Tử Thần Trên Đỉnh Đá
Màn đêm bao phủ hẻm núi đá hẹp như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng sương độc cam phát quang. Tiếng rít gào của gió đêm luồn qua các khe nứt địa chất của Thung lũng Diệp Lục, mang theo vị chát đắng của hóa chất hủy diệt Emerald-X và mùi rỉ sét nồng nặc từ sa mạc sắt thổi về.
Trong buồng kén lái tối tăm của Yggdrasil-0, Lâm Phong quỳ gục trên bệ cảm biến đá cổ đại. Hai bàn tay cậu, giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật thành lớp vỏ gỗ nâu sần sùi, thô ráp như vỏ cây lim ngàn năm, đang run rẩy bám chặt lấy bệ điều khiển. Cậu không còn cảm nhận được bề mặt lạnh lẽo của đá bằng xúc giác người thường; thay vào đó, chỉ có những xung thần kinh râm ran chạy dọc từ vòng tay sinh học Yggdrasil truyền thẳng vào đại não. Dưới lớp da tay khô khốc, những mạch máu xanh lục bảo phát quang rực rỡ liên tục co bóp, dẫn truyền dòng máu đỏ tươi trộn lẫn nhựa sống lục bảo chạy cuồn cuộn vào hệ tuần hoàn của cơ giáp. Cột sống của cậu đau buốt như bị đóng đinh rỉ sét—di chứng của mức đồng hóa bốn mươi lăm phần trăm đã khóa cứng vĩnh viễn nửa thân dưới của cậu vào chiếc ghế lái sinh học này.
"Phong... cẩn thận!" Giọng nói khàn đặc của Diệp Tuyết truyền qua bộ đàm sinh học. Cô đang đứng dưới hầm đá dã chiến cùng hơn ba trăm dân làng tị nạn đang run rẩy phía sau.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ chói tai xé toác màn sương đêm. Không phải tiếng pháo plasma công nghiệp quen thuộc, mà là tiếng gầm rú của một viên đạn động năng cỡ lớn xé rách không khí với vận tốc siêu thanh.
Trong chớp mắt, một tảng đá ngụy trang khổng lồ cách ngực Yggdrasil-0 chưa đầy năm mét nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đá dăm bắn tung tóe. Lực chấn động cực mạnh hất văng những mảnh đá sắc nhọn găm thẳng vào lớp vỏ gỗ bọc thép carbon đen bóng—Cổ Thụ Giáp—của mecha, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc.
"Nằm xuống! Tất cả nằm sát đất sau các vách đá dày!" Lâm Phong gầm lên qua bộ lọc âm của mecha, giọng nói ồm ồm như tiếng gỗ mục cọ xát vang vọng khắp hẻm núi.
Hơn ba trăm dân làng tị nạn hoảng loạn chen chúc, ôm chặt lấy nhau lẩn trốn dưới những hốc đá basalt dày theo mệnh lệnh của cậu. Những chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc bằng xơ dừa trên mặt họ phập phồng gấp gáp, lọc ra thứ không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và hóa chất.
"Đạn động năng cỡ hai mươi milimét..." Trần Mãnh, người thầy thợ săn lão luyện, nấp sau một mỏm đá rêu phong, khịt mũi ngửi mùi thuốc súng cháy khét lẹt trong gió. "Là súng bắn tỉa hạng nặng 'Cự Sỉ'. Kẻ bắn lén đang chiếm lĩnh điểm cao nhất thung lũng—Tháp Canh Cổ."
Lâm Phong nhíu chặt lông mày. Nhãn quang sinh học của mecha quét qua màn sương mù màu cam dày đặc, nhưng chỉ thấy một dải màu xám xịt vô vọng. Tháp Canh Cổ là một phế tích đá rêu phong từ kỷ nguyên trước, nằm sừng sững trên đỉnh ngọn đồi cao nhất thung lũng, nơi lối leo dốc đá dựng đứng trơn trượt và lộng gió rít. Ở khoảng cách hơn một cây số trong đêm tối không có ánh mặt trời, việc định vị một tay súng bắn tỉa ẩn nấp trên đó bằng mắt thường là điều không thể.
*Hưu!*
Một tiếng rít xé gió khác vang lên. A Sáng, từ trên một mỏm đá cao bên hông hẻm núi, nghiến chặt răng giương cây cung gỗ bọc thép tự chế. Sợi cáp thép mảnh căng ra hết cỡ, bắn đi một mũi tên tre bọc thép carbon hướng về phía đỉnh Tháp Canh Cổ. Thế nhưng, khi mũi tên vừa ra khỏi rìa hẻm núi, những luồng gió lốc mạnh mẽ rít gào từ vực thẳm thổi tới đã dễ dàng hất lệch hướng đường bay của nó, khiến mũi tên gãy vụn khi đập vào vách đá xa xôi.
