Đệ Tử Kiếm Si - Đốn Ngộ Vô Vi Kiếm Ý
Gió đêm từ mái vòm đổ nát của chính điện Vạn Thú Sơn Trang rít lên từng hồi lạnh buốt, thổi qua những dải lụa xám xịt còn vương mùi khói súng của trận lôi kiếp vừa qua. Thế nhưng, đối với Tiểu Diệp – lúc này đang bị đặt chễm chệ trên chiếc bàn gỗ gụ bóng loáng giữa điện thờ – cái lạnh của vùng biên hoang chẳng thấm tháp gì so với nỗi kinh hoàng đang gặm nhấm linh hồn hắn.
Toàn thân hắn đen thui như một mẩu than củi cháy dở, lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết dẻo dai vốn là niềm tự hào sau trận đột phá nay bị nướng đến khét lẹt, bốc lên một mùi hương kỳ dị – sự kết hợp hoàn hảo giữa lưu huỳnh lôi kiếp và mùi mỡ hành cháy xém từ xó bếp tạp dịch ban chiều. Sợi râu trái nhạy cảm đã bị đánh rụng hoàn toàn, chỉ còn trơ lại sợi râu bên phải dài ngoằng, thỉnh thoảng lại giật giật một cách thảm hại để dò tìm chút thăng bằng trong không khí. Mỗi lần hắn định nhúc nhích sáu chiếc chân gián để bò đi, cơ thể lại nghiêng hẳn sang một bên, quay cuồng như một phàm nhân say rượu đế lâu năm.
Trên lưng hắn, chiếc Huy Hiệu Khách Khanh Bằng Đất do Trang chủ tự tay nặn bằng đất sét tâm linh đang tỏa ra một luồng thổ linh lực dịu mát, liên tục thẩm thấu vào nhục thân để xoa dịu những vết bỏng rát. Thế nhưng, luồng năng lượng dễ chịu ấy không thể dập tắt được ngọn lửa hoảng loạn trong lòng hắn.
*“Mẹ kiếp! Các ngươi dời tổ ấm của ta lên chính điện thờ tổ tông làm cái quái gì? Lại còn phân công mười đệ tử nội môn canh gác ngày đêm nữa chứ! Đây không phải là bảo vệ, đây rõ ràng là giam lỏng dưới ánh đèn sân khấu! Thế này thì làm sao ta lén bò ra ngoài nhặt vụn bánh bao chay được nữa? Làm sao ta trốn chạy sang Trung Vực đây?!”*
Tiểu Diệp khóc không ra nước mắt. Hắn liếc nhìn ra phía cửa điện, nơi mười đệ tử nội môn bọc giáp chỉnh tề, tay lăm lăm pháp bảo tuần tra đang đứng thẳng tắp như những pho tượng thần. Ánh mắt họ nhìn về phía hắn không phải là sự canh gác của lính ngục, mà là sự sùng bái cuồng nhiệt, sẵn sàng quỳ lạy bất cứ lúc nào hắn vẫy râu. Sự tôn sùng này đối với một con gián sợ chết như hắn chính là một bản án tử hình treo ngược.
Ngay dưới gầm bệ thờ bằng đồng rỉ sét cách đó không xa, một cái đầu xám tro ti hí đột ngột thò ra. Đó chính là Tiêu Thử Nhất. Gã chuột nhắt tốc độ cao đang nấp dưới bóng tối của chiếc lư hương đồng khổng lồ, hai chân trước ôm chặt một củ khoai lang nướng linh thạch thô nhặt được từ bãi rác, răng gặm nhấm phát ra tiếng *“rắc... rắc...”* nhỏ xíu.
*“Đại ca... chít chít... huynh sướng nhé! Được làm Khách khanh tối cao, ăn ngon ngủ kỹ giữa chính điện, lại có người hầu hạ.”* – Tiêu Thử Nhất truyền âm bằng thần thức dã thú đầy vẻ ghen tị.
