân thú dưới chân mình.
“Một tiểu yêu côn trùng phế vật... lại có thể lách qua thần thức càn quét của Vạn Thú lão tổ để chạy trốn đến đây? Thú vị, thật thú vị...” – Lão Tiên Nghĩa Địa lầm bầm, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười kỳ quái.
Tiểu Diệp giật nảy mình, định co giò chạy trốn thì đột nhiên, từ phía bầu trời xa xôi ngoài nghĩa địa, luồng thần thức màu vàng của Lão Tổ Vạn Thú sau khi quét sạch chính điện không có kết quả, bỗng nhiên chuyển hướng, khóa chặt hoàn toàn khu vực nghĩa địa hoang dã này!
Tiếng loa truyền tin bằng linh lực của tông môn vang lên rầm rập khắp núi rừng, ra lệnh cho các đệ tử chấp pháp và Đội Trưởng Săn Yêu lập tức mang theo bẫy rập tiến vào nghĩa địa hoang dã để đào bới tìm kiếm thủ phạm phá hoại địa mạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!