Mưa Axit Đầm Lầy
Tiếng động cơ phản lực của chiếc cưa xích khổng lồ rít lên chói tai, đập thẳng vào màng nhĩ Lâm Phong qua lớp kính lực học rạn nứt của buồng kén lái. Lưỡi cưa kim cương của chiếc "Kẻ Phán Quyết" do thợ săn tiền thưởng Đao Phủ điều khiển chỉ còn cách mặt cậu chưa đầy năm xăng-ti-mét. Những tia lửa đỏ quạch bắn tung tóe lên mặt kính, tỏa ra hơi nóng thiêu đốt như muốn nung chảy cả buồng kén sinh học. Trong khoang lái, Lâm Phong đang chìm trong cơn sốt hoại tử thực vật hầm hập ở mức ba mươi chín độ C. Cơn sốt ngấm chất kiềm tảo lục từ lớp bùn ngụy trang trước đó đang hành hạ từng thớ thịt dọc tủy sống cậu, bỏng rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Hai bàn tay của thiếu niên mười lăm tuổi giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn, thô ráp và sần sùi như vỏ cây lim cổ thụ, mất đi hoàn toàn xúc giác thông thường. Cột sống cậu bị khóa cứng hoàn toàn vào ghế lái cơ-sinh học bởi hệ thống rễ Alpha, khiến nửa thân dưới hoàn toàn tê liệt. Cậu không thể chạy trốn, trái tim cậu đã bị xích chặt vào hệ tuần hoàn của Yggdrasil-0, vĩnh viễn không thể rời xa cơ giáp quá một trăm mét mà không bị suy tim đột ngột.
[Cảnh báo! Lực ép cơ học vượt quá giới hạn chịu đựng của Cổ Thụ Giáp. Kính buồng lái có nguy cơ vỡ nát trong ba giây.]
Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên dồn dập trong tâm trí Lâm Phong qua Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Máu mũi của cậu, giờ đây đã vĩnh viễn biến thành màu xanh lục bảo rực rỡ phát quang hoàn toàn, rỉ ra ròng ròng qua bộ lọc khí, hòa lẫn vào thứ nhựa cây sánh đặc đang chảy tràn dưới sàn kén lái.
"Chưa... chưa chết được đâu!" Lâm Phong gầm lên qua bộ lọc âm bóp méo giọng cậu thành tiếng ồm ồm của gỗ mục.
Cậu nén cơn đau thần kinh dội ngược từ bả vai trái mecha—nơi vết vá giáp thép carbon đen bóng bọc ngoài thân mecha Yggdrasil-0 đang bị rách nát hoàn toàn và rỉ nhựa sống ròng ròng. Bằng ý chí quyết tuyệt của một thợ săn hoang dã bị dồn vào đường cùng, Lâm Phong cưỡng ép luồng năng lượng tinh thần cuối cùng kích hoạt màn nhiễu điện từ từ các tia lửa tĩnh điện bào tử nấm bám trên giáp mecha.
*OÀNG!*
Những dải điện tích tĩnh màu tím nhạt tích tụ từ trận chiến với Ưng Nhãn đột ngột bùng phát dữ dội. Lưới điện tĩnh điện của bào tử nấm nổ tung ngay trên lớp giáp của Yggdrasil-0, tạo ra một quầng sáng tím chói lòa và tiếng nổ EMP sinh học cực mạnh. Luồng xung điện từ thô sơ này đập thẳng vào cảm biến quang học và hệ thống quét nhiệt của chiếc "Kẻ Phán Quyết". Hệ thống lái của Đao Phủ bị nhiễu loạn nghiêm trọng, màn hình hiển thị trong buồng lái của gã chớp tắt liên tục. Chiếc cưa xích khổng lồ bị lệch quỹ đạo chém trượt qua hông kén lái, gầm rú chém toác một mảng xích sắt rỉ sét dưới đất, bắn lên một cơn mưa mảnh vụn kim loại.
