Nhạc nềnCyber_Noir

Bước Chân Vào Vùng Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha laser đỏ rực quét qua màn sương đêm rỉ sét, rọi thẳng vào lớp giáp carbon đen bóng của Yggdrasil-0 đang lừng lững chắn lối. Nhưng trước khi hỏa lực của toán tuần tra biên cảnh kịp khai hỏa, Lão què Khang đã ra hiệu cho đoàn người tị nạn rẽ thẳng vào một lối mòn hiểm trở khuất sau vách đá đứng. Đó là lối vào duy nhất dẫn đến Khu Nhiễm Độc Màu Cam—vùng cấm địa chết chóc mà ngay cả những cỗ xe bọc thép của tập đoàn Aether-Corp cũng không dám tùy tiện đặt bánh xích tới nếu không trang bị hệ thống lọc hóa chất hạng nặng.


Sương mù màu cam không phải là hơi nước thông thường, mà là một thứ sương dịch hóa chất lơ lửng, phát ra ánh sáng huỳnh quang nhạt, lấp lánh như lân quang của loài nấm độc. Ngay khi bước qua ranh giới vô hình của vùng đất chết, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt, mang theo vị chát đắng của lưu huỳnh và axit hữu cơ ăn mòn.


Trong buồng kén lái tối tăm của Yggdrasil-0, Lâm Phong cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của môi trường. Hai bàn tay xơ hóa nâu sần sùi của cậu—những ngón tay đã vĩnh viễn mất đi xúc giác mềm mại của da thịt con người—bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại. Từ thắt lưng trở xuống, một khoảng trống rỗng lạnh ngắt bao trùm. Cột sống của cậu bị hệ thống rễ Alpha găm sâu và khóa cứng hoàn toàn vào ghế lái cơ-sinh học. Cậu không thể đứng dậy, không thể bước đi bằng đôi chân của chính mình, nhưng giờ đây, hệ thần kinh của cậu đã hòa làm một với nhịp đập của cỗ máy khổng lồ cao mười lăm mét này.


"Phong... mọi người bắt đầu không chịu nổi rồi," giọng nói khàn đặc của Lương Văn vang lên qua bộ đàm sinh học kết nối với kén lái.


Lâm Phong điều khiển nhãn quan sinh học của mecha quét về phía sau. Dưới ánh sáng huỳnh quang màu cam ma quái, hơn ba trăm cư dân Làng Diệp Lục đang bước đi một cách rệu rã. Những người già yếu và trẻ nhỏ bắt đầu quỵ xuống bên lề đường đá rỉ sét. Họ ho rũ rượi, những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên giữa màn sương độc. Dù đã đeo những chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc tự chế chắp vá từ xơ dừa đột biến và phế liệu lọc rác, nhưng nồng độ chất độc diệt cỏ Emerald-X trong không khí ở đây quá đậm đặc. Nó đang ăn mòn màng lọc, thấm dần vào phế quản của họ.


Bé Hoa, em gái nhỏ của A Sáng, đang được anh trai cõng trên lưng, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt vì ngạt khí, đôi môi tím tái rớm máu.


[Cảnh báo: Phát hiện nồng độ độc tố Emerald-X vượt ngưỡng an toàn ba trăm phần trăm. Lớp vỏ gỗ Cổ Thụ Giáp đang bị ăn mòn nhẹ. Yêu cầu kích hoạt hệ thống phòng thủ sinh học khẩn cấp.]


Tiếng cảnh báo của AI phụ trợ Mầm Xanh vang lên dồn dập trong đầu Lâm Phong. Cậu nghiến chặt răng, dòng máu đỏ tươi hòa lẫn nhựa xanh lục bảo phát quang rực rỡ chảy cuồn cuộn trong huyết quản, truyền dẫn năng lượng trực tiếp từ tim cậu vào trung tâm điều khiển của mecha.


"Mầm Xanh, dồn ba mươi phần trăm quang năng dự trữ lên hai bả vai. Kích hoạt Lá Chắn Diệp Lục!" Lâm Phong ra lệnh qua sóng não.


*Rầm rầm...*


Hai bệ phóng sinh học trên bả vai của Yggdrasil-0 chuyển động, các kẽ lá cổ xưa phát quang rực rỡ. Một màng chắn năng lượng màu xanh lục bảo hình vòm, có cấu trúc tổ ong lấp lánh bùng phát, bao phủ lấy toàn bộ đoàn người tị nạn trong bán kính năm mươi mét. Ngay lập tức, luồng sương mù màu cam độc hại chạm vào màng chắn bị tán xạ và thanh lọc hoàn toàn, biến thành một luồng khí mát lành mang hương thơm dịu nhẹ của nhựa thông và lá thông ướt.


