Nhạc nềnTeatime

Chuyển Sinh Thành Gián - Xó Bếp Sóng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nếu có ai đó hỏi Diệp rằng cảm giác tồi tệ nhất trên đời là gì, hắn sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là khi bạn vừa mở mắt ra, thấy trần nhà cao vạn trượng hóa ra chỉ là gầm một chiếc tủ củi cáu bẩn bám đầy mỡ hành, và bản thân thì đang sở hữu sáu cái chân khẳng khiu cùng hai sợi râu dài ngoằn ngoèo đang vẫy lên trong hoảng loạn.


Đúng vậy, Diệp đã chuyển sinh. Hơn nữa, hắn không chuyển sinh thành thiên tài tu tiên, cũng chẳng phải hoàng thân quốc thích, mà là một tiểu yêu gián yếu ớt dưới gầm tủ củi của Xó Bếp Củi Vạn Thú Sơn Trang. Cảnh giới hiện tại của hắn? Không cần phải bàn cãi, chính là Phế Vật Bò Ngang – cấp độ thấp kém nhất trong chuỗi thức ăn của giới côn trùng phàm trần, với tốc độ bò tối đa chưa đầy nửa mét mỗi giây và chỉ số phòng ngự bằng không tròn trĩnh. Chỉ cần một bước chân vô tình của một tạp dịch phàm nhân, hay thậm chí là một cái hắt hơi của một con linh thú chiến đấu cấp thấp, cũng đủ để tiễn hắn về chầu tổ tiên thêm một lần nữa.


Nỗi ám ảnh từ kiếp trước khi bị một chiếc đế giày khổng lồ giẫm bẹp vẫn còn vẹn nguyên trong linh hồn Diệp. Nó chuyển hóa thành một bản năng sinh tồn dẻo dai nhưng cũng đầy cô độc. Hắn co rúm người lại dưới góc tối nhất của gầm tủ, hai sợi râu nhạy cảm liên tục rung động để cảm nhận luồng không khí nóng ẩm tỏa ra từ lò củi gần đó.


“Này, tiểu tử thối! Ngươi lại ngơ ngác cái gì đấy?”


Một giọng nói khàn khàn, nhỏ xíu nhưng đầy vẻ nghiêm khắc vang lên bên tai Diệp. Hắn quay đầu lại, sáu chiếc chân run rẩy dịch chuyển nhẹ. Đứng trước mặt hắn là một lão rệp già nhăn nheo, mất đi đôi cánh, lưng khòm rạp xuống đất, mặc một mảnh giấy ráp xám xịt trông giống như đạo bào rách nát. Đó chính là Cổ Không Cánh, nghĩa phụ đã nhặt hắn về nuôi từ đống tro bếp ẩm ướt, người luôn dạy hắn triết lý sinh tồn tối thượng: ‘Cúi đầu nhẫn nhịn là vương đạo’.


Lão Cổ Không Cánh vẫy vẫy sợi râu bạc phơ của mình, gõ nhẹ cái chân gầy guộc xuống nền đất bám đầy bụi tro:


“Hội Đồng Côn Trùng Xó Bếp chúng ta từ xưa đến nay có thể tồn tại được dưới gầm trời Vạn Thú Sơn Trang này, tất cả là nhờ vào gia quy nghiêm ngặt. Ngươi vừa mới lột xác, vỏ chitin còn mềm như bún, nếu không học thuộc lòng Luật Gầm Giường Ba Điểm, sớm muộn gì cũng thành một vệt nước trên sàn nhà!”


Diệp nuốt một ngụm nước bọt tưởng tượng, cúi đầu lắng nghe. Hắn biết lão rệp già này tuy nhát gan bẩm sinh nhưng lại có kinh nghiệm trốn chạy đầy mình. Lão từng trốn thoát khỏi tay một đại năng thời cổ đại bằng cách bám vào đế giày của họ suốt ba ngày ba đêm mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ.