*“Sướng cái đầu nhà ngươi ấy!”* – Tiểu Diệp tức giận truyền âm ngược lại, sợi râu phải giật mạnh liên hồi. *“Ngươi có ngon thì lên đây ngồi chịu trận đi! Mười tên tu sĩ kia cứ nhìn chằm chằm vào ta như thể ta sắp hóa thần đến nơi. Chỉ cần ta sơ hở một chút, lộ ra bản chất của một con gián phế vật không có tu vi, bọn họ sẽ lập tức dùng chổi tre đập bẹp ta thành mứt gián! Mau, lấy chiếc La Bàn Ngược Hướng ra đây cho ta, tìm lối thoát ngầm nào!”*
Tiêu Thử Nhất rụt cổ lại, lén lút đẩy chiếc la bàn cổ rỉ sét ra khỏi hốc tối của lư hương. Chiếc la bàn nhặt từ bãi rác phế liệu của Linh Dược Các lúc này đang bị nhiễu loạn nghiêm trọng bởi tàn dư điện tích của Vạn Kiếp Trận vừa sụp đổ. Kim đồng của nó không chỉ quay ngược 180 độ so với hướng an toàn thực tế, mà còn quay cuồng điên cuồng như một kẻ động kinh, phát ra những tiếng *“cọc... cọc... cọc...”* nhỏ vụn, vô định hướng.
*“Đại ca... chiếc la bàn này dường như cũng bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Nó cứ chỉ thẳng vào bức tường đá phía sau bệ thờ, nhưng nơi đó là vách núi dựng đứng không có lối thoát đâu chít chít!”*
Tiểu Diệp nhìn kim la bàn quay loạn xạ, lòng càng thêm thắt lại. Hắn biết, nếu đi theo hướng ngược lại của la bàn hỏng – tức là hướng chính diện cửa điện – hắn sẽ phải đối mặt trực tiếp với mười vệ sĩ nội môn và cả vạn đệ tử đang tụ tập ngoài quảng trường. Đó là con đường tự sát.
Đúng lúc hai tên yêu thú nhỏ đang dùng thần thức cãi cọ dưới gầm bàn, một luồng hàn khí mỏng manh nhưng sắc lẹm đột ngột tràn vào từ phía cửa chính điện. Luồng khí tức này không mang theo sát ý thô thiển, nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên định, lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, khiến mười đệ tử nội môn đang gác cửa cũng phải tự động dạt sang hai bên, cúi đầu kính cẩn.
Từ trong bóng tối của hành lang, một thiếu niên mặc y phục trắng đơn giản bước vào. Gã có hàng lông mày sắc sảo như hai lưỡi kiếm vẽ ngược, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng không một chút cảm xúc, đôi mắt sâu thẳm chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ sồi ngàn năm đang ôm chặt trước ngực.
Kẻ vừa bước vào chính là Lâm Kiếm Chi – đệ nhất kiếm si trẻ tuổi của ngoại môn Vạn Thú Sơn Trang. Gã là một kẻ lập dị nổi tiếng, cả đời không màng đến danh lợi, không màng đến linh thú chiến đấu, chỉ ám ảnh với việc tìm kiếm kiếm ý tối thượng của trời đất.
Lâm Kiếm Chi dừng bước cách chiếc bàn gỗ gụ năm mét. Gã đứng im lặng như một pho tượng cổ, ánh mắt sắc như dao găm khóa chặt vào cơ thể charred đen thui của Tiểu Diệp. Sự xuất hiện của gã khiến bầu không khí trong chính điện đột ngột ngưng đọng lại, áp lực tinh thần vô hình khiến Tiêu Thử Nhất lập tức rụt đầu vào sâu trong lư hương đồng, nín thở không dám nhai khoai lang nữa.
