Bẫy Rừng Đồi Cỏ May
Đêm thung lũng Diệp Lục tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rỉ sét của những cỗ máy khai thác hoang phế ngoài vành đai rít lên trong gió lạnh. Trên Chốt Dân Binh rách nát ngoài rìa làng, ánh sáng xanh lục bảo nhạt từ tấm Bản đồ Da Thú Lâm Thiết hắt lên gương mặt hốc hác của Lâm Phong. Cậu ngồi bất động trong kén lái của Yggdrasil-0, hai bàn tay nổi rõ những mạch máu xanh phát quang bám chặt lấy bệ cảm biến bằng đá cổ đại. Hệ thống rễ Alpha từ kén lái vẫn đang cắm sâu vào da thịt hai cánh tay cậu, liên tục truyền dẫn những nhịp đập sinh học lạnh buốt dọc theo tủy sống.
A Sáng đứng trên bệ gỗ mecha bám đầy rêu xanh, ghé sát vào khe hở rạn nứt của cửa kén, giọng gã thì thầm nhưng đầy sốt ruột: "Phong, nước cất dự trữ của cả làng chỉ còn đủ dùng chưa đầy hai mươi tư giờ nữa. Nếu bình minh lên mà chúng ta không chặn được đoàn xe bồn chở nước của Đội Vận tải Aether tại Đồi Cỏ May, dân làng sẽ phải quỳ gối ký vào bản hiệp ước nô dịch của Luật sư Trần."
Lâm Phong nhắm mắt lại. Qua hệ rễ của mecha, cậu có thể cảm nhận được nỗi đau âm ỉ từ vết bỏng sau lưng vẫn chưa lành hẳn, cùng với cơn sốt nhẹ đang gặm nhấm thể xác hằng đêm. Nhưng khi nghĩ đến những đứa trẻ trong làng đang khát khô cổ họng, lồng ngực cậu lại dâng lên một luồng phẫn nộ nóng bỏng.
"Tớ biết," Lâm Phong khàn giọng đáp, âm thanh bị bóp méo qua hệ thống nơ-ron của mecha trở nên ồm ồm như tiếng gỗ mục va chạm. "Nhưng khớp gối của Yggdrasil-0 vừa được A Tinh bôi trơn bằng Dầu Thủy Lực Thải. Dù di chuyển đã trơn tru hơn, mùi dầu máy đen đặc hôi hám đó đang tỏa ra quá nồng nặc. Nếu cứ thế này tiến vào Đồi Cỏ May, radar quét hóa học và cảm biến nhiệt của quân tập đoàn sẽ phát hiện ra chúng ta từ khoảng cách cả cây số."
"Chính vì vậy ta mới có mặt ở đây, thằng ranh."
Một giọng nói trầm đục, mang theo tiếng khạc nhổ đầy khói thuốc súng vang lên dưới chân mecha. Trần Mãnh, người thợ săn lão luyện với bộ đồ da thú ngụy trang bám đầy rêu xanh, lững thững bước ra từ bóng tối của rặng cây dại. Theo sau ông là Thợ săn Ba, người chú chiến thuật mang vết sẹo cào lớn trên mặt, lưng đeo khẩu súng kíp tự chế bắn đạn tẩm độc.
Trần Mãnh ngước nhìn chiếc cơ giáp sinh học khổng lồ cao hơn mười mét đang đứng lầm lững trong đêm. Ông nhíu mũi, khịt khịt làn gió đêm rồi lắc đầu: "Mùi dầu thủy lực thải nồng nặc thế này thì ngụy trang bằng lá cây thường cũng vô ích. Lũ lính tuần tra của tập đoàn tuy chủ quan, nhưng thiết bị quét hồng ngoại của chúng không phải đồ chơi. Muốn vô hình trước mắt chúng, cháu phải học kỹ thuật Ngụy Trang Nhiệt Học Sinh Học của thợ rừng."
Lâm Phong mở cửa kén lái, để rễ cây nới lỏng bớt hai cánh tay, cúi đầu kính cẩn: "Xin chú Mãnh chỉ dạy. Cháu phải làm thế nào để che giấu khổng lồ này?"
Trần Mãnh chỉ tay về phía đầm lầy nước đọng dưới chân đồi: "Dưới kia có loại bùn ướt trộn lẫn với tảo lục cold-water. Loại tảo này hấp thụ nhiệt lượng cực tốt để quang hợp, còn bùn ướt sẽ cô lập hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ khí và mùi dầu máy thải. A Sáng, xuống đầm lầy xúc bùn lên đây!"
Trong suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Trần Mãnh, Lâm Phong điều khiển Yggdrasil-0 quỳ rạp xuống đất đá. A Sáng cùng các dân binh tự vệ liên tục vận chuyển từng xô bùn đen quánh trộn tảo lục đổ lên thân mecha. Lâm Phong dùng hai bàn tay gỗ khổng lồ của mecha, chậm rãi vuốt đều lớp bùn tảo lạnh ngắt lên khắp các khớp nối cơ khí, bọc kín những khe tản nhiệt sinh học dọc theo bả vai và hông của Yggdrasil-0.