“Luật Gầm Giường Ba Điểm, nghe cho kỹ đây!” Lão Cổ Không Cánh nghiêm giọng truyền thụ, râu vẫy vẫy chỉ về phía khoảng sáng bên ngoài gầm tủ. “Điều thứ nhất: Luôn giữ khoảng cách tối thiểu ba mét với bất kỳ chiếc chổi quét nhà nào. Điều thứ hai: Tuyệt đối không được bò ra ngoài sáng khi nghe thấy tiếng bước chân phàm nhân. Điều thứ ba: Nếu rơi vào tình huống không thể chạy thoát, hãy ngay lập tức ngắt nhịp thở, co quắp chân lại và giả chết! Chỉ cần ngươi bất động thanh sắc, bọn phàm nhân kiêu ngạo kia sẽ coi ngươi như một mảnh rác vô hại mà bỏ qua.”


Nói xong, lão Cổ Không Cánh lén lút bò về phía góc tối, dùng hai chân trước đẩy ra một mẩu vật phẩm nhỏ xíu. Đó là một Vụn Bánh Bao Chay bám đầy bụi củi, nhưng đối với loài côn trùng phàm trần như bọn họ, đây chính là nguồn thực phẩm sinh tồn quý giá nhất, chứa đựng một lượng cực nhỏ linh khí phàm trần rơi vãi từ bàn ăn của đệ tử ngoại môn.


“Cầm lấy đi, bồi bổ cơ thể cho cứng vỏ. Lát nữa Lão Vương Đầu Bếp sẽ vào nhóm lò, lúc đó có muốn nhặt nhạnh cũng không kịp nữa đâu.” Lão Cổ Không Cánh cằn nhằn rồi rụt đầu vào trong hốc tường gỗ mục nát.


Diệp nhìn mẩu vụn bánh bao chay lấp lánh linh quang yếu ớt, lòng tham ăn và nỗi đói khát cồn cào lập tức trỗi dậy. Hắn dùng hai chiếc càng nhỏ ôm chặt lấy hạt gạo linh thạch thô bám trên mẩu bánh bao, chuẩn bị bò ngược về tổ ấm xó bếp củi ấm áp của mình. Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc hắn vừa thò đầu ra khỏi bóng tối của gầm tủ, một tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên từ phía cửa bếp.


*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*


Đó không phải là tiếng sấm sét lôi kiếp, mà là tiếng bước chân khổng lồ của Lão Vương Đầu Bếp – gã đầu bếp trưởng mập ú, bụng phệ, mặt đỏ gay vì hơi lửa, tay cầm chiếc vá múc canh to đùng đang bước vào nhà bếp. Đi kèm với sự xuất hiện của gã là một uy áp phàm nhân vô hình nhưng cực kỳ nặng nề, khiến toàn bộ bụi bặm trên sàn nhà bay lên mù mịt.


Diệp hoảng loạn tột độ. Theo phản xạ của một kẻ nhát gan cực hạn, hắn quên mất lời dặn của nghĩa phụ, không lập tức rụt người vào góc tối mà lại chọn cách cắm đầu chạy thẳng về phía cửa chính để tìm đường thoát thân. Tốc độ Phế Vật Bò Ngang của hắn lúc này chỉ đạt 0.5m/s, sáu chiếc chân khẳng khiu guồng điên cuồng trên nền gạch trơn trượt đầy mỡ hành.


“A! Một con gián!”


Tiếng hét lớn như sấm truyền bên tai của Lão Vương Đầu Bếp vang lên đầy phẫn nộ. Gã đầu bếp trưởng cực kỳ ghét sự xuất hiện của côn trùng trong khu vực nấu ăn của mình. Gã không ngần ngại cúi người, rút ngay từ dưới chân ra thứ vũ khí răn đe đáng sợ nhất xó bếp: Chiếc Dép Cao Su Siêu Hạng. Chiếc dép làm bằng cao su lưu hóa phàm trần, bám đầy mỡ hành và bụi tro bếp, không có chút linh tính nào nhưng lại mang lực sát thương vật lý cực hạn đối với bất kỳ sinh vật bò sát nhỏ bé nào.


*VÚT!*


Lão Vương vung tay, chiếc dép cao su xé gió lao thẳng xuống sàn nhà với một tốc độ kinh hoàng.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc dép khổng lồ đang che khuất cả bầu trời phía trên đầu Diệp, bản năng sinh tồn của loài gián trong hắn đột ngột bùng nổ. Hai sợi râu dài trên trán hắn rung động liên tục với tần số cực cao. Kỹ năng Rút Râu Đo Sức Gió được kích hoạt thụ động! Diệp cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ, phán đoán chính xác quỹ đạo rơi của chiếc dép tử thần.


