Nhạc nềnCyber_Noir

Tàn Tro Và Di Cư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhựa sống lục bảo rỉ ra từ vết nứt ngực mecha nhỏ xuống dòng địa nhiệt đang rút cạn, tạo nên một màn sương mờ ảo che phủ thân ảnh khổng lồ đang lịm đi.


Bóng tối bao trùm lấy ý thức của Lâm Phong, một thứ bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo nhưng lại nhức nhối những cơn đau âm ỉ. Trong cõi mộng mị chập chờn của hệ thần kinh đang quá tải, cậu nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn sinh học của những mầm cây non dưới lòng đất đang bị tàn tro hạt nhân gặm nhấm tế bào. Tiếng khóc ấy không phát ra thành âm thanh, nó là những xung động nơ-ron yếu ớt truyền qua mạng lưới rễ cây của Thần Thụ Cổ Đại, dội thẳng vào vỏ não cậu qua Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Thần Thụ đang chết dần. Vụ nổ lò phản ứng hạt nhân mini từ chiếc siêu máy xúc của Bùi Nghị đã phá hủy hoàn toàn mạch nước ngầm cuối cùng của thung lũng, để lại một hố sâu rực lửa lưu huỳnh và tàn tro rỉ sét.


*Bíp... bíp... bíp...*


[Cảnh báo! Nhịp tim phi công đang dao động ở mức ba mươi tám nhịp mỗi phút. Thể tích máu thiếu hụt bốn mươi hai phần trăm. Hệ thống tự động chuyển sang trạng thái Cộng hưởng Thần kinh (36% - 50%). Yêu cầu phi công duy trì ý thức.]


Tiếng còi báo động lanh lảnh của AI phụ trợ Mầm Xanh kéo Lâm Phong ra khỏi vực thẳm vô thức. Cậu từ từ mở mắt. Nhãn quan sinh học của mecha Yggdrasil-0 truyền về một dải màu xám xịt của Trọng Địa Thần Thụ sau trận chiến. Những tán lá xanh mướt ngàn năm giờ đây chỉ còn là những cành củi khô cháy đen, lơ lửng trong bầu không khí đậm đặc khói độc cam và bụi sắt. Thân mecha khổng lồ của cậu đang quỳ gối bên rìa hố sụt, lớp vỏ gỗ bọc thép carbon đen bóng—Cổ Thụ Giáp—bị rách toác một vệt sâu hoắm từ bả vai phải xuống tận lồng ngực, rỉ ra dòng nhựa xanh lục bảo sánh đặc hòa lẫn máu đỏ tươi của chính cậu.


Cơn sốt hoại tử ngấm chất kiềm tảo lục từ trận chiến trước vẫn đang thiêu đốt huyết quản Lâm Phong hầm hập ở mức ba mươi chín độ C. Nhưng điều kinh hoàng nhất không phải là cơn sốt, mà là một sự trống rỗng lạnh ngắt bắt đầu lan tỏa từ thắt lưng trở xuống.


"Chân mình..." Lâm Phong thầm nghĩ. Cậu cố gắng nhúc nhích mười đầu ngón chân. Không có phản hồi. Cậu cố gồng cơ đùi để đẩy thân mình đứng dậy. Đáp lại chỉ là một khoảng không vô cảm, như thể phần thân dưới của cậu đã biến mất khỏi bản đồ thần kinh của cơ thể.


Cơn hoảng loạn tột độ bùng lên. Lâm Phong nghiến răng, hai bàn tay đã gỗ hóa nâu sần sùi—vĩnh viễn mất đi xúc giác của da thịt con người—bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại của kén lái. Cậu cố gắng giật mạnh các sợi rễ Alpha đang cắm sâu vào da thịt mình để tách cơ thể ra khỏi ghế điều khiển. Cậu muốn bước ra ngoài, muốn chạm đôi chân trần xuống nền đất ẩm của thung lũng để chứng minh rằng mình vẫn còn là một con người.


