Quyết Đấu Trên Võ Đài - Thần Thông Giả Chết
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu ló rạng qua kẽ nứt mái điện chính, báo hiệu giờ Thìn quyết đấu sinh tử đã đến sát nút.
Trên đỉnh Ngự Thú Đường của Vạn Thú Sơn Trang, bầu không khí náo nhiệt chưa từng có trong vòng trăm năm qua. Hơn một vạn đệ tử ngoại môn, tạp dịch, và thậm chí cả một số chấp sự trung cấp cũng đã chen chúc chật kín các khán đài đá quanh võ đài quyết đấu khổng lồ. Tiếng xầm xì, bàn tán vang dội như sóng triều vỗ vào vách núi.
“Các ngươi nghe tin gì chưa? Hôm nay đệ nhất thiên tài thuần thú Triệu Kiêu Ngạo sẽ đích thân vạch trần bộ mặt thật của con gián được tôn làm Khách khanh tối cao!”
“Vớ vẩn! Khách khanh đại nhân tối qua vừa dùng một chiêu trượt chân phá vỡ kiếm khí của Lâm Kiếm Chi, lại còn tự tay phá hủy Vạn Kiếp Trận cứu mạng cả sơn trang! Triệu Kiêu Ngạo lần này đúng là vuốt râu cọp!”
“Nhưng mà... Khách khanh đại nhân thực sự là một con gián sao? Ta nghe nói ngài ấy bị sém đen khét lẹt, lại còn dán một lá bùa kỳ quái trên đầu...”
Ở góc khán đài, Đường Cuồng Tín – gã đệ tử cuồng tín cận thị nặng – đang ra sức lau chùi cặp thấu kính pha lê dày cộp của mình. Tay gã lăm lăm cuốn sổ da dê bám đầy mực tàu, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích: “Lũ phàm phu tục tử các ngươi thì biết cái gì! Đó không phải là con gián thường, đó là Không Gian Chi Thần hóa hình! Đạo lôi điện lách tách trên cánh ngài ấy chính là minh chứng cho thấy ngài ấy đang nắm giữ quy luật lôi kiếp tối cao!”
Đúng lúc này, một tiếng trống đồng vang lên trầm hùng, báo hiệu giờ Thìn đã điểm.
Từ phía lối vào của Ngự Thú Đường, Triệu Kiêu Ngạo ngạo nghễ bước ra. Gã hôm nay mặc một bộ cẩm y lộng lẫy thêu chỉ vàng rực rỡ, đầu đội mũ ngọc phát quang, hông đeo roi da rồng thuần thú lấp lánh linh lực. Đi sau gã là năm con Linh Cẩu Cuồng Nộ to lớn như bắp đùi người trưởng thành, mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc nhọn cào xuống nền đá phát ra những tiếng ken két rợn người. Khí thế của gã kiêu hãnh đến cực điểm, tu vi Luyện Khí cấp sáu đỉnh phong dao động mạnh mẽ, tạo ra một luồng kình phong màu đỏ rực như bão lửa bao quanh cơ thể.
Ở phía đối diện, một đoàn người đang từ từ tiến vào võ đài. Đi đầu là gã kiếm si Lâm Kiếm Chi mặc y phục trắng đơn giản, tay ôm thanh kiếm gỗ sồi ngàn năm, khuôn mặt lạnh lùng như băng gác cổng. Đi sau gã là bốn đệ tử tạp dịch đang khiêng một chiếc kiệu nhỏ bằng tre mục nát bám đầy bụi bếp.
Và nằm chễm chệ trên chiếc kiệu tre ấy, chính là Khách khanh tối cao của Vạn Thú Sơn Trang – Tiểu Diệp.