"Thằng ranh con xảo quyệt!" Đao Phủ điên cuồng gầm rú qua loa phóng thanh, gã cố sức gạt cần điều khiển để thiết lập lại hệ thống định vị của chiếc cưa xích.
Thế nhưng, ngay khi hai chiếc cơ giáp khổng lồ đang giằng co nghẹt thở giữa vùng trũng của Thung Lũng Rỉ Sét, một tiếng rít ma quái khác đột ngột vang lên từ phía đỉnh đồi phế liệu. Tiếng rít ấy không phải của động cơ cơ khí, mà là tiếng phun áp suất cao của một loại hóa chất đậm đặc.
Từ trong làn sương mù đỏ gạch, một chiếc xe phun hóa chất bọc thép hạng trung lừng lững trồi lên. Đứng trên nóc xe là một bóng người gầy gò như bộ xương khô, khoác chiếc áo choàng phòng thí nghiệm màu xanh thẫm bám đầy vết ố đen. Gã đeo một chiếc mặt nạ lọc độc hình mỏ chim dị dạng, đôi mắt sau thấu kính thủy tinh lấp lánh ánh sáng điên cuồng của một kẻ hủy diệt.
Đó chính là Độc Cô—chuyên gia độc chất của tập đoàn Aether-Corp.
"Lũ rác rưởi hữu cơ và thợ săn tiền thưởng ngu ngốc! Hãy nếm thử kiệt tác của ta!" Độc Cô cười sằng sặc, giọng nói lanh lảnh qua bộ lọc âm mỏ chim nghe như tiếng cú đêm. Gã đập mạnh tay lên van xả của bồn chứa phía sau. "Mưa Axit Đầm Lầy! Thanh tẩy toàn bộ thung lũng này cho ta!"
*PHÙUUUUUUUU!*
Hàng loạt vòi phun áp suất cao trên chiếc xe bọc thép đồng loạt khai hỏa, bắn thẳng lên bầu trời hoàng hôn những luồng dung dịch màu xanh lục thẫm ma quái. Chỉ trong chớp mắt, những luồng dung dịch ấy gặp luồng không khí tích điện của cơn bão điện từ nhẹ, ngưng tụ thành một cơn mưa axit hữu cơ đậm đặc trút xuống toàn bộ chiến trường Thung Lũng Rỉ Sét.
*XÈO... XÈO... XÈO...*
Cơn mưa độc vừa chạm đất, một cảnh tượng kinh hoàng lập tức diễn ra. Những hạt mưa axit màu xanh thẫm ăn mòn mọi thứ chúng chạm vào. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ những đống phế liệu kim loại rỉ sét xung quanh, tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc của sắt thép bị phân hủy và lưu huỳnh cháy khét.
Cơn mưa axit không hề kiêng dè bất cứ ai. Lớp giáp hợp kim thép bọc chì của chiếc "Kẻ Phán Quyết" bắt đầu sủi bọt trắng xóa, rộp lên những mảng rỉ sét lớn. Đao Phủ hoảng hốt gào lên khi hệ thống cảnh báo ăn mòn của gã rú vang liên tục: "Độc Cô! Thằng điên này! Mày định giết cả tao à?"
Nhưng Yggdrasil-0 của Lâm Phong mới là mục tiêu chịu tổn thương nặng nề nhất. Lớp vỏ gỗ sừng hóa bọc carbon của Cổ Thụ Giáp khi tiếp xúc với axit hữu cơ đậm đặc bắt đầu bốc khói trắng nghi ngút. Axit ăn mòn nhanh chóng các thớ gỗ sống, khiến lớp vỏ ngoài rạn nứt rỉ ra từng dòng nhựa sống màu xanh lục bảo ròng ròng. Cơn đau thần kinh dội ngược từ lớp vỏ gỗ bị ăn mòn đập thẳng vào đại não Lâm Phong, khiến cậu co giật dữ dội trong kén lái, máu tươi màu xanh lục bảo rỉ ra nhiều hơn từ khóe môi.
