Quét Sạch Điểm Cao
Ánh sáng đỏ rực từ thấu kính cơ học mắt phải của Ưng Nhãn quét dọc từ trên đỉnh tháp canh xuống, rọi thẳng vào buồng lái rách nát của Yggdrasil-0. Luồng sáng ấy đỏ quạch như máu, xuyên qua làn sương mù màu cam độc hại của chất độc Emerald-X, rọi thẳng vào tấm kính lực học đã rạn nứt chằng chịt của buồng kén sinh học. Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt đó, Lâm Phong có thể ngửi thấy mùi tanh nồng của nhựa sống màu xanh lục bảo đang rỉ ra từ các đường ống dẫn truyền bị đứt gãy, hòa lẫn với mùi máu tươi của chính mình.
"Cảnh báo! Cảnh báo! Đối phương đang nạp đạn xuyên giáp động năng đặc biệt cỡ hai mươi milimét. Thời gian khóa mục tiêu hoàn tất: mười hai giây. Khả năng xuyên thấu buồng kén: chín mươi tám phần trăm. Yêu cầu phi công thực hiện thao tác né tránh khẩn cấp!"
Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên dồn dập trong đại não Lâm Phong qua Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Nhưng né tránh bằng cách nào khi đôi chân người thường của cậu đã hoàn toàn bị xơ hóa, cột sống bị rễ cây ký sinh khóa chặt vĩnh viễn vào ghế lái? Ở mức đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm này, Lâm Phong đã mất đi hoàn toàn cảm giác từ thắt lưng trở xuống. Đôi bàn tay của cậu, vốn là niềm tự hào của một thợ săn hoang dã dẻo dai, nay đã hóa thành hai khúc gỗ nâu sần sùi, thô ráp và mất đi xúc giác thông thường. Cậu chỉ có thể cảm nhận thế giới thông qua những xung thần kinh dội ngược từ Yggdrasil-0—những cơn đau nhói buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đóng thẳng vào tủy sống mỗi khi cơ giáp chịu tổn thương.
"Không thể lùi lại được nữa," Lâm Phong khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói phát ra qua bộ lọc âm của mecha trở nên ồm ồm như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát. "Nếu cháu không tiêu diệt tên bắn tỉa này, hơn ba trăm dân làng dưới hẻm núi sẽ làm mồi cho súng Cự Sỉ của hắn. Diệp Tuyết, Mộc Liên, bảo mọi người nấp sâu vào hốc đá basalt! Cháu sẽ lên đó!"
"Phong! Đừng liều mạng!" Giọng Diệp Tuyết vang lên qua bộ đàm sinh học đầy lo lắng. "Năng lượng quang năng của cậu chỉ còn dưới mười phần trăm! Bả vai trái mecha đã bị bắn nát hoàn toàn, nếu cậu cưỡng ép vận hành công suất cao, hệ tuần hoàn của cậu sẽ vỡ tung!"
Lâm Phong không trả lời. Đôi mắt cậu rực lên sắc xanh lục bảo phát quang hoàn toàn—thứ màu sắc ma quái của dòng máu đã bị thực vật hóa. Cậu siết chặt đôi bàn tay hóa gỗ gồ ghề lên bệ cảm biến đá cổ đại. Ý chí phục thù và lòng quyết tâm bảo vệ những mầm sống cuối cùng của thung lũng bùng lên như một ngọn lửa địa nhiệt.
[Kích hoạt kỹ năng khẩn cấp: Quang Hợp Bộc Phát!]
*HƯU... XOÀNG!*
Từ hai chân của Yggdrasil-0, những luồng khí sinh học màu xanh lục áp suất cao bùng phát dữ dội, thổi bay lớp bùn ngụy trang và thảm lá khô xung quanh. Cỗ máy khổng lồ cao mười lăm mét, bọc trong lớp Cổ Thụ Giáp carbon đen bóng, lao vút ra khỏi hốc đá ngụy trang với tốc độ kinh hoàng lên tới tám mươi cây số một giờ. Yggdrasil-0 lao thẳng về phía vách đá dựng đứng của Tháp Canh Cổ.
Trên đỉnh tháp đá rêu phong, Ưng Nhãn khẽ nhíu mày. Thấu kính mắt phải của hắn xoay tít, điều chỉnh tiêu cự để bắt kịp vệt sáng xanh lục đang di chuyển với tốc độ không tưởng dưới hẻm núi. Hắn lạnh lùng bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn động năng xé rách màn sương cam, găm thẳng xuống mỏm đá ngay dưới chân Yggdrasil-0. Tiếng nổ đanh thép vang dội, tảng đá basalt khổng lồ nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đá dăm. Lực chấn động cực mạnh hất văng những mảnh đá sắc nhọn găm thẳng vào thân dưới mecha, để lại những vết bỏng xước nặng dọc theo lớp vỏ gỗ sừng hóa.
