Bờ Vực Đứt Gãy
Tiếng gió rít gào lồng lộng từ Vực Thẳm Đứt Gãy vang lên như tiếng khóc của linh hồn hành tinh Lam Hoang đang thoi thóp. Đêm đen như mực, từng luồng cát rỉ sét từ Vành Đai Sa Mạc Sắt phía bên kia bờ vực tràn qua hẻm đá, cuốn theo mùi kim loại lạnh lẽo và cái chết cận kề.
Lâm Phong ngồi bất động trong kén lái của Yggdrasil-0. Ý thức của cậu chìm trong một màu xanh lục bảo u uất, nơi các sợi thần kinh nơ-ron sinh học đan xen chằng chịt như một mạng nhện phát quang. Cột sống của cậu, từ thắt lưng trở xuống, đã hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý thông thường. Ở mức đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm, hệ thống rễ Alpha đã cắm sâu dọc theo tủy sống, khóa chặt cơ thể thiếu niên mười lăm tuổi vào chiếc ghế lái sinh-cơ học này. Cậu vĩnh viễn không thể đứng thẳng hay di chuyển bằng đôi chân người thường ngoài đời thực được nữa. Hai bàn tay của cậu bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại, nhưng dưới lớp da, thịt và xương đã hóa thành một cấu trúc xơ gỗ nâu sần sùi, thô ráp và mất sạch xúc giác dẻo dai của một thợ săn hoang dã ngày nào. Mỗi nhịp thở của cậu giờ đây rít qua bộ lọc khí, mang theo vị ngọt chát của dòng máu đỏ tươi đang hòa lẫn với nhựa cây màu xanh lục bảo phát quang rực rỡ.
"Lâm Phong! Cầu treo... cầu treo độc đạo bị chặt đứt rồi!"
Tiếng hét thất thanh của giao liên A Minh truyền qua sóng vô tuyến sinh học làm rung chuyển không gian kén lái. Lâm Phong điều khiển nhãn quan sinh học của mecha quét về phía trước. Qua màn sương đêm rỉ sét, hình ảnh hiện lên khiến lồng ngực cậu thắt lại.
Cây cầu xích sắt cổ xưa, lối đi duy nhất kết nối Thung Lũng Diệp Lục với Sa Mạc Sắt, giờ đây chỉ còn là những sợi cáp đứt lìa, treo lủng lẳng vô lực bên vách đá dựng đứng. Dưới kia là vực sâu vạn trượng lộng gió rít gầm rú, sâu hun hút không thấy đáy.
Phía sau mecha, hơn ba trăm cư dân Làng Diệp Lục tị nạn đang hỗn loạn. Người già ôm chặt những hũ đất nung chứa nước cất ngọt hiếm hoi, trẻ em khóc lóc thảm thiết trong vòng tay mẹ. Diệp Tuyết đứng sát cạnh robot Sắt Gỉ đang nâng gầu múc che chở phía sau, tay cô ôm chặt chiếc hộp bảo ôn dã chiến chứa các ống nghiệm gen thực vật cổ đại, trong đó có một ống nghiệm bị rạn nứt nhẹ đang rỉ ra chất dịch màu lục bảo lấp lánh (Do thiết lập từ tập trước). Mộc Liên gùi trên lưng những hũ thuốc mỡ Diệp Thảo cuối cùng, đôi mắt hướng về phía kén lái của Lâm Phong với sự lo lắng tột độ.
"Chúng ta bị dồn vào đường cùng rồi..." Trưởng thôn Diệp Tùng chống gậy gỗ gụ đứng bên bờ vực, giọng ông run rẩy trước khoảng không vô tận.
*BÙM! BÙM! BÙM!*
Hàng loạt pháo sáng đỏ rực đột ngột bắn vọt lên bầu trời, xé toác màn đêm âm u. Ánh sáng neon đỏ quạch rọi thẳng vào hẻm đá hẹp, để lộ những bóng ma bọc thép đang áp sát từ ba phía.
Đó là lực lượng biệt kích tinh nhuệ của Lôi Động. Những tên lính mặc giáp ngụy trang nhiệt học tàng hình dần hiện rõ dưới ánh sáng pháo sáng, tay lăm lăm súng máy laser công nghệ cao.
"Lũ rác rưởi hữu cơ! Giao nộp chiếc cơ giáp sinh học dị dạng kia ra, bằng không tất cả sẽ làm mồi cho vực thẳm!" Giọng nói tàn nhẫn của Lôi Động vang vọng qua loa phóng thanh của chiếc xe bọc thép đang gầm rú từ phía sau đội hình biệt kích.
Ngay lập tức, loạt đạn laser liên thanh đỏ rực quét sạt qua vách đá, bắn tung tóe những mảnh đá basalt sắc nhọn. Dân làng la hét hỗn loạn, dồn ép nhau sát sạt bờ vực thẳm chông chênh.
"Nấp sau tôi! Nhanh lên!"
A Lực gầm lên một tiếng hộ pháp. Chàng thanh niên mười tám tuổi vác tấm khiên thép carbon nặng làm từ cửa khoang tàu vận tải cũ, lao lên đứng đầu hàng phòng ngự. *XÈO! XÈO!* Những chùm tia laser liên tiếp bắn trúng tấm khiên, tạo ra những tiếng nổ chói tai và những tia lửa điện xanh tím. Lớp thép dày bọc carbon bị nung đỏ, móp méo và nóng chảy dần dưới hỏa lực áp đảo của bộ binh cơ giới tập đoàn. Bắp tay của A Lực cuồn cuộn gân guốc, nhựa thông ngụy trang trên ngực anh bị cháy sém bốc mùi khét lẹt, nhưng anh vẫn nghiến chặt răng, hai chân cắm chặt xuống nền đá dốc để làm lá chắn sống bảo vệ người già và trẻ nhỏ đang di tản qua một sợi dây cáp tự chế nối tạm sang vách đá bên kia.
"Lâm Phong! Năng lượng của mecha chỉ còn dưới năm phần trăm! Không thể duy trì Lá Chắn Diệp Lục nữa!" Giọng nói của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên đầy cảnh báo trong đầu Lâm Phong.
Để di chuyển và chiến đấu, Lâm Phong không còn đường lui. Cậu phải thực hiện đòn đánh đổi tối thượng.
"Yggdrasil... hút đi!" Lâm Phong gầm lên trong kén lái.
Cậu chủ động mở rộng cổng kết nối thần kinh ở tủy sống. Ngay lập tức, hệ thống rễ Alpha trong kén lái co thắt điên cuồng, đâm sâu xuyên qua da thịt và xương bả vai phải của cậu. Cơn đau tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy khiến Lâm Phong hét lên không thành tiếng, máu mũi màu xanh lục bảo rực rỡ phát quang chảy ròng ròng qua bộ lọc khí. Dòng máu đỏ tươi của con người hòa lẫn với nhựa cây màu xanh lục sánh đặc truyền cuồn cuộn vào hệ thống thủy lực của mecha.
Yggdrasil-0 rên rỉ, những thớ gỗ bọc thép carbon đen bóng—Cổ Thụ Giáp—bùng phát luồng ánh sáng lục bảo chói lòa. Áp suất thủy lực sinh học tăng vọt trở lại.
Lâm Phong điều khiển cỗ máy khổng lồ cao mười lăm mét tiến thẳng ra rìa vách đá bờ vực. Cậu dồn toàn bộ luồng năng lượng sinh học thô vừa đổi bằng máu vào hai chân mecha, đập mạnh xuống nền đá basalt.
*TRẤN ĐỊA THẦN THỤ!*
Mặt đất rung chuyển dữ dội như một trận động đất liên hoàn. Từ những khe nứt địa chất bên bờ vực, hàng vạn rễ cây khổng lồ bọc gai nhọn bọc sợi carbon dẻo dai trồi lên cuồn cuộn, đan xen chặt chẽ vào nhau tạo thành một bức tường thành vững chắc cao mười mét chắn ngang hẻm núi.
*BÙNG! BÙNG!* Loạt đạn pháo laser và đạn động năng của biệt kích tập đoàn bắn trúng bức tường rễ cây, chỉ để lại những vết cháy sém đỏ rực trên thớ gỗ sừng hóa dẻo dai mà không thể xuyên thủng. Bức tường rễ bọc gai tự phục hồi liên tục, che chở hoàn toàn cho đoàn dân làng phía sau.
Thế nhưng, Lâm Phong biết đây chỉ là giải pháp tạm thời. Hệ thống rễ chân của Yggdrasil-0 đang bị rạn nứt nghiêm trọng, rỉ nhựa sống ròng ròng do địa chất bờ vực quá nghèo nàn và áp lực nén quá lớn. Cậu cố gắng phóng Roi Mây Thép bọc gai độc ra để kéo lật chiếc xe bọc thép của Lôi Động, nhưng luồng gió vực thẳm lộng gió rít quá mạnh cộng với trọng lượng xe quá nặng đã làm lệch đường roi, sợi mây bị chém đứt lìa bởi hỏa lực laser.
Tấm khiên của A Lực bên cạnh đã bị móp méo hoàn toàn, anh ngã quỵ xuống đất, thở dốc với đôi bàn tay bỏng nặng rớm máu. Tuyến phòng thủ bờ vực đang lung lay dữ dội dưới sức ép tàn nhẫn của kẻ thù.
*RÚUUUUUUUU!*
Một tiếng động cơ diesel-turbine công suất lớn đột ngột gầm rú xé toác màn đêm rỉ sét. Chiếc Xe xích Bọc thép Hạng trung do chính chỉ huy biệt kích Lôi Động lái lướt nhanh trên mặt đất dốc đá. Mặt trước của xe trang bị một gầu múc húc sập bằng titan dày, đang nung đỏ do ma sát tốc độ cao.
"Lũ sâu bọ hữu cơ! Hãy chôn thây dưới vực sâu này đi!" Lôi Động gầm lên qua loa vô tuyến.
Chiếc xe bọc thép hạng trung tăng tốc cực đại, động cơ phản lực tăng áp bùng phát luồng khí nóng rực, lao thẳng như một mũi tên sắt thép khổng lồ vào bức tường rễ cây bọc gai của Lâm Phong.
*UỲNH!*
Cú va chạm khổng lồ vang dội khắp hẻm núi. Bức tường rễ cây bọc gai bị nứt toác một vệt sâu hoắm, những sợi rễ carbon dẻo dai đứt gãy bắn tung tóe. Lực phản chấn vật lý cực đại dội ngược trực tiếp qua hệ thần kinh nơ-ron truyền thẳng vào kén lái, khiến Lâm Phong hộc máu xanh lục bảo rực rỡ, toàn thân mecha Yggdrasil-0 bị đẩy lùi sát sạt bờ vực thẳm lộng gió rít gào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!