Bẫy Đêm Của Biệt Kích
Ánh đèn pha laser đỏ rực của chiếc drone trinh sát rọi thẳng vào đỉnh kén lái của Yggdrasil-0, xé toác màn sương cam độc hại đang bao phủ vùng biên giới Khu Nhiễm Độc. Trong buồng kén tối tăm chật hẹp, luồng ánh sáng đỏ quạch ấy rọi qua những kẽ nứt lớn trên lớp vỏ gỗ ngực mecha, in lên gương mặt nhợt nhạt của Lâm Phong một vệt sáng dài như vết máu.
Cơn sốt hoại tử thực vật âm ỉ gặm nhấm tủy sống Lâm Phong hầm hập. Hai bàn tay cậu, vốn đã xơ hóa vĩnh viễn thành màu nâu xám sần sùi của vỏ cây lim cổ thụ, đang bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại. Cậu không còn cảm nhận được bề mặt lạnh lẽo của phiến đá bằng xúc giác thông thường, mà chỉ có những xung thần kinh râm ran chạy dọc từ vòng tay sinh học Yggdrasil truyền thẳng vào đại não. Dưới lớp da tay khô khốc, những mạch máu xanh lục bảo rực rỡ phát quang liên tục co bóp, dẫn truyền dòng máu đỏ tươi trộn lẫn nhựa sống lục bảo chạy cuồn cuộn vào hệ thống thủy lực của cơ giáp.
[Cảnh báo! Vệt nhiệt của Lá Chắn Diệp Lục đã bị khóa chặt bởi drone trinh sát tầm cao. Thời gian ước tính trước khi hỏa lực pháo kích hoặc đội truy quét mặt đất áp sát: ba trăm giây. Quang năng dự trữ: chín phẩy tám phần trăm.]
Giọng nói cơ học của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên dồn dập trong đầu Lâm Phong. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị chát đắng của sương độc Emerald-X lọt qua màng lọc dã dại. Đôi chân người thường của cậu, giờ đây đã bị rễ cây Alpha khóa cứng vĩnh viễn vào kén lái, hoàn toàn mất đi cảm giác. Cậu không thể chạy trốn bằng đôi chân của chính mình. Cậu chỉ có thể chiến đấu hoặc chết cùng hơn ba trăm dân làng tị nạn đang run rẩy phía sau.
"Phong... chúng ta phải tắt lá chắn thôi!" Giọng nói khàn đặc của Diệp Tuyết truyền qua bộ đàm sinh học. Cô đang đứng dưới hầm đá ngầm dã chiến, tay ôm chặt chiếc Máy quét radar cầm tay hỏng đang nhấp nháy đèn đỏ báo động. "Nếu cứ duy trì vòm sáng xanh này, chúng ta sẽ làm bia đỡ đạn cho pháo kích tầm xa của tập đoàn!"
Lâm Phong nghiến chặt răng, khóe môi rỉ ra một vệt máu xanh lục nhạt pha đỏ. Cậu nhìn qua nhãn quan sinh học của mecha, thấy dân làng đang hốt hoảng chen chúc nhau sát sạt vào thân mecha khổng lồ cao mười lăm mét để trốn tránh làn sương cam ăn mòn. Nếu tắt lá chắn, những chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc bằng xơ dừa của họ sẽ bị bão hòa chất độc chỉ trong vòng mười phút. Nhưng nếu giữ lại, tất cả sẽ bị pháo kích nghiền nát thành tro bụi.
"Mầm Xanh, tắt Lá Chắn Diệp Lục," Lâm Phong khàn giọng ra lệnh qua sóng não. "Chuyển mecha sang trạng thái Ngụy Trang Nhiệt Học Sinh Học."