*“Hắn chính là Vô Vi Khách Khanh?”* – Lâm Kiếm Chi thầm nghĩ trong lòng, bàn tay ôm kiếm gỗ khẽ siết chặt. *“Một con gián nhỏ bé bị coi là rác rưởi, thế mà lại có thể bẻ gãy Vạn Kiếp Trận ngàn năm của tổ sư? Trang chủ nói hắn dùng thần thông ‘Hư Không Song Hành Đạo’ cứu mạng sơn trang, nhưng ta không tin trên đời này lại có loại đạo pháp không gian vô tri như thế. Kiếm đạo của ta đã đạt đến Luyện Khí cấp năm đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là đốn ngộ Vô hình kiếm ý. Hôm nay, ta phải dùng kiếm khí để thử dò xét thực hư của vị Khách khanh này!”*
Lâm Kiếm Chi không nói một lời. Gã khẽ nhắm mắt, linh lực trong đan điền vận chuyển nhịp nhàng dọc theo kinh mạch, dồn vào ngón trỏ tay phải đang đặt trên chuôi kiếm gỗ. Gã không muốn đả thương vị Khách khanh được Trang chủ tôn sùng, chỉ muốn phóng ra một luồng kiếm khí mỏng manh nhất, nhạy cảm nhất để kiểm tra phản xạ tự vệ của đối phương.
*Vút!*
Một sợi chỉ kiếm khí mỏng như tơ nhện, hoàn toàn vô hình vô sắc, đột ngột bắn ra từ đầu ngón tay của Lâm Kiếm Chi, lướt qua khoảng không trung hướng thẳng về phía chiếc chân sau bên phải của Tiểu Diệp. Luồng kiếm khí này đi cực kỳ nhẹ nhàng, không tiếng động, không để lại chút dao động linh lực nào trong không khí, phàm nhân hay ngay cả tu sĩ Luyện Khí thông thường cũng tuyệt đối không thể phát hiện.
Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc sợi chỉ kiếm khí tiến sát đến chiếc bàn gỗ gụ cách Tiểu Diệp chỉ nửa mét, một tai nạn vật lý ngẫu nhiên đã xảy ra trên xà nhà chính điện.
Phía trên trần nhà đổ nát, hệ thống đường ống thoát khói cũ kỹ của nhà bếp ngoại môn chạy ngang qua các xà gồ gỗ mục. Do hơi ấm tỏa ra từ trận lôi kiếp nổ tung ban chiều vẫn chưa tan hết, lớp mỡ lợn đông đặc tích tụ lâu năm trên vách ống khói bắt đầu bị nung chảy, ngưng tụ thành một giọt dầu mỡ heo lớn, bóng loáng và nóng bỏng.
Giọt dầu mỡ nóng ấy tích tụ đủ trọng lượng, cuối cùng mất đi lực bám trên xà gỗ.
*Tọp!*
Giọt mỡ heo sôi nóng rơi tự do từ độ cao mười mét xuống, nhắm thẳng vào tấm lưng đen thui của Tiểu Diệp.
*Xèo...*
Một tiếng rít nhỏ vang lên khi giọt dầu mỡ nóng bỏng tiếp xúc trực tiếp với phần đuôi nhạy cảm của Tiểu Diệp. Sức nóng đột ngột của mỡ sôi kích hoạt trực tiếp các đầu dây thần kinh sinh học cực kỳ nhạy cảm của loài gián.
“Á á á!!! Cháy mông ta rồi! Có kẻ phóng hỏa sát hại gián!!!” – Tiểu Diệp gầm rú điên cuồng trong lòng.
Cơn đau rát tột độ khiến sáu chiếc chân của hắn lập tức co rút dữ dội theo phản xạ tự vệ sinh học. Hắn giãy nảy chân lên, cơ thể đen thui bật nẩy khỏi mặt bàn gỗ gụ.