Dân làng tị nạn ngẩng đầu nhìn vòm sáng xanh che chở trên đầu, họ hít hà luồng khí sạch hiếm hoi, những tiếng ho giảm dần. Nhưng Lâm Phong biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời.


"Phong! Năng lượng của cậu đang tụt nhanh quá!" Diệp Tuyết hét lên từ phía dưới bệ đá ngầm dã chiến sát kén lái. Cô đang cầm chiếc Máy quét radar cầm tay hỏng, nhìn chằm chằm vào vệt năng lượng sinh học đang sụt giảm liên tục của mecha.


Lâm Phong cố gắng điều khiển mecha mở rộng Lá Chắn Diệp Lục ra bán kính hai trăm mét để bao bọc toàn bộ đoàn người di cư đang kéo dài. Nhưng ngay khi màng chắn phình to, một cơn đau nhói buốt dọc cột sống dội thẳng lên đại não cậu. Kén lái rung chuyển dữ dội, lượng quang năng dự trữ tụt dốc không phanh từ ba mươi phần trăm xuống mười lăm phần trăm chỉ trong vài giây.


[Cảnh báo! Quá tải dòng chảy năng lượng. Thể tích máu phi công đang bị rút đi quá nhanh. Nguy cơ suy tim cấp tính. Cưỡng ép thu hẹp phạm vi màn chắn.]


"Không được..." Lâm Phong rít qua kẽ răng rớm máu xanh lục nhạt. Cậu buộc phải thu hẹp Lá Chắn Diệp Lục về lại bán kính năm mươi mét sát sạt đoàn người. Việc này ép buộc dân làng phải huddle sát vào nhau, chen chúc di chuyển chậm chạp dưới vòm sáng xanh để không bị sương độc cam nuốt chửng. Cái giá phải trả cho nỗ lực đó là bốn mươi phần trăm quang năng dự trữ của Yggdrasil-0 đã bốc hơi hoàn toàn, để lại cho Lâm Phong một cơn sốt cao âm ỉ và cảm giác kiệt quệ cơ bắp.


Đoàn người di chuyển chậm chạp qua những rặng cây cổ thụ đã chết khô, thân cây xám xịt rụng hết lá, chỉ còn trơ lại những cành củi khẳng khiu bám đầy bụi hóa chất. Sự im lặng của vùng đất chết bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nặng nề của Yggdrasil-0 và tiếng xào xạc của thảm lá khô mục.


*Gào... Gừ...*


Đột nhiên, những tiếng gầm rú trầm đục, man dại vang lên từ các bụi rậm màu cam sẫm hai bên sườn đồi. Nhãn quang sinh học của mecha lập tức quét ra hàng chục vệt nhiệt di động với tốc độ cực nhanh.


"Bầy sói đột biến bị nhiễm độc!" A Sáng hét lớn, tay giương cây cung gỗ bọc thép tự chế, lưng đeo bao mũi tên tre bọc thép carbon dẻo dai. Đôi mắt thợ săn của cậu sắc lẹm xuyên qua làn sương mù màu cam mờ ảo.


Đó là một bầy sói lửa đột biến gen, nhưng cơ thể chúng đã bị chất độc hóa học tàn phá khủng khiếp. Lớp da bọc thép sinh học của chúng bị bong tróc từng mảng, lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn rỉ dịch axit, đôi mắt yellow-orange rực lên sự điên loạn vì trúng độc thần kinh. Mùi oxy sạch phát ra từ Lá Chắn Diệp Lục và mùi nhựa Thần Thụ rỉ ra từ vết rách ngực của Yggdrasil-0 đã biến đoàn người thành miếng mồi ngon béo bở nhất giữa vùng đất chết.


Con sói đầu đàn khổng lồ, cao hơn hai mét, lao thẳng ra khỏi bụi gai độc, móng vuốt bọc chitin sắc nhọn hướng thẳng vào một đứa trẻ tị nạn đang đi ở rìa màn chắn.


"Tránh ra!"


A Lực gầm lên một tiếng hùng hồn. Thân hình hộ pháp như một ngọn núi nhỏ của chàng thanh niên tự vệ lao ra chắn trước đứa trẻ. Anh vác tấm khiên thép carbon nặng rèn từ cửa khoang tàu vận tải bọc thép cũ, bôi đầy nhựa thông ngụy trang, dậm mạnh chân xuống đất chịu lực.


*BÙM!*


Cú vồ mồi như búa bổ của con sói đầu đàn đập thẳng vào tấm khiên thép của A Lực. Lực va chạm cực mạnh khiến A Lực bị đẩy lùi ba bước, hai chân lún sâu xuống đất bùn axit, bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân máu đỏ hồng. Nhưng anh vẫn đứng vững, nghiến răng giữ chặt lá chắn không cho con quái thú vượt qua phòng tuyến.


"Bắn!" A Sáng ra lệnh.


