Nhạc nềnCyber_Noir

Sự Sợ Hãi Của Loài Người

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động từ phía các chốt tuần tra của tập đoàn Aether-Corp vẫn còn rú vang âm ỉ từ xa, xé toác màn đêm tĩnh mịch của Thung Lũng Diệp Lục. Khói bụi công nghiệp từ trận chiến trước chưa kịp tan, quyện vào làn sương đêm ẩm ướt tạo thành một thứ hỗn hợp mù mịt, khét lẹt mùi dầu diesel và nhựa thông cháy.


Bên trong kén lái chật hẹp của Yggdrasil-0, Lâm Phong đang phải trải qua một cơn ác mộng thể xác thực sự. Hệ thống rễ cây Alpha ký sinh của cơ giáp sinh học cổ đại đang cắm sâu vào da thịt hai cánh tay cậu, truyền dẫn những xung lực thần kinh nóng rực như lửa đốt. Hai bàn tay cậu, vốn là đôi bàn tay của một thiếu niên thợ săn mộc mạc, giờ đây nổi rõ những mạch máu màu xanh lục phát quang rực rỡ dưới lớp da mỏng. Mỗi nhịp tim đập là một lần thứ nhựa sống xanh lục bảo ấy cuộn chảy, hòa lẫn với dòng máu đỏ của con người, liên kết thần kinh của cậu với bộ não sinh học của Yggdrasil-0 đã đạt đến mức hai mươi hai phần trăm.


"Phong... phải đi thôi..."


Giọng nói trầm thấp của chính Lâm Phong vang lên trong khoang lái, nhưng nó bị bóp méo qua hệ thống dẫn truyền nơ-ron, trở nên khàn đặc và mang âm hưởng ồm ồm của gỗ mục.


Cậu nén cơn đau thấu xương ở bả vai trái—nơi vừa bị gầu múc của chiếc Thiết Tê Ngưu mài sạt—và cánh tay phải đang rỉ ra từng dòng nhựa xanh lục bảo đặc quánh. Yggdrasil-0 lết từng bước nặng nề ra khỏi Hang Động Kén. Khớp gối trái của chiếc cơ giáp khổng lồ phát ra những tiếng rít rắc rắc khô khốc, rơ-le sinh học bị kẹt cứng do thiếu chất bôi trơn sau ngàn năm chôn vùi. Mỗi bước đi của cỗ máy cao hơn mười mét này là một sự tra tấn đối với cột sống của Lâm Phong, khiến cậu cảm thấy như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm dọc tủy sống.


Nhưng cậu không thể dừng lại. Quê hương của cậu, Làng Diệp Lục, đang nằm ngay phía trước. Cậu phải trở về để cảnh báo mọi người về đợt truy quét tàn khốc sắp tới của Giám sát trưởng Bùi Nghị.


Tờ mờ sáng, bóng dáng khổng lồ, dị dạng của Yggdrasil-0 xuất hiện ở rìa làng, ngay sát Chốt Dân Binh tiền tiêu. Chiếc cơ giáp sinh học lừng lững tiến bước trong màn sương xám, thân hình bao phủ bởi những lớp vỏ gỗ lim hóa thạch đen bóng, quấn đầy những sợi dây leo gai góc uốn lượn như những con rắn khổng lồ. Cánh tay phải của nó vẫn đang rỉ nhựa xanh lục bảo ròng ròng, nhỏ giọt xuống thảm cỏ khô, phát ra một mùi hương thảo mộc nồng nặc pha lẫn mùi máu tươi.


"Quái vật! Có quái vật tiến vào làng!"


Tiếng hét kinh hoàng của một dân binh trên chòi canh tre bọc thép mỏng xé toác sự yên tĩnh của buổi sớm. Ngay lập tức, tiếng còi hơi báo động tự chế vang lên dồn dập.


Từ trong những ngôi nhà sàn gỗ lụp xụp nương tựa vào các gốc cây cổ thụ, hàng trăm cư dân hốt hoảng ùa ra. Họ mang theo những vũ khí thô sơ: cung tên bọc thép, cuốc chim, và cả những thanh sắt gỉ nhặt từ bãi rác thải. Nhưng khi nhìn thấy bóng đen vĩ đại của Yggdrasil-0 đang tiến lại gần, tất cả đều khựng lại trong sự kinh hoàng tột độ. Đôi mắt quét hồng ngoại của con robot săn mồi K-900 bị tiêu diệt trước đó treo lủng lẳng bên hông cơ giáp như một chiến lợi phẩm rùng rợn, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của thực thể nửa người nửa cây này.


"Đứng lại! Con quái vật kia!"


A Lực, trưởng nhóm dân binh tự vệ, hét lớn. Giọng gã run rẩy nhưng vẫn cố giơ cao tấm khiên thép carbon phế liệu để che chắn cho những người phía sau. "Mày từ đâu đến? Muốn tàn sát làng tao sao?"