"Lâm Phong! Đừng cử động mạnh! Con điên rồi!" Giọng nói hốt hoảng của Thầy thuốc Cảnh vang lên từ phía dưới bệ đá ngầm dã chiến ngoài kén lái.


Nhờ hệ thống cửa buồng lái bị nứt vỡ từ cú va chạm trước, Thầy Cảnh và Mộc Liên đã có thể tiếp cận sát mép kén sinh học. Gương mặt già nua của Thầy Cảnh hằn rõ sự mệt mỏi, bám đầy tàn tro lò rèn. Trên tay ông là bộ kim châm cứu làm từ xương cá đột biến, tỏa ra ánh sáng sinh học nhạt.


"Để ta đả thông kinh mạch cho con!" Thầy Cảnh vội vã trèo lên bệ mecha, luồn tay qua khe nứt của kén lái, cố gắng châm những cây kim xương cá vào dọc các đốt sống lưng của Lâm Phong.


Thế nhưng, khi mũi kim vừa chạm vào da thịt cậu, một tiếng *kịch* khô khốc vang lên. Mũi kim xương cá dẻo dai bị uốn cong, không thể đâm xuyên qua lớp biểu bì của Lâm Phong. Thầy Cảnh sững sờ, ông đưa tay vuốt dọc sống lưng cậu và bàng hoàng nhận ra: dưới lớp áo da thú rách nát, các sợi rễ cây đen bóng của Yggdrasil-0 đã bện chặt, đan xen và hóa sừng cứng ngắc dọc theo tủy sống của thiếu niên, khóa chặt khớp gối của cậu vào cấu trúc cơ-sinh học của ghế lái.


"Rễ cây... rễ cây đã ăn sâu vào tủy sống..." Giọng Thầy Cảnh run rẩy, chiếc gậy gỗ gụ trên tay ông suýt rơi xuống đất. "Kinh mạch đã bị thực hóa hoàn toàn. Không thể châm cứu, không thể đảo ngược... Lâm Phong, con vĩnh viễn không thể đứng thẳng bằng đôi chân người được nữa."


Mộc Liên đứng bên cạnh, đôi mắt cô đỏ hoe, hai tay siết chặt hũ thuốc mỡ Diệp Thảo dã chiến. Cô biết cái giá của sức mạnh Solar Flare từ tập trước là vô cùng tàn khốc, nhưng chứng kiến người bạn thuở nhỏ bị hàn chết vào kén lái mecha ở tuổi mười lăm vẫn là một nhát dao đâm vào lồng ngực cô.


"Không... cháu làm được... cháu phải ra ngoài!" Lâm Phong gầm lên một tiếng khàn đặc, âm thanh bị bóp méo qua bộ lọc của mecha trở nên ồm ồm như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát.


Cậu dùng hai bàn tay hóa gỗ thô ráp đẩy mạnh bệ cảm biến, cố rướn người lao ra ngoài cửa kén đang mở hé. Nhưng ngay khi thân trên của cậu vừa nhấc lên được vài centimet, một cơn đau buốt thấu xương tủy dọc cột sống dội ngược thẳng lên đại não. Hệ rễ Alpha co thắt dữ dội, giật mạnh cơ thể cậu trở lại ghế lái. Lâm Phong mất đà, ngã quỵ xuống sàn kén nhớp nháp dịch sinh học, nửa thân dưới bất động hoàn toàn như một khúc gỗ chết.


Chứng kiến cảnh tượng vị cứu tinh khổng lồ—người vừa bóp nát siêu máy xúc của tập đoàn để bảo vệ họ—giờ đây ngã quỵ bất lực trong buồng kén rách nát, hàng trăm cư dân Làng Diệp Lục đang đứng vây quanh dưới lòng hố sụt bỗng xôn xao hoang mang. Những tiếng xì xào sợ hãi, những ánh mắt e dè bắt đầu xuất hiện.


"Thần Thụ đã lụi tàn rồi... Người bảo hộ cũng bị tà thuật biến thành quái vật gỗ..."