Mỗi lần lớp bùn tảo áp vào thân mecha, Lâm Phong lại rùng mình một cái. Qua giao diện cảm biến thần kinh, cậu cảm thấy một luồng khí lạnh buốt thấu xương lan tỏa khắp cơ thể, dập tắt cơn sốt nhẹ nhưng cũng đồng thời bóp nghẹt các kẽ lá quang hợp trên hai bả vai mecha.
[Cảnh báo: Diện tích bề mặt quang hợp bị che phủ 30%. Hiệu suất hấp thụ ánh sáng mặt trời giảm mười phần trăm. Tải lượng sinh học của phi công tăng nhẹ do hệ thống sưởi ấm kén lái bị hạn chế.]
Giọng nói cơ học của AI Yggdrasil-0 vang lên trong đầu Lâm Phong. Cậu cắn răng truyền ý nghĩ phản hồi: "Chấp nhận tổn hao hiệu suất. Bằng mọi giá phải triệt tiêu bức xạ nhiệt."
Khi lớp bùn tảo khô lại, chiếc cơ giáp sinh học khổng lồ giờ đây hoàn toàn biến thành một ngọn đồi rêu đá vô tri, xù xì và không hề phát ra một chút hơi ấm hay mùi dầu máy nào. Mùi hắc ín của dầu thải đã bị hương vị tanh nồng của bùn đầm lầy che lấp hoàn toàn.
Trong lúc đó, Thợ săn Ba đứng bên cạnh một tảng đá lớn, tỉ mỉ nghiền nát những hạt gai độc khô lấy từ Vách Đá Gai Độc thành một thứ bột mịn màu đen xám. Ông ngước nhìn Lâm Phong, giọng nói lạnh lùng nhưng thực chiến dạn dày: "Ngụy trang xong rồi, giờ đến lượt bày binh bố trận. Chế tạo Bẫy Sinh-Cơ là cách duy nhất để chúng ta dùng sức người đối đầu với xe bọc thép bọc chì của chúng. Cháu không được dùng mecha đối đầu trực diện ngay từ đầu. Phải dụ chúng vào bẫy."
Thợ săn Ba chỉ vào sơ đồ lối mòn độc đạo chạy qua Đồi Cỏ May vẽ trên tấm bản đồ da thú: "Lối mòn này dốc và hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng. Chú đã bố trí sẵn hệ thống bẫy cáp thép bọc gai độc dưới thảm lá khô ở khúc quanh ngặt nhất. Khi xe bồn đi qua, sợi cáp sẽ quấn chặt lấy trục bánh xích của chúng. Bột Gai Độc Khô tẩm trên cáp sẽ ngấm qua các khe hở của van thủy lực, ăn mòn các gioăng cao su sinh học và làm tê liệt hệ thống lái trong vài phút."
"Còn tớ," A Sáng vác trên vai cuộn dây tời thép carbon dẻo dai, chỉ tay lên đỉnh vách đá dựng đứng phía trên lối mòn, "tớ sẽ phối hợp với dân binh neo giữ ba tảng đá tảng khổng lồ bằng dây tời trên sườn đồi. Chỉ cần gạt chốt, đá tảng sẽ lao xuống đè bẹp chiếc xe tuần tra bọc thép đi đầu của chúng, cô lập hoàn toàn chiếc xe bồn chở nước ở giữa."
Lâm Phong gật đầu, lòng tràn đầy cảm phục trước sự chuẩn bị chu đáo của các tiền bối. Cậu cố gắng tập trung sóng não, định điều khiển hệ thống rễ ngầm của Yggdrasil-0 mọc nhanh dưới đất để tạo thêm một hàng rào gai tự động cản bước địch.
Nhưng ngay khi cậu vừa dồn năng lượng, một cơn đau buốt nhói như điện giật phóng thẳng từ cột sống lên đại não. Màn hình sinh học trong kén lái chập chờn phát sáng đỏ. Trời đêm nhiều mây mù, không có ánh trăng hay ánh nắng mặt trời để quang hợp, lượng năng lượng dự trữ của mecha lập tức sụt giảm nghiêm trọng xuống mức báo động đỏ.
[Cảnh báo bất khả thi: Năng lượng quang năng dự trữ dưới mức mười lăm phần trăm. Việc cưỡng ép kích hoạt phát triển rễ cây ngầm sẽ tiêu tốn trực tiếp máu của phi công với tốc độ cực đại. Khuyến cáo hủy bỏ thao tác.]