"A... a... a!" Lâm Phong nghiến răng chịu đựng, hai bàn tay hóa gỗ bám chặt đến mức làm nứt bệ cảm biến đá cổ đại.
[Cảnh báo! Lớp vỏ gỗ sinh học đang bị phân hủy ở cấp độ tế bào. Tổn thương mô tổng thể: Bốn mươi phần trăm và đang tăng nhanh. Hệ thống lọc khí bắt đầu bị xâm nhập bởi sương độc axit.]
Lâm Phong nhìn qua nhãn quan sinh học của mecha, lòng cậu chợt thắt lại khi thấy hướng gió đang thổi những làn sương độc cam và sương axit về phía đống đổ nát nơi hơn ba trăm dân làng tị nạn đang ẩn nấp. Chiếc robot xúc đất hỏng Sắt Gỉ đang cố gắng nâng chiếc gầu múc thép đúc lên để che chở cho họ, nhưng lớp thép dày của gầu múc cũng đang bốc khói xèo xèo, mỏng đi từng giây dưới sức ăn mòn tàn bạo của mưa độc.
"Không được... ta phải bảo vệ họ!"
Lâm Phong gầm lên, dồn chút quang năng dự trữ ít ỏi dưới mười phần trăm lên hai bả vai mecha, kích hoạt Lá Chắn Diệp Lục. Một màng chắn năng lượng màu xanh lục bảo phát sáng cấu trúc tổ ong lập tức xòe rộng, bao phủ lấy Yggdrasil-0 và vươn dài ra che chắn cho hướng di tản của dân làng.
Thế nhưng, đây là một quyết định sai lầm chiến thuật. Các hạt sương hóa chất đậm đặc của cơn mưa axit không phải là chùm tia laser; chúng là các thực thể vật chất hữu cơ mang nano-robot phân hủy. Những hạt sương axit dễ dàng len lỏi qua các khoảng trống năng lượng dạng tổ ong của Lá Chắn Diệp Lục, bám chặt vào bả vai và ngực mecha, khiến tốc độ ăn mòn càng tăng lên gấp bội. Lớp giáp gỗ carbon trên vai trái mecha rã ra từng mảng lớn, rỉ nhựa xanh ròng ròng.
"Hự!" Lâm Phong hộc máu xanh, buộc phải thu hồi Lá Chắn Diệp Lục trong bất lực. Cánh tay trái mecha của cậu run rẩy, xụi lơ do các mạch dẫn nhựa thủy lực bị axit ăn mòn đứt gãy.
"Ha ha ha! Chết đi! Lũ sâu bọ hữu cơ!" Độc Cô đứng trên vách đá cao nhìn xuống, điên cuồng cười lớn, gã tiếp tục tăng áp suất vòi phun axit.
Giữa làn sương mù axit trắng xóa hôi thối, khi mọi hy vọng dường như dập tắt, một bóng người nhỏ bé đột ngột lao ra từ hầm đá tị nạn dã chiến.
Đó là Mộc Liên.
Thiếu nữ mười lăm tuổi đeo chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc cũ kỹ bám đầy bụi rỉ sét, lưng đeo chiếc gùi mây chứa đầy các loại lá thuốc phát quang. Bất chấp cơn mưa axit đang trút xuống xèo xèo, bất chấp những hạt mưa độc rơi trúng da thịt làm bỏng rộp và cháy sém bờ vai mảnh mai, cô gái nhỏ vẫn điên cuồng chạy về phía Yggdrasil-0. Trong tay cô ôm chặt một hũ đất nung chứa Nhựa Cây Thần Thụ Cổ—thứ dịch lỏng màu xanh đậm quý hiếm có dược tính kháng độc và tái tạo tế bào cực mạnh.