"Gió trên cao quá lớn! Cung tên thường không thể chạm tới đỉnh tháp canh!" A Sáng hét lên qua bộ đàm, giọng đầy bất lực và giận dữ.
*ĐOÀNG!*
Phát súng thứ hai của kẻ bắn tỉa vang lên ngay lập tức sau mũi tên của A Sáng. Viên đạn động năng cỡ 20mm xé toác màn sương, găm thẳng vào bả vai trái của Yggdrasil-0.
*RẮC! CỘP!*
Lớp giáp sừng hóa bọc carbon đen bóng ở vai trái mecha bị bắn nát một mảng lớn, để lộ ra những thớ gỗ sinh học xơ xác bên trong. Dòng nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc ròng ròng rỉ ra từ vết thương, nhỏ xuống nền đất đá khô khốc.
"Á!!!"
Lâm Phong hét lên đau đớn trong kén lái. Cơn đau thần kinh trung ương dội ngược từ bả vai trái mecha truyền thẳng vào tủy sống cậu, buốt nhói đến tận óc. Cơ thể cậu co giật mạnh, khóe môi rỉ ra một vệt máu xanh lục nhạt pha đỏ tươi. Kén lái rung chuyển dữ dội dưới xung lực va chạm khổng lồ của viên đạn động năng.
[Cảnh báo! Lớp Cổ Thụ Giáp bả vai trái bị tổn thương ba mươi phần trăm. Hệ tuần hoàn rò rỉ nhựa sống nghiêm trọng. Nhịp tim phi công dao động mạnh.]
Tiếng bíp bíp dồn dập của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên đầy lo ngại. Mộc Liên đứng bên dưới hầm đá, xót xa nhìn dòng nhựa xanh rỉ ra từ chân mecha. Cô khẩn cấp mở hũ thuốc mỡ Diệp Thảo, mạo hiểm băng qua làn mưa mảnh đá để bôi dịu lên hệ thống rễ chân mecha đang rạn nứt do chấn động địa chấn của phát bắn.
"Phong! Cậu phải giữ im lặng tuyệt đối!" Diệp Tuyết hét lên, tay giữ chặt chiếc Máy quét radar cầm tay hỏng đang nhấp nháy đèn đỏ báo động. "Tên bắn tỉa này là Ưng Nhãn. Mắt phải của hắn đã được thay thế bằng thấu kính cơ học phát ánh sáng đỏ rực, có khả năng nhận diện mạch dẫn nhựa cây của mecha qua màn sương độc. Hắn đang ngắm bắn phát tiếp theo!"
Lâm Phong nén cơn đau thấu xương, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cậu biết mình đang rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu cứ ẩn nấp thụ động, sớm muộn gì Ưng Nhãn cũng sẽ bắn xuyên qua lớp giáp ngực rách nát để phá hủy buồng kén sinh học. Cậu không thể di chuyển mecha quá một trăm mét khỏi hẻm núi này mà không bị suy tuần hoàn cấp tính, và đoàn dân làng tị nạn phía sau cũng không thể tiến lên dưới họng súng của tử thần.
"Cháu cần định vị chính xác tọa độ của hắn..." Lâm Phong khàn giọng nói qua sóng não với AI Yggdrasil-0. "Nhưng sương độc quá dày, radar cầm tay của Tiểu Vũ bị nhiễu hoàn toàn."
Đột nhiên, một bóng dáng nhỏ bé lanh lợi luồn lách qua các khe đá hẹp bám đầy rêu độc bò về phía mecha. Đó là Tiểu Vũ. Cậu bé mười tuổi lấm lem bùn đất, tay ôm chặt chiếc máy quét radar hỏng, mắt đeo kính viễn vọng tự chế.
"Anh Phong! Em có thể dùng máy quét này để bắt tần số sóng vô tuyến phát ra từ thấu kính cơ học của hắn mỗi khi hắn khóa mục tiêu!" Tiểu Vũ thì thầm qua bộ đàm sinh học, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng tràn đầy quyết tâm. "Nhưng máy quét bị hỏng bộ lọc nhiễu, em cần anh tạo ra một chấn động địa chấn đủ lớn để lọc sạch tạp âm sa mạc!"
Lâm Phong nhìn đứa em nuôi dũng cảm qua nhãn quan mecha, lồng ngực dâng lên một luồng sinh khí nóng bỏng. Ý chí chiến đấu của một người gác đền tự nhiên thức tỉnh mạnh mẽ.
"Được, Tiểu Vũ. Anh sẽ cho em tần số rung động đó."
Lâm Phong điều khiển hệ thống rễ chân của Yggdrasil-0 đâm sâu, cắm chặt vào lòng đất đá của hẻm núi hẹp. Cậu kích hoạt kỹ năng Giao Cảm Đất Mẹ. Một làn sóng xung mạch màu xanh lục bảo lan tỏa từ chân mecha, chạy khắp địa tầng đá basalt xung quanh trong bán kính một cây số.
