Hành Lang Sắt Gỉ
Trọng lực kéo tuột khối thân xác cơ khí nặng nề mười lăm tấn của Yggdrasil-0 vào lòng vực thẳm đặc quánh sương độc. Gió rít gào qua những khe hở rách nát của buồng kén. Lâm Phong cảm nhận rõ rệt lực hút tử thần đang kéo tuột mình xuống. Cột sống cậu—nơi bị hệ thống rễ Alpha găm sâu và khóa cứng hoàn toàn từ mức đồng hóa bốn mươi lăm phần trăm—truyền về những xung thần kinh buốt nhói như hàng vạn cây kim nung đỏ đóng thẳng vào tủy sống. Nửa thân dưới của cậu đã hoàn toàn liệt vị, không còn chút cảm giác của da thịt con người, nhưng nỗi đau từ vết rách nát ở bả vai trái mecha vẫn dội ngược trực tiếp vào đại não, khiến cậu gầm lên đau đớn qua bộ lọc âm ồm ồm như tiếng gỗ mục cọ xát.
"Phong! Phải phân tán lực phản chấn!" Giọng nói của AI phụ trợ Mầm Xanh reo vang dồn dập trong tâm trí cậu qua Giao thức Cộng hưởng Sóng não. "Năng lượng quang năng dưới năm phần trăm! Không thể kích hoạt phản lực!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Phong nhớ lại những lời chỉ dạy của đại thợ rèn Lão Búa về kỹ thuật phân tán xung lực vật lý khi va chạm mạnh. Cậu không thể dùng đôi chân người để nhảy, nhưng cậu còn hệ rễ dẻo dai của đại thụ cơ khí cổ đại. Đôi bàn tay hóa gỗ nâu sần sùi, thô ráp và mất đi hoàn toàn xúc giác của Lâm Phong siết chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại.
"Roi Mây Thép! Phóng!"
*VÚT! VÚT!*
Từ cổ tay phải của Yggdrasil-0, hai sợi dây leo gai khổng lồ bọc sợi carbon dẻo dai phóng thẳng ra, bám chặt vào các dầm thép cổ đại đang sụp đổ của Tháp Canh Cổ. Lực căng cực đại từ sợi cáp sinh học kéo căng phát ra tiếng rít chói tai. Thân hình khổng lồ của mecha mượn lực ly tâm từ cú rơi tự do, vẽ nên một đường cong hoàn hảo giữa không trung, giảm thiểu tối đa lực rơi thẳng đứng.
*UỲNH!*
Yggdrasil-0 đáp xuống đáy hẻm núi đá hẹp basalt. Cú đáp cực mạnh khiến hệ thống rễ chân mecha bị rạn nứt nghiêm trọng, rách rỉ ra dòng nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc hòa lẫn với dòng máu đỏ tươi phát quang hoàn toàn của Lâm Phong. Lực phản chấn dội ngược khiến lồng ngực mecha rách nát từ trận chiến trước nứt toác thêm một vệt sâu hoắm. Nhưng họ đã sống sót. Những tia lửa tĩnh điện màu tím từ Bão Bào Tử Sét (từ trận chiến với Ưng Nhãn) vẫn còn crackle faintly trên đống đổ nát đá lở, tạo thành một màn nhiễu điện từ tự nhiên che mắt hoàn toàn radar tầm quét của hạm đội bay tập đoàn phía trên.
Sương mù màu cam độc hại của chất độc Emerald-X bắt đầu tràn xuống lòng hẻm núi đá hẹp. Dưới bóng tối chập choạng, hơn ba trăm cư dân Làng Diệp Lục tị nạn đang hoang mang lẩn trốn trong các hốc đá dốc. Họ khát. Nguồn nước sạch của thung lũng đã bị đầu độc hoàn toàn, và những giọt nước dự trữ cuối cùng đã cạn kiệt từ mười hai giờ trước. Trẻ em bắt đầu khóc lóc, môi nứt nẻ rớm máu.
Diệp Tuyết run rẩy chạy đến bên cạnh bệ chân khổng lồ của Yggdrasil-0, tay cô ôm chặt chiếc máy quét địa chất dã chiến bám đầy bụi đá. Cô đeo đôi găng tay sinh học phát sáng màu xanh lục, ngước nhìn buồng kén rách nát đang rỉ nhựa sống ròng ròng.
