Nhạc nềnTeatime

Lời Thách Đấu Sinh Tử Của Triệu Kiêu Ngạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa sắt dồn dập rập rình ngoài thềm điện chính không chỉ xé toác bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn, mà còn suýt chút nữa làm rụng luôn sợi râu phải duy nhất còn sót lại của Tiểu Diệp.


*“Gừ... gừ... chít chít...”*


Dưới gầm bệ thờ bằng đồng rỉ sét, Tiêu Thử Nhất sợ hãi đến mức run bần bật, hai chân trước ôm chặt lấy củ khoai lang nướng linh thạch thô, cố gắng thu nhỏ thân hình xám tro của mình ra sau chiếc lư hương khổng lồ. Chiếc la bàn rỉ sét trên tay gã vẫn tiếp tục phát ra những tiếng “cọc... cọc...” điên cuồng, kim chỉ quay mòng mòng như muốn tẩu hỏa nhập ma theo nhịp đập tim của hai tên yêu thú nhỏ.


*“Đại ca... mùi khét mỡ heo nướng mỡ hành trên người huynh... nồng quá! Bầy linh cẩu bên ngoài đang chảy nước dãi ròng ròng kìa chít chít!”* – Tiêu Thử Nhất dùng thần thức dã thú run rẩy truyền âm.


Tiểu Diệp méo mặt. Hắn cúi đầu nhìn cái mông đen thui của mình. Đúng vậy, giọt mỡ heo nóng bỏng từ xà nhà ban chiều rơi trúng đuôi hắn, kết hợp với lớp vỏ chitin bị sém đen khét lẹt do lôi kiếp, đang tỏa ra một thứ hương vị vừa hôi thối đặc trưng của loài gián, vừa béo ngậy mùi mỡ hành cháy xém. Đối với bầy Linh Cẩu Cuồng Nộ có khứu giác nhạy bén gấp vạn lần phàm nhân bên ngoài, mùi hương này không khác gì một đĩa thịt nướng mỡ hành siêu hạng đang bay lơ lửng giữa chính điện.


*“Mẹ kiếp! Ta là Khách khanh tối cao, không phải là món điểm tâm đêm của bầy chó kia!”* – Tiểu Diệp tức giận truyền âm ngược lại, nhưng sáu chiếc chân gián của hắn đã bắt đầu nhũn ra như chiên bánh phồng tôm.


Hắn hé mắt qua khe hở của bình hoa ngọc bích trên bàn gỗ gụ, nhìn ra phía cửa điện.


Dưới ánh trăng mờ ảo, một thiếu niên tuấn tú mặc cẩm y lộng lẫy thêu chỉ vàng, đầu đội mũ ngọc, hông đeo túi linh thú đang ngạo nghễ cưỡi trên lưng một con ma thú hắc mã khổng lồ. Khuôn mặt gã tràn ngập sự kiêu ngạo và đố kỵ tột cùng. Đó chính là Triệu Kiêu Ngạo – đệ nhất thiên tài thuần thú ngoại môn của Vạn Thú Sơn Trang.


Phía sau gã, năm con Linh Cẩu Cuồng Nộ mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc nhọn đang liên tục cào móng xuống nền đá, mõm chảy nước dãi dài cả thước, liên tục hít hà về hướng chiếc bàn gỗ gụ nơi Tiểu Diệp đang trốn.


“Con gián hôi hám kia! Ngươi mau lăn ra đây cho ta!” – Giọng nói của Triệu Kiêu Ngạo vang lên đầy kiêu hãnh và phẫn nộ. “Một con bọ nhếch nhác trốn dưới gầm bếp tạp dịch, bằng vào cái gì mà được tôn làm Khách khanh tối cao? Bằng vào cái gì mà khiến cả tông môn phải quỳ lạy?! Hôm nay, Triệu Kiêu Ngạo ta đại diện cho Ngự Thú Đường, chính thức gửi chiến thư quyết đấu sinh tử với ngươi!”


Dứt lời, Triệu Kiêu Ngạo vung tay lên, một đạo linh quang màu vàng óng ánh xé gió lao vút vào trong chính điện. Đó là một bức chiến thư mạ vàng rực rỡ, chứa đựng tu vi Luyện Khí cấp sáu đỉnh phong của gã, mang theo kình phong sắc bén có thể chẻ đôi một tảng đá lớn.


*“Sư phụ cẩn thận!”*


Một tiếng hét cuồng nhiệt vang lên. Lâm Kiếm Chi – gã kiếm si đang ôm kiếm gỗ gác cửa chính điện ngày đêm – đột ngột mở mắt. Kiếm quang mỏng manh vô vi bùng nổ, gã vung thanh kiếm gỗ sồi ngàn năm chém ngang một đường đẹp mắt.