Thế nhưng, chiếc bàn gỗ gụ này vừa mới được mười đệ tử ngoại môn dùng sáp dầu linh thạch lau chùi bóng loáng để chuẩn bị cho buổi lễ sùng bái. Mặt bàn trơn tuột như băng tuyết ngàn năm, hoàn toàn không có chút ma sát nào.
Ngay khi chân Tiểu Diệp chạm xuống mặt bàn dính dầu mỡ, hắn lập tức mất hoàn toàn thăng bằng do thiếu sợi râu trái định vị. Cơ thể hắn trượt dài vùn vụt trên mặt gỗ bóng loáng, kích hoạt hoàn hảo kỹ năng bị động **Trượt Vỏ Chuối Thần Thông**.
*Vút!*
Thay vì bò thẳng theo đường bình thường, cơ thể Tiểu Diệp trượt ngang một quỹ đạo zích-zắc 90 độ cực kỳ quái dị, lướt nhanh như một vệt chớp đen trên mặt bàn dính mỡ.
Chính tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, sợi chỉ kiếm khí vô hình vô sắc của Lâm Kiếm Chi bay tới, lướt qua khoảng không trung cách vỏ chitin của Tiểu Diệp đúng một centimet, cắm thẳng xuống mặt bàn gỗ gụ, để lại một vết cắt mảnh như sợi tóc sâu hoắm.
Tiểu Diệp hoàn toàn không hề biết mình vừa né thoát một đường kiếm khí sát sườn. Lúc này, đầu óc hắn chỉ tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng trước cơn bỏng rát ở mông và sự mất kiểm soát trọng lực trên mặt bàn trơn trượt.
“Mẹ kiếp! Cái bàn này bôi mỡ heo sao trơn thế hả?! Ta muốn bò thẳng! Ta muốn trốn sau cái bình hoa kia!” – Tiểu Diệp cuống cuồng gầm thét trong lòng.
Hắn dùng hết sức bình sinh, sáu chiếc chân đạp điên cuồng xuống mặt bàn để cố gắng bò về phía chiếc bình hoa ngọc bích ở góc bàn. Thế nhưng, mỡ heo trơn trượt kết hợp với phản xạ mất thăng bằng khiến mỗi bước đạp chân của hắn lại phản tác dụng, đẩy cơ thể hắn trượt ngang, trượt dọc, xoay vòng tròn liên tục như một con quay gió.
Hắn trượt ngang sang bên trái ba tấc, đột ngột đổi hướng trượt lùi ra sau hai tấc, rồi lại xoay tròn ba vòng quanh một drop dầu mỡ vỡ ra, cuối cùng thực hiện một cú lộn nhào lộn xộn (backflip) qua vết nứt gỗ gụ để hạ cánh bằng sáu chân sát mép bàn.
Toàn bộ quá trình di chuyển hỗn loạn, trầy trật và ngớ ngẩn ấy diễn ra trong vòng chưa đầy hai giây, tạo ra một quỹ đạo di chuyển zích-zắc vô định hướng, hoàn toàn không tuân theo bất kỳ quy luật hình học hay khí động học nào của tu sĩ nhân tộc.
Lâm Kiếm Chi đứng đối diện chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, đôi mắt sắc lạnh ngày thường đột ngột co rụt lại thành kích thước hạt đỗ.
*“Cái... cái gì?!!!”* – Một luồng chấn động tinh thần khủng khổng bùng nổ trong đại não của kiếm si trẻ tuổi.
Gã đứng sững sờ, thanh kiếm gỗ ôm trước ngực suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Da đầu gã tê dại, mồ hôi hột lấm tấm chảy ra từ thái dương, lồng ngực phập phồng thở dốc như vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử.
