Nhạc nềnCyber_Noir

Cưa Xích Gầm Rú

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rực nhấp nháy liên tục trên bảng điều khiển sinh học của Yggdrasil-0, hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Lâm Phong những luồng sáng ma quái. Trong không gian chật hẹp của kén lái, mùi nhựa sống đỏ lục nồng nặc quyện với mùi dầu máy rỉ sét tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Lâm Phong quỳ gối trên bệ đá cảm biến cổ đại, hay nói đúng hơn, nửa thân dưới của cậu đã hoàn toàn hóa thành một phần của hệ rễ cây chằng chịt bện chặt vào buồng lái. Di chứng Khóa cứng Cột sống ở mức đồng hóa bốn mươi lăm phần trăm đã tước đi của cậu khả năng đứng thẳng bằng đôi chân người. Cậu không còn cảm giác từ thắt lưng trở xuống, nhưng nỗi đau thần kinh dội ngược từ những vết rách nát trên thân mecha thì lại chân thực và tàn nhẫn đến tận cùng xương tủy.


Cậu cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình. Đôi bàn tay từng linh hoạt giương cung săn bắn giữa rừng Diệp Lục giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn. Lớp da thịt mềm mại bị thay thế bởi lớp vỏ gỗ nâu sần sùi, thô ráp như vỏ cây lim cổ thụ, mất đi hoàn toàn xúc giác thông thường. Từ những kẽ nứt rỉ máu trên mu bàn tay hóa gỗ, dòng máu đỏ tươi của con người hòa lẫn nhựa cây màu xanh lục bảo rực rỡ phát quang chảy ròng ròng, lơ lửng trong dung dịch dinh dưỡng của kén lái rồi ngấm ngược vào hệ thống tuần hoàn sinh-cơ học của Yggdrasil-0.


"Phong! Cậu phải nhìn cái này!" Giọng nói hốt hoảng của Diệp Tuyết vang lên từ khoang thí nghiệm trung tâm đổ nát phía dưới bệ mecha. Cô đang cố sức thu dọn những ống nghiệm cổ xưa từ buồng kén đông lạnh bị sập. Trên đôi găng tay sinh học phát sáng màu xanh lục của cô, một ống nghiệm gen thực vật cổ đại bị rạn nứt nhẹ đang rỉ ra chất dịch màu lục bảo lấp lánh, tỏa ra hương thơm thảo mộc nguyên thủy tinh khiết vô ngần. "Ống nghiệm này bị nứt rồi! Tế bào tảo lục bên trong đang rò rỉ, tớ phải chuyển nó vào hộp bảo ôn dã chiến ngay!"


"Mang đi đi, Diệp Tuyết!" Giọng Lâm Phong phát ra qua bộ lọc âm của mecha, trầm đục và khàn đặc như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn. Robot Sắt Gỉ, nâng gầu múc lên! Che chắn phía trên cho dân làng di tản!"


Nhận lệnh qua sóng não điều khiển của Lâm Phong, chiếc robot xúc đất hỏng Sắt Gỉ lết những bánh xích rỉ sét nặng nề, nâng chiếc gầu múc bằng thép đúc dày mười xăng-ti-mét lên cao như một chiếc ô khổng lồ, che chắn cho hơn ba trăm dân làng tị nạn đang lục tục nối đuôi nhau di tản ra khỏi hành lang ngầm của trạm tiếp tế. Nguồn Nước Cất Nguyên Bản tinh khiết vừa thu hoạch được chứa đầy trong các hũ đất nung là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của họ. Nhưng áp lực tột cùng đang đè nặng lên vai Lâm Phong: tín hiệu bẻ khóa hệ thống tự động của trạm tiếp tế đã rò rỉ tọa độ đỏ của họ trực tiếp đến thiết bị định vị của Đao Phủ—tên thợ săn tiền thưởng tàn bạo nhất vành đai.


Khi Yggdrasil-0 lết từng bước nặng nề ra khỏi cổng trạm tiếp tế, tiến vào vùng trũng lớn của Thung Lũng Rỉ Sét, một cơn bão điện từ nhẹ đang quét qua sườn đồi phế liệu. Khói bụi rỉ sét màu đỏ gạch bay mù mịt dưới bầu trời hoàng hôn đỏ quạch. Trọng lượng khổng lồ tăng thêm hơn nửa tấn từ lớp giáp carbon đen bóng mới tiến hóa—Dạng tiến hóa: Cổ Thụ Giáp—đang đè nặng lên hệ thống rễ chân rạn nứt của mecha, làm giảm hai mươi phần trăm tốc độ di chuyển linh hoạt của Yggdrasil-0 trên địa hình cát sụt.