"Chúng ta biết đi đâu bây giờ? Nguồn nước ngọt của Giếng Nước Cổ đã bị vụ nổ phá hủy hoàn toàn rồi!"


Giữa làn sóng hoang mang đang dâng cao, một thân ảnh gầy gò mặc chiếc áo sơ mi cũ sờn cổ, mắt đeo kính cận dày cộp bước ra. Đó là Lương Văn, thầy giáo cũ của thung lũng. Ông cầm trên tay một chiếc bảng điện tử cũ kỹ bám đầy bụi rỉ sét, chỉ vào sơ đồ địa nhiệt đang nhấp nháy đỏ rực.


"Dân làng Diệp Lục! Hãy im lặng và lắng nghe!" Giọng Lương Văn vang lên nghiêm nghị, át đi tiếng xì xào. "Vụ nổ lò phản ứng hạt nhân của Bùi Nghị không chỉ hủy hoại Trọng Địa Thần Thụ, mà bức xạ nhiệt đang rút cạn toàn bộ mạch nước ngầm còn lại dưới lòng đất. Trong vòng mười hai giờ tới, thung lũng này sẽ biến thành một đầm lầy chứa đầy khí độc hạt nhân và sa mạc hóa hoàn toàn. Chúng ta không thể ở lại đây!"


"Nhưng đi đâu chứ thầy Lương?" Một người đàn bà bế đứa con nhỏ khóc nấc lên. "Ra ngoài kia là Sa Mạc Sắt chết chóc, chúng ta sẽ chết khát trước khi tìm thấy nước!"


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng bước chân gỗ nện xuống đất đá khô khốc vang lên từ phía sau vách đá sụt lở. Lão què Khang, cựu binh nổi loạn mất chân trái, chống chiếc chân gỗ thô sơ tiến tới. Gương mặt đầy vết bỏng plasma của ông lạnh lùng như đá tảng, bả vai rộng khoác tấm bản đồ quân sự rách nát.


"Chúng ta sẽ đi qua Khu Nhiễm Độc Màu Cam," Lão Khang chỉ tay vào vết nứt địa chất khổng lồ phía tây bản đồ. "Đó là con đường duy nhất không bị các trạm radar tầm xa của tập đoàn phong tỏa. Ở phía bên kia Vực Thẳm Đứt Gãy, sâu trong lòng Sa Mạc Sắt, có một mạch nước ngầm giàu khoáng chất hữu cơ mà người cha Lâm Sơn của Lâm Phong từng định vị mười năm trước."


"Khu Nhiễm Độc Màu Cam sao?" Trưởng thôn Diệp Tùng run rẩy thốt lên. "Nơi đó đầy sương độc hóa chất Emerald-X, người thường bước vào sẽ rụng hết tóc và thối rữa da thịt! Chúng ta có hơn ba trăm người già và trẻ nhỏ, làm sao vượt qua nổi?"


Cuộc tranh luận nổ ra gay gắt dưới chân mecha khổng lồ. Sự sợ hãi cái chết, sự nghi ngờ về con đường di cư vô định đang chia rẽ lòng người.


Lâm Phong nằm trong kén lái, lắng nghe tất cả qua hệ thống cảm biến âm thanh của mecha. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay hóa gỗ nâu sần sùi của mình, rồi nhìn xuống đôi chân tàn phế không còn cảm giác. Nỗi đau đớn thể xác hòa lẫn sự dằn vặt nội tâm tột cùng. Cậu đã đánh đổi hình hài con người, đánh đổi đôi chân để đổi lấy sức mạnh, nhưng liệu sự đánh đổi đó có vô nghĩa nếu dân làng cậu vẫn phải chết khát trong cuộc di cư?


*"Phong... hãy lắng nghe nhịp thở của đất mẹ..."*


Một lời thì thầm cổ xưa, bao dung và vĩ đại bỗng vang vọng trong không gian ