Buổi Lễ Phong Thánh Bất Đắc Dĩ
Khói bụi từ vụ nổ kinh hoàng của Vạn Kiếp Trận vẫn chưa tan hết, lơ lửng giữa không trung chính điện Vạn Thú Sơn Trang như những dải lụa xám xịt, u ám. Gió đêm từ trên cao ùa xuống qua mái vòm đã bị thổi bay hoàn toàn, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên viễn hoang dã. Thế nhưng, bầu không khí lạnh lẽo ấy chẳng thể làm giảm đi cái nóng hầm hập của sự sùng bái điên cuồng đang bao trùm lấy vạn người phía dưới.
Trên bệ thờ tổ tông nứt nẻ, Tiểu Diệp – lúc này trông không khác gì một mẩu than củi đen thui, cháy sém – đang lảo đảo đứng vững bằng năm chiếc chân còn lại. Cú giật điện từ tâm trận lúc nãy không chỉ nướng chín lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết dẻo dai của hắn thành một màu đen kịt, mà còn đánh rụng mất sợi râu trái nhạy cảm vừa mới mọc lại.
“Đau... đau quá! Sợi râu của ta... thăng bằng của ta...”
Tiểu Diệp gầm rú trong lòng, sợi râu bên phải duy nhất còn sót lại dài ngoằng, vẫy vẫy một cách thảm hại trong gió để cố gắng đo lường áp suất không khí. Việc mất đi sợi râu trái khiến hệ thống định vị khí động học của hắn bị hỏng hoàn toàn. Mỗi lần định nhấc chân bò đi, cơ thể hắn lại nghiêng hẳn sang một bên, quay cuồng như một kẻ say rượu vừa uống cạn mười vần rượu đế phàm trần. Đôi cánh mỏng bám đầy lông tơ sét lôi điện vẫn đang kêu “lách tách, lách tách”, phát ra những tia lửa màu tím mờ ảo nhấp nháy đầy nguy hiểm, càng làm tăng thêm vẻ thần bí, tịch mịch của hắn trong mắt đám đông.
Dưới thềm điện đổ nát, Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang – một tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh phong oai phong lẫm liệt ngày thường – lúc này đang quỳ sụp dưới đất, hai hàng nước mắt xúc động chảy dài trên khuôn mặt lấm lem muội than. Phía sau lão, Thiết Diện Trưởng Lão và hàng vạn đệ tử ngoại môn cũng quỳ rạp thành một dải đen kịt, đầu chạm sát đất, không một ai dám thở mạnh.
“Supreme Senior! Ngài đã dùng nhục thân dũng cảm gánh chịu thiên lôi vạn kiếp để cứu mạng sơn trang ta! Tấm lòng đại nghĩa này, vạn tộc sơn trang có đầu thai mười kiếp cũng không dám quên!” – Giọng Trang chủ run rẩy, nghẹn ngào vang vọng khắp chính điện đổ nát.
Cách đó không xa, Đường Cuồng Tín – gã đệ tử ngoại môn lập dị với cặp thấu kính pha lê dày cộp – đang quỳ một chân, tay lăm lăm cây bút lông và cuốn sổ da dê bám đầy mực tàu. Gã hít hà mùi khét lưu huỳnh nướng mỡ hành tỏa ra từ người Tiểu Diệp với vẻ mặt đầy cuồng nhiệt, vừa viết vừa lầm bầm:
*“Ngày đầu tiên chuyển sinh, Gián Đế tối cao đã hiển linh. Ngài dùng bộ pháp bò ngang vô ảnh lách qua khe hở không gian của Vạn Kiếp Trận, hy sinh một sợi râu thần thông để chuyển hướng lôi kiếp hủy diệt quân cướp Hắc Phong Bang. Sau trận chiến, ngài đứng tịch mịch giữa đống đổ nát, vỏ giáp hóa huyền thiết hắc ám, tỏa ra lôi điện màu tím chí tôn...”*
Tiểu Diệp nhìn thấy Đường Cuồng Tín đang viết lia lịa, hai mắt trợn ngược lên vì hoảng sợ. Hắn thầm nghĩ: *“Cái tên điên cận thị kia lại đang viết cái quái gì thế hả? Ta chỉ là thèm ăn đồ ngọt nên cắn nhầm dây điện thôi mà! Tại sao các ngươi lại khóc lóc quỳ lạy ta? Có ai không, mang cho ta chút nước ấm, họng ta cháy khô rồi!”*
Hắn muốn gào lên, nhưng bộ hàm sắt bén của loài gián chỉ có thể phát ra những tiếng “kẹt kẹt” nhỏ xíu, vô nghĩa. Sự bất lực trong giao tiếp cộng với nỗi sợ hãi tột độ trước uy áp của đám đông khiến Tiểu Diệp lập tức kích hoạt **Ánh Mắt Vô Vi Nhìn Đời**. Hai mắt hắn trợn ngược, hoàn toàn đờ đẫn, không chút linh quang, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trên bầu trời đêm, tỏ vẻ khinh bỉ hồng trần sâu sắc.
“Nhìn kìa! Các người nhìn vào ánh mắt của Senior xem!” – Thiết Diện Trưởng Lão khẽ thốt lên đầy kinh ngạc, giọng nói chứa đựng sự sùng bái tột cùng. “Mái vòm chính điện đổ sập, tông môn ngàn năm đứng trước đống hoang tàn, thế nhưng ánh mắt của ngài vẫn tịch mịch, thanh tịnh như giếng cổ sâu thẳm. Ngài ấy hoàn toàn không màng đến danh lợi, không màng đến công lao cứu mạng! Đây chính là cảnh giới **Khách Khanh Vô Vi** tối cao trong truyền thuyết!”
Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang gật đầu lia lịa, lòng kính trọng đối với Tiểu Diệp đã đạt đến mức không thể lay chuyển. Lão đứng dậy, lấy từ trong ngực áo ra một khối đất sét màu nâu xám lấp lánh linh quang dịu nhẹ. Đây chính là đất sét tâm linh được lấy từ sâu trong mạch linh thạch ngàn năm vừa được khai thông, chứa đựng tinh hoa địa mạch tinh khiết nhất của sơn trang.
Lão Trang chủ cung kính dùng hai tay nhào nặn khối đất sét, linh lực Trúc Cơ vận chuyển đầu ngón tay, mười ngón tay di chuyển nhịp nhàng như phượng múa. Chỉ trong chớp mắt, khối đất sét đã hóa thành một chiếc huy hiệu hình tròn, bề mặt khắc hoa văn bát quái không gian và hình ảnh một chú gián dũng mãnh đang vỗ cánh giữa lôi đình. Đây chính là **Huy Hiệu Khách Khanh Bằng Đất** – tín vật danh dự cao quý nhất mà Trang chủ tự tay chế tạo.
“Supreme Senior!” – Trang chủ quỳ xuống một lần nữa, nâng chiếc huy hiệu đất sét bằng hai tay quá đầu. “Sơn trang ta hiện tại đang đứng trước đống đổ nát, mạch linh thạch ngầm tuy đã thông nhưng tài nguyên cạn kiệt, không có pháp bảo kim ngân xứng tầm với ngài. Khối đất sét tâm linh này được lấy từ long mạch mà ngài đã khai thông, ta xin mạo muội phong tặng ngài làm Khách khanh tối cao của Vạn Thú Sơn Trang, hiệu là Vô Vi Khách Khanh! Khi thấy huy hiệu này, toàn bộ đệ tử, trưởng lão, cho đến bản Trang chủ đều phải cúi đầu hành lễ!”
Tiểu Diệp đờ đẫn nhìn khối đất sét màu nâu xám đang tỏa ra mùi bùn đất ẩm ướt trước mặt. Hắn thầm nghĩ: *“Đất sét? Các ngươi phong ta làm đại quan mà chỉ thưởng một cục đất sét bốc mùi bùn này sao? Ta muốn bánh bao chay! Ta muốn khoai lang nướng! Cục đất này có ăn được đâu!”*
Nỗi thất vọng tràn trề cộng với mùi bùn đất hăng hắc xộc vào mũi khiến Tiểu Diệp vô cùng khó chịu. Hắn lùi lại một bước, nhưng vì mất thăng bằng do thiếu râu trái, cơ thể hắn nghiêng hẳn sang một bên, suýt chút nữa thì ngã lộn nhào khỏi bệ thờ. Để giữ thăng bằng, sợi râu bên phải duy nhất của hắn vẫy điên cuồng tạo ra những đường zích-zắc kỳ lạ trong không khí.