"Mộc Liên! Quay lại mau! Nguy hiểm!" Tiếng hét hoảng hốt của Diệp Tuyết vang lên từ phía sau Sắt Gỉ, nhưng tiếng mưa axit gầm rú và tiếng cưa xích của Đao Phủ đã nuốt chửng lời cô.
Mộc Liên không dừng lại. Đôi chân cô chạy băng băng qua những vũng nước axit đen ngòm đang sủi bọt, vượt qua khoảng cách một trăm mét giới hạn an toàn. Cô lao đến dưới chân hệ rễ khổng lồ của Yggdrasil-0, bám vào những thớ gỗ sần sùi bốc khói axit, thoăn thoắt leo lên thân mecha như một con sóc rừng dũng cảm. Lớp sương axit ăn mòn chiếc mặt nạ lọc độc của cô, khiến hơi thở cô trở nên nghẹt thở, nhưng đôi mắt cô vẫn rực lên sự kiên định cứu mạng Lâm Phong.
"Phong! Đừng bỏ cuộc! Em mang Nhựa Thần Thụ đến đây rồi!"
Mộc Liên hét lên qua bộ lọc khí, cô dùng hết sức lực đập vỡ hũ đất nung ngay trên bệ cảm biến thần kinh và vết nứt ngực mecha đang rò rỉ nhựa sống.
*XOẢNG!*
Chất dịch màu xanh đậm sánh đặc của Nhựa Cây Thần Thụ Cổ đổ tràn ra, ngay lập tức ngấm sâu vào các mạch dẫn nơ-ron sinh học của Yggdrasil-0. Một luồng sinh khí ấm áp, tinh khiết vô ngần bùng phát từ điểm tiếp xúc, chạy dọc theo hệ tuần hoàn mecha truyền thẳng vào tĩnh mạch của Lâm Phong.
Cơn sốt hoại tử ba mươi chín độ C của Lâm Phong ngay lập tức bị dập tắt bởi dược tính kháng độc cực mạnh của nhựa cổ thụ. Dòng máu đỏ tươi hòa lẫn vệt nhựa xanh lục bảo phát quang trong người cậu cuộn trào sinh lực mới. Ý thức cậu bừng sáng, nhịp tim từ ba mươi nhịp tăng vọt lên sáu mươi nhịp mỗi phút.
[Nhận diện nguồn nạp hữu cơ nguyên thủy. Kích hoạt kỹ năng Tự Vá Giáp Sinh Học khẩn cấp!]
Lâm Phong mở to đôi mắt rực sáng sắc xanh lục bảo rực rỡ. Cậu dồn luồng sinh lực mới vào hệ thống tế bào gỗ của mecha. Ngay lập tức, từ những vết rách sâu hoắm bốc khói axit trên ngực và vai trái mecha, các thớ gỗ mới màu xanh tươi mọc ra cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ, đan xen bện chặt lấy nhau, quét sạch lớp axit đang ăn mòn và tái tạo lại lớp vỏ Cổ Thụ Giáp cứng cáp như thép carbon sừng hóa.
Cùng lúc đó, dưới hầm đá ngầm, Diệp Tuyết không hề lãng phí một giây nào. Nhìn thấy Mộc Liên mạo hiểm tính mạng dâng nhựa cây, cô lập tức hành động theo Giao thức Điều chế Huyết thanh Lục bảo. Diệp Tuyết lôi từ trong hộp bảo ôn dã chiến ống nghiệm gen thực vật cổ đại bị rạn nứt nhẹ đang rỉ ra chất dịch màu lục bảo lấp lánh (Do thiết lập từ tập trước). Cô dùng bộ lọc nước sinh học bỏ túi, nhanh chóng hòa tan chất dịch gen cổ đại với phần Nhựa Cây Thần Thụ Cổ còn sót lại trong gùi thuốc của Mộc Liên, tạo ra một hợp chất trung hòa axit cực mạnh.
"A Sáng! Nạp cái này vào bệ phóng bào tử của Yggdrasil-0!" Diệp Tuyết hét lớn, ném ống nghiệm dung dịch trung hòa vừa điều chế cho A Sáng.
A Sáng đón lấy ống nghiệm, cậu giương cánh cung bọc thép tự chế, bắn một mũi tên mang theo ống dung dịch găm thẳng vào bệ phóng bào tử trên lưng Yggdrasil-0.
*XOẢNG!*
Ống nghiệm vỡ tan, dung dịch trung hòa ngấm vào khoang phát tán của mecha. Lâm Phong lập tức hiểu ý của Diệp Tuyết. Cậu điều khiển cơ giáp kích thích các túi bào tử co bóp, giải phóng kỹ năng Bão Bào Tử Sét phiên bản cải tiến sinh học.
*PHÙUUUUUUUU!*
Một đám mây bào tử nấm màu vàng lục mang tĩnh điện tím, được ngậm đầy chất trung hòa axit, phun ra diện rộng, bao phủ toàn bộ phạm vi năm mươi mét xung quanh mecha. Lớp sương axit màu xanh thẫm của Độc Cô vừa tiếp xúc với đám mây bào tử trung hòa lập tức bị dập tắt hoàn toàn, hóa thành những giọt nước vô hại rơi rụng xuống đất.
Bầu không khí hôi thối biến mất, trả lại sự trong lành cho thung lũng.
Trong khi Yggdrasil-0 được phục hồi lớp màng bảo vệ nhờ Tự Vá Giáp Sinh Học, chiếc "Kẻ Phán Quyết" của Đao Phủ lại rơi vào thảm cảnh. Cơn mưa axit tàn bạo trước đó đã ăn mòn hoàn toàn lớp mỡ bôi trơn và gặm nhấm đứt gãy hệ thống xích sắt bọc chì của gã. Trọng lượng khổng lồ của chiếc cơ giáp bọc thép rỉ sét đè nặng lên hệ xích bị mục nát, phát ra những tiếng răng rắc kinh hoàng.
*RẮC... XOẢNG!*
Hệ thống xích bên trái của "Kẻ Phán Quyết" đứt lìa dưới áp lực ăn mòn của axit. Chiếc cơ giáp khổng lồ đổ sụp xuống đất, động cơ hạt nhân mini bốc khói đen kịt do quá nhiệt.
"Khốn kiếp! Độc Cô! Thằng điên nhà mày đã hủy hoại cơ giáp của tao!" Đao Phủ điên cuồng gào thét trong buồng lái rách nát. Gã biết mình đã mất hoàn toàn khả năng cận chiến tầm gần. Nhìn thấy Yggdrasil-0 bọc giáp carbon đen bóng đang lừng lững đứng dậy, đôi mắt mecha rực sáng sắc xanh lục đầy sát khí, Đao Phủ không khỏi run sợ.
Không dám mạo hiểm tính mạng, Đao Phủ kích hoạt động cơ phản lực tăng áp còn sót lại ở chân phải, điều khiển chiếc cơ giáp rách nát, khập khiễng lết xích rút lui điên cuồng vào bóng tối của hẻm núi phế liệu, để lại những tiếng gầm rú bất lực vang vọng.
Trận địa chỉ còn lại chiếc xe phun hóa chất của Độc Cô đơn độc đứng trơ trọi giữa vùng trũng phế liệu.
Lâm Phong điều khiển Yggdrasil-0 bước từng bước nặng nề nhưng vững chắc tiến về phía vách đá nơi Độc Cô đang đứng. Khớp gối mecha rít lên những tiếng trầm đục đầy uy lực, lớp giáp carbon đen bóng phát ra những tia lửa tĩnh điện màu tím nhạt đầy đe dọa. Cậu cúi đầu nhìn tên nhà khoa học điên sau chiếc mặt nạ mỏ chim dị dạng, nụ cười quyết tuyệt hiện rõ trên gương mặt rớm máu xanh lục bảo phát quang của thiếu niên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!