Lúc này, Tiểu Diệp đang trải qua những giây phút khủng hoảng nội tâm sâu sắc nhất kể từ khi chuyển sinh. Vỏ chitin trên người hắn vẫn bị sém đen khét lẹt sau trận lôi kiếp hôm qua, phần đuôi dính bết lớp mỡ heo nóng bỏng bốc lên một mùi hương vừa hôi thối đặc trưng của loài gián, vừa béo ngậy mùi mỡ hành cháy xém. Trên trán hắn, lá Bùa Tránh Sét Giả bằng giấy ráp vẫn dán chặt bằng nhựa cây dẻo, thỉnh thoảng tàn dư điện tích cũ lại kích hoạt vài tia lửa điện màu tím lách tách mờ ảo.
*“Mẹ kiếp! Ta đã bảo là không muốn đi rồi mà!”* – Tiểu Diệp gào thét trong lòng, sáu chiếc chân gián run lẩy bẩy như chiên bánh phồng tôm. Sợi râu phải độc nhất của hắn vẫy điên cuồng trong không khí để đo lường áp lực gió (Rút Râu Đo Sức Gió). Hắn bị mất sợi râu trái nhạy cảm từ hôm qua nên cơ thể hoàn toàn mất thăng bằng, mỗi lần định bò đi là lại nghiêng hẳn sang một bên như kẻ say rượu.
*“Nhắt chuột! Ngươi đang ở đâu? Mau cứu ta!”* – Tiểu Diệp cố gắng dùng thần thức truyền âm tìm kiếm Tiêu Thử Nhất, nhưng gã chuột nhắt lúc này đang nấp sâu dưới gầm khán đài đá, ôm chặt củ khoai lang nướng không dám ho he một tiếng.
Khi kiệu tre được đặt xuống giữa võ đài, Triệu Kiêu Ngạo nhìn xuống con gián nhỏ bé đen thui, khóe miệng gã giật giật đầy khinh bỉ: “Con bọ nhếch nhác kia! Hôm nay trước mặt vạn người, ta sẽ lột trần bộ mặt thật của ngươi! Mau dùng thần thông không gian của ngươi ra đây, nếu không bầy linh cẩu của ta sẽ nhai nát cái vỏ giáp hôi hám của ngươi làm mồi nhắm!”
*“Nhai cái đầu ngươi ấy! Ta là gián phế vật, lấy đâu ra thần thông không gian!”* – Tiểu Diệp khóc không ra nước mắt. Hắn nhìn năm con Linh Cẩu Cuồng Nộ đang chảy nước dãi ròng ròng, mõm hít hà liên tục về phía cái mông bám mỡ hành béo ngậy của mình. Mùi khét mỡ heo nướng mỡ hành bám vỏ lúc này thực sự là một tai họa, biến hắn thành một đĩa thịt nướng di động siêu hạng trong mắt bầy thú.
Triệu Kiêu Ngạo cười lạnh, vung chiếc roi da rồng lên không trung tạo ra một tiếng nổ giòn giã: “Xuất chiến! Linh Cẩu Cuồng Nộ, lên cho ta!”
*“Gừ... Ẳng!!!”*
Con linh cẩu đầu đàn to lớn nhất gầm rú một tiếng kinh hoàng, phóng ra luồng uy áp dã thú cấp một đỉnh phong khổng lồ. Nó lao vút đi như một luồng ánh sáng xám, nanh vuốt sắc nhọn giương thẳng về phía chiếc kiệu tre nơi Tiểu Diệp đang nằm.
Sát khí ngập trời! Luồng kình phong từ cú vồ của con thú mạnh đến mức thổi bay chiếc kiệu tre mục nát thành trăm mảnh vụn. Tiểu Diệp bị hất văng lên không trung, rơi tự do xuống mặt võ đài đá cứng ngắc.
