Nhạc nềnCyber_Noir

Phục Kích Đồi Cỏ May

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm Đồi Cỏ May dày đặc như một tấm màn thép nguội. Lớp bùn tảo đầm lầy phủ kín toàn thân chiếc cơ giáp sinh học Yggdrasil-0 tỏa ra mùi tanh nồng của thực vật mục rữa, tạm thời che lấp hoàn toàn mùi hôi hám của Dầu Thủy Lực Thải đang rỉ ra từ các khớp gối cơ khí. Trong kén lái chật hẹp và tối tăm, Lâm Phong nín thở. Hai bàn tay cậu, vốn đã bắt đầu xơ hóa với những mạch máu xanh phát quang chạy dọc dưới da, bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại. Nhịp tim của cậu được điều hòa xuống mức bốn mươi nhịp một phút nhờ Chu trình Hít thở Quang hợp, đồng bộ hoàn hảo với nhịp dao động tần số thấp của thạch thềm thung lũng thông qua kỹ năng Giao Cảm Đất Mẹ.


Từ phía con đường mòn độc đạo dưới chân đồi, tiếng động cơ diesel gầm rú gợn óc ngày một gần hơn. Những luồng ánh sáng đèn pha laser màu đỏ rực rỡ từ đoàn xe tuần tra bọc thép của tập đoàn Aether-Corp xé toác màn sương đêm, quét sạt qua những bụi cỏ may xám xịt chỉ cách vị trí ẩn nấp của mecha chưa đầy năm mươi mét. Dẫn đầu đoàn xe là chiếc xe tuần tra bọc thép hạng nhẹ bọc chì, theo sau là hai chiếc xe bồn khổng lồ chở Nước Cất Nguyên Bản, và bọc hậu là chiếc xe chỉ huy của Cẩu Tử – tên lính tuần tra khét tiếng tàn ác.


Qua hệ rễ chân đang cắm sâu dưới lòng địa chất, Lâm Phong cảm nhận được từng nhịp rung xích sắt của xe địch truyền qua địa tầng. Cậu khẽ truyền âm qua thiết bị liên lạc cho A Sáng đang ẩn nấp trên vách đá cao phía đối diện: "A Sáng, chuẩn bị. Xe dẫn đường đã bước vào phạm vi bẫy đá. Ba, hai, một... Giật!"


Trên đỉnh vách đá dựng đứng, A Sáng nghiến răng, dùng hết sức bình sinh giật mạnh chốt tời thép carbon. Rắc! Tiếng dây cáp căng đứt vang lên giữa đêm tối tịch mịch. Ngay lập tức, ba tảng đá tảng khổng lồ được neo giữ trên sườn đồi mất đi lực giữ, lao xuống cuồn cuộn với tốc độ kinh hoàng, kéo theo hàng tấn đất đá sạt lở.


Uỳnh! Một tiếng nổ lớn chấn động cả thung lũng. Tảng đá lớn nhất đè sập hoàn toàn phần đầu chiếc xe tuần tra bọc thép đi đầu, ép nát khung kim loại và động cơ của nó thành một đống sắt vụn bốc cháy ngùn ngụt. Hai chiếc xe bồn phía sau phanh gấp, bánh xích trượt dài trên nền đất bùn trơn trượt, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn cực độ.


"Có phục kích! Có phục kích!" Tiếng Cẩu Tử gầm rú điên cuồng qua hệ thống loa phóng thanh của xe chỉ huy. "Quay đầu xe bồn! Lùi lại ngay! Tất cả súng máy hướng lên sườn đồi, bắn phá cho tao!"


Nhìn thấy chiếc xe bồn chở nước khổng lồ bắt đầu lùi lại nhằm thoát thân ra khỏi hẻm dốc hẹp, Lâm Phong biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Lượng năng lượng quang năng dự trữ của Yggdrasil-0 hiện tại chỉ còn mười lăm phần trăm do bầu trời đêm u ám, nhưng ý chí bảo vệ nguồn nước sạch cho những đứa trẻ đang khát khô cổ họng trong làng đã vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi thể xác.


"Khởi động động cơ phụ trợ! Quang Hợp Bộc Phát!" Lâm Phong gầm lên.


[Cảnh báo: Kích hoạt tăng tốc khẩn cấp dưới mức năng lượng an toàn sẽ tiêu tốn trực tiếp tế bào máu của phi công. Mức độ thực vật hóa tủy sống sẽ tăng nhanh.]


Giọng nói lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên trong đại não, nhưng Lâm Phong đã hoàn toàn phớt lờ. Cậu chủ động mở rộng cổng kết nối thần kinh, chấp nhận để các gai sinh học của vòng tay Yggdrasil cắm sâu hơn vào tĩnh mạch. Một luồng động năng sinh học mạnh mẽ bùng phát từ hai chân mecha, thổi bay lớp bùn tảo ngụy trang bên ngoài. Chiếc cơ giáp khổng lồ cao hơn mười mét lướt đi với tốc độ tám mươi ki lô mét một giờ, lao thẳng từ bụi rậm rạp xuống lòng đường mòn, chặn đứng hoàn toàn lối rút lui duy nhất của đoàn xe bồn.


Sự xuất hiện đột ngột của một quái vật cây khổng lồ bọc bùn đất hoang dã khiến Cẩu Tử hoảng sợ tột độ. Gã trợn tròn mắt, tay chân run rẩy bám chặt lấy cần điều khiển: "Cái... cái quái gì thế này? Quái vật cây! Bắn! Bắn chết nó ngay!"