“Trời đất ơi!” – Thiết Diện Trưởng Lão kinh hô, hai tay ôm đầu đầy chấn động. “Senior đang dùng râu vẽ trận pháp không gian để từ chối danh lợi! Ngài ấy cho rằng chiếc huy hiệu đất sét này vẫn còn quá hào nhoáng, quá vướng bận hồng trần! Ngài ấy chỉ muốn nằm im một chỗ, sống một cuộc sống vô vi bình dị!”
“Senior!” – Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang khóc nấc lên, dập đầu rầm rầm xuống nền đá nứt nẻ. “Ngài càng từ chối, chúng ta càng thấy thẹn với lòng mình! Nếu ngài không nhận chiếc huy hiệu này, bản Trang chủ nguyện quỳ ở đây cho đến khi thân xác tiêu tan, linh hồn tan biến!”
Tiểu Diệp nhìn thấy lão Trang chủ Trúc Cơ đang đập đầu tự hành xác, trong lòng hoảng sợ tột độ. Hắn nghĩ: *“Lão già này điên rồi! Nếu lão chết ở đây, đám đệ tử kia chắc chắn sẽ đổ lỗi cho ta và giẫm bẹp ta thành mứt gián! Phải làm sao đây? Phải nói cái gì đó để lão đứng lên!”*
Hắn cố gắng mở miệng, vận dụng chút ký thức hóa học ít ỏi từ kiếp trước khi còn là một học sinh trung học phàm nhân để trấn an tinh thần đang hoảng loạn. Khi căng thẳng cực độ, bộ não loài người cũ của hắn chỉ nhớ được công thức hóa học đơn giản nhất của nước – thứ mà hắn đang thèm khát nhất lúc này để làm mát cái cổ họng cháy khét.
“H... hai... O...” – Tiểu Diệp lắp bắp phát ra những tiếng kêu kẹt kẹt mơ hồ qua bộ hàm gián.
Âm thanh nhỏ xíu, đứt quãng ấy lọt vào tai Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang như một tiếng sấm nổ giữa trời quang. Toàn bộ chính điện lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Mọi trưởng lão, đệ tử đều nín thở, căng tai ra để phân tích mật mã thiên cơ vừa phát ra từ miệng vị “Không Gian Chi Thần”.
“H... Hai... O...?” – Trang chủ lặp lại lời nói của Tiểu Diệp, khuôn mặt già nua đầy vẻ ngơ ngác. Lão nhắm mắt lại, linh lực trong đan điền vận chuyển điên cuồng, cố gắng bẻ cong mọi logic tu tiên để giải mã ba ký tự kỳ lạ này.
Một nhịp thở...
Hai nhịp thở...
Bỗng nhiên, đôi mắt của Trang chủ trợn tròn, một luồng linh quang rực rỡ bộc phát từ đỉnh đầu lão, khí tức Trúc Cơ Đỉnh phong dao động dữ dội như sóng triều. Lão đứng phắt dậy, ngửa mặt lên trời cười lớn đầy điên cuồng, tiếng cười vang vọng khắp núi rừng hoang dã:
“Ha ha ha! Ta hiểu rồi! Ta đốn ngộ rồi! Hóa ra đây chính là chân lý tối thượng của Không Gian Quy Luật!”
Thiết Diện Trưởng Lão cuống cuồng hỏi: “Trang chủ! Ngài đã ngộ ra điều gì từ lời chỉ điểm của Senior?”
Trang chủ quay lại, chỉ tay vào Tiểu Diệp với vẻ mặt đầy sùng bái kính phục: “Ký tự đầu tiên – ‘H’, chính là viết tắt của **Hư Không**! Ký tự thứ hai – ‘Hai’, chính là **Song Hành**! Ký tự cuối cùng – ‘O’, chính là vòng tròn hoàn mỹ, đại diện cho **Đại Đạo Quy Nguyên**! Senior đang dạy chúng ta môn thần thông không gian tối thượng: **Hư Không Song Hành Đạo**!”
Lão Trang chủ vừa nói vừa múa tay minh họa đầy thuyết phục: “Hư không và thực tại vốn song hành cùng nhau như âm với dương! Đó là lý do tại sao bước bò của Senior trông thì chậm rãi, bò ngang ngớ ngẩn, nhưng thực chất là đang lách qua kẽ hở giữa hai chiều không gian! Ngài ấy cắn đứt Vạn Kiếp Trận không phải phá hoại, mà là dùng ‘Hư Không Song Hành’ để chuyển hướng lôi điện bảo vệ tông môn! Trời ơi! Chỉ với ba ký tự ‘H hai O’ ngắn ngủi, Senior đã tóm gọn toàn bộ tinh hoa của Không Gian Quy Luật mà bản Trang chủ tu luyện trăm năm qua vẫn chưa thể chạm tới!”