*Rắc rắc...*
Hai bệ phóng sinh học trên bả vai Yggdrasil-0 từ từ khép lại, dập tắt hoàn toàn vòm sáng xanh lục bảo lấp lánh. Bóng tối đặc quánh của đêm sương độc lập tức nuốt chửng đoàn người tị nạn. Lâm Phong điều khiển hệ thống rễ chân mecha co bóp, bơm một luồng nhựa kiềm tính trộn bùn ướt từ các kẽ giáp ngoài lan rộng ra toàn thân cơ giáp. Lớp vỏ gỗ sừng hóa bọc thép carbon đen bóng—Cổ Thụ Giáp—nhanh chóng bị phủ một lớp bùn rêu lạnh ngắt, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ khí trước radar của kẻ thù. Yggdrasil-0 giờ đây lừng lững đứng im lịm giữa hẻm núi đá, trông không khác gì một mỏm đá rêu phong vô tri.
Trên bầu trời, chiếc drone trinh sát mất đi vệt nhiệt mục tiêu đột ngột. Vòng quét laser đỏ rực của nó quét qua quét lại trên những vách đá rỉ sét một lát rồi từ từ bay lệch hướng, tiếng động cơ hum hum nhỏ dần rồi biến mất sau rặng mây cam phát quang.
Dưới chân mecha, dân làng tị nạn thở phào nhẹ nhõm trong bóng tối, nhưng không ai dám tháo chiếc mặt nạ lọc khí ra. Sự im lặng tịch mịch bao trùm hẻm núi đá đứng. Gió đêm rít lên qua các khe nứt địa chất, mang theo hơi lạnh buốt giá của vùng sa mạc sắt đang cận kề.
Đột nhiên, một bóng đen gầy guốc dẻo dai lướt nhanh qua vách đá, đáp nhẹ nhàng xuống bệ cảm biến ngoài của kén lái. Đó là Trần Mãnh, người thầy thợ săn lão luyện của Lâm Phong. Ông mặc bộ đồ da thú ngụy trang bám đầy rêu xanh, tay cầm khẩu súng thổi tiêu bằng xương cổ. Đôi mắt sắc sảo của ông nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước, giọng nói truyền qua bộ đàm sinh học nhỏ nhẹ nhưng đầy sát khí:
"Phong, có gì đó không ổn. Hướng gió vừa thay đổi, nhưng luồng khí thổi vào hẻm núi lại mang theo một luồng lạnh bất thường. Đó không phải là cái lạnh tự nhiên của sa mạc."
Cùng lúc đó, Sói Lửa—con sói đột biến khổng lồ đang canh gác dưới chân mecha—bỗng dựng đứng toàn bộ lông gáy màu đỏ hung dọc sống lưng. Những vệt sọc xanh lục phát quang trên lưng nó nhấp nháy liên hồi. Nó khịt khịt mũi vào không khí, rồi hạ thấp thân mình, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, đe dọa hướng thẳng về phía rặng đá khô cằn cách đó chưa đầy năm mươi mét.
Lâm Phong nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Giao Cảm Đất Mẹ. Cậu truyền dẫn ý thức qua hệ rễ chân đang cắm nhẹ xuống địa tầng cát đá. Qua những rung động siêu vi, cậu cảm nhận được những nhịp bước cực nhẹ, cực đều đặn của những khớp kim loại dậm lên đá sỏi. Chúng di chuyển không hề phát ra tiếng động, không để lại vệt nhiệt, nhưng trọng lượng cơ khí của chúng đã phản bội chúng qua địa tầng.
"Biệt kích Săn Đêm," Lâm Phong thì thầm, giọng nói bị bóp méo qua hệ thống nơ-ron của mecha trở nên ồm ồm như tiếng gỗ mục cọ xát. "Chúng sử dụng giáp ngụy trang nhiệt học tàng hình. Cái lạnh mà thầy Mãnh cảm nhận được chính là do hệ thống hấp thụ nhiệt lượng của lớp giáp tàng hình đang hoạt động hết công suất để che giấu vệt nhiệt."
