Nhạc nềnCyber_Noir

Áp Bức Mang Danh Luật Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ từ tấm bảng điện tử của tập đoàn Aether-Corp chập chờn chiếu lên những thớ vỏ gỗ lim hóa thạch của Yggdrasil-0, nhuộm buồng kén sinh học của Lâm Phong trong một thứ sắc màu chết chóc. Trưởng thôn Diệp Tùng đứng dưới chân cơ giáp, đôi bàn tay gầy guốc run rẩy giơ cao thiết bị liên lạc. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của sự bất lực, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gò má xám xịt như tàn tro.


Trong kén lái chật hẹp và ẩm ướt, Lâm Phong nén một tiếng rên rỉ. Hệ thống rễ Alpha đang cắm sâu vào bả vai và dọc cột sống cậu khẽ co thắt, phản ứng lại sự dao động dữ dội trong sóng não của vật chủ. Máu đỏ của cậu trào ra, hòa lẫn với dòng nhựa xanh lục bảo phát quang đang rỉ qua các mạch dẫn sinh học, dội ngược một cơn đau buốt nhói vào tận tủy xương. Cậu có thể cảm nhận được qua hệ rễ của Yggdrasil-0 rằng mạch đất ngầm dưới chân Chốt Dân Binh đang khẽ rùng mình, như thể chính hành tinh này cũng đang rên xiết trước tối hậu thư tàn độc của kẻ thù.


"Hoàng hôn ngày mai..." Giọng Lâm Phong vang lên qua khe hở rạn nứt của kén lái, khàn đặc và đứt quãng. "Họ muốn cháu tự nộp mình, nếu không sẽ khóa Giếng Nước Cổ?"


Trưởng thôn Diệp Tùng chỉ biết gật đầu trong im lặng. Tấm bảng điện tử trên tay ông vẫn không ngừng nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu đỏ của Ban Pháp lý và Cưỡng chế Thu hồi Đất. Đó không chỉ là một lời đe dọa suông. Ở hành tinh Lam Hoang này, luật pháp của tập đoàn chính là sắc lệnh của tử thần. Kẻ nào nắm giữ công nghệ và nguồn nước, kẻ đó nắm giữ quyền sinh sát.


Nắng trưa của Thung Lũng Diệp Lục không còn mang lại sự ấm áp của tự nhiên, mà bị che phủ bởi một tầng mây bụi cơ giới xám xịt từ các công trường khai thác phía xa. Đúng giờ Ngọ, tiếng động cơ diesel gầm rú gợn óc bắt đầu vọng lại từ lối vào thung lũng. Bụi rỉ sét bay mù mịt khi đoàn xe bọc thép của Đội Vận tải Nước Sạch Aether lừng lững tiến vào trung tâm làng.


Dẫn đầu đoàn người là Luật sư Trần. Gã bước xuống từ một chiếc xe tuần tra bọc thép nhẹ bọc crom sáng loáng. Khác với những tên lính tuần tra lam lũ bám đầy dầu mỡ, Luật sư Trần khoác trên mình bộ vest xám chỉnh tề dệt bằng sợi thép carbon chống đạn, mái tóc chải chuốt bóng mượt không bám một hạt bụi sa mạc. Trên tay gã là chiếc cặp da bảo mật phát ra ánh sáng điện tử xanh lam dịu nhẹ, chứa đựng những văn bản cưỡng chế thu hồi đất mà tập đoàn dùng để hợp thức hóa mọi cuộc tàn sát.


Theo sau gã là hai chiếc xe bồn khổng lồ bọc thép dày cộp của Đội Vận tải Nước Sạch Aether, vòi rồng phun áp lực cao và các van khóa cơ khí hạng nặng kêu rít rắc rắc đầy đe dọa. Đi bên sườn là tiểu đội lính gác bọc thép nhẹ, tay lăm lăm súng điện từ cao áp và khiên bọc chì nặng nề.


Đoàn xe dừng lại ngay trước Giếng Nước Cổ—trái tim của Làng Diệp Lục, nơi duy nhất còn cung cấp nguồn Nước Cất Nguyên Bản tinh khiết chưa bị nhiễm hóa chất công nghiệp của thung lũng. Hàng trăm dân làng đổ ra, đứng vây quanh với những gương mặt hốc hác vì đói khát và sợ hãi. Họ nhìn chằm chằm vào những họng súng đen ngóm của tập đoàn với sự phẫn uất nung nấu.