Để định vị chính xác vị trí của Ưng Nhãn trên Tháp Canh Cổ, Lâm Phong cần một nguồn rung động phản chấn cực mạnh từ phát bắn tiếp theo của khẩu Cự Sỉ. Nói cách khác, cậu phải chủ động làm mồi nhử, đứng chịu trận một phát đạn chí mạng nữa từ tên bắn tỉa tàn nhẫn.
"Đến đây, tên khốn cơ giới hóa..." Lâm Phong gầm nhẹ, điều khiển mecha khẽ nhúc nhích bả vai trái bị thương ra khỏi góc khuất của vách đá ngụy trang.
Trên đỉnh Tháp Canh Cổ rêu phong lộng gió rít, Ưng Nhãn nheo mắt phải bọc thấu kính cơ học phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ ma quái. Thấu kính của hắn lập tức khóa chặt vào dòng nhựa sống phát quang rỉ ra từ vai trái của Yggdrasil-0.
Hắn nín thở, ngón tay kim loại đặt lên cò súng của khẩu Cự Sỉ nặng hai mươi ký. Khớp ngón tay máy siết nhẹ.
*ĐOÀNG! EX-XOẸT!*
Viên đạn động năng thứ ba xé toác màn sương cam, lao thẳng về phía buồng kén lái của Yggdrasil-0.
Lâm Phong không né tránh. Cậu dồn toàn bộ năng lượng của Cổ Thụ Giáp lên che chắn trước lồng ngực. Viên đạn đâm sầm vào lớp giáp carbon đen bóng với một tiếng nổ lôi đình. Những tia lửa tĩnh điện màu tím từ Bão Bào Tử Sét bám trên giáp mecha từ trận chiến trước bùng lên, phóng điện liên tục tạo thành một màng chắn từ trường nhẹ làm chệch hướng viên đạn đi vài centimet.
*RẮC RẮC! BÙM!*
Viên đạn sượt qua rìa kén lái, bắn nát hoàn toàn lớp giáp bả vai trái mecha và xé toác một đường rãnh sâu hoắm dọc thân gỗ, phun ra một cơn mưa nhựa sống màu lục bảo và máu đỏ tươi của Lâm Phong. Xung lực va chạm cực đại dội thẳng vào hệ thần kinh liên kết 1:1, khiến toàn thân Lâm Phong co giật dữ dội, tủy sống cậu run lên bần bật, máu từ mũi và miệng trào ra ướt đẫm bệ cảm biến.
Nhưng chính trong khoảnh khắc viên đạn rời nòng, xung lực phản chấn cực đại của khẩu Cự Sỉ đã truyền dọc xuống thân Tháp Canh Cổ bằng đá nguyên khối, dội thẳng xuống địa tầng hẻm núi.
Thông qua hệ rễ chân đang cắm sâu của Giao Cảm Đất Mẹ, Lâm Phong cảm nhận được luồng rung động địa chấn đặc trưng đó truyền về với tốc độ ánh sáng.
Cùng lúc đó, chiếc máy quét radar hỏng trong tay Tiểu Vũ nhấp nháy đèn xanh liên tục. Cậu bé hét lên đầy phấn khích:
"Em bắt được tần số rồi! Tọa độ góc nghiêng bốn mươi lăm độ, khoảng cách một nghìn hai trăm mét! Hắn đang đứng ngay trên bệ đá phía tây của Tháp Canh Cổ!"
Bản đồ địa hình ba chiều của Tháp Canh Cổ lập tức hiện rõ trong võ não Lâm Phong dưới dạng những đường sáng màu xanh lục bảo rực rỡ. Vị trí của tên sát thủ Ưng Nhãn đã hoàn toàn bị phơi bày.
Lâm Phong gạt vệt máu xanh lục nhạt trên môi, đôi mắt rực sáng sắc lục bảo đầy tàn nhẫn. Cậu đã định vị được kẻ thù. Thế nhưng, tiếng bíp bíp báo động đỏ của kén lái lại vang lên dồn dập hơn bao giờ hết.
[Cảnh báo nguy cấp! Nhịp tim phi công giảm xuống ba mươi lăm nhịp mỗi phút. Thể tích máu thiếu hụt bốn mươi lăm phần trăm. Phát hiện Ưng Nhãn đang nạp đạn xuyên giáp đặc biệt cỡ lớn, mục tiêu khóa chặt: Buồng kén sinh học của phi công.]
Qua nhãn quan mecha, Lâm Phong nhìn thấy ánh sáng đỏ rực từ thấu kính mắt phải của Ưng Nhãn trên đỉnh tháp canh cổ đang từ từ dịch chuyển xuống, nhắm thẳng vào tấm kính lực học rạn nứt của buồng lái nơi cậu đang ngồi bất động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!