Lâm Phong nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau thần kinh dội ngược nhói buốt tận óc. Cậu không hề giảm tốc độ. Áp dụng kỹ thuật di chuyển dích dắc theo góc khuất của vách đá mà người thầy Trần Mãnh từng chỉ dạy, cậu điều khiển mecha né tránh tầm ngắm của Ưng Nhãn trong gang tấc. Hệ thống rễ chân dẻo dai của Yggdrasil-0 liên tục đâm sâu vào các khe đá dựng đứng, lấy đó làm điểm tựa chịu lực để đẩy cả thân hình khổng lồ lao ngược lên vách đá dốc đứng.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai phát đạn tiếp theo của Ưng Nhãn liên tiếp bắn phá các mỏm đá bám chân mecha. Đá lở rầm rầm đổ xuống vực sâu. Khớp gối phải của Yggdrasil-0 phát ra tiếng rít rắc rắc khô khốc do thiếu áp suất bôi trơn thủy lực sinh học. Trọng lượng tăng thêm của lớp giáp carbon đen bóng đang vắt kiệt nguồn năng lượng ít ỏi còn lại.
"Áp suất thủy lực sinh học giảm xuống ba mươi phần trăm! Các mạch dẫn nhựa ở chân phải đang bị rạn nứt nghiêm trọng!" Mầm Xanh liên tục phát ra cảnh báo đỏ.
Lâm Phong nhìn lên. Đỉnh Tháp Canh Cổ vẫn còn cách xa hơn ba trăm mét. Đường dốc đứng phía trước hoàn toàn trơ trụi, không có vật che chắn. Ưng Nhãn đã nạp xong viên đạn xuyên giáp đặc biệt thứ tư, họng súng Cự Sỉ đen ngóm đang chĩa thẳng xuống.
"Cháu cố dùng Tiễn Gai Độc bắn trả từ dưới này xem sao!" Lâm Phong gầm lên, dồn áp suất thủy lực còn lại vào hai cánh tay mecha, phóng ra hàng loạt gai gỗ cứng như thép bọc sợi carbon hướng lên đỉnh tháp.
Thế nhưng, những mũi gai độc chưa kịp chạm tới đỉnh tháp đã bị các tấm chắn thép carbon bọc chì kiên cố xung quanh bệ ngắm của Tháp Canh Cổ chặn đứng hoàn toàn. Tiếng va chạm kim loại chan chát vang lên, những mũi tiễn gai độc gãy vụn rơi lả tả xuống vực sâu.
"Vô ích thôi, thằng ranh dị dạng!" Giọng nói lạnh lùng, méo mó của Ưng Nhãn vang lên qua tần số vô tuyến mở rộng. "Công nghệ sinh học rác rưởi của ngươi không thể vượt qua được bức tường thép của tập đoàn đâu! Chết đi!"
*ĐOÀNG!*
Viên đạn xuyên giáp đặc biệt găm thẳng vào bả vai trái của Yggdrasil-0—nơi vốn đã bị bắn nát hoàn toàn từ trận chiến trước.
*RẮC! XOÀNG!*
Cú va chạm cực mạnh bẻ gãy hoàn toàn kết cấu chịu lực của vai trái mecha. Nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc phun ra như mưa, hòa lẫn với dòng máu đỏ tươi phát quang của Lâm Phong chảy tràn ra ngoài kén lái. Lực phản chấn cực đại hất văng cả cỗ máy khổng lồ rời khỏi vách đá, rơi tự do xuống vực sâu vạn trượng.
"Lâm Phong!!!" Tiếng hét xé lòng của Mộc Liên và dân làng vang vọng khắp hẻm núi.
Trong khoảnh khắc rơi tự do giữa không trung, ý thức của Lâm Phong như chìm vào khoảng không vô định. Cậu nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn sinh học của chính mecha Yggdrasil-0. Cậu nhớ lại những lời chỉ dạy của Lão Búa về kỹ thuật rèn lạnh phân tán xung lực vật lý khi va chạm mạnh. Phải dùng lực ly tâm! Phải biến trọng lượng khổng lồ của giáp carbon thành động năng phản công!
"Chưa kết thúc đâu!"
Lâm Phong trợn trừng đôi mắt rực sáng lục bảo. Cậu dồn mười phần trăm năng lượng quang năng cuối cùng vào hai cổ tay mecha.
[Kích hoạt kỹ năng: Roi Mây Thép!]
*VÚT! VÚT!*
Hai sợi dây leo gai khổng lồ bọc sợi carbon dẻo dai phóng thẳng ra từ cổ tay mecha. Một sợi roi mây quấn chặt lấy dầm thép cổ đại nhô ra từ phần móng đá của Tháp Canh Cổ. Lực căng cực đại của sợi cáp sinh học kéo căng phát ra tiếng rít chói tai. Thân hình khổng lồ mười lăm mét của Yggdrasil-0 mượn lực ly tâm từ cú rơi tự do, vẽ nên một đường cong hoàn hảo giữa không trung, đu mạnh ngược trở lại vách đá.
