Vạn Kiếp Trận Sụp Đổ - Hiểu Lầm Thế Kỷ
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Địa tầng sâu năm mươi mét dưới lòng đất Vạn Thú Sơn Trang vẫn không ngừng rung chuyển dữ dội sau sự kiện long mạch được khai thông. Cột sáng linh quang màu xanh lam khổng lồ phóng thẳng lên trời như một thanh thần kiếm cắm xuyên qua các tầng đá, mang theo linh khí nồng đậm tích tụ mười vạn năm. Nhưng đối với Tiểu Diệp, cột sáng rực rỡ này không khác gì một cái biển hiệu đèn LED khổng lồ ghi chữ: “Kẻ trộm địa mạch đang ở đây, mau đến bắt đi!”
“Mẹ kiếp! Sát khí này là cái giống gì mà đáng sợ thế hả?” – Tiểu Diệp gầm rú trong lòng, sáu chiếc chân gián run lẩy bẩy như cống rãnh gặp bão.
Hắn vừa mới đột phá nhục thân lên cảnh giới Gián Thép Đột Biến, lớp vỏ chitin trên người ánh lên sắc xanh huyền thiết bóng loáng, hai sợi râu gián cũng vừa được Linh Dịch Biến Dị phục hồi dài ngoằng, thăng bằng hoàn mỹ. Nhưng lúc này, luồng thần thức vàng óng ánh như thủy triều của Lão Tổ Vạn Thú đang điên cuồng quét xuống dưới lòng đất, mang theo uy áp Kim Đan Cảnh ngập trời, rà soát từng kẽ đá ngầm để tìm kẻ “guốc sắt” đã dám gặm nát tảng đá phong ấn.
“Nếu để lão già Kim Đan kia bắt được, lão chắc chắn sẽ lột sạch vỏ của ta ra để làm thuốc bổ kéo dài thọ mệnh!” – Nỗi sợ chết cực hạn từ kiếp trước bùng nổ, kích hoạt phản xạ sinh tồn mạnh mẽ nhất của loài gián.
Tiểu Diệp không chần chừ một giây, lập tức kích hoạt Vô Ảnh Bộ Pháp Bò Ngang. Thân hình hắn dẹt lại, di chuyển theo quỹ đạo zích-zắc chín mươi độ với tốc độ kinh hoàng, lướt đi không tiếng động giữa các khe nứt địa tầng. Luồng thần thức của Lão Tổ Vạn Thú vừa quét tới vách hang đá liền bị quỹ đạo di chuyển hỗn loạn, hoàn toàn không tuân theo quy luật vật lý nào của Tiểu Diệp làm cho chệch hướng, quét sượt qua khoảng không cách hắn chỉ vài milimet.
“Chít! Đại ca! Đợi ta với!” – Tiêu Thử Nhất từ trong một hốc đất nhỏ thò đầu ra, nhìn thấy Tiểu Diệp đang bò ngang siêu tốc liền vội vàng bám theo. Đôi cánh mỏng của Tiểu Diệp lúc này mọc đầy lông tơ sét lôi điện lách tách phát ra những tia lửa màu tím mờ ảo, giúp hắn tăng tốc độ di chuyển trong bóng tối rậm rạp.
Hắn bò cuống cuồng theo một khe nứt dựng đứng hướng thẳng lên phía trên mặt đất. Cơ thể dẹt dưới 0.5cm của hắn lách qua các khe hẹp của đá ngầm một cách trơn tru, bỏ lại sau lưng luồng thần thức đang điên cuồng gầm rú dưới hang sâu.
Nhưng Tiểu Diệp không ngờ rằng, hướng bò trốn chạy ngẫu nhiên của hắn không dẫn về xó bếp củi ấm áp quen thuộc, mà lại dẫn thẳng lên khu vực cấm địa linh thiêng nhất của sơn trang – chính điện thờ tổ tông, nơi đang đặt tâm trận của Vạn Kiếp Trận hộ tông.
* * *
Cùng lúc đó, ở thế giới bên trên, Vạn Thú Sơn Trang đang lâm vào một đại nạn chưa từng có.
Lợi dụng lúc mạch linh thạch ngầm bị biến động dữ dội, linh lực hộ tông suy yếu, Hắc Phong Bang – băng đảng thổ phỉ tu tiên khét tiếng vùng biên ngoại – đã bất ngờ phát động cuộc tập kích quy mô lớn.
“Giết! San phẳng Vạn Thú Sơn Trang! Đoạt lấy mạch linh thạch ngàn năm!”