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Hàng loạt tiếng dập đầu rầm rầm vang lên liên tiếp. Các trưởng lão Chấp Pháp Đường và Linh Dược Các sau khi nghe Trang chủ giải nghĩa, ai nấy đều chấn động đạo tâm, lập tức đốn ngộ ra những đạo lý vĩ mô của riêng mình.
“Ta cũng ngộ rồi! ‘H hai O’ còn đại diện cho sự uyển chuyển như nước! Không gian vốn vô hình, vô định như nước, nhưng khi cần thiết lại có thể đóng băng thành giáp sắt bảo vệ nhục thân! Senior quả thật là triết gia vĩ đại nhất Tiên giới!” – Thiết Diện Trưởng Lão gào lên, mặt đỏ gay vì phấn khích.
Đường Cuồng Tín viết lia lịa vào sổ da dê, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán: *“Gián Đế tối cao ban xuống mật mã thiên cơ ‘H-2-O’, khai mở môn thần thông Hư Không Song Hành Đạo, bẻ gãy hoàn toàn thế giới quan tu tiên sáo rỗng của ngàn năm qua...”*
Tiểu Diệp đứng trơ trọi trên bệ thờ, sợi râu bên phải giật giật liên tục. Hắn hoàn toàn cạn lời, trong lòng tràn ngập sự bất lực và hoang mang tột độ: *“Hư Không Song Hành Đạo cái đầu lôi điện nhà các ngươi ấy! Ta chỉ là muốn uống nước! Nước phàm trần ấy! H2O là công thức hóa học của nước! Lũ tu sĩ các ngươi bị tẩu hỏa nhập ma tập thể rồi sao mà tự suy diễn ra cả một môn thần thông thế hả?”*
Thế nhưng, không đợi Tiểu Diệp kịp phản ứng, Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang đã cung kính tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt chiếc **Huy Hiệu Khách Khanh Bằng Đất** lên tấm lưng đen thui khét lẹt của hắn.
*Xoạt!*
Ngay khi chiếc huy hiệu đất sét chạm vào lớp vỏ chitin, một luồng thổ linh lực ấm áp, dịu mát từ lòng đất ngầm đột ngột truyền vào cơ thể Tiểu Diệp. Luồng năng lượng đất sét tâm linh này nhanh chóng bao phủ lấy nhục thân **Gián Thép Đột Biến** của hắn, xoa dịu những vết bỏng rát do lôi điện gây ra, khiến hắn cảm thấy dễ chịu vô cùng.
“Kể từ hôm nay, Supreme Senior chính thức là **Khách Khanh Vô Vi** tối cao của Vạn Thú Sơn Trang ta!” – Trang chủ dõng dạc tuyên bố trước vạn đệ tử.
“Cung nghênh Vô Vi Khách Khanh! Vô vi tối thượng, hư không song hành!” – Tiếng hô vang dội của hàng vạn đệ tử như sấm truyền, làm rung chuyển cả những mảnh ngói vỡ còn sót lại của chính điện.
Tiểu Diệp khẽ thở dài trong lòng, chấp nhận chiếc huy hiệu đất sét trên lưng như một lá bùa hộ mệnh bất đắc dĩ. Hắn nghĩ: *“Thôi kệ, có cục đất mát mẻ này trên lưng cũng đỡ đau vỏ giáp. Giờ thì buổi lễ kết thúc rồi chứ? Cho ta về xó bếp củi ấm áp để ngủ đông đi, ta mệt mỏi quá rồi...”*
Hắn xoay người, lảo đảo định bò theo hướng lối thoát hiểm ngầm dẫn về **Xó Bếp Củi Vạn Thú Sơn Trang** cũ kỹ của mình. Ở đó có đống củi khô ấm áp, có tro bếp sưởi sướng, và đặc biệt là vô vàn vụn bánh bao chay thơm phức do cô bé quét lá đa Tạ Thị Trượt lén ném cho hắn.
Thế nhưng, lão Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang dường như đã đọc được ý định di chuyển của hắn. Lão lập tức bước lên chặn trước mặt Tiểu Diệp, khuôn mặt tràn ngập sự cung kính và lo lắng:
“Senior! Ngài là Khách khanh tối cao, là đấng bảo hộ vĩ đại của tông môn ta. Làm sao chúng ta có thể để ngài tiếp tục ẩn nấp ở nơi bẩn thỉu, đầy bụi bặm như xó bếp củi của Tạp Dịch Đường được nữa? Nơi đó chỉ dành cho lũ tạp dịch phàm nhân và yêu côn trùng cấp thấp!”