Luật sư Trần bước lên bệ đá của Giếng Nước Cổ, chậm rãi mở chiếc cặp da bảo mật. Một màn hình ba chiều khổng lồ bùng lên giữa khoảng không, hiển thị sơ đồ địa chính của Thung Lũng Diệp Lục đã bị bôi đỏ hoàn toàn dưới logo của Aether-Corp.


"Hỡi cư dân của Làng Diệp Lục," giọng Luật sư Trần vang lên qua thiết bị khuếch âm đeo tai, lạnh lùng, ngạo mạn và đầy tính toán pháp lý. "Theo Sắc lệnh số 409 của Ban Pháp lý và Cưỡng chế Thu hồi Đất thuộc tập đoàn Aether-Corp, toàn bộ khu vực rừng Diệp Lục và mạch nước ngầm đi kèm đã được chuyển nhượng hợp pháp cho dự án khai thác lâm nghiệp của tập đoàn. Việc các vị tự ý khai thác và sử dụng Nước Cất Nguyên Bản từ Giếng Nước Cổ này mà không đóng thuế tín dụng là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng."


Gã điều chỉnh gọng kính vàng, đưa mắt quét qua đám đông đang run rẩy vì giận dữ:


"Hôm nay, đại diện cho tập đoàn, tôi mang đến Hiệp ước nhượng đất và di dời tự nguyện. Nếu Trưởng thôn Diệp Tùng đặt bút ký vào văn bản này, các vị sẽ được cấp định mức nước ngọt tối thiểu hằng tuần. Nếu từ chối... Đội Vận tải Nước Sạch Aether sẽ tiến hành khóa van và phong tỏa vĩnh viễn Giếng Nước Cổ ngay lập tức."


"Lũ ăn cướp!"


Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên từ phía trước đám đông. A Lực, trưởng nhóm dân binh tự vệ, bước ra. Thân hình hộ pháp như ngọn núi nhỏ của gã ngực trần lộ rõ những múi cơ cuồn cuộn bôi đầy nhựa thông ngụy trang. Trên đôi vai rộng của gã là cây búa tạ nặng năm mươi ký rèn từ mảnh vỡ động cơ phi thuyền cổ. Đôi mắt gã đỏ ngầu vì giận dữ khi nhìn thấy những tên lính của tập đoàn đang kéo vòi khóa cơ khí bọc chì tiến lại gần thành giếng.


"Giếng nước này là do tổ tiên chúng tao đào sâu hàng trăm mét từ ngàn năm trước! Nước ngọt này thuộc về đất mẹ, thuộc về người dân Diệp Lục, không phải của lũ sắt thép rỉ sét các người!" A Lực quát lớn, vung mạnh cây búa tạ đập xuống đất đá phát ra tiếng nổ đanh gọn. "Kẻ nào dám chạm vào van giếng, tao sẽ đập nát đầu nó!"


Luật sư Trần không hề biến sắc. Gã chỉ khẽ nhếch mép, một cái gật đầu lạnh lùng ra hiệu cho toán lính gác phía sau.


"Hành vi cản trở người thi hành công vụ của tập đoàn. Cho phép sử dụng vũ lực trấn áp cấp độ hai," Luật sư Trần tuyên bố một cách máy móc.


Ngay lập tức, hai tên lính bọc thép bước lên. Súng điện từ cao áp trên tay chúng rít lên tiếng nạp năng lượng chói tai. A Lực gầm lên một tiếng, vác búa tạ lao thẳng về phía chiếc xe bồn chở nước nhằm đập nát hệ thống van khóa. Sức mạnh cơ bắp phi thường của gã khiến những tên lính gác phải lùi lại một bước.


*Đoành! Đoành!*


Hai luồng xung điện từ màu xanh tím bắn ra từ họng súng của lính gác, găm thẳng vào ngực và bả vai của A Lực. Luồng điện năm mươi ngàn volt chạy dọc khắp hệ thần kinh, khiến cơ bắp cuồn cuộn của gã co giật dữ dội. Cây búa tạ nặng nề tuột khỏi tay, rơi xuống đất đá phát ra tiếng động chát chúa. A Lực đổ sụp xuống, toàn thân run rẩy, bọt mép trào ra khi luồng điện liên tục đốt cháy các sợi cơ.


"A Lực!"


Dân làng hét lên trong kinh hoàng. Sự phẫn nộ vượt qua nỗi sợ hãi, hàng chục thanh niên dân binh cầm cuốc chim và đá rỉ sét lao lên định cứu viện. Nhưng tiểu đội lính gác lập tức dàn trận địa khiên bọc chì dày cộp, đẩy lùi mọi đợt tấn công tự phát của dân làng. Những viên đá đập vào khiên bọc thép chỉ để lại những vệt xước vô hại.