Trong khoảnh khắc lơ lửng giữa cái chết cận kề, nỗi sợ chết cực hạn từ kiếp trước bùng nổ mạnh mẽ trong linh hồn hắn. Hắn nhớ lại lời dạy của nghĩa phụ Cổ Không Cánh dưới gầm tủ củi: *“Cúi đầu nhẫn nhịn là vương đạo, khi không thể trốn chạy, hãy trở thành một vật thể tĩnh lặng vô tri.”* Hắn lại nhớ đến triết lý bất động của Hắc Quy dưới hồ nước đóng băng: *“Tuyệt đối bất động, ngắt nhịp tim, tắt hơi thở, biến cơ thể thành một mảnh rác vô hại để lừa qua thần thức dã dã thú.”*
*“Chết thì chết! Giả chết thôi!”*
Ngay khi cơ thể chạm đất, Tiểu Diệp lập tức kích hoạt **Giả Chết Ngưng Tim Tuyệt Đối** và **Bất Tử Quy Tức**.
*Rắc!*
Cơ thể hắn lập tức cứng đờ như đá thạch anh. Nhịp tim sinh học của hắn đột ngột dừng lại hoàn toàn. Hệ hô hấp đóng băng. Linh lực dao động mờ ảo trên đôi cánh lôi điện tắt ngúm. Toàn thân hắn chuyển sang một màu xám mốc vô hồn, lạnh ngắt không còn một chút hơi ấm sinh mệnh.
Hắn nằm ngửa bụng hoàn toàn giữa võ đài đá, sáu chiếc chân gián đen thui co quắp lại trước ngực trong một tư thế cực kỳ vô tri, lá bùa giấy ráp dán trên trán rủ xuống che khuất một phần khuôn mặt.
Con Linh Cẩu Cuồng Nộ lao tới sát nút, nanh vuốt chỉ còn cách vỏ giáp của Tiểu Diệp đúng một gang tay thì đột ngột dừng lại. Nó khịt khịt cái mũi ướt át, hít hà liên tục quanh xác gián.
Kỳ lạ thay, trong thần thức dã thú nhạy bén của nó, con mồi bỗng nhiên biến mất hoàn toàn. Không có nhịp tim, không có hơi thở, không có linh lực dao động, thậm chí cả mùi mỡ hành béo ngậy cũng bị cái lạnh ngắt của xác chết lâm sàng triệt tiêu hoàn toàn. Trước mặt nó lúc này không phải là một sinh vật sống, mà chỉ là một mảnh rác đen thui, một vật thể tĩnh lặng vô tri không khác gì một viên sỏi trên võ đài.
Con linh cẩu bối rối. Nó dùng chân trước khều khều nhẹ vào cái xác gián cứng đờ.
*Cộp! Cộp!*
Lớp vỏ chitin huyền thiết của Gián Thép Đột Biến dẻo dai vô song, cứng như sắt thép cấp thấp, khiến móng vuốt của con linh cẩu cào vào phát ra tiếng kêu khô khốc, thậm chí còn làm nó hơi đau chân. Con thú hoang mang quay đầu nhìn Triệu Kiêu Ngạo, sủa lên vài tiếng “ẳng... ẳng...” đầy vẻ mất phương hướng.
Dưới khán đài, hơn một vạn đệ tử ngoại môn nín thở dõi theo. Sự im lặng bao trùm toàn bộ Ngự Thú Đường đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá.
“Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy? Khách khanh đại nhân bị đập chết rồi sao?”
“Ngốc tử! Ngươi nhìn kỹ đi! Đó là ‘Tuyệt Đối Bất Động Trận’ trong truyền thuyết!” – Đường Cuồng Tín đột ngột đứng bật dậy, hai mắt trợn tròn sau thấu kính pha lê, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc tột độ. Gã điên cuồng viết vào sổ da dê: *“Trận quyết đấu bắt đầu. Đối thủ tung ra sát chiêu lôi đình, nhưng Gián Đế đại nhân chỉ nhẹ nhàng nằm ngửa bụng, ngắt bỏ toàn bộ khí tức sinh mệnh, đưa nhục thân về trạng thái Vô Vi tối cổ. Ngài ấy không dùng một chút linh lực nào, nhưng lại khiến linh thú cấp một đỉnh phong hoàn toàn mất phương hướng! Đây chính là cảnh giới dùng tĩnh chế động, dùng không chế hữu của đạo pháp không gian tối thượng!”*
Lời giải thích của Đường Cuồng Tín như một tia sét đánh thẳng vào đầu vạn đệ tử. Đám đông lập tức xôn xao, ánh mắt nhìn về phía con gián nằm ngửa bụng từ khinh bỉ chuyển sang sùng bái tột độ.