Bọn chúng đã bao vây hẻm núi này từ lúc nào không hay. Lợi dụng bóng đêm không có ánh nắng mặt trời—thời điểm yếu ớt nhất của một cơ giáp sinh học phụ thuộc vào quang hợp—chỉ huy biệt kích Lôi Động đã tung ra những con robot săn mồi tàng hình để thực hiện một cuộc đột kích không tiếng động.
"A Sáng! Bảo vệ dân làng rút sâu vào hang đá!" Lâm Phong hét lên qua bộ đàm sinh học.
Ngay lập tức, từ trong bóng tối, ba bóng ma cơ khí khổng lồ đột ngột hiện hình qua những luồng khí méo mó. Đó là những robot săn mồi dạng thú bốn chân bọc thép carbon màu xám mờ. Visor quét hồng ngoại trên đầu chúng rực lên sắc đỏ ngầu tàn nhẫn. Chúng lao đi với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt kim loại sắc nhọn cào rách vách đá, hướng thẳng về phía những người dân làng đang hoảng loạn tháo chạy.
Lâm Phong không hề do dự. Cậu dồn phần áp suất thủy lực ít ỏi còn lại vào hai cánh tay mecha, kích hoạt kỹ năng Tiễn Gai Độc.
*Hưu hưu hưu!*
Hàng chục chiếc gai gỗ đen thẫm cứng như thép bắn ra từ bệ phóng sinh học trên cánh tay Yggdrasil-0, xé toác màn đêm với tốc độ âm thanh. Thế nhưng, những con robot săn mồi của biệt kích quá linh hoạt. Chúng thực hiện những cú nhảy dính vách đá dựng đứng cực kỳ chuẩn xác, né tránh toàn bộ loạt gai độc của Lâm Phong. Những chiếc gai gỗ chỉ cắm ngập vào vách đá rỉ sét, để lại những vệt khói sinh học màu xanh lục nhạt vô hại.
"Chết tiệt, tốc độ của chúng quá nhanh trong bóng đêm!" Lâm Phong nghiến răng. Cơn đau thần kinh dội ngược từ bả vai phải bị tổn thương chưa lành khiến cậu suýt mất thăng bằng.
Ngay phía sau bầy robot săn mồi, một bóng người cao lớn khoác bộ giáp biệt kích ngụy trang nhiệt học phát ánh sáng xám mờ lướt đi như một bóng ma. Đó chính là Lôi Động. Trên bả vai hắn, thanh kiếm rung tần số cao đang đeo ngược từ từ được rút ra. Lưỡi kiếm mỏng dính hợp kim titan bắt đầu rung động với tần số cực đại, phát ra những tiếng rít u u chói tai, làm méo mó cả không khí xung quanh. Hắn chính là tử thần bóng đêm, kẻ chuyên săn lùng những người gác đền sinh học ngoài đời thực.
Lâm Phong nhận ra nếu không phá vỡ lớp giáp tàng hình của chúng, đội tự vệ của A Sáng và dân làng sẽ bị tàn sát trong bóng tối.
"Mầm Xanh! Kích hoạt Bão Bào Tử Sét!" Lâm Phong gầm lên qua sóng não.
[Nhận lệnh. Tiêu hao hai mươi phần trăm lượng nước dự trữ trong kén lái. Kích thích các túi bào tử co bóp khẩn cấp.]
*Phụt... Phụt...*
Từ những khe hở dọc theo sống lưng và bả vai của Yggdrasil-0, hàng vạn hạt bào tử nấm đột biến màu vàng lục phát quang được phóng ra diện rộng. Đám mây bụi bào tử ẩm ướt nhanh chóng lan tỏa, bao phủ toàn bộ phạm vi năm mươi mét xung quanh cơ giáp như một cơn bão bụi lấp lánh. Những hạt bào tử này mang điện tích tĩnh cực cao. Ngay khi tiếp xúc với không khí khô cằn của sa mạc, chúng bắt đầu phóng điện liên tục, tạo thành hàng vạn tia lửa tĩnh điện màu tím rực rỡ chạy chằng chịt trong không gian.