Những mũi tên tre bọc thép carbon tẩm Bột Gai Độc Khô của đội tự vệ xé toác màn sương độc, găm thẳng vào mắt và những vùng thịt hở của bầy sói đột biến tầm xa. Chất độc thần kinh sinh học cực mạnh ngấm nhanh khiến những con sói đi đầu co giật, đổ sụp xuống đất bùn gầm rú đau đớn.


Thế nhưng, số lượng sói đột biến tràn ra từ bóng tối ngày một đông. Chúng điên cuồng lao vào từ ba phía, dùng móng vuốt cào xé màng chắn năng lượng Lá Chắn Diệp Lục, tạo ra những tiếng rít chói tai của dòng điện sinh học va chạm với axit.


Trong kén lái, Lâm Phong cảm nhận rõ rệt áp lực đang đè nặng lên vai A Lực và A Sáng. Cậu không thể đứng nhìn đồng đội mình hy sinh. Dù đôi chân người thường của cậu đã tàn phế, nhưng hệ thống rễ chân khổng lồ của Yggdrasil-0 vẫn là một thứ vũ khí trấn địa đáng sợ.


"Yggdrasil, dồn áp suất thủy lực vào chân phải!"


Lâm Phong gầm lên, hai tay hóa gỗ siết chặt bệ đá cổ đại. Cậu dồn toàn bộ trọng lượng của cỗ máy khổng lồ bọc giáp carbon, nâng chân phải mecha lên cao và dậm mạnh xuống lòng đất hẻm núi.


*ĐOÀNG!*


Một cú dậm chân lôi đình tạo ra luồng dư chấn địa chấn cực mạnh lan tỏa khắp mặt đất trong bán kính ba mươi mét. Mặt đất nứt toác, đá sỏi bắn tung tóe, hàng vạn sợi rễ ngầm của Thần Thụ Cổ Đại trồi lên từ kẽ nứt đâm xuyên qua chân của bầy sói đột biến đang áp sát. Tiếng xương gãy rắc rắc hòa cùng tiếng gầm rú thảm thiết của bầy thú điên loạn vang vọng khắp khe núi. Bị chấn động địa chấn xua đuổi và tổn thương nặng, những con sói sống sót hoảng sợ tháo chạy hỗn loạn vào sâu trong màn sương mù màu cam.


Bầy sói đã rút lui, nhưng hai dân binh tự vệ bên sườn đồi đã bị thương nhẹ, những vết cào xước rỉ máu do móng vuốt sói độc gây ra bắt đầu chuyển sang màu xám đen do nhiễm độc axit.


Mộc Liên nhanh chóng leo lên bệ đá ngầm dã chiến, cô dùng Mặt nạ lọc khí che kín mặt, đôi tay khéo léo mở hũ thuốc mỡ Diệp Thảo, bôi dịu vết thương cho các chiến sĩ. Sau đó, cô trèo sát lên bệ chân của Yggdrasil-0, nhìn thấy vết rách rỉ nhựa sống dọc theo rễ chân mecha—hậu quả của cú dậm chân địa chấn cực hạn vừa rồi. Cô dịu dàng dùng Nhựa Cây Thần Thụ Cổ bôi bọc kín vết thương sinh học của cơ giáp, giúp Lâm Phong cắt giảm cơn đau thần kinh đang dội ngược về tủy sống.


Đoàn người tị nạn đã vượt qua an toàn vùng lõi chết chóc của Khu Nhiễm Độc Màu Cam, nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt. Nguồn nước cất nguyên bản mang theo từ thung lũng đã hoàn toàn cạn kiệt. Những ống lọc sinh học bỏ túi của Diệp Tuyết đã bão hòa hóa chất, không thể tiếp tục lọc nước bùn axit xung quanh.


Đúng lúc đó, màng chắn năng lượng màu xanh lục bảo của Lá Chắn Diệp Lục bỗng rung động dữ dội. Những vết rạn nứt màu xám tro xuất hiện trên bề mặt tổ ong của màn chắn, báo hiệu hệ thống lọc quang học của mecha đã quá tải hạt độc tố Emerald-X từ môi trường.


Lâm Phong ngước nhìn màn hình sinh học trong kén lái. Qua dải mây màu cam đặc quánh phía trên đỉnh đầu, nhãn quang sinh học của mecha đột ngột phát hiện ra những luồng ánh sáng laser màu đỏ rực rỡ đang quét dọc từ trên tầng mây xuống mặt đất.


Tiếng cơ khí hum hum lạnh lùng, đều đặn vang vọng từ trên không trung. Đó là phi đội drone trinh sát tầm cao của tập đoàn Aether-Corp. Vệt nhiệt khổng lồ phát ra từ Lá Chắn Diệp Lục của Yggdrasil-0 giữa vùng đất chết lạnh lẽo đã chính thức bị hệ thống định vị của kẻ thù khóa chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!