"Phong! Máy quét của tớ phát hiện một nguồn nước ngọt tinh khiết cực lớn nằm sâu dưới lòng đất, ngay phía dưới lớp đá basalt này!" Diệp Tuyết khàn giọng hét lên qua bộ đàm sinh học. "Có một hành lang ngầm dẫn đến một trạm tiếp tế nông nghiệp cũ bỏ hoang của tập đoàn Aether-Corp—họ gọi nó là Hành Lang Sắt Gỉ!"
"Hành Lang Sắt Gỉ sao?" Giọng Lâm Phong phát ra qua bộ lọc âm trầm đục. Cậu cảm nhận được sự suy kiệt của cơ thể mình. Nhịp tim cậu đã giảm xuống mức ba mươi tám nhịp mỗi phút, máu trong tĩnh mạch liên tục bị kén lái hút đi để duy trì hoạt động tối thiểu của Cổ Thụ Giáp. Cậu không thể di chuyển quá một trăm mét khỏi chiếc cơ giáp này mà không bị suy tuần hoàn cấp tính. Nếu muốn tìm nước, cậu phải lái mecha tiến sâu vào lòng đất.
"Dẫn đường đi, Diệp Tuyết. Chúng ta phải tìm nước trước khi sương độc cam tràn xuống."
Đoàn người tị nạn lầm lũi di chuyển theo sau bóng dáng khổng lồ bọc giáp carbon đen bóng của Yggdrasil-0. Lối vào hành lang ngầm là một khe nứt địa chất hẹp, tối tăm và ẩm ướt, phủ đầy những mảng rỉ sét màu đỏ gạch của các đường ống công nghiệp cũ. Khớp gối mecha của Lâm Phong phát ra những tiếng rít kẹt rắc rắc khô khốc do thiếu áp suất bôi trơn thủy lực sinh học. Mùi dầu thủy lực thải đen đặc hôi hám tỏa ra từ khớp gối mecha vẫn nồng nặc, át đi mùi thảo mộc tự nhiên.
Đi sâu vào khoảng năm trăm mét, một cánh cổng thép khổng lồ bọc chì, bám đầy rêu đá và rỉ sét hiện ra chặn đứng lối đi. Trên bảng điều khiển điện tử của cánh cổng, logo hình bánh răng rỉ sét của tập đoàn Aether-Corp nhấp nháy ánh sáng vàng cảnh báo bảo mật.
Lâm Phong điều khiển cánh tay mecha hóa gỗ của Yggdrasil-0, lôi từ trong khoang chứa phụ ra một tấm thẻ từ cũ kỹ bám đầy bụi rêu—đây chính là chiếc Chìa khóa vạn năng của kỹ sư mà cậu nhặt được từ xác một kỹ sư trưởng tại Thung Lũng Rỉ Sét.
*TÍT!*
Lâm Phong quẹt chiếc thẻ từ vào khe đọc cảm biến. Bảng điều khiển chuyển sang màu xanh lục bảo dịu nhẹ. Cánh cổng thép khổng lồ rên rỉ, từ từ kéo lên hai bên, để lộ không gian tối tăm, lạnh lẽo của trạm tiếp tế bỏ hoang. Nhưng ngay khi bước chân mecha vừa chạm vào thềm đá của trạm, một âm thanh báo động chói tai bỗng vang lên từ hệ thống loa phát thanh rỉ sét.
*HÚ... HÚ... HÚ...*
[Cảnh báo! Phát hiện xâm nhập trái phép. Kích hoạt giao thức phòng thủ tự động Cấp 2.]
Từ trên trần nhà rỉ sét, hàng loạt vòi phun súng phun sương axit tự động nhô ra, phun ra những luồng sương axit hữu cơ đậm đặc màu vàng nhạt bốc khói xèo xèo. Axit chạm vào lớp vỏ gỗ bọc carbon của Yggdrasil-0 lập tức ăn mòn lớp sừng ngoài, khói trắng bốc lên nghi ngút, truyền về hệ thần kinh của Lâm Phong những cơn đau bỏng rát dữ dội.
