Bí Mật Trạm Số 4
Sương đêm thung lũng Diệp Lục đặc quánh như một lớp tro tàn nguội lạnh, mang theo mùi hôi hám của dầu máy và rỉ sét từ những đại công trường phía xa đưa lại. Trong buồng kén tối tăm của cơ giáp sinh học Yggdrasil-0, Lâm Phong khẽ thở dốc. Nhịp tim của cậu đập chậm rãi ở mức năm mươi nhịp một phút, nhưng mỗi nhịp đập đều kéo theo một cơn đau buốt nhói dọc từ thắt lưng lên đến đại não.
Dưới bệ cảm biến đá cổ đại, chiếc Huy hiệu Giám sát viên Bùi Nghị thu được từ xác xe chỉ huy của Cẩu Tử vẫn đang nhấp nháy luồng ánh sáng đỏ chói mắt. Tiếng bíp bíp dồn dập tần số cao của nó như một tiếng đếm ngược của tử thần, liên tục truyền phát tín hiệu cấp cứu khẩn cấp về tổng bộ của tập đoàn Aether-Corp.
"Mầm Xanh, bọc kín nó lại bằng lớp bùn tảo ngụy trang. Nhanh lên!" Lâm Phong khàn giọng ra lệnh. Giọng nói của cậu qua hệ thống truyền dẫn nơ-ron bị bóp méo, mang âm hưởng ồm ồm lạnh lẽo của gỗ mục.
[Cảnh báo: Áp suất dịch sinh học đang dao động nhẹ. Tiến hành phủ lớp bùn tảo có tính kiềm cao lên bệ cảm biến.]
Tiếng bíp bíp chói tai đột ngột lịm đi khi một sợi rễ cây đen bóng tự động quấn lấy chiếc huy hiệu, phủ lên nó một lớp bùn đầm lầy dày đặc. Sóng định vị tạm thời bị chặn đứng. Lâm Phong thở phào một hơi dài, nhưng cơn ngứa rát râm ran từ lớp bùn tảo ngấm qua các kẽ hở vỏ gỗ mecha bắt đầu gặm nhấm da thịt cậu, báo hiệu một cơn sốt hoại tử nhẹ đang âm ỉ dâng lên.
Cậu không thể dừng lại. Quê hương của cậu đang khát khô cổ họng, và chiếc xe bồn chở Nước Cất Nguyên Bản vừa cướp được cần phải được đưa về nơi ẩn nấp an toàn. Nhưng trước đó, Lâm Phong có một mục tiêu bắt buộc phải hoàn thành. Theo tấm Bản đồ Da Thú của ông nội Lâm Thiết để lại, ngay rìa thung lũng có một cơ sở nghiên cứu cũ bị bỏ hoang của tập đoàn – Trạm Nghiên cứu Sinh thái Số 4. Đó là nơi duy nhất có thể lưu trữ những tài liệu cổ về Yggdrasil-0 và cũng là nơi bà nội cậu, Diệp Lan, từng làm việc trước khi qua đời.
Chiếc cơ giáp khổng lồ cao hơn mười mét cúi thấp thân hình bọc vỏ gỗ sừng hóa đen bóng, rêu phong bò sát dọc theo những hành lang thép rỉ sét của trạm công nghiệp bỏ hoang. Trạm số 4 hiện ra giữa màn sương độc như một bóng ma khổng lồ bằng sắt thép bị thiên nhiên nuốt chửng. Dây leo gai độc quấn chặt lấy các cột trụ, và những tấm tôn thép rỉ sét kêu răng rắc dưới làn gió lạnh.
Lâm Phong điều khiển mecha tiến sát đến cổng từ chính của trạm. Cánh cửa thép dày bọc chì đóng chặt, phía trên là hệ thống cổng laser bảo mật phát ra những tia sáng màu xanh lam quét qua quét lại đầy cảnh giác.
Cậu đưa bàn tay gỗ khổng lồ của mecha lên, để lộ chiếc Huy hiệu Giám sát viên đã được lau sạch bùn tảo trước cảm biến hồng ngoại của cổng từ.
Tít!
[Phát hiện thiết bị xác thực. Giám sát viên thực địa Bùi Nghị. Quyền truy cập cấp 2 được chấp nhận. Yêu cầu quét sinh học bổ sung để mở khóa hoàn toàn.]
Một chùm tia sáng màu vàng nhạt lập tức quét thẳng vào kén lái của Yggdrasil-0, rọi qua lớp kính mờ sương rỉ nhựa xanh và dừng lại trên hai bàn tay của Lâm Phong. Dưới lớp da mỏng, những mạch máu phát quang màu lục bảo của cậu nổi rõ rực rỡ, phản ứng mạnh mẽ với sóng quét của trạm.
Cảm biến sinh học của trạm đột ngột chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lục bảo dịu nhẹ. Một giọng nói tổng hợp cổ xưa vang lên từ loa phát thanh rỉ sét:
[Quét gen hoàn tất. Phát hiện chuỗi gen tương thích Cấp B. Mã số lưu trữ: Diệp Lan. Xác nhận huyết thống trực hệ. Chào mừng trở lại, Tiến sĩ.]
Ầm... Ầm...
Cánh cửa thép nặng nề rên rỉ, từ từ kéo mở ra hai phía, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hoắm bốc lên mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và hóa chất phân hủy. Lâm Phong kinh ngạc nhìn hai bàn tay mình. Chuỗi gen tương thích của bà nội Diệp Lan thực sự là chiếc chìa khóa vạn năng vượt qua hệ thống bảo mật của tập đoàn.
Cậu điều khiển mecha đi sâu vào hành lang trung tâm. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân bọc gỗ của Yggdrasil-0 nện nhẹ lên sàn thép nghe như tiếng gõ trống trầm đục vang vọng. Khi đi qua một lối rẽ phụ, Lâm Phong nhìn thấy một cánh cổng sắt bị kẹt cứng, phía sau có vẻ là kho lưu trữ thiết bị. Cậu thử điều khiển tay mecha dùng sức mạnh cơ học để cạy cánh cổng.
Rắc!
[Cảnh báo nguy hiểm! Phát hiện dòng điện cao áp tích tụ. Hệ thống phòng vệ tự động của trạm đang kích hoạt bẫy phóng điện!]
Giọng nói của AI Yggdrasil-0 vang lên dồn dập trong đầu. Lâm Phong giật mình, lập tức giật mạnh tay mecha lùi lại trong gang tấc. Một luồng tia lửa điện màu xanh tím phóng ra từ khe cửa bị kẹt, đánh sém đen một mảng tường đá bên cạnh. Lâm Phong đổ mồ hôi hột. Trạm nghiên cứu này dù bỏ hoang nhưng vẫn ẩn chứa những cạm bẫy chết người của công nghệ tập đoàn.
Cậu tiếp tục đi sâu vào khu phòng thí nghiệm trung tâm. Ánh sáng từ mắt mecha rọi qua những dãy bàn thí nghiệm đổ nát, những ống nghiệm vỡ vụn và những bộ xương khô của các loài thú đột biến nhỏ. Đột nhiên, ở góc sâu nhất của phòng thí nghiệm, một luồng ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ phát ra từ một buồng kính nuôi cấy lớn vẫn còn hoạt động.
Bên trong buồng kính, một thiếu nữ mười sáu tuổi, mặc bộ đồ bảo hộ rách nát bám đầy phấn hoa dại, đang chăm chú sử dụng một chiếc kính hiển vi sinh học cầm tay cổ đại để chiết xuất các Tế bào Tảo Lục Cô Đặc vào những ống nghiệm thủy tinh cổ.
Nghe thấy tiếng động cơ nặng nề và tiếng bước chân gỗ nện trên sàn thép, thiếu nữ giật mình quay lại. Cô nhìn thấy chiếc cơ giáp khổng lồ bọc vỏ gỗ đen bóng và rêu đá đứng sừng sững trước cửa phòng. Gương mặt cô tái mét, tay cầm chặt chiếc kính hiển vi như một thứ vũ khí tự vệ yếu ớt.
"Ai... Ai đó? Robot tuần tra của tập đoàn sao?" Giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự kiên định của một nhà khoa học.
Lâm Phong điều khiển mecha cúi thấp đầu xuống, để lớp kính kén lái áp sát buồng kính nuôi cấy. Cậu khẽ truyền âm qua loa ngoài của mecha:
"Tôi không phải người của tập đoàn. Tôi là Lâm Phong... từ làng Diệp Lục."
Thiếu nữ ngẩn người. Cô nhìn kỹ qua lớp kính mờ sương rỉ nhựa xanh của kén lái, và ngay lập tức, đôi mắt cô dán chặt vào hai bàn tay của Lâm Phong. Những mạch máu phát quang màu lục bảo chạy dọc dưới da cậu đang tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp không thể giả mạo.