*Bùm!*


Kiếm khí gỗ tịnh hóa va chạm với đạo linh quang màu vàng, tạo ra một tiếng nổ nhỏ giữa không trung. Bức chiến thư mạ vàng bị chém rách làm đôi, rơi lả tả xuống thềm điện. Lâm Kiếm Chi đứng chắn trước cửa, tà áo trắng bay phần phật, khuôn mặt lạnh lùng không một chút độ ấm:


“Triệu Kiêu Ngạo! Sư phụ ta là đấng cao nhân ẩn thế, đang trong cảnh giới Vô Vi tịch mịch, không rảnh tiếp đón loại tiểu bối hung hãn như ngươi! Mau cút khỏi chính điện, nếu không đừng trách kiếm của Lâm Kiếm Chi ta vô tình!”


Triệu Kiêu Ngạo nhìn thấy Lâm Kiếm Chi đứng ra bảo vệ con gián, lòng ghen ghét càng thêm bùng cháy dữ dội. Gã cười lạnh, ngón tay gảy nhẹ trên chiếc roi da rồng thuần thú:


“Lâm Kiếm Chi, ngươi bị con gián kia lừa gạt đạo tâm rồi! Nó chỉ là một con bọ phế vật không có tu vi! Ngươi nhìn bầy linh cẩu của ta xem, chúng chỉ ngửi thấy mùi thịt nướng phàm trần trên người nó chứ làm gì có uy áp không gian nào? Hôm nay ta phải vạch trần bộ mặt thật của nó trước vạn đệ tử!”


Triệu Kiêu Ngạo rống lên một tiếng, vận hành Vạn Thú Quy Nguyên Quyết, phóng ra luồng uy áp linh thú cấp một đỉnh phong khổng lồ. Luồng áp lực tinh thần màu đỏ rực như bão lửa càn quét vào trong chính điện, ép lùi mười đệ tử nội môn đang canh gác dạt sang hai bên.


Ở phía sau bình hoa ngọc bích, Tiểu Diệp bị luồng gió uy áp thổi tới bay lơ lửng cả người. Sợi râu phải độc nhất của hắn vẫy liên tục với tần số cực cao để đo lường áp lực gió (Rút Râu Đo Sức Gió).


*“Mẹ kiếp! Sức gió này mạnh cấp tám cấp chín rồi! Nếu ta bò ra ngoài, chắc chắn sẽ bị thổi bay thẳng vào mõm con chó kia mất! Phải trốn thôi!”*


Tiểu Diệp cuống cuồng dùng thần thức truyền âm cho Tiêu Thử Nhất: *“Nhắt chuột! Mau xem la bàn ngược hướng chỉ lối thoát ngầm nào!”*


Tiêu Thử Nhất run rẩy nhìn chiếc la bàn rỉ sét, kim đồng đang chỉ thẳng vào bức tường đá phía sau bệ thờ tổ tông. Gã chuột nhắt dùng hai chân đào bới điên cuồng dưới gầm bệ thờ, nhưng vừa mới đào sâu xuống ba tấc, một luồng ánh sáng chấp pháp màu xanh lam đột ngột bùng lên ngăn chặn.


*“Đại ca... chít chít... hỏng rồi! Chấp Pháp Đường của Tần Luật Pháp đang phong tỏa toàn bộ nền móng chính điện để điều tra vụ hũ đường vỡ nát ban chiều! Lối đi ngầm bị trận pháp khóa chặt rồi chít chít!”*


Tiểu Diệp nghe xong suýt chút nữa thì ngất xỉu. Phía trước là bầy chó săn thèm thịt nướng, phía sau là trận pháp chấp pháp nghiêm ngặt, lối thoát duy nhất đã bị chặn đứng hoàn toàn. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!


Trong cơn tuyệt vọng, Tiểu Diệp liếc nhìn lên bàn thờ tổ tông. Trên góc gỗ gụ trang trí bệ thờ có rỉ ra một chút nhựa cây linh thông dẻo quánh. Cạnh đó, nằm lăn lóc một mảnh giấy ráp vẽ nguệch ngoạc bằng mực tàu bám đầy bụi bẩn – đó chính là chiếc Bùa Tránh Sét Giả mà hắn nhặt được từ bãi rác của lão nhân mù Lý Vô Ưu.


*“Chết thì chết! Phải dùng bùa hộ mệnh giả này để dọa tên điên kia thôi!”* – Tiểu Diệp cắn răng quyết định.


Hắn dùng sáu chiếc chân gián trượt nhanh qua vũng mỡ heo dính sáp, bám chặt vào mảnh bùa giấy ráp. Hắn bò đến chỗ nhựa cây linh thông, quẹt một chút nhựa dẻo lên đầu bùa, rồi dán chặt lá bùa giấy lên trán mình, để lộ hoa văn vẽ nguệch ngoạc trông cực kỳ kỳ dị ra ngoài.


Lá bùa giấy ráp quấn quanh đầu hắn như một chiếc mũ bảo hiểm mini, che khuất một phần khuôn mặt đen thui khét lẹt. Đôi cánh mỏng của hắn, do tàn dư điện tích của lôi kiếp ban chiều, vẫn thỉnh thoảng phát ra những tiếng “lách tách, lách tách” và những tia lửa màu tím mờ ảo nhấp nháy trên lá bùa giả. Nhìn từ xa, hắn trông không khác gì một vị đại năng độc trùng cổ xưa đang dán thần phù hộ mệnh cấp cao, tỏa ra khí tức tịch mịch, vô vi đến cực điểm.