“Đúng thế! Các ngươi nhìn tư thế sáu chân co quắp kia xem! Đó rõ ràng là một trận đồ bát quái thu nhỏ, khóa chặt mọi kẽ hở không gian!”
“Lá bùa trên trán ngài ấy... trời ơi, nó đã hoàn toàn tắt ngúm linh quang! Điều đó chứng tỏ ngài ấy đã dung hợp hoàn toàn sức mạnh lôi điện vào nhục thân, đạt đến cảnh giới vạn vật quy không!”
Lâm Kiếm Chi đứng gác bên thềm võ đài, khóe mắt gã khẽ giật giật, lòng sùng bái đối với kiếm sư đã đạt đến mức cuồng nhiệt: *“Sư phụ... ngài lại dùng thân mình để chỉ điểm đạo tâm cho đệ tử sao? Sự im lặng tuyệt đối của cái chết lâm sàng kia... chính là cảnh giới cao nhất của Vô Vi Kiếm Ý mà đệ tử đang tìm kiếm!”*
Trên võ đài, Triệu Kiêu Ngạo lúc này đang đổ mồ hôi hột như mưa. Gã đứng sững sờ, hai tay run rẩy nắm chặt chiếc roi da rồng.
Là một thiên tài thuần thú, gã nhạy cảm hơn bất kỳ ai về sự thay đổi của chiến trường. Thế nhưng, dù gã có vận dụng thần thức quét qua quét lại hàng chục lần, con gián nằm ngửa kia vẫn hoàn toàn là một khoảng không vô tận. Không có một chút sơ hở, không có một chút sát ý, giống như một cái hố đen không đáy sẵn sàng nuốt chửng mọi đòn tấn công.
*“Không thể nào... Làm sao một con bọ lại có thể đạt đến cảnh giới bất động thanh sắc hoàn mỹ đến thế?!”* – Triệu Kiêu Ngạo gào thét trong lòng, đạo tâm kiêu ngạo của gã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nghiêm trọng.
Gã nhìn chằm chằm vào tư thế nằm ngửa của Tiểu Diệp. Trong mắt gã lúc này, sáu chiếc chân co quắp của con gián không còn là vô tri nữa, mà là sáu thanh kiếm sắc bén đang chỉ thẳng vào tử huyệt của gã. Lá bùa giấy ráp dán trên trán kia trông giống như một phong ấn cổ xưa của đại năng lôi kiếp, chực chờ bùng nổ để tro bụi hóa toàn bộ Ngự Thú Đường.
“Triệu... Triệu sư huynh, mau ra lệnh cho linh cẩu tấn công đi!” – Một đệ tử dưới khán đài hét lớn.
“Câm mồm!” – Triệu Kiêu Ngạo gầm lên một tiếng đầy hoảng loạn. Gã lùi lại một bước, trán bám đầy mồ hôi lạnh.
Gã biết, trong giới tu tiên, kẻ ra chiêu trước thường là kẻ để lộ sơ hở. Con gián kia nằm im bất động, chính là đang giăng ra một cái bẫy không gian hoàn mỹ nhất. Nếu gã ra lệnh cho linh cẩu lao vào cắn xé, luồng phản phệ năng lượng từ nhục thân Trúc Cơ dẻo dai kia chắc chắn sẽ đánh nát bét thần hồn của gã và bầy thú.