“Không được chạy thẳng! Chạy thẳng là tự sát!”


Diệp hét lên trong lòng, lập tức áp dụng Luật Gầm Giường Ba Điểm để bẻ lái hướng di chuyển. Sáu chiếc chân của hắn đột ngột đổi hướng 90 độ, trượt một đường zích-zắc hỗn loạn rụt người vào góc tối dưới chân đống củi khô bên cạnh.


*BẠP!!!*


Chiếc dép cao su đập mạnh xuống nền gạch ngay sát bên cạnh Tiểu Diệp, tạo ra một tiếng nổ vật lý chấn động cả xó bếp. Lực ép không khí từ cú đập suýt chút nữa đã ép bẹp lớp vỏ chitin mềm yếu của hắn. Mặt đất rung chuyển, bụi tro bay mù mịt làm râu của Diệp bị bám đầy bụi nóng rát, đau đớn như bị kim châm.


Lão Vương thấy cú đập thứ nhất trượt mục tiêu liền trở nên điên tiết hơn. Gã gầm lên một tiếng, nhặt chiếc dép thứ hai lên và ném mạnh diện rộng về phía đống củi khô nơi Diệp đang ẩn nấp.


*HƯU!*


Cú ném thứ hai không trúng trực diện vào Diệp, nhưng chiếc dép cao su bay sạt qua vách củi, tạo ra một luồng gió xoáy cực mạnh thổi bay cơ thể nhẹ cân của hắn lên không trung. Diệp lộn nhào mấy vòng giữa hư không, mẩu vụn bánh bao chay quý giá tuột khỏi vòng tay rơi mất vào vũng nước thải ẩm ướt.


“Aaaa! Mẩu bánh bao của ta!” Diệp khóc không ra nước mắt trong lòng.


Luồng gió nóng từ cú ném đẩy Tiểu Diệp rơi bịch xuống đất, lăn lông lốc vào sâu bên dưới gầm tủ củi ẩm ướt và tối tăm nhất. Hắn nhanh chóng co rúm người lại, rụt râu sát mặt đất, thu nhỏ khí tức sinh học xuống mức tối thiểu, trốn sâu vào kẽ nứt của vách gỗ mục nát.


Lão Vương Đầu Bếp tìm kiếm một hồi không thấy bóng dáng con gián đâu, tức giận lẩm bẩm chửi rủa vài câu rồi quay lại bệ bếp nhóm lửa.


Tiểu Diệp nằm im trong bóng tối dưới gầm tủ củi, toàn thân đau nhức, sáu chiếc chân mỏi nhừ và hai sợi râu bám đầy bụi tro bếp nóng rát. Hắn đã tạm thời thoát chết dưới tay gã đầu bếp trưởng hung hãn, nhưng cái giá phải trả là mất đi nguồn lương thực duy nhất và bị cô lập hoàn toàn khỏi tổ ấm ấm áp bên ngoài.


Chưa kịp hoàn hồn để thở phào nhẹ nhõm, từ phía xa ngoài hành lang nhà bếp, một âm thanh rhythmic, đều đặn và đầy vẻ lạnh lẽo bỗng nhiên truyền lại:


*Sột... sột... sột...*


Đó là tiếng chổi tre khổng lồ đang quét miết sát mặt đất. Âm thanh ấy mỗi lúc một gần hơn, mang theo một luồng sát khí tịnh hóa cực kỳ đáng sợ. Lão rệp già Cổ Không Cánh từ trong hốc tường thò đầu ra, râu vẫy loạn xạ trong hoảng loạn tột độ, thì thầm bằng giọng run rẩy:


“Tiêu rồi... Vương Quét Sạch dẫn đầu đội tuần tra vệ sinh sắp tiến hành chiến dịch càn quét toàn diện xó bếp này rồi! Mau... mau trốn đi tiểu tử!”


Diệp nghe thấy cái tên 'Vương Quét Sạch' liền cảm thấy lớp vỏ chitin trên lưng lạnh toát. Trận chiến sinh tồn thực sự của hắn ở Vạn Thú Sơn Trang lúc này mới chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!