Tiểu Diệp giật mình, râu phải dựng đứng lên đầy cảnh giác. Hắn thầm nghĩ: *“Lowly cái gì? Đó là thiên đường an toàn nhất của ta! Không có ai cầm chổi quét dọn, không có ai đặt bẫy, lại đầy đồ ăn thừa! Các ngươi định làm gì ta?”*
Trang chủ dõng dạc truyền lệnh, giọng nói vang vọng khắp quảng trường: “Truyền lệnh của Trang chủ! Kể từ ngày hôm nay, dời tổ ấm của Vô Vi Khách Khanh từ xó bếp củi lên ngay gian phòng tôn nghiêm nhất của chính điện thờ tổ tông! Chúng ta sẽ lập ra một tòa bảo tháp không gian riêng biệt cho ngài, dâng hiến những loại linh dược ngọt ngào nhất sơn trang! Đồng thời, phân công mười đệ tử nội môn ưu tú nhất, ngày đêm thay phiên nhau canh gác bảo vệ Senior, không để bất kỳ hạt bụi hay chiếc chổi tre nào bén mảng đến gần ngài!”
“Cái gì?!!!”
Tiểu Diệp khóc thét trong lòng, sáu chân gián bủn rủn, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
*“Mười đệ tử nội môn canh gác ngày đêm?! Dời lên chính điện thờ tổ tông?! Thế thì làm sao ta lén bò ra ngoài ăn vụng bánh bao chay được nữa? Làm sao ta trốn chạy khi có nguy hiểm? Các ngươi không phải đang bảo vệ ta, các ngươi đang giam lỏng một con gián sợ chết như ta dưới ánh đèn sân khấu đấy có biết không hả?!”* – Nỗi hoang mang cực độ dâng trào trong lòng Tiểu Diệp, biến chiến thắng vô tri ban nãy thành một áp lực tương lai khổng lồ, đè nặng lên sợi râu độc nhất của hắn.
Cùng lúc đó, dưới bóng tối ẩm ướt của rặng cây rìa quảng trường chính điện, một đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí đang lặng lẽ quan sát toàn bộ buổi lễ phong thánh.
Đó chính là Triệu Kiêu Ngạo – đệ nhất thiên tài thuần thú ngoại môn của sơn trang. Hắn đứng trong góc khuất, hai tay nắm chặt thành nắm đấm đến mức khớp xương kêu răng rắc, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ và ghen ghét tột độ.
“Một con gián hôi hám... Một loài yêu côn trùng nhếch nhác cấp thấp... Thế mà lại được tôn làm Khách khanh tối cao?! Được Trang chủ tự tay nặn huy hiệu đất sét dâng tặng?! Lại còn được ở chính điện thờ tổ tông?!” – Triệu Kiêu Ngạo nghiến răng kèn kẹt, giọng nói trầm đục chứa đựng sát ý ngút trời.
Con linh cẩu săn mồi hung hãn đang đứng cạnh hắn cũng khẽ gầm gừ, nhe nanh vuốt sắc bén nhìn về phía bệ thờ. Triệu Kiêu Ngạo lạnh lùng vuốt ve đầu linh cẩu, ánh mắt khóa chặt vào chú gián đen thui đang đứng đờ đẫn trên bệ thờ:
“Không Gian Chi Thần cái gì? Thần thông bẻ gãy lôi kiếp cái gì chứ? Chắc chắn chỉ là một trò lừa bịp vô tri của đám tạp dịch nhà bếp! Ta không tin một con gián phế vật lại có thể mạnh hơn bầy linh thú chiến đấu của ta! Đợi đó, ngày mai trên võ đài quyết đấu của Ngự Thú Đường, ta sẽ vạch trần bộ mặt thật của ngươi trước vạn người và giẫm bẹp ngươi thành mứt gián!”
Gió đêm vẫn thổi mạnh qua chính điện đổ nát, mang theo những tiếng lách tách nhỏ mờ ảo màu tím phát ra từ đôi cánh của Tiểu Diệp, như một khúc nhạc dạo đầu cho những sóng gió kinh hoàng sắp sửa ập xuống đầu chú gián sợ chết nhất Tiên giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!