Lâm Phong thở dốc, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi màu đỏ lẫn sắc xanh lục nhạt. Cậu buộc phải ngắt kết nối lệnh phát triển rễ cây. Đúng như lời cảnh báo của AI cổ đại, không có năng lượng quang hợp từ mặt trời, mỗi kỹ năng sinh học cậu thi triển đều phải trả giá bằng chính máu thịt của mình. Cậu không thể lãng phí máu trước khi trận chiến thực sự bắt đầu.
"Đừng nóng vội, Phong," Trần Mãnh bước lại gần, đặt bàn tay thô ráp lên chân mecha bọc bùn tảo. "Sức mạnh của người thợ săn không nằm ở việc cháu có bao nhiêu vũ khí mạnh, mà ở chỗ cháu biết kiên nhẫn lắng nghe con mồi. Hãy đứng im ở đây, biến mình thành một phần của Đồi Cỏ May. Hãy dùng kỹ năng Giao Cảm Đất Mẹ để lắng nghe địa hình."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu theo kỹ thuật hít thở điều hòa nhịp tim mà ông nội Lâm Thiết từng dạy. Cậu nhắm mắt lại trong kén lái tối tăm, thả lỏng toàn bộ cơ bắp, để ý thức của mình trôi tuột theo những sợi rễ chân của Yggdrasil-0 đang cắm nhẹ xuống lòng đất đá của Đồi Cỏ May.
Ban đầu, mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn của những tiếng động ồn ào: tiếng gió rít lồng lộng qua những tán lá cỏ may cao ngang đầu người, tiếng bước chân chạy lướt nhanh của những loài chuột đột biến nhỏ bé dưới lòng đất, tiếng rễ của những cây bụi xung quanh đang khẽ hút nước ngầm.
Lâm Phong nhẫn nại lọc bỏ từng tạp âm một. Cậu biến nhịp tim của mình trùng khớp với nhịp dao động tần số thấp của thạch thềm thung lũng. Dần dần, thế giới địa chất xung quanh hiện lên trong tâm trí cậu như một bản đồ ánh sáng màu xanh lục nhạt. Cậu cảm nhận được độ dốc của sườn đồi, vị trí của những tảng đá treo lỏng lẻo mà A Sáng đang neo giữ, và cả dòng chảy của mạch nước ngầm đang bị bóp nghẹt dưới chân núi.
Cả khu rừng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối trước cơn bão chiến đấu. Lâm Phong đứng im lịm như một tảng đá rêu phong cổ xưa, nhường quyền kích hoạt bẫy đầu tiên cho A Sáng để giữ bí mật tuyệt đối vị trí của cơ giáp. Sự kiên nhẫn của người thợ săn hoang dã đã được rèn giũa qua mười lăm năm sinh tồn giữa rừng rậm giờ đây hòa làm một với ý chí bảo hộ của đại thụ cơ khí.
Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua.
Đột nhiên, qua hệ rễ chân đang cắm sâu dưới lòng địa chất, Lâm Phong cảm nhận được một tần số rung động cực kỳ khác lạ. Nó không phải là nhịp bước của thú hoang, cũng không phải tiếng gió thổi đá lở.
Đó là những nhịp rung đều đặn, nặng nề và mang tính chu kỳ của những bánh xích thép carbon đang nghiền nát đất đá. Những xung lực cơ khí lạnh lùng, thô bạo truyền qua tầng địa chất cách xa một phẩy năm ki lô mét, dội ngược vào gót chân mecha của Lâm Phong.
Cậu mở bừng mắt, đồng tử rực lên sắc xanh lục bảo chói lòa trong bóng tối của kén lái.
"Chúng đến rồi," Lâm Phong khàn giọng truyền âm qua thiết bị liên lạc cho A Sáng đang nấp trên vách đá. "Ba chiếc xe tuần tra bọc thép nhẹ đi đầu dẫn đường, theo sau là chiếc xe bồn khổng lồ chứa nước sạch bọc chì của Đội Vận tải Aether. Khoảng cách một nghìn năm trăm mét."
A Sáng trên đỉnh vách đá siết chặt sợi dây tời thép, ánh mắt gã bùng lên ngọn lửa quyết chiến: "Trận địa bẫy đã sẵn sàng. Hãy để lũ sắt thép đó nếm mùi vị của rừng rậm Diệp Lục."
Lâm Phong nín thở, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu bốn mươi nhịp một phút để triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng ồn rơ-le sinh học. Cậu đứng im lịm trong bóng tối, lớp bùn tảo khô khốc bao bọc lấy thân mecha hoàn toàn hòa lẫn vào những bụi cỏ may xám xịt của sườn đồi.
Từ phía khúc quanh dưới chân Đồi Cỏ May, những luồng ánh sáng đèn pha laser màu đỏ rực rỡ bắt đầu xé toác màn sương đêm, quét sạt qua những tán lá khô ráo. Tiếng động cơ diesel hạng nặng gầm rú gợn óc bắt đầu vọng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng bảo hộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!