Trong thế giới quan kiếm đạo nghiêm túc và thâm sâu của Lâm Kiếm Chi, quỹ đạo trượt chân ngớ ngẩn của Tiểu Diệp đã được giải mã một cách hoàn toàn khác biệt:
*“Trời đất ơi! Kiếm khí vô hình của ta vừa mới phóng ra, chưa kịp chạm tới một sợi lông của hắn, thế mà hắn đã tiên tri trước được quỹ đạo chuyển động! Hắn không cần nhìn, không cần dùng thần thức rà soát, chỉ khẽ vẫy sợi râu phải độc nhất là đã nắm rõ hướng đi của kiếm khí!”*
Lâm Kiếm Chi nhớ lại bước di chuyển trượt ngang, xoay vòng tròn kỳ dị của Tiểu Diệp trên mặt bàn, trong lòng dâng lên một sự sùng bái kính sợ tột cùng:
*“Bộ pháp né tránh kia... hoàn toàn không có chút dấu vết của linh lực dao động! Đó không phải là thân pháp thông thường, mà là cảnh giới cao nhất của kiếm đạo – **Vô Vi Kiếm Bộ**! Hắn không thèm chống lại kiếm khí của ta, hắn chủ động thả lỏng toàn bộ nhục thân, mượn chính sự trơn trượt của mỡ heo để hòa nhập vào tự nhiên, để thế giới tự đẩy hắn ra khỏi quỹ đạo sát thương của kiếm! Hắn trượt ngang 90 độ không cần giảm tốc độ, xoay tròn ba vòng để triệt tiêu hoàn toàn dư chấn lực lượng của ta! Đây... đây chính là kiếm ý quy về không, kiếm pháp vô hình vô tướng đi trước thời đại!”*
Lâm Kiếm Chi càng suy diễn, đạo tâm kiếm si của gã càng bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn. Gã nhận ra những đường kiếm sắc bén, mỹ lệ mà mình khổ luyện bấy lâu nay trước mặt bộ pháp bò ngang trượt mỡ của Tiểu Diệp chỉ là những thứ sáo rỗng, đầy vết xước và sơ hở.
*“Ta luôn cố gắng dùng kiếm lực để khống chế đối thủ, dùng sát ý để khóa chặt mục tiêu. Thế nhưng Vô Vi Khách Khanh lại dạy ta rằng: Kiếm đạo tối thượng là không cần kiếm, không cần ý chí phản kháng! Chỉ cần nằm im, trượt theo quán tính của thế giới, để tự nhiên tự động hóa giải mọi hiểm nguy! Đây mới chính là chân lý của **Vô Vi Kiếm Ý**!”*
*Rắc! rắc! rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên sâu trong đan điền của Lâm Kiếm Chi. Bình cảnh kiên cố bấy lâu nay của gã đột ngột rạn nứt. Luồng kiếm khí Luyện Khí cấp năm sắc bén bỗng chốc trở nên mềm mại, thanh tịnh và uyển chuyển như dòng nước chảy qua khe đá. Thanh kiếm gỗ sồi ngàn năm trên tay gã khẽ run lên, phát ra một tiếng ngân thanh thoát, dịu nhẹ nhưng chứa đựng một sức mạnh tịnh hóa tinh khiết nhất.
Lâm Kiếm Chi đã đốn ngộ thành công Vô Vi Kiếm Ý tối thượng từ cú trượt chân dính mỡ heo của một con gián.
*Bịch!*
Trước sự kinh hoàng tột độ của mười đệ tử nội môn đang đứng gác ngoài cửa, Lâm Kiếm Chi – thiên tài kiêu ngạo, kiếm si lạnh lùng chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai – đột ngột buông thanh kiếm gỗ xuống đất, quỳ sụp cả hai đầu gối xuống nền đá lạnh lẽo trước chiếc bàn gỗ gụ.