*Ro rẹt... Ro rẹt!*
Lưới điện tĩnh điện của Bão Bào Tử Sét lập tức bám chặt vào lớp giáp ngụy trang nhiệt học của kẻ thù. Hệ thống hấp thụ nhiệt và thấu kính quang học của bộ giáp tàng hình bị quá tải điện tích tĩnh nghiêm trọng. Mạch điện tử của ba con robot săn mồi chập cháy liên tục, phát ra những tia lửa xanh tím chói mắt.
Lớp ngụy trang tàng hình của chúng hoàn toàn bị xé toác, để lộ ra những thân hình kim loại bọc thép xám xịt đang co giật nhẹ do sốc điện. Ngay cả Lôi Động cũng bị ép phải hiện hình, bộ giáp biệt kích của hắn phát ra những tiếng nổ lép bép của cầu chì bị cháy.
"Thì ra là mày, thằng ranh dị dạng!" Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Lôi Động vang lên qua bộ lọc âm của mũ giáp biệt kích.
Hắn không hề lùi bước trước cơn bão bào tử. Đôi chân bọc khung xương máy trợ lực của hắn đạp mạnh xuống đất, lướt tới với tốc độ kinh hoàng. Thanh kiếm rung tần số cao trên tay hắn vung lên, tạo thành một vệt sáng xám cắt đôi màn đêm ẩm ướt.
*XOẸT!*
Cú chém ngọt lịm của thanh kiếm rung cắt đứt lìa một nhánh rễ phụ lớn của Yggdrasil-0 đang cắm dưới đất để giữ thăng bằng.
"Á!!!"
Lâm Phong thét lên đau đớn trong kén lái. Cơn đau thần kinh dội ngược từ nhánh rễ bị chém đứt chạy dọc theo tủy sống, đâm thẳng vào đại não cậu như một luồng điện nung đỏ. Máu đỏ tươi trộn lẫn nhựa sống lục bảo rực rỡ phát quang trào ra từ mũi cậu, nhỏ ròng ròng xuống bệ cảm biến đá. Thể xác cậu run rẩy dữ dội, nhịp tim đột ngột tăng vọt lên một trăm tám mươi nhịp mỗi phút.
[Cảnh báo! Tổn thương hệ thần kinh liên kết nghiêm trọng. Lực đỡ bên phải của mecha giảm mười lăm phần trăm. Yêu cầu phi công duy trì lý trí!]
"Câm miệng!" Lâm Phong gầm lên, đôi mắt rực lên sắc xanh lục bảo điên cuồng dưới ánh sáng tĩnh điện.
Cậu cưỡng ép cánh tay phải mecha chuyển động, dồn toàn bộ áp suất thủy lực sinh học còn lại để phóng ra kỹ năng Roi Mây Thép. Hai sợi dây leo gai bọc thép carbon dẻo dai phóng ra từ cổ tay mecha, quật mạnh với lực ly tâm khổng lồ xé toác không khí hướng thẳng vào ngực Lôi Động hòng đẩy lùi gã biệt kích tàn nhẫn.
Thế nhưng, Lôi Động nhạy bén như một con báo săn đêm. Hắn xoay người lướt nghiêng trên dốc đá, né tránh đường roi mây trong gang tấc. Sợi roi mây thép quật hụt, đập nát một tảng đá rỉ sét phía sau thành hàng vạn mảnh vụn.
Không để cho Lâm Phong kịp thu roi, Lôi Động lợi dụng đà lướt, nhảy phắt lên bệ xích chân của Yggdrasil-0. Thanh kiếm rung tần số cao trên tay hắn gầm rú chói tai, phát ra luồng sóng âm rung động cực hạn, hướng thẳng về phía buồng kén lái rách nát của Yggdrasil-0 nơi Lâm Phong đang ngồi bất động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!