[Cảnh báo! Phát hiện nguồn nhiệt động cơ phản lực công suất cao đang tiến sát trong phạm vi ba trăm mét. Radar nhiệt của đối thủ đang quét diện rộng.]


Tiếng còi báo động của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên dồn dập. Lâm Phong nghiến chặt răng, hai bàn tay hóa gỗ siết chặt bệ cảm biến đá. Cậu biết mình không thể chạy trốn với tốc độ chậm chạp hiện tại. Cậu cần thời gian để dân làng ẩn nấp an toàn vào các đống phế liệu kim loại khổng lồ xung quanh.


"Mầm Xanh! Kích hoạt các tia lửa tĩnh điện bào tử nấm trên giáp!"


Ngay lập tức, những tàn dư điện tím từ trận chiến với Ưng Nhãn (Bão Bào Tử Sét) bám chặt trên lớp giáp carbon đen bóng của Yggdrasil-0 bùng phát, phát ra những tia lửa tĩnh điện lách tách màu tím nhạt. Màn nhiễu điện từ tự nhiên này lập tức bao phủ thân mecha, tạm thời che mắt radar quét nhiệt của đối thủ. Lâm Phong điều khiển mecha đứng im lịm giữa một đống xác máy xúc rỉ sét khổng lồ, hòa mình hoàn hảo vào cảnh quan chết chóc của Thung Lũng Rỉ Sét.


Thế nhưng, màn ngụy trang chỉ duy trì được vài giây.


*RÚUUUUUUUU...*


Một tiếng động cơ phản lực gầm rú chói tai xé toác màn sương đêm rỉ sét. Một bóng ma cơ khí khổng lồ cao hơn hai mét rưỡi lao ra từ đỉnh đống phế liệu thép. Đó là "Kẻ Phán Quyết"—chiếc cơ giáp bọc thép rỉ sét chắp vá của thợ săn tiền thưởng Đao Phủ. Con quái vật sắt thép này vác trên bả vai một chiếc cưa xích khổng lồ có đường kính mười mét chạy bằng động cơ hạt nhân mini, lưỡi cưa kim cương xoay tít điên cuồng, bắn ra những tia lửa đỏ quạch rợn người.


"Ha ha ha! Tìm thấy mày rồi, thằng nhóc dị dạng!" Giọng cười tàn bạo, điên cuồng của Đao Phủ vang lên qua tần số vô tuyến dã chiến, làm rung chuyển cả màng loa kén lái. "Mười triệu tín dụng của tập đoàn Aether-Corp đang nằm trên đầu mày! Tao sẽ cưa đôi cỗ máy gỗ mục của mày để làm phân bón!"


Không một lời cảnh báo, Kẻ Phán Quyết kích hoạt động cơ phản lực tăng áp dưới chân, lao vút tới như một tia chớp rỉ sét. Chiếc cưa xích khổng lồ xoay tít chém xéo một đường tàn bạo từ trên xuống, nhắm thẳng vào buồng kén lái ở ngực Yggdrasil-0.


Trong không gian hẹp của hẻm núi phế liệu, Lâm Phong không thể né tránh do khớp gối mecha bị kẹt và trọng lượng nặng nề của Cổ Thụ Giáp. Cậu chỉ có một lựa chọn duy nhất: đối đầu trực diện.


"Đỡ lấy!"


Lâm Phong hét lên qua bộ lọc âm, điều khiển hai cánh tay khổng lồ bọc thép carbon đen bóng của Yggdrasil-0 đưa lên đỡ đòn chém của lưỡi cưa xích.


*KENG... XOẠC... XOẠC...*


Tiếng kim loại va chạm với lớp vỏ gỗ sừng hóa bọc carbon vang lên như tiếng sấm nổ bên tai. Những tia lửa điện đỏ quạch bắn tung tóe sáng rực cả góc thung lũng, thiêu rụi những mảng rêu xanh bám trên vai mecha. Lưỡi cưa kim cương điên cuồng gặm nhấm lớp giáp carbon đen bóng dày cộp, phát ra những tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ. Sức mạnh vật lý khổng lồ từ động cơ hạt nhân của Kẻ Phán Quyết ép mạnh xuống, khiến cả thân hình khổng lồ của Yggdrasil-0 bị đẩy lùi, hai chân mecha lún sâu vào đống phế liệu sắt gỉ.


"Mày nghĩ lớp vỏ gỗ bọc carbon rác rưởi này đỡ được cưa phản lực của tao sao?" Đao Phủ gầm rú đầy phấn khích, gã gạt cần tăng áp công suất cực đại.