Ưng Nhãn kinh hoàng nhìn cỗ máy khổng lồ không những không rơi xuống mà còn mượn lực swing lao vút lên với tốc độ kinh hoàng. Hắn lập tức kích hoạt hai con robot tuần tra hạng nhẹ (Cơ giáp Tuần tra Hạng nhẹ) chặn lối lên đỉnh tháp.
"Cản hắn lại! Nổ súng!"
Hai con robot tuần tra nã súng máy laser liên tục vào sợi roi mây đang treo mình của Lâm Phong. Những tia laser xèo xèo thiêu rụi các thớ gỗ sinh học của sợi roi.
Lâm Phong vung sợi Roi Mây Thép thứ hai. Sợi roi thâm đen mọc đầy gai nhọn bọc carbon quật mạnh một vòng ly tâm cực lớn trong không khí, phát ra tiếng rít xé gió rợn người.
*BÙM! XOẢNG!*
Cú quật mang theo trọng lượng hơn mười tấn của mecha bọc giáp carbon nghiền nát hoàn toàn khớp nối chân của hai con robot tuần tra. Tiếng kim loại gãy vụn chói tai vang lên, hai cỗ máy chiến tranh của tập đoàn bị hất văng khỏi đỉnh tháp canh, rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
Sợi roi mây treo mình của Lâm Phong cũng đứt lìa dưới làn đạn laser. Nhưng thế là quá đủ. Yggdrasil-0 đã mượn đà nhảy phắt lên rìa đá của đỉnh Tháp Canh Cổ. Khớp chân mecha dậm mạnh xuống bệ đá phát ra tiếng nổ lớn, rạn nứt rỉ nhựa sống ròng ròng do áp lực nén địa chấn khổng lồ.
Ưng Nhãn hoảng hốt gạt cần nạp đạn của khẩu Cự Sỉ, cố gắng nhắm thẳng vào buồng kén lái rách nát của Lâm Phong ở khoảng cách chưa đầy mười mét. Thấu kính mắt phải của hắn rực sáng đỏ điên cuồng.
"Mày phải chết, thằng ranh!"
"Mơ đi!"
Lâm Phong gầm lên. Cánh tay mecha bọc giáp carbon đen bóng vươn ra như một gọng kìm khổng lồ của Thần Thụ.
*RẮC! BẸP!*
Bàn tay khổng lồ của Yggdrasil-0 bóp chặt lấy nòng súng bắn tỉa hạng nặng Cự Sỉ, dùng lực vặn xoắn sinh học nghiền nát họng súng thép carbon dày hai mươi milimét thành một đống sắt vụn méo mó ngay trước khi Ưng Nhãn kịp bóp cò phát cuối.
Ưng Nhãn đứng chết lặng trong buồng ngắm bắn rách nát, thấu kính mắt phải của hắn co rụt lại trước thân ảnh khổng lồ của đại thụ cơ khí đang sừng sững che khuất cả bầu trời đêm đầy tàn tro.
"Ngươi... ngươi là cái quái gì?" Hắn run rẩy hỏi.
"Ta là Hộ Vệ của thung lũng này," Lâm Phong khàn giọng đáp qua bộ lọc âm.
Cánh tay mecha của Yggdrasil-0 vung mạnh, quật ngã Ưng Nhãn xuống nền đá lạnh lẽo của thung lũng cổ. Tên sát thủ bắn tỉa tàn nhẫn của tập đoàn phun máu tươi, thấu kính cơ học mắt phải vỡ vụn hoàn toàn, tắt ngấm ánh sáng đỏ.
Thế nhưng, ngay trước khi hơi thở cuối cùng lịm đi, Ưng Nhãn nở một nụ cười tàn độc đầy điên cuồng. Bàn tay bọc thép rỉ sét của hắn đập mạnh xuống bảng điều khiển dã chiến bên hông.
"Ha... ha... Các ngươi... sẽ phải chôn thây cùng ta!"
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Màn hình điều khiển của Tháp Canh Cổ lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ, phát ra những tiếng còi báo động dồn dập tần số cao. Hệ thống tự hủy khẩn cấp của phế tích đá ngàn năm đã bị kích hoạt.
Những tiếng rầm rầm rợn người bắt đầu vang lên từ sâu trong lòng đất. Những khối đá nguyên khối khổng lồ chịu lực của chân tháp canh bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt, đổ sập rầm rầm. Đỉnh Tháp Canh Cổ khổng lồ bắt đầu nghiêng dần sang một bên, kéo theo toàn bộ thân hình rách nát, cạn kiệt năng lượng của Yggdrasil-0 rơi thẳng xuống vực sâu thẳm lộng gió rít gào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!