Hắc Phong Bang Chủ – một gã râu quai nón bặm trợn, chột mắt trái, mặc giáp da thú đầy gai nhọn – vung đại đao rỉ máu gầm rú dẫn đầu quân tiên phong. Hàng trăm tên thổ phỉ tu tiên cưỡi trên những con ma thú hung hãn rầm rộ phá vỡ cổng Nam, tràn vào khu vực ngoại môn như triều dâng.
Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang mặt cắt không còn giọt máu, đứng trên thềm chính điện gào thét chỉ huy: “Thiết Diện Trưởng Lão! Mau! Kích hoạt Vạn Kiếp Trận! Bảo vệ chính điện!”
Thiết Diện Trưởng Lão cuống cuồng kết ấn, ném ra hàng xấp bùa chú lôi đình vào tâm trận đặt ngay giữa sảnh chính điện. Nhưng do địa mạch vừa mới được khai thông đột ngột, dòng linh lực phun trào quá mạnh mẽ khiến đại trận hộ tông bị mất cân bằng trầm trọng, sấm sét lôi đình bắt đầu giáng xuống một cách hỗn loạn, kiếm khí lơ lửng cắt nát không khí nhưng không thể định vị chính xác kẻ địch bên ngoài.
Đúng lúc cục diện đang hỗn loạn đến cực điểm, từ một kẽ nứt gạch rạn nứt ngay dưới chân bệ thờ tổ tông, một chú gián nhỏ màu xanh huyền thiết bỗng nhiên bò tót ra.
“Phù! Cuối cùng cũng lên tới mặt đất! Gầm giường ngoại môn thân yêu ơi, ta tới đây...”
Tiểu Diệp chưa kịp vui mừng vì thoát khỏi hang tối, thì một tiếng sét nổ vang trời ngay sát bên tai đã suýt đánh bay hắn ra ngoài.
*ĐOÀNG!!!!!!!!*
Một tia sét màu tím khổng lồ từ trần điện giáng thẳng xuống bệ thờ, biến một bức tượng đá cổ xưa thành tro bụi trong chớp mắt. Kiếm khí lơ lửng xung quanh rít lên vù vù, cắt nát những mảnh gỗ vụn bay tứ tung.
“Mẹ ơi! Đây không phải gầm giường! Đây là bãi mìn điện giật!” – Tiểu Diệp kinh hoàng tột độ. Hắn đã đi lạc vào ngay tâm trận của Vạn Kiếp Trận – nơi nguy hiểm nhất sơn trang lúc này.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng loạt tia lôi điện và kiếm khí hộ tông cảm ứng được khí tức sinh học của kẻ xâm nhập, lập tức tự động khóa chặt lấy Tiểu Diệp. Sấm sét lôi đình giáng xuống liên tục như mưa rào mùa hạ, nhắm thẳng vào cái đầu nhỏ bé của hắn.
Trong cơn khủng hoảng sinh tử, Tiểu Diệp kích hoạt Hào Quang Sợ Chết đến mức cực hạn. Sáu chiếc chân gián di chuyển zích-zắc với tốc độ vượt qua giới hạn âm thanh, để lại những tàn ảnh mờ ảo màu nâu đỏ trên nền gạch chính điện. Hắn lướt đi giữa những tia sét rền vang, bò ngang luồn lách qua các góc chết của trận pháp.
Sự sống sót kỳ diệu này hoàn toàn là nhờ vào Bản Thiết Kế Lỗi Của Vạn Kiếp Trận. Ngàn năm trước, một vị trận sư cận thị của tông môn khi vẽ sơ đồ đại trận đã lỡ tay để lại một khe hở vật lý rộng đúng hai centimet chạy dọc từ bệ thờ ra cổng điện. Khe hở này hoàn toàn không có lôi điện hay kiếm khí quét tới. Tiểu Diệp với bản năng rúc hẻm thiên bẩm đã vô tình chọn đúng con đường độc đạo an toàn này để chạy trốn.
Nhưng lôi điện giáng xuống quá dày đặc, dư chấn của dòng điện vẫn quét trúng cơ thể hắn.
*Lách tách! Lách tách!*
Dòng lôi điện cực mạnh đánh thẳng vào lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết của Tiểu Diệp. Nhờ có cấu trúc carbon đặc biệt của năng lực Kháng Lôi Sơ Cấp vừa đạt được dưới địa mạch, dòng điện chạy qua người hắn liền bị dẫn truyền thẳng xuống nền đá ẩm ướt mà không làm tổn hại đến nội tạng bên trong.
Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ thảm khốc.
*Xèo... xèo...*
Toàn bộ lớp vỏ ngoài óng ánh sắc xanh của hắn bị nướng khét lẹt, chuyển sang một màu đen thui như một mẩu than củi cháy dở. Đau đớn hơn cả, một tia sét mỏng đã đánh trúng sợi râu trái vừa mới mọc lại của hắn.
*Rắc!*
Sợi râu trái nhạy cảm bị đánh rụng mất một bên, rơi xuống đất hóa thành tro bụi. Tiểu Diệp lại một lần nữa lâm vào cảnh ngộ rụng mất một bên râu nhạy cảm chính, cơ thể mất đi sự thăng bằng khí động học, lảo đảo suýt ngã sấp mặt trên sàn đấu.
“Đau chết ta rồi! Sợi râu đẹp đẽ của ta! Lũ lôi điện đáng ghét này, ta phải dập tắt các ngươi!”
Trong cơn điên cuồng vì đau đớn và sợ hãi, Tiểu Diệp lảo đảo bò sát lại gần tâm trận đặt ngay giữa sảnh. Tại đây, hắn nhìn thấy ba sợi chỉ linh lực khổng lồ màu vàng hồng rực rỡ, phát ra ánh sáng lấp lánh và dao động năng lượng cực mạnh, đang nối liền địa mạch ngầm với đại trận hộ tông.
Đối với mắt người, đó là ba mắt xích năng lượng cốt lõi duy trì sự sống của Vạn Kiếp Trận. Nhưng đối với đôi mắt gián đang đói khát và hoảng loạn của Tiểu Diệp, ba sợi chỉ linh lực lấp lánh này trông giống hệt ba rễ cây linh thảo ngọt lịm, béo ngậy mà hắn thường gặm nhấm ngoài vườn thảo dược biên ngoại để giải tỏa cơn thèm ngọt.
“Đồ ăn! Chắc chắn là rễ cây ngọt! Ăn sạch nó là lôi điện sẽ biến mất!”
Bản năng ăn vụng của loài gián trỗi dậy mạnh mẽ lấn át cả lý trí. Tiểu Diệp bò nhào tới, dùng năm móng vuốt chân còn lại bám chặt lấy sợi chỉ linh lực trung tâm. Hắn há to bộ hàm sắt bén của mình, kích hoạt kỹ năng Gặm Nhấm Mạch Trận và cắn mạnh một cú chí mạng vào sợi chỉ năng lượng.
*Phựt!*
Bộ răng cứng như huyền thiết của nhục thân Trúc Cơ nghiến mạnh, sợi chỉ linh lực đầu tiên lập tức bị cắn đứt đôi. Dòng năng lượng lôi điện khổng lồ đang truyền tải bỗng nhiên bị ngắt quãng vật lý, phát ra tiếng nổ lách tách chói tai.
“Ực! Vị mằn mặn, mằn mặn lại có chút ngọt của đường phèn, ngon quá!” – Tiểu Diệp sung sướng ợ lên một tiếng. Hắn không dừng lại, tiếp tục vung hàm gặm nhấm điên cuồng hai sợi chỉ linh lực còn lại.
*Phựt! Phựt!*
Cả ba mắt xích năng lượng cốt lõi của đại trận hộ tông bị một con gián đen thui gặm nát hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba giây.
Hành động vô tri này lập tức kích hoạt một thảm họa năng lượng khủng khiếp chưa từng có trong lịch sử Vạn Thú Sơn Trang.
*UỲNH!!!!!!!!!!!!!!!!*
Vạn Kiếp Trận bị mất đi nguồn năng lượng điều phối đột ngột, toàn bộ lôi điện và kiếm khí tích tụ ngàn năm trong đại trận không thể giải phóng ra ngoài, lập tức xảy ra hiện tượng phản phệ cực đoan. Năng lượng hủy diệt quay ngược trở lại, tạo ra một vụ nổ không gian khổng lồ ngay tại chính điện.
Toàn bộ mái vòm đá cổ kính của chính điện bị thổi bay thành trăm mảnh vụn. Những cột đá khổng lồ nặng hàng chục tấn đổ sập rầm rầm xuống mặt đất.
Nhưng kỳ diệu thay, luồng năng lượng phản phệ khổng lồ đó, thay vì phát nổ vào bên trong chính điện, lại nương theo vết rách không gian rò rỉ từ khe hở thiết kế lỗi hai centimet, phóng thẳng ra phía cổng Nam – nơi quân tiên phong của Hắc Phong Bang đang rầm rộ tràn vào.
*ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!*
Một làn sóng xung kích lôi điện màu tím khổng lồ quét qua toàn bộ quảng trường trước chính điện. Sấm sét ngập trời và kiếm khí cuồng bạo như một cơn bão cát lôi đình càn quét qua hàng ngũ quân xâm lược.
Hắc Phong Bang Chủ đang cưỡi trên con ma thú một sừng, đắc ý cười lớn chuẩn bị chém vỡ cửa điện thờ tổ tông, bỗng nhiên nhìn thấy một bức tường lôi điện màu tím cao hàng chục mét từ trong điện quét thẳng ra ngoài.
“Cái... Cái gì thế này?! Vạn Kiếp Trận làm sao lại có uy lực khủng khiếp thế này được?!” – Gã bang chủ chột mắt kinh hoàng hét lên.
Chưa kịp để gã đưa ra mệnh lệnh rút lui, luồng lôi điện hủy diệt đã ập tới.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Hàng trăm ma thú hung hãn bị dòng điện giật nổ tung thành tro bụi. Toàn bộ quân tiên phong của Hắc Phong Bang bị sóng xung kích lôi điện đánh bay lên không trung, giáp sắt nung chảy, vũ khí vỡ vụn. Đại đao chém sắt của Hắc Phong Bang Chủ bị kiếm khí hộ tông chém gãy thành ba khúc, bản thân gã bị luồng lôi điện đánh trúng ngực, phun ra một ngụm máu lớn, bay văng xa hàng trăm mét, nện mạnh người vào vách núi đá bên ngoài.
“Trận pháp... Trận pháp cấp Kim Đan biến dị! Vạn Thú Sơn Trang... các ngươi lừa ta! Các ngươi có đại năng không gian ẩn thế tọa trấn!” – Hắc Phong Bang Chủ run rẩy gào lên trong đau đớn và sợ hãi tột độ.
Nhìn thấy toàn bộ quân tiên phong tinh nhuệ bị tiêu diệt hoàn toàn chỉ trong một đòn đánh, lòng dũng cảm của băng đảng thổ phỉ lập tức tan vỡ như bong bóng xà phòng. Hắc Phong Bang Chủ không màng đến vết thương nặng, cuống cuồng bò dậy cưỡi lên con ma thú còn sót lại, khóc lóc thảm thiết hô lớn:
“Rút lui! Mau rút lui! Có đại năng không gian ẩn thế ra tay! Ở lại là chết sạch!”
Chỉ trong vòng mười nhịp thở, toàn bộ quân xâm lược Hắc Phong Bang còn sống sót đã vắt chân lên cổ chạy trốn khỏi sơn trang, để lại một quảng trường đầy những xác ma thú khét lẹt và đống đổ nát hoang tàn.
* * *
Khói bụi mịt mù dần dần tan đi.
Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang, Thiết Diện Trưởng Lão và hàng vạn đệ tử ngoại môn từ trong các hầm trú ẩn và góc tối chính điện bò ra, ai nấy đều run rẩy, mặt mũi bám đầy muội than, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.
Quảng trường trống trơn, quân địch hung hãn ban nãy đã biến mất không còn một bóng, chỉ còn lại những vệt sét xanh lam vẫn đang lèo xèo trên mặt đất rạn nứt.
“Chúng ta... Chúng ta thắng rồi sao?” – Một đệ tử tạp dịch nhỏ giọng hỏi.
“Thắng rồi! Hắc Phong Bang bị đánh lui rồi! Nhưng... nhưng làm sao đại trận lại tự động bộc phát uy lực hủy diệt khủng khiếp thế được?” – Thiết Diện Trưởng Lão hoang mang tột độ nhìn la bàn trận pháp đã bị vỡ nát trên tay.
Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang hít hà một hơi thật sâu, ánh mắt lão bỗng nhiên khóa chặt vào đống đổ nát hoang tàn ngay tại tâm trận giữa sảnh chính điện.
Tại đó, một cột khói đen mỏng vẫn đang nghi ngút bốc lên từ khe nứt của bệ thờ tổ tông.
Từ trong đống đổ nát đổ sập, một bóng dáng nhỏ bé, đen thui như một mẩu than củi slowly crawl out.
Đó là một chú gián nhỏ.