Gã dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy vì xúc động và sùng bái tột cùng vang vọng khắp chính điện:
“Sư phụ thượng tôn tại thượng! Đệ tử Lâm Kiếm Chi ngu muội, bấy lâu nay đi sai đường kiếm đạo, ôm giữ sát ý sáo rỗng làm tâm ma! Hôm nay được sư phụ dùng thân pháp trượt mỡ chỉ điểm, đệ tử đã hoàn toàn đốn ngộ Vô Vi Kiếm Ý quy về không! Ơn tái tạo đạo tâm này, đệ tử nguyện dùng cả mạng sống để đền đáp!”
Tiểu Diệp lúc này vừa mới bò sát vào chiếc bình hoa ngọc bích, mông vẫn còn nóng rát vì mỡ heo sém khét, sáu chân run lẩy bẩy bám vào thành bình hoa để giữ thăng bằng. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy gã kiếm sĩ lạnh lùng ban nãy đang quỳ rạp dưới đất dập đầu bái sư, sợi râu phải độc nhất của hắn lập tức dựng đứng lên như cột thu lôi.
Hắn trợn ngược mắt, kích hoạt **Ánh Mắt Vô Vi Nhìn Đời** đờ đẫn vô hồn do quá mức sang chấn tâm lý. Hắn gào thét trong lòng:
*“Cái gì?! Sư phụ?! Chỉ điểm cái mông khét lẹt nhà ngươi ấy! Ta chỉ là bị mỡ heo nóng rơi trúng đuôi nên trượt chân suýt ngã sấp mặt thôi mà! Tại sao ngươi lại đốn ngộ ra kiếm ý rồi quỳ lạy ta hả cái tên kiếm si điên khùng này?! Có ai không, cứu ta với! Sơn trang này từ trên xuống dưới đều là lũ điên tự suy diễn cả rồi!!!”*
Thế nhưng, Lâm Kiếm Chi không hề biết nỗi lòng đau khổ của sư phụ gián. Gã đứng dậy, nhặt thanh kiếm gỗ lên, khuôn mặt lạnh lùng nay tràn ngập sự cuồng nhiệt và quyết tâm sắt đá. Gã quay lại nhìn mười vệ vệ sĩ nội môn, dõng dạc tuyên bố:
“Kể từ ngày hôm nay, Lâm Kiếm Chi ta nguyện làm đệ tử hộ vệ danh dự của kiếm sư! Ta sẽ ôm kiếm gác ngay trước cửa chính điện này ngày đêm, không rời nửa bước! Bất kỳ kẻ nào, bất kỳ sinh vật nào dám bén mảng đến gần làm phiền sự thanh tịnh vô vi của sư phụ, đều phải bước qua xác của Lâm Kiếm Chi này!”
Nghe đến câu “gác ngay trước cửa chính điện ngày đêm ngày đêm”, Tiểu Diệp cảm thấy như có một luồng sét đánh trúng đầu. Sáu chân hắn bủn rủn, cơ thể dẹt lét trượt dài xuống chân bình hoa ngọc bích.
*“Gác ngày đêm không rời nửa bước?! Thế thì làm sao ta trốn ra ngoài đào tẩu sang Trung Vực được nữa?! Ngươi không phải là hộ vệ, ngươi rõ ràng là cái xích sắt khóa chặt lối thoát duy nhất của ta rồi!!!”* – Nỗi tuyệt vọng cực hạn dâng trào trong lòng Tiểu Diệp, biến chiến tích thu phục thiên tài kiếm tu thành một nhà tù không gian giam lỏng hắn vĩnh viễn.
Đúng lúc Tiểu Diệp đang chìm trong sự đau khổ tột cùng, từ phía quảng trường bên ngoài chính điện, một tiếng gầm rú hung hãn của ma thú đột ngột vang lên, xé toác bầu không khí tĩnh lặng của đêm tối.
Tiếng vó ngựa sắt dồn dập rầm rập tiến sát thềm điện, mang theo sát ý ngút trời của Triệu Kiêu Ngạo và bầy linh cẩu cuồng nộ đang bao vây toàn bộ khu vực chính điện thờ tổ tông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!