Đúng lúc này, Đường Cuồng Tín – đệ tử cuồng tín cận thị nặng – đang nấp sau cột điện chính, vội vàng rút cây bút lông ra ghi chép điên cuồng vào cuốn sổ da dê:


*“Ngày... ngày đầu tiên phong thánh. Gián Đế đối mặt với chiến thư của Ngự Thú Đường, thần thái tự nhiên, không màng danh lợi. Ngài dán lên trán một đạo ‘Hư Không Thiên Lôi Phù’ cổ xưa, đôi cánh lôi điện kêu lách tách như đang điều động quy luật sấm sét của trời đất. Ánh mắt ngài trợn ngược đờ đẫn, khinh bỉ hoàn toàn uy áp bão lửa của Triệu Kiêu Ngạo. Đây chính là cảnh giới tối cao của sự bất động vô vi!”*


“Triệu Kiêu Ngạo! Ngươi làm cái gì mà náo loạn cả chính điện thờ tổ tông thế hả?!”


Một giọng nói uy nghiêm, trầm nặng đột ngột vang lên từ trên không trung. Luồng uy áp đỏ rực của Triệu Kiêu Ngạo lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi một bàn tay năng lượng khổng lồ màu vàng óng.


Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang – tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh phong – đáp xuống thềm điện với khuôn mặt lấm lem muội than nhưng thần thái đầy vẻ cung kính. Phía sau lão, Thiết Diện Trưởng Lão và hàng vạn đệ tử ngoại môn cũng rầm rập kéo đến bao vây toàn bộ quảng trường.


“Trang chủ!” Triệu Kiêu Ngạo vội vàng chắp tay hành lễ trên lưng ma thú, nhưng giọng nói vẫn đầy bất phục. “Con gián kia chỉ là một con bọ hôi hám phế vật! Đệ tử không phục hắn làm Khách khanh tối cao! Đệ tử muốn quyết đấu sinh tử với hắn trên võ đài Ngự Thú Đường để chứng minh cho toàn tông môn thấy ai mới là kẻ xứng đáng!”


Trang chủ Vạn Thú nhìn về phía chiếc bàn gỗ gụ, nơi Tiểu Diệp đang đứng im lặng với lá bùa giấy ráp dán trên trán, đôi cánh lôi điện vẫn kêu lách tách mờ ảo màu tím dưới ánh trăng. Ánh mắt Tiểu Diệp lúc này hoàn toàn đờ đẫn, trợn ngược lên trần nhà (do hắn đang mải suy tính xem làm thế nào để bóc lá bùa giấy dính nhựa cây ra khỏi đầu mà không bị rụng râu).


Thế nhưng, trong mắt Trang chủ, ánh mắt đờ đẫn ấy lại là sự khinh bỉ tuyệt đối của một vị đại năng không gian đối với sự khiêu khích của tiểu bối.


*“Vị Khách khanh này thật là thâm sâu khó lường!”* – Trang chủ thầm nghĩ, lòng đầy kính nể. *“Ngài đứng trước uy áp bão lửa của Luyện Khí cấp sáu mà không thèm di chuyển một milimet, lại còn dán thần phù thiên lôi lên trán để cảnh cáo. Nếu ta không cho cuộc quyết đấu này diễn ra, đệ tử ngoại môn sẽ nghi ngờ uy danh của ngài, ảnh hưởng đến long mạch vừa mới khai thông của sơn trang.”*


Trang chủ quay sang nhìn Triệu Kiêu Ngạo, thở dài một tiếng rồi nói lớn:


“Được! Nếu ngươi đã khăng khăng muốn tự tìm hiểu đạo pháp không gian của Khách khanh tối cao, ta đồng ý cho cuộc quyết đấu sinh tử diễn ra vào giờ Thìn sáng mai trên võ đài lớn của Ngự Thú Đường! Để toàn bộ vạn đệ tử sơn trang được chiêm ngưỡng thần thông vô vi của ngài!”


Nghe thấy câu “đồng ý quyết đấu sinh tử sáng mai”, Tiểu Diệp hoảng sợ đến mức sợi râu phải giật mạnh một cái, lá bùa giấy ráp trên trán hắn rủ xuống che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Đầu hắn gục xuống vì tuyệt vọng.


Trang chủ nhìn thấy cái gật đầu nhẹ (thực chất là gục đầu tuyệt vọng) của Tiểu Diệp, lập tức chắp tay hành lễ đầy kính cẩn:


“Khách khanh tối cao đã đồng ý chỉ điểm đạo pháp! Triệu Kiêu Ngạo, ngày mai ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đón nhận thiên lôi không gian của ngài đi!”


Tiếng reo hò cổ vũ của vạn đệ tử ngoại môn lập tức bùng nổ vang dội khắp quảng trường chính điện, tạo ra một làn sóng âm thanh khổng lồ làm rung chuyển cả những vách đá biên giới xa xôi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!