Sức ép nghìn tấn đè nặng xuống. Lâm Phong cảm nhận được lồng ngực mình chấn động dữ dội như bị búa tạ nện thẳng vào. Máu mũi màu xanh lục bảo rực rỡ phát quang rỉ ra ròng ròng qua bộ lọc khí, nhịp tim cậu vọt lên mức trăm sáu mươi nhịp mỗi phút. Kén lái rung lắc kịch liệt, hệ thống cảnh báo liên tục nhấp nháy đỏ báo động nứt vỡ giáp ngực.


Cậu phải phản công, nếu không lớp giáp bảo vệ buồng kén sẽ bị chém đôi trong vài giây nữa. Lâm Phong cố gắng dồn áp suất thủy lực sinh học vào hai cánh tay mecha, phóng ra hàng loạt Tiễn Gai Độc từ bệ phóng sinh học trên cánh tay phải. Những chiếc gai gỗ đen thẫm cứng như thép bắn ra với tốc độ âm thanh, nhắm thẳng vào các khe hở giáp của Kẻ Phán Quyết.


*BENG! BENG! BENG!*


Thế nhưng, những phát bắn tầm gần đều vô hiệu. Đao Phủ là một thợ săn dạn dày chiến trường; gã đã hàn thêm những tấm khiên rỉ sét dày cộp bọc chì xung quanh các khớp nối của Kẻ Phán Quyết. Những chiếc gai độc va vào tấm khiên thép gãy vụn, gạt phăng hoàn toàn đòn phản công của Lâm Phong.


"Vô ích thôi, thằng ranh!" Đao Phủ cười khẩy. Lưỡi cưa xích tiếp tục gầm rú, gặm sâu thêm một xăng-ti-mét vào lớp giáp ngực của Yggdrasil-0, rách rỉ ra dòng nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc.


Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của Lâm Phong trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ. Cậu nhận ra mình không thể đọ sức mạnh cơ khí thuần túy với động cơ hạt nhân của đối thủ. Cậu cần một chiến thuật khác. Cậu chủ động điều khiển mecha ngừng kháng cự lực đẩy, để mặc cho cưa xích của Đao Phủ ép sát vào buồng lái, dồn hết công suất vào một điểm duy nhất ở giáp ngực. Đây là một canh bạc sinh tử (Tactical Reasoning).


"A Sáng! Chuẩn bị!" Lâm Phong truyền âm khẩn cấp qua sóng vô tuyến sinh học cho người bạn thân đang nấp trên đỉnh đống phế liệu cao phía sau.


Khi cưa xích của Đao Phủ bị khóa chặt vào vết cắt sâu trên ngực Yggdrasil-0, Lâm Phong vung cánh tay phải mecha, phóng ra kỹ năng Roi Mây Thép bọc carbon dẻo dai từ cổ tay. Sợi dây leo gai khổng lồ uốn lượn như một con mãng xà đen bóng, lao thẳng tới quấn chặt lấy trục quay chính của chiếc cưa xích khổng lồ hòng làm kẹt động cơ phản lực của đối thủ.


"Muốn khóa cưa của tao? Mơ đi!"


Đao Phủ gầm lên một tiếng tàn bạo. Gã đột ngột xoay mạnh thân mecha Kẻ Phán Quyết, mượn lực ly tâm cực đại từ động cơ tăng áp. Lưỡi cưa xích kim cương đang xoay tít với tốc độ chóng mặt quét ngang một đường xé rách không khí.


*PHỰT!*


Sợi roi mây thép chính bọc carbon dày cộp của Lâm Phong bị chém đứt lìa trong một tiếng nổ sinh học chói tai. Nhựa sống màu xanh lục bảo rực rỡ phun ra ròng ròng từ vết chém đứt, nhỏ xuống đống thép rỉ sét bốc khói nghi ngút. Lực phản chấn cực mạnh từ sợi roi bị chém đứt dội ngược về kén lái, khiến hệ thần kinh của Lâm Phong co thắt dữ dội, cậu thét lên một tiếng đau đớn đau đớn dã man, lồng ngực mecha rách sâu thêm một vệt hoắm.


Mất đi lực cản của roi mây, chiếc cưa xích khổng lồ của Kẻ Phán Quyết thừa cơ áp sát tấn công trực diện. Tiếng động cơ phản lực gầm rú điên cuồng nã thẳng vào tai Lâm Phong, hơi nóng thiêu đốt từ xích cưa kim cương tỏa ra hầm hập. Những tia lửa điện đỏ quạch và khói xám bốc lên nghi ngút ngay trước kính buồng lái rạn nứt.


Lưỡi cưa xích gầm rú chém đứt lìa một sợi roi mây thép chính, áp sát chỉ còn cách kính buồng lái của Lâm Phong vài centimet.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!