Từ trong bóng tối của rặng cây dại rìa thung lũng, cách giếng nước hơn năm mươi mét, A Sáng đang nấp sau một gốc cây Lim cổ thụ. Đôi mắt sắc sảo của thiếu niên thợ săn mười sáu tuổi co rút lại khi chứng kiến cảnh A Lực bị quật ngã. Gã nghiến răng, chậm rãi kéo căng cây cung bện bằng cáp thép mảnh của mình. Một mũi tên tre bọc thép carbon dẻo dai được đặt lên dây cung, nhắm thẳng vào van khóa thủy lực chính của chiếc xe bồn.


*Phựt!*


Mũi tên bắn ra với tốc độ xé gió, không hề phát ra một tiếng động hay bức xạ nhiệt nào để tránh radar dò tìm của địch. Mũi tên bay cực chuẩn, găm thẳng vào khe hở của van khóa thủy lực chính trên xe bồn.


*Keng!*


Một tiếng kim loại va chạm đanh gọn vang lên, nhưng mũi tên bọc thép chỉ để lại một vết lõm nhỏ trên lớp vỏ bảo vệ bọc chì dày cộp của xe bồn rồi nảy ngược ra ngoài, rơi xuống đất cát. Lớp giáp bảo vệ của Đội Vận tải Aether quá dày đối với một vũ khí thô sơ tầm xa.


"Có kẻ bắn lén! Quét radar nhiệt tầm gần!" Một tên lính gác hét lớn, xoay họng súng liên thanh laser về phía rặng cây nơi A Sáng vừa lẩn trốn.


A Sáng nhanh như cắt lướt dây leo vượt địa hình, biến mất vào sâu trong rừng rậm trước khi các chùm tia laser đỏ rực quét sạt qua chỗ gã vừa đứng, thiêu rụi thảm lá khô thành tro bụi.


Tại Giếng Nước Cổ, Luật sư Trần bước lại gần Trưởng thôn Diệp Tùng, người đang đứng run rẩy bên cạnh thân hình co giật của A Lực. Gã chìa tấm bảng điện tử ra, đặt chiếc bút cảm ứng vào tay vị trưởng lão.


"Trưởng thôn Diệp Tùng, sự kiên nhẫn của tập đoàn có giới hạn. Ký vào đây, hoặc toàn bộ làng Diệp Lục sẽ không còn một giọt nước sạch để uống kể từ giây phút này. Tôi tin rằng ông không muốn nhìn thấy những đứa trẻ trong làng phải chết khát trong vòng hai mươi tư giờ tới."


Trưởng thôn Diệp Tùng nhìn chiếc bút cảm ứng trên tay, rồi nhìn về phía Giếng Nước Cổ đã bị khóa chặt bởi chiếc khóa cơ khí bọc chì khổng lồ của tập đoàn. Lực lượng bảo vệ vũ trang hạng nhẹ của Aether đã thiết lập rào chắn nghiêm ngặt xung quanh giếng nước, súng máy tự động đã được kích hoạt hướng thẳng vào đám đông dân làng.


Ông biết rõ, nếu ký tên, thung lũng này sẽ vĩnh viễn biến thành công trường cơ giới hóa, người dân sẽ trở thành nô lệ lao động. Nhưng nếu từ chối ngay lập tức, cái chết vì khát sẽ ập đến với họ chỉ trong một ngày.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, vị trưởng lão thông thái hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh để trì hoãn thời gian:


"Luật sư Trần... đây là quyết định liên quan đến vận mệnh của hơn ba trăm sinh mạng trong làng Diệp Lục. Tôi không thể tự ý quyết định mà không thông qua Hội đồng Trưởng lão của thung lũng. Hãy cho chúng tôi thời gian ba ngày để thảo luận và đưa ra câu trả lời cuối cùng."


Luật sư Trần nheo mắt, đôi mắt ti hí sau gọng kính vàng hiện rõ sự tính toán lạnh lùng của một kẻ làm việc bằng những con số hiệu suất. Gã nhìn chiếc Giếng Nước Cổ đã bị khóa chặt, rồi nhìn đám đông dân làng đang phẫn nộ nhưng bất lực. Gã biết, nguồn nước đã nằm trong tay tập đoàn, ba ngày trì hoãn của ông già này cũng chẳng thể thay đổi được cục diện khi không có nguồn nước sạch thay thế.