Lâm Phong ở trong kén lái nhìn thấy gương mặt tái mét của những người hàng xóm quen thuộc qua màn hình sinh học. Cậu vội vàng kích hoạt hệ thống loa phát thanh thô sơ của cơ giáp, cố gắng giải thích:


"Mọi người... là cháu đây! Cháu là Phong... cháu vừa đánh đuổi chiếc máy xúc Thiết Tê Ngưu ở hang cổ... Cháu trở về để bảo vệ mọi người!"


Nhưng thứ âm thanh phát ra từ vòm ngực gỗ của Yggdrasil-0 không phải là giọng nói trong trẻo của cậu bé thợ săn mười lăm tuổi. Đó là một tiếng gầm rú trầm đục, ồm ồm, xen lẫn tiếng xào xạc của hàng vạn chiếc lá khô và tiếng rít rơ-le sinh học bị lỗi. Thứ âm thanh quái dị ấy dội vang khắp thung lũng, khiến đám đông càng thêm hoảng loạn. Trẻ em khóc thét lên, nép chặt sau lưng mẹ chúng. Nhiều người già quỳ sụp xuống đất, lầm rầm cầu nguyện.


"Nó đang dùng tà thuật! Nó muốn nguyền rủa chúng ta!"


Một kẻ thuộc Giáo phái Cổ Thụ Lam Hoang bước ra khỏi đám đông, lớn tiếng kích động. Gã chỉ tay vào chiếc cơ giáp, gương mặt đầy vẻ cuồng tín và sợ hãi. "Thần Thụ đã nổi giận! Thứ sinh vật dị dạng này chính là điềm gở! Nó đã đánh thức cơn thịnh nộ của sắt thép tập đoàn! Chính nó sẽ kéo quân đội máy xúc đến san phẳng thung lũng này! Đuổi nó đi! Giết chết nó!"


"Đuổi nó đi! Đuổi nó đi!"


Những tiếng hô hào giận dữ bắt đầu bùng lên từ một bộ phận cư dân bị nỗi sợ hãi làm mờ mắt. Những viên đá rỉ sét, những mảnh kim loại phế liệu bắt đầu bay tới tấp, đập chan chát vào lớp giáp gỗ bọc carbon của Yggdrasil-0.


Lâm Phong bàng hoàng. Cậu ngồi lặng người trong buồng kén, hai tay vẫn bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại. Cơn đau thể xác do rễ cây cắm sâu không bằng nỗi đau đớn, tủi nhục đang cào xé tâm can cậu lúc này. Cậu đã chấp nhận đánh đổi máu thịt, chấp nhận để thứ ký sinh thực vật này ăn mòn cơ thể để cứu họ, nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là sự ghẻ lạnh, kỳ thị và những viên đá lạnh lùng.


[Cảnh báo: Chỉ số cảm xúc phi công dao động mạnh. Nhịp tim tăng cao. Động cơ sinh học có nguy cơ tự động kích hoạt cơ chế phản kháng tự vệ.]


Giọng nói của AI Yggdrasil-0 vang lên trong đầu Lâm Phong, cảnh báo về việc hệ rễ cây đang bắt đầu siết chặt hơn để chuẩn bị phóng Roi Mây Thép tự vệ.


"Không được... tắt động cơ... đứng im cho tôi!" Lâm Phong nghiến răng ra lệnh cho AI. Cậu thà chịu đựng những viên đá của dân làng còn hơn để cơ giáp vô tình làm tổn thương họ. Yggdrasil-0 tắt hoàn toàn luồng khí sinh học phát quang, đứng im lìm như một thân cây chết khô giữa làn mưa đất đá.


"Tất cả dừng tay lại cho ta!"


Một tiếng quát uy nghiêm vang lên từ phía sau đám đông. Trưởng thôn Diệp Tùng bước ra, tay chống cây gậy gỗ gụ khảm viên ngọc thô phát quang. Sự xuất hiện của vị trưởng lão thông thái khiến đám đông dần im lặng, nhưng ánh mắt của ông khi nhìn vào Yggdrasil-0 cũng tràn đầy sự e ngại và phòng bị.


Ông nhìn chằm chằm vào buồng kén lái rạn nứt, nơi có thể nhìn thấy lờ mờ bóng dáng của Lâm Phong với đôi bàn tay đang rực lên những mạch máu xanh phát quang kỳ dị.


"Phong... thật sự là cháu sao?" Trưởng thôn Diệp Tùng hỏi, giọng ông run run.


"Vâng, thưa trưởng thôn... là cháu..." Lâm Phong không dùng loa phát thanh nữa, cậu cố gắng hét lớn qua khe hở của kén lái rách nát, giọng nói khản đặc chứa đựng sự nghẹn ngào.


Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lam lũ lao ra khỏi đám đông, vượt qua cả hàng rào dân binh của A Lực. Đó là Thím Mười. Người phụ nữ phúc hậu, gương mặt hằn sâu nếp nhăn sương gió, không hề sợ hãi bóng dáng gớm ghiếc của cơ giáp. Bà chạy đến bên chân Yggdrasil-0, quỳ sụp xuống và ôm chầm lấy phần rễ chân khổng lồ bám đầy bùn đất của cỗ máy.


"Phong ơi! Con tôi! Sao con lại ra nông nỗi này?"


Thím Mười khóc nấc lên. Bà áp bàn tay nứt nẻ của mình vào lớp vỏ gỗ nóng rực của mecha, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập và hơi nóng từ cơn sốt hoại tử của Lâm Phong đang tỏa ra. Bà nhìn lên buồng kén, nơi đôi tay rách nát, xơ hóa thực vật của Lâm Phong đang run rẩy bám vào bệ điều khiển. "Trời đất ơi, đôi tay của nó... Lũ ác độc kia! Sao các người lại ném đá vào đứa trẻ đã liều mạng cứu mạng các người? Ai đã chặn chiếc máy xúc hôm qua nếu không có nó?"


Tình thương vô bờ bến và tiếng khóc xé lòng của Thím Mười như một gáo nước lạnh dập tắt sự kích động của đám đông. Những người vừa ném đá bắt đầu cúi đầu, xấu hổ tránh ánh mắt của bà. Sự xuất hiện của Thím Mười giống như một mỏ neo nhân tính mạnh mẽ, dập tắt hoàn toàn ý chí phản kháng dã tính đang nhen nhóm của Yggdrasil-0, đưa nhịp tim của Lâm Phong trở lại mức an toàn.


Trưởng thôn Diệp Tùng thở dài một tiếng dài đầy bất lực. Ông tiến lại gần hơn vài bước, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn.


"Phong... ta biết cháu đã hy sinh vì làng. Nhưng cháu hãy nhìn lại bản thân mình đi. Cháu giờ đã không còn là một con người bình thường nữa. Thứ sức mạnh sinh học dị dạng này... nó nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Sự hiện diện của cháu ở đây sẽ khiến người dân hoảng sợ hằng ngày, và quan trọng hơn, nó sẽ dẫn lối cho hạm đội bay của tập đoàn đến hủy diệt làng Diệp Lục."


Ông dừng lại một chút, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên quyết nhưng đầy đau xót:


"Ta không thể để cháu mang chiếc cơ giáp này vào trung tâm làng. Chốt Dân Binh ở rìa thung lũng sẽ là ranh giới đóng quân của cháu. Hãy ở lại đó. Đừng tiến sâu vào trong làng nữa."


Lâm Phong nhìn Trưởng thôn, rồi nhìn những gương mặt dân làng đang né tránh ánh mắt mình. Cậu khẽ gật đầu trong kén lái. "Cháu hiểu rồi, thưa trưởng thôn. Cháu sẽ ở lại Chốt Dân Binh."


Yggdrasil-0 chậm rãi quay người, kéo lê chiếc chân trái bị kẹt khớp nặng nề bước về phía chòi canh gác ngoài rìa thung lũng. Bóng dáng khổng lồ của nó cô độc bước đi trong ánh bình minh đang lên, để lại một vệt nhựa xanh lục bảo rỉ máu kéo dài trên đất cát.


Đêm hôm đó, tại Chốt Dân Binh hoang vắng, Lâm Phong vẫn ngồi im trong kén lái. Cậu không thể bước ra ngoài đời thực quá một trăm mét mà không bị suy tuần hoàn cấp tính, nên buồng kén này giờ đây đã trở thành chiếc lồng giam vĩnh viễn của cậu. Cơn sốt nhẹ vẫn âm ỉ hành hạ, và bả vai trái bị nứt vỡ của mecha đang rỉ nhựa không ngừng, khiến cậu kiệt sức.


*Sột soạt—*


Một tiếng động nhỏ vang lên dưới chân cơ giáp. Lâm Phong cảnh giác nhìn xuống qua cảm biến nhiệt của mecha. Một bóng người gầy nhom, mặc chiếc tạp dề da bò bám đầy dầu mỡ đen đúa đang lén lút trèo lên hệ rễ chân của Yggdrasil-0.


Đó là A Tinh, thợ sửa máy trẻ tuổi của làng.


"Suỵt! Lâm Phong, là tôi đây!" A Tinh thì thầm, một tay bám vào dây leo, tay kia xách theo một chiếc xô sắt chứa đầy thứ chất lỏng đen đặc, tỏa ra mùi hăng hắc nồng nặc.


"A Tinh? Cậu đến đây làm gì? Dân làng mà thấy..." Lâm Phong lo lắng nói qua khe hở kén lái.


"Kệ họ! Lũ người đó bị nỗi sợ làm mờ mắt rồi, nhưng tôi thì không hèn nhát thế." A Tinh nghiến răng, trèo nhanh lên bả vai mecha. Cậu đặt chiếc xô sắt xuống, để lộ thứ chất lỏng bên trong—đó là "Dầu Thủy Lực Thải" mà cậu đã bí mật thu gom và chắt lọc từ bãi rác thải cơ khí của tập đoàn.


"Khớp gối trái và bả vai của cậu bị kẹt cứng do thiếu chất bôi trơn rỉ sét lâu năm. Tôi mang dầu thải này đến để bôi trơn cho cậu." A Tinh vừa nói vừa dùng một chiếc bàn chải cũ, nhúng dầu đen đặc và bắt đầu quét mạnh vào các bánh răng kim loại và khớp nối gỗ của Yggdrasil-0.


Khi thứ dầu thủy lực thải ngấm vào các thớ gỗ hóa thạch, tiếng rít rắc rắc khó chịu dần biến mất. Hệ thống thủy lực sinh học của cơ giáp bắt đầu hoạt động trơn tru trở lại, áp suất thủy lực trong kén lái báo xanh ổn định.


"Cảm ơn cậu, A Tinh..." Lâm Phong cảm kích nói. Cơn đau thần kinh dội ngược từ các khớp bị kẹt cũng giảm đi rõ rệt.


"Chưa hết đâu, vết rách ở bả vai trái của cậu đang rỉ nhựa rất nặng. Nếu không vá lại, cậu sẽ kiệt sức quang năng mất." A Tinh lấy từ trong túi tạp dề ra một ít nhựa thông ngâm dầu thải và vài tấm vỏ cây lim dẻo dai mà cậu đã chuẩn bị sẵn. Cậu bắt đầu hướng dẫn Lâm Phong cách vận hành cánh tay mecha phối hợp với cậu để thực hiện kỹ thuật "Ghép Nối Giáp Gỗ Thủ Công".


A Tinh đắp vỏ cây lim vào vết nứt, bôi nhựa thông ngâm dầu thải lên làm chất kết dính, rồi bảo Lâm Phong dồn năng lượng quang hợp nhẹ để kích thích các thớ gỗ mecha tự sinh trưởng, quấn chặt lấy mối vá. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng, vết rách sâu hoắm trên bả vai trái của Yggdrasil-0 dần được vá kín bằng một mối hàn sinh học xù xì bám đầy rêu xanh nhưng cực kỳ chắc chắn.


"Được rồi đấy! Ít nhất thì cậu sẽ không bị rò rỉ năng lượng nữa," A Tinh lau mồ hôi trên trán, cười nói. "Nhưng nhớ kỹ, đây chỉ là vá tạm thời. Cậu cần phải tìm được nguồn nước ngầm giàu khoáng chất để nuôi dưỡng lõi sinh học này lâu dài."


Sự hỗ trợ thầm lặng của A Tinh và tình thương của Thím Mười giống như những đốm lửa ấm áp sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá của Lâm Phong, giúp cậu nhận ra rằng con đường chiến đấu bảo vệ quê hương này dù có đầy rẫy sự hiểu lầm và đau đớn, cậu vẫn không hề đơn độc.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi của đêm tối nhanh chóng bị dập tắt khi ánh bình minh vừa ló dạng ở chân trời.


Từ phía con đường mòn dẫn vào làng, bóng dáng gầy gò của Trưởng thôn Diệp Tùng chậm rãi tiến lại gần Chốt Dân Binh. Gương mặt ông già khắc khổ hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm mất ngủ, đôi mắt đục ngầu chứa đựng sự lo âu tột độ. Trong bàn tay run rẩy của ông không phải là cây gậy gỗ gụ quen thuộc, mà là một tấm bảng điện tử phát ra ánh sáng đỏ chập chờn—một thiết bị liên lạc tầm xa của tập đoàn.


Trưởng thôn dừng lại trước chân mecha Yggdrasil-0, ngước nhìn lên buồng kén lái rách nát của Lâm Phong bằng ánh mắt đầy bất lực và e sợ. Ông giơ cao tấm bảng điện tử, giọng nói run rẩy vang lên giữa làn sương sớm lạnh buốt:


"Phong ơi... Ban Pháp lý của tập đoàn Aether-Corp vừa gửi tối hậu thư đến cho ta qua thiết bị này. Họ biết cháu đang trốn ở đây. Họ ra điều kiện... nếu làng Diệp Lục không giao nộp cháu và chiếc cơ giáp này trước hoàng hôn ngày mai, họ sẽ khóa chặn toàn bộ nguồn nước sạch từ Giếng Nước Cổ và san phẳng thung lũng này bằng đội siêu máy xúc hạng nặng..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!