"Dòng máu này... tần số tương thích thực vật cực cao!" Cô thốt lên, sự sợ hãi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. "Cậu... cậu thực sự là người gác đền? Cậu là cháu nội của Tiến sĩ Diệp Lan?"
"Cô biết bà nội tôi?" Lâm Phong kinh ngạc hỏi.
"Tôi là Diệp Tuyết, học trò nhỏ của trạm nghiên cứu này trước khi nó bị bỏ hoang," thiếu nữ vội vàng giải thích, cô hạ chiếc kính hiển vi xuống và bước ra khỏi buồng kính. "Tôi đã ở lại đây suốt hai năm qua để âm thầm nuôi cấy các Tế bào Tảo Lục Cô Đặc, hy vọng một ngày nào đó có thể tìm ra cách cứu sống hành tinh đang bị sa mạc hóa này. Bà nội cậu... bà ấy là một vĩ nhân. Bà ấy đã giấu một tài liệu tối mật trong két bảo mật của trạm trước khi bị tập đoàn bức hại."
Diệp Tuyết dẫn Lâm Phong đến một góc phòng thí nghiệm, nơi có một két bảo mật bằng thép titan dày cộp gắn chặt vào tường đá. Trên mặt két sắt là một cổng quét sinh học cổ xưa bám đầy bụi bặm.
"Két sắt này chỉ có thể mở bằng máu của người có tần số tương thích trên chín mươi phần trăm," Diệp Tuyết nói, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn Lâm Phong. "Tôi đã thử hàng trăm lần nhưng đều bị từ chối."
Lâm Phong gật đầu. Cậu điều khiển một sợi rễ nhỏ từ tay mecha Yggdrasil-0 luồn qua khe hở của kén lái, đâm nhẹ vào cổng quét sinh học của két sắt. Sợi rễ tự động rỉ ra một giọt máu tươi màu đỏ lẫn sắc xanh lục nhạt của Lâm Phong.
Cạch... Rầm...
Hệ thống thủy lực của két sắt rên rỉ hoạt động sau hàng chục năm ngủ yên. Cánh cửa thép titan dày nặng từ từ mở ra. Bên trong két sắt, nằm im lịm dưới lớp bụi thời gian, là một cuốn nhật ký nghiên cứu bằng da tổng hợp bám đầy rêu khô và một vài bức thư viết tay đã ố vàng.
Lâm Phong dùng sợi rễ mecha khéo léo nhặt cuốn nhật ký và những bức thư lên, đưa vào trong kén lái. Khi nhìn thấy nét chữ viết tay mềm mại nhưng kiên cường trên phong thư đầu tiên, lồng ngực Lâm Phong thắt lại.
Đó là nét chữ của mẹ cậu – Diệp Dao, người đã qua đời vì chứng ngộ độc kim loại nặng khi nguồn nước thung lũng bị tập đoàn xả thải công nghiệp.
"Phong của mẹ..."
Lâm Phong thầm đọc những dòng chữ viết tay nhòe lệ của mẹ mình.
"Khi con đọc được những dòng chữ này, có lẽ mẹ đã không còn ở bên con nữa. Mẹ xin lỗi vì đã truyền lại cho con dòng máu gác đền đầy nguyền rủa này. Bà nội Diệp Lan của con đã dành cả đời để nghiên cứu Yggdrasil-0, nhưng bà ấy cũng nhận ra một sự thật tàn khốc... Yggdrasil không phải là một vũ khí, nó là một hạt giống cải tạo sinh thái cần máu thịt con người để nuôi dưỡng. Nhưng cái giá của nó... cái giá của nó quá tàn nhẫn..."
Lâm Phong run rẩy lật tiếp cuốn nhật ký nghiên cứu của bà nội Diệp Lan. Những trang giấy ghi chép khoa học lạnh lùng nhưng chứa đựng một chân tướng tàn khốc khiến toàn thân cậu lạnh toát.
"Cơ chế đổi máu lấy năng lượng: Nhật ký ngày 14 tháng 10 năm kỷ nguyên thép..."
"Yggdrasil-0 vận hành bằng cách ký sinh trực tiếp vào hệ thần kinh và hệ tuần hoàn của phi công. Quá trình này là một chiều và không thể đảo ngược. Khi mức độ đồng bộ tăng lên, hệ thống rễ cây sẽ thay thế dần các tế bào máu bằng nhựa sinh học diệp lục."