Lớp vỏ chitin màu xanh huyền thiết dẻo dai vô song của hắn lúc này đã bị lôi điện nướng chín hoàn toàn, chuyển sang một màu đen kịt không chút tỳ vết. Sợi râu trái của hắn đã biến mất, chỉ còn lại một sợi râu bên phải dài ngoằng, vẫy vẫy một cách thảm hại trong gió. Đôi cánh mỏng bám đầy lông tơ sét lôi điện vẫn đang kêu lách tách phát ra những tia lửa màu tím mờ ảo nhấp nháy đầy nguy hiểm.
Tiểu Diệp lảo đảo bò ra, sáu chân run rẩy không vững do bị chấn động năng lượng quá mạnh. Hắn trợn ngược đôi mắt đờ đẫn vô hồn, khuôn mặt hoàn toàn đờ đẫn không cảm xúc do quá hoảng sợ và đau đớn vì mất râu. Hắn nhìn quanh sảnh điện đổ nát, nhìn thấy vạn người đang nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng khóc thét:
*“Mẹ kiếp! Sợi râu đẹp đẽ của ta rụng mất rồi! Đống rễ cây ngọt ban nãy mặn chát, lại còn giật điện tê cả người! Ta chỉ muốn ăn chút đồ ngọt thôi mà, tại sao thế giới này lại tàn nhẫn với một con gián sợ chết như ta thế hả?”*
Nhưng trong mắt của Trang chủ và các trưởng lão, cảnh tượng này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Đường Cuồng Tín – đệ tử cuồng tín đang cầm cuốn sổ tay da dê bám đầy mực – bỗng nhiên quỳ sụp xuống đất, mắt trợn trừng kính phục gào lên đầy phấn khích:
“Trang chủ! Trưởng lão! Các người nhìn xem! Đây chính là Không Gian Chi Thần tái thế! Ngài ấy không phải gián thường! Ngài ấy đã dùng bộ pháp bò ngang vô ảnh để lách qua khe hở không gian của Vạn Kiếp Trận, chủ động dùng bộ hàm thần thông của mình để gặm đứt mắt xích năng lượng, chuyển hướng toàn bộ lôi kiếp hủy diệt của đại trận trực tiếp lên đầu quân xâm lược Hắc Phong Bang!”
Thiết Diện Trưởng Lão chấn động đạo tâm, lắp bắp nói: “Đúng... Đúng thế! Ngài ấy đã dùng cơ thể dẹt của mình để gánh chịu toàn bộ luồng sét phản phệ của đại trận hộ tông! Các người nhìn xem, lớp vỏ của ngài ấy đã bị lôi điện nướng đen thui, sợi râu nhạy cảm cứu mạng cũng bị đánh rụng để bảo vệ sơn trang ta! Đây là tinh thần hy sinh vĩ đại đến nhường nào!”
Trang chủ Vạn Thú Sơn Trang run rẩy tiến lại gần, nhìn thấy chú gián đen thui đang đứng im bất động, phát ra ánh mắt vô vi khinh bỉ hồng trần, hai hàng nước mắt xúc động lập tức chảy dài trên khuôn mặt già nua của lão. Lão quỳ sụp xuống trước đống đổ nát, dập đầu cung kính nói:
“Supreme Senior! Ngài đã hy sinh thân mình, chịu đựng thiên lôi vạn kiếp để cứu mạng toàn bộ sơn trang ta! Thần thông không gian bẻ gãy lôi kiếp của ngài quả thật là vô vi tối thượng! Sơn trang ta... nguyện đời đời sùng bái ngài!”
“Vô vi tối thượng! Cảm tạ Thần Gián cứu mạng!” – Hàng vạn đệ tử ngoại môn và tạp dịch đồng loạt quỳ sụp xuống đất, tiếng hô vang dội cả chín tầng mây, làm rung chuyển cả đống đổ nát của chính điện.
Tiểu Diệp đứng trơ trọi trên bệ thờ đổ nát, sợi râu bên phải vẫy vẫy một cách ngốc nghếch. Hắn nhìn vạn người đang quỳ lạy sùng bái mình dưới đất, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết áp dụng Ánh Mắt Vô Vi Nhìn Đời đờ đẫn để đối phó với cục diện.
*“Cái gì mà Không Không Thần Thần? Cái gì mà chuyển hướng lôi kiếp? Ta chỉ là thèm ăn đồ ngọt nên cắn nhầm dây điện thôi mà! Tại sao các ngươi lại khóc lóc quỳ lạy ta thế này? Trời ơi, ta muốn về gầm giường tủ củi của nghĩa phụ!”* – Nỗi hoang mang tột độ dâng trào trong lòng chú gián đen thui, mở ra một chương hiểu lầm vĩ mô vĩ đại nhất lịch sử Tiên giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!