Trong cơn hoảng loạn, Lâm Phong cố gắng vung tay trái, phóng ra hai sợi Roi Mây Thép bọc gai độc để trói chặt lấy bánh xích của chiếc xe bồn chở nước chính. Tuy nhiên, do năng lượng dự trữ quá thấp và trọng lượng khổng lồ của chiếc xe chở đầy nước sạch đang đà lùi dốc, lực ly tâm quá lớn đã khiến sợi mây thép bị trượt mạnh khỏi bánh xích sắt rỉ sét, đứt phựt làm đôi. Lực phản chấn dội ngược qua hệ thần kinh khiến Lâm Phong hộc ra một ngụm máu tươi màu đỏ lẫn sắc xanh lục nhạt ngay trong kén lái.


Chớp lấy thời cơ mecha của Lâm Phong bị khựng lại do phản phản chấn, Cẩu Tử điên cuồng ra lệnh xả súng liên thanh laser quét trực diện vào ngực cơ giáp. Những chùm tia laser màu đỏ rực rỡ, mang theo nhiệt độ hàng nghìn độ C, bắn phá liên tiếp vào lớp vỏ gỗ hóa thạch của Yggdrasil-0, tạo ra những vết cháy sạm sâu hoắm và bốc khói nghi ngút.


Lâm Phong nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau rát như bị thiêu sống dội ngược vào tủy sống. Nhìn thấy nhịp bắn liên tục và có chu kỳ của khẩu súng máy laser trên xe chỉ huy, cậu nín thở, vận hành Chu trình Hít thở Quang hợp để điều hòa nhịp tim đồng bộ với nhịp bắn của kẻ thù.


"Lá Chắn Diệp Lục! Kích hoạt!"


Ngay lập tức, từ hai bả vai của mecha bùng phát một màng chắn năng lượng màu xanh lục bảo rực rỡ, đan xen thành cấu trúc tổ ong lấp lánh bao bọc trước thân mecha. Khi những chùm tia laser đỏ rực bắn trúng lá chắn, chúng không hề xuyên phá được mà phát ra những tiếng xèo xèo chói tai của năng lượng bị triệt tiêu. Lá Chắn Diệp Lục hấp thụ hoàn toàn chín mươi phần trăm nhiệt lượng và quang năng từ chùm tia laser, chuyển hóa ngược thành dòng năng lượng sinh học ấm áp chảy dọc theo các mạch dẫn nhựa để nạp ngược vào lõi mecha.


[Năng lượng quang hợp đã phục hồi lên ba mươi phần trăm. Nhiệt độ kén lái tăng lên bốn mươi độ C. Khuyến cáo phi công chú ý giới hạn chịu nhiệt của cơ thể.]


Khắp người Lâm Phong đẫm mồ hôi, làn da cậu bỏng rát dưới sức nóng bốn mươi độ của buồng lái đóng kín, nhưng đôi mắt cậu lại rực sáng sắc xanh lục bảo đầy quyết chiến. Cậu hướng cánh tay phải của mecha về phía buồng lái xe chỉ huy của Cẩu Tử, dồn toàn bộ áp suất thủy lực sinh học vừa tích lũy được.


"Tiễn Gai Độc! Khai hỏa!"


Phụt! Phụt! Phụt! Hàng loạt những cây gai gỗ đen thẫm, cứng như thép carbon dẻo dai bắn ra từ bệ phóng sinh học trên cánh tay mecha với tốc độ âm thanh. Những mũi tiễn gai xé toác không khí, găm thẳng qua lớp kính lực học đã bị nứt vỡ của buồng lái xe chỉ huy, ghim chặt hai cánh tay và vô hiệu hóa hoàn toàn tay lái của Cẩu Tử xuống bệ điều khiển.


"Á! Tay tôi! Cứu tôi với!" Tiếng la hét thảm thiết của Cẩu Tử vang lên qua hệ thống đàm thoại bị nhiễu sóng.


A Sáng từ trên vách đá tiếp tục bắn ra những mũi tên tre bọc thép carbon bách phát bách trúng, tiêu diệt những tên lính bộ binh định dùng súng điện tiếp cận chân mecha. Trận chiến diễn ra nhanh gọn và dứt khoát. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, toàn bộ tiểu đội tuần tra của Cẩu Tử đã bị tiêu diệt hoàn toàn, chiếc xe bồn chứa nước sạch khổng lồ được bảo vệ nguyên vẹn không hề rò rỉ.


Yggdrasil-0 lững thững tiến lại gần chiếc xe chỉ huy đã nát vụn của Cẩu Tử. Lâm Phong điều khiển bàn tay gỗ khổng lồ gạt phăng phần nắp buồng lái bị méo mó. Trên thi thể của tên lính tuần tra, một vật phẩm bằng đồng mạ crom lấp lánh ánh kim dưới ánh lửa bốc cháy từ xác xe bọc thép.


Đó là chiếc Huy hiệu Giám sát viên Bùi Nghị, biểu thị quyền lực giám sát cấp cơ sở của tập đoàn Aether-Corp tại thung lũng Diệp Lục. Lâm Phong điều khiển sợi rễ nhỏ từ ngón tay mecha nhặt chiếc huy hiệu lên. Nhưng ngay khi chiếc huy hiệu vừa chạm vào lớp vỏ gỗ sinh học của Yggdrasil-0, nó bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng đỏ chói lòa, kèm theo tiếng bíp bíp dồn dập tần số cao tự động phát tín hiệu cấp cứu khẩn cấp về thẳng tổng bộ chỉ huy của Bùi Nghị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!