"Mầm Xanh! Kích hoạt Lá Chắn Diệp Lục!" Lâm Phong gầm lên.
[Không thể kích hoạt! Năng lượng quang năng dưới ba phần trăm, Lá Chắn Diệp Lục bị dập tắt hoàn toàn do quá tải!]
"Chết tiệt!" Lâm Phong nghiến răng. Cậu định dùng Đầu đạn xung điện từ mini (EMP) tự chế của A Tinh để làm chập mạch trạm, nhưng hệ thống dây dẫn bọc chì chống nhiễu của trạm đã triệt tiêu hoàn toàn xung điện từ ngay khi ném ra.
Đột ngột, từ bóng tối sâu thẳm của hành lang, một tiếng gầm rú cơ khí nặng nề vang lên. Tiếng xích sắt nghiền nát những ống đồng rỉ sét dội vào vách đá rầm rầm. Một bóng ma cơ khí khổng lồ lao ra từ màn sương axit.
Đó là một chiếc máy xúc rỉ sét khổng lồ bị bỏ lại từ kỷ nguyên trước—robot xúc đất hỏng "Sắt Gỉ". Thế nhưng, toàn thân cỗ máy này đã bị một hệ rễ cây dây leo gai đột biến xâm nhập và ký sinh, biến nó thành một thực thể nửa máy nửa cây kỳ dị với hệ thống cảm biến bị lỗi điên cuồng. Sắt Gỉ vung chiếc gầu múc bằng thép đúc dày mười xăng-ti-mét khổng lồ, húc thẳng về phía buồng kén lái của Yggdrasil-0.
*UỲNH!*
Cú húc cực mạnh đập thẳng vào ngực mecha, khiến Lâm Phong phun ra một ngụm máu tươi màu đỏ hòa lẫn vệt xanh lục bảo phát quang ngay trên bệ cảm biến đá. Lực phản chấn đe dọa bẻ gãy cột sống đã bị gỗ hóa của cậu. Sắt Gỉ tiếp tục nâng chiếc gầu múc khổng lồ lên, chuẩn bị nện phát búa quyết định.
"Không được phá hủy nó!" Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Phong khi cậu nhìn thấy những vòi phun axit trên trần nhà vẫn đang phun xối xả. Nếu phá hủy Sắt Gỉ, họ sẽ không có gì để che chắn cho dân làng khỏi làn sương axit đang tràn xuống hành lang.
"Roi Mây Thép! Trói chặt!"
Lâm Phong vung cánh tay mecha bọc thép carbon, phóng ra hai sợi dây leo gai khổng lồ quấn chặt lấy hai cánh tay máy thủy lực của Sắt Gỉ. Chiếc máy xúc rỉ sét gầm rú điên cuồng, động cơ diesel cũ kỹ xả khói đen mù mịt hòng giật đứt sợi roi mây. Lực giằng co cực đại vắt kiệt năm phần trăm năng lượng tinh thần cuối cùng của Lâm Phong, khiến khóe mắt và mũi cậu rỉ ra dòng máu xanh lục bảo rực rỡ phát quang.
"Mầm Xanh! Chuẩn bị Giao thức Hack Mạng Lưới Cơ Khí!"
Lâm Phong dồn toàn bộ sóng não vào bệ cảm biến. Từ các đầu ngón tay gỗ sừng hóa của Yggdrasil-0, hàng vạn sợi rễ cây sinh học nhỏ phát sáng màu xanh lục bảo nhô ra, uốn lượn như những sợi cáp quang sinh học. Cánh tay mecha áp sát vào phần đầu của Sắt Gỉ, luồn lách đâm xuyên qua lớp vỏ thép rỉ sét, cắm thẳng vào giắc cắm dữ liệu chính và các bảng mạch điện tử của con robot hỏng.
Một cuộc chiến dữ liệu khốc liệt bùng nổ trong không gian ý thức của Lâm Phong. Hệ thần kinh của cậu chạm trán trực tiếp với hệ thống mã lệnh nhị phân thô sơ nhưng điên cuồng của tập đoàn Aether-Corp bị lỗi. Những dòng lệnh màu đỏ rực rỡ của máy xung đột dữ dội với sóng nơ-ron sinh học màu xanh lục của đại thụ cổ đại. Lâm Phong cảm thấy đầu mình như bị búa tạ nện liên tục, mỗi giây bẻ khóa tiêu hao một lượng năng lượng tinh thần khổng lồ.