"Cảnh báo đặc biệt: Khi mức độ đồng bộ vượt quá năm mươi phần trăm, rễ cây ký sinh sẽ ăn sâu dọc theo tủy sống xuống khớp gối, khóa cứng toàn bộ cột sống của phi công vào cấu trúc kén lái. Quá trình gỗ hóa cột sống này sẽ khiến phi công vĩnh viễn mất đi khả năng đứng thẳng hoặc đi lại bằng đôi chân người ngoài đời thực. Họ sẽ vĩnh viễn bị hàn chết vào buồng kén, trở thành một phần linh hồn hữu cơ của chiến giáp..."
Cuốn nhật ký tuột khỏi tay Lâm Phong rơi xuống sàn kén lái.
Đôi chân cậu... tương lai của cậu...
Lâm Phong bàng hoàng nhìn xuống đôi chân mình dưới lớp áo da thú rách nát. Cậu mới mười lăm tuổi. Cậu vẫn muốn được tự do chạy nhảy trên những đồi cỏ may, muốn được đi săn cùng A Sáng, muốn được tự mình đứng thẳng để che chở cho dân làng. Nhưng giờ đây, tài liệu nghiên cứu của bà nội đã tuyên án tử cho đôi chân của cậu. Cậu càng chiến đấu, càng bộc phát sức mạnh của mecha để cứu mọi người, thì cậu càng nhanh chóng biến thành một quái vật nửa người nửa gỗ, vĩnh viễn bị hàn chết trong buồng lái lạnh lẽo này.
Nỗi đau đớn tinh thần tột cùng, sự dằn vặt giữa việc giữ lại nhân tính thể xác và sứ mệnh gác đền bắt buộc đè nặng lên lồng ngực Lâm Phong, khiến cậu nghẹt thở. Cậu muốn hét lên, muốn giật đứt chiếc vòng tay sinh học Yggdrasil đang khóa chặt cổ tay mình, nhưng cậu biết mình không có đường lui. Nếu cậu dừng lại, tập đoàn sẽ san phẳng thung lũng, và những đứa trẻ như Bé Hoa sẽ chết khát dưới xích sắt của Bùi Nghị.
"Lâm Phong, cậu sao thế?" Diệp Tuyết lo lắng hỏi qua lớp kính kén lái khi thấy sắc mặt Lâm Phong tái nhợt và những mạch máu xanh trên tay cậu đột ngột co thắt dữ dội.
"Tôi... tôi không sao..." Lâm Phong khàn giọng đáp, cố gắng nén nỗi đau đớn vào sâu trong lòng. Cậu nhìn Diệp Tuyết, ánh mắt kiên định quyết tuyệt: "Cảm ơn cô, Diệp Tuyết. Những tài liệu này... và các Tế bào Tảo Lục Cô Đặc này, tôi bắt buộc phải mang đi để cứu mecha."
"Hãy mang đi, chúng thuộc về cậu," Diệp Tuyết gật đầu, cô nhanh chóng thu gom các ống nghiệm chứa dung dịch tảo lục đậm đặc lấp lấp lánh ánh xanh lục bảo đưa vào khoang tiếp tế ngoài của mecha.
Lâm Phong quyết định sao chép toàn bộ dữ liệu gen thực vật cổ đại từ nhật ký của bà nội vào bộ nhớ của AI Yggdrasil-0, hy vọng trong tương lai có thể tìm ra một phương pháp dung hòa sinh học giải thoát cho thể xác của mình.
Cậu điều khiển một sợi rễ nhỏ từ tay mecha đâm thẳng vào giắc cắm dữ liệu chính của máy chủ Trạm số 4 để truyền dẫn dữ liệu.
Tuy nhiên, ngay khi sợi rễ vừa kết nối vào máy chủ cổ đại của trạm...
OÒNG! OÒNG! OÒNG!
Một tiếng rít nơ-ron chói tai vang lên trực tiếp trong đại não Lâm Phong. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của Trạm Nghiên cứu Sinh thái Số 4 đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ. Tiếng còi báo động an ninh rú lên dồn dập, xé toác sự tĩnh lặng của đêm tối.
[Cảnh báo! Phát hiện xâm nhập dữ liệu trái phép từ thực thể sinh học lạ! Hệ thống khóa bảo mật khẩn cấp kích hoạt! Toàn bộ cửa từ đang tự động đóng kín!]
Những luồng ánh sáng laser bảo mật màu đỏ quét liên tục qua các bức tường, tiếng xích sắt của các cánh cửa sập nặng nề bắt đầu rơi xuống từ trần nhà, đe dọa chôn vùi cả Yggdrasil-0 lẫn Diệp Tuyết bên trong lòng đất lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!