"Ba ngày?" Luật sư Trần khẽ nhếch môi cười nhạt. "Được, tôi sẽ cho các vị ba ngày để thảo luận về cái chết hoặc sự phục tùng. Nhưng nhớ kỹ, trong ba ngày này, Giếng Nước Cổ sẽ tiếp tục bị phong tỏa và canh gác nghiêm ngặt. Mỗi ngày, tôi sẽ chỉ cho phép mở van cấp cho mỗi hộ gia đình đúng một lít nước cất để duy trì sự sống tối thiểu. Sau ba ngày, nếu hiệp ước chưa được ký, van nước sẽ bị hàn chết vĩnh viễn."


Gã quay lưng bước lên xe tuần tra bọc thép, ra lệnh cho đội xe bồn rút lui một phần, chỉ để lại một tiểu đội lính gác bọc thép nhẹ canh giữ nghiêm ngặt xung quanh Giếng Nước Cổ.


Đêm hôm đó, Thung Lũng Diệp Lục chìm sâu vào bầu không khí u uất và tĩnh lặng đến đáng sợ. Nguồn nước sạch bị bóp nghẹt khiến cả ngôi làng như một cơ thể đang dần rỉ máu đến kiệt quệ.


Tại Chốt Dân Binh ngoài rìa thung lũng, Lâm Phong vẫn ngồi im lặng trong kén lái của Yggdrasil-0. Dầu thủy lực thải do A Tinh bôi trơn trước đó tỏa ra mùi dầu máy nồng nặc, át đi mùi hương thảo mộc tự nhiên của vỏ gỗ mecha. Lâm Phong cảm nhận được cơn khát đang thiêu đốt cổ họng mình—một cơn khát kỳ lạ phát sinh từ sự ký sinh của rễ cây đang khát nguồn khoáng chất ngầm để nuôi dưỡng lõi sinh học.


*Sột soạt—*


Một bóng đen quen thuộc khẽ lách qua hàng rào tre gai của chốt gác, trèo nhanh lên bệ cảm biến của kén lái. Đó là A Sáng. Gương mặt thiếu niên thợ săn bám đầy bụi than rỉ sét, đôi mắt sáng quắc dưới ánh trăng mờ.


"Phong! Là tớ đây," A Sáng thì thầm, gõ nhẹ vào lớp vỏ gỗ bọc carbon của mecha.


Cửa kén lái Yggdrasil-0 khẽ mở ra một khe hẹp, để lộ gương mặt nhợt nhạt của Lâm Phong với những mạch máu xanh phát quang chạy dọc thái dương.


"A Sáng... chuyện ở Giếng Nước Cổ ban ngày... tớ đã cảm nhận được qua địa mạch," Lâm Phong nói, giọng đầy phẫn nộ và đau đớn. "A Lực sao rồi?"


"Anh ấy bị điện giật nặng, đang được Thầy Cảnh chăm sóc nhưng toàn thân vẫn còn co giật, không thể ngồi dậy được," A Sáng nghiến răng, nắm chặt cây cung bọc thép. "Lũ khốn kiếp tập đoàn đã khóa chặt Giếng Nước Cổ. Dân làng chỉ còn đủ nước dự trữ trong vòng hai mươi tư giờ tới. Nếu chúng ta không hành động, ngày mai lũ trẻ sẽ bắt đầu ngã bệnh vì khát."


Lâm Phong im lặng một lúc, ánh mắt cậu rực lên sắc xanh lục bảo đầy quyết tuyệt. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay đang xơ hóa thực vật của mình, cảm nhận được sức mạnh to lớn của Yggdrasil-0 đang cuộn chảy trong huyết quản, đòi hỏi một sự giải phóng.


"Chúng ta không thể chờ ba ngày để ký vào bản hiệp ước nô dịch đó," Lâm Phong thì thầm, giọng nói mang âm hưởng đanh thép của gỗ lim cổ thụ. "Tối nay, tớ và cậu sẽ đột kích cướp chiếc xe bồn chở nước sạch của Đội Vận tải Aether khi chúng di chuyển qua Đồi Cỏ May để tiếp tế cho các chốt tuần tra biên cảnh."


A Sáng khẽ mỉm cười, đôi mắt rực sáng niềm tin chiến đấu. Gã gật đầu mạnh mẽ:


"Được! Tớ đã khảo sát kỹ lộ trình của chúng. Lên kế hoạch thôi, Phong!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!