"Ghi đè... lệnh điều khiển..." Lâm Phong nghiến chặt răng, rít qua kẽ môi rớm máu xanh. "Nhận diện ta... làm chủ nhân!"
Dòng máu đỏ pha nhựa xanh lục bảo của cậu chảy dọc qua vòng tay sinh học, truyền dẫn xung điện sinh học cực mạnh qua hệ rễ xâm nhập sâu vào bộ nhớ của Sắt Gỉ. Những sợi rễ nhỏ phát sáng xanh lục luồn lách, quấn chặt lấy các chip xử lý bọc chì, truyền mã độc sinh học ghi đè hoàn toàn hệ thống lệnh cũ kỹ của tập đoàn.
*RO RE-T...*
Đèn cảm biến đỏ rực trên đầu Sắt Gỉ chớp tắt liên tục, rồi đột ngột chuyển sang màu xanh lục bảo dịu nhẹ. Cỗ máy khổng lồ ngừng giãy giụa. Chiếc gầu múc khổng lồ bằng thép đúc từ từ nâng lên, xòe rộng ra như một chiếc ô khổng lồ che chắn ngay phía trên đầu Yggdrasil-0 và đoàn dân làng tị nạn, chặn đứng hoàn toàn những luồng sương axit đang phun xối xả từ trần nhà.
[Hack hệ thống thành công! Đối tượng 'Sắt Gỉ' đã được đồng bộ vào mạng lưới phụ trợ của Yggdrasil-0. Kích hoạt van xả axit khẩn cấp.]
Tiếng rít của súng phun axit lịm dần rồi tắt ngấm. Cánh cửa sập dẫn vào khoang chứa nước sạch của trạm từ từ mở ra.
Trước mắt đoàn người tị nạn, một bể chứa khổng lồ chứa đầy Nước Cất Nguyên Bản tinh khiết, trong vắt và không hề bị nhiễm độc hóa chất hiện ra lấp lánh dưới ánh sáng huỳnh quang. Trưởng thôn Diệp Tùng và Thím Mười run rẩy dẫn dắt dân làng ùa vào, dùng các hũ đất nung hứng những dòng nước ngọt ngào cứu mạng. Những tiếng cười khóc nghẹn ngào vang vọng khắp hành lang sắt rỉ.
Lâm Phong thở dốc trong kén lái, hai bàn tay hóa gỗ gồ ghề buông lỏng khỏi bệ cảm biến đá, cơ thể kiệt sức hoàn toàn do tiêu hao hai mươi phần trăm năng lượng tinh thần. Nhưng cậu mỉm cười qua bộ lọc âm.
Đột ngột, chiếc gầu múc của Sắt Gỉ khi nâng lên đã gạt đổ một bức tường sắt rỉ sét ở góc tối phòng thí nghiệm trung tâm, để lại một tiếng *RẮC* lớn.
Phía sau bức tường đổ sập hiện ra một buồng kén đông lạnh cổ đại bị niêm phong dày đặc bởi lớp bụi rêu ngàn năm. Lâm Phong điều khiển nhãn quan sinh học của mecha nhìn vào bên trong. Qua lớp kính lực học mờ sương lạnh, hàng loạt ống nghiệm thủy tinh cổ phát ra ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ hiện ra—đó là những ống nghiệm chứa chuỗi gen thực vật cổ đại nguyên thủy chưa hề bị biến đổi gen bởi tập đoàn.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, trên màn hình kén lái rách nát của Yggdrasil-0, một dòng cảnh báo đỏ rực bỗng nhiên nhấp nháy liên tục:
[Cảnh báo! Tín hiệu bẻ khóa mạng lưới cơ khí của trạm tiếp tế đã kích hoạt cảnh báo đỏ tự động. Tọa độ của Yggdrasil-0 đã bị rò rỉ và truyền thẳng về thiết bị định vị của thợ săn tiền thưởng Đao Phủ.]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!