Sự im lặng tuyệt đối của Tiểu Diệp tạo ra một áp lực tâm lý ngược khủng khiếp, đè nặng lên ngực Triệu Kiêu Ngạo như một tảng đá ngàn cân. Đầu gã bắt đầu ong ong, linh lực trong đan điền do vận hành quá mức Vạn Thú Quy Nguyên Quyết mà không thể phát ra ngoài bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn, phản phệ ngược lại kinh mạch.
*“Mẹ kiếp! Hắn đang dùng tâm lý chiến! Hắn muốn ta tự phế võ công!”* – Triệu Kiêu Ngạo hoảng sợ tột cùng.
Trong cơn hoảng loạn và nghi ngờ nhân sinh cực hạn, gã không thể chịu đựng nổi áp lực nghẹt thở này thêm một giây nào nữa. Gã vung chiếc roi da rồng lên, nhưng không phải để tấn công, mà là để thu hồi bầy linh cẩu.
*Phụt!*
Do thu hồi linh lực quá đột ngột trong trạng thái hỗn loạn, Triệu Kiêu Ngạo bị phản phệ kinh mạch, lồng ngực đau nhói, phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ thềm đá võ đài. Gã lảo đảo lùi lại mấy bước, khuôn mặt tuấn tú trắng bệch không còn một giọt máu, ánh mắt nhìn Tiểu Diệp đầy vẻ sợ hãi và kính phục tột cùng:
“Ta... ta thua rồi! Đạo pháp vô vi của Khách khanh đại nhân... Triệu Kiêu Ngạo ta cam bái hạ phong! Đạo tâm của ta đã bại dưới sự im lặng của ngài!”
Dứt lời, Triệu Kiêu Ngạo ôm ngực, lảo đảo nhảy lên lưng ma thú hắc mã, cuống cuồng thúc ngựa chạy trốn khỏi Ngự Thú Đường như bị ma đuổi, bỏ lại năm con linh cẩu đang cụp đuôi chạy theo sau.
Toàn bộ Ngự Thú Đường im lặng trong ba giây, rồi lập tức bùng nổ tiếng hò reo vang dội như muốn lật tung cả bầu trời sơn trang.
“Thần thông vĩ đại! Khách khanh đại nhân không cần ra tay, chỉ nằm im dán bùa cũng bẻ gãy đạo tâm của đệ nhất thiên tài thuần thú!”
“Vô Vi Kiếm Ý tối cao! Gián Đế vạn tuế!”
Giữa tiếng hò reo cuồng nhiệt của vạn người, từ các kẽ nứt của nền đá võ đài, một nhóm cuốn chiếu trăm chân màu đỏ gạch di chuyển nhịp nhàng như hai hàng bánh xe bò ra (Cuốn Chiếu Khiêng Kiệu). Chúng xếp hàng song song, mang theo một mảnh lá khô phẳng phiu làm cáng cứu thương dã chiến.
Bầy cuốn chiếu nhịp nhàng bò đến bên cạnh Tiểu Diệp, nhẹ nhàng phối hợp nâng cái xác gián cứng đờ, nằm ngửa bụng vô tri của hắn lên chiếc lá khô, rồi khiêng đi một cách trang nghiêm, lặng lẽ rời khỏi võ đài dưới sự quỳ bái kính phục của vạn đệ tử ngoại môn.
*“Mẹ kiếp... Cuối cùng cũng thoát nạn rồi... Nhưng mà cái khớp chân của ta bị đông cứng thật rồi, ai đó mau mang ta về xó bếp sưởi ấm đi!”* – Tiểu Diệp nằm ngửa bụng trên lá khô, nước mắt chảy ngược vào trong đan điền, thầm gào thét trong tuyệt vọng khi nhìn thấy một bóng dáng màu trắng quen thuộc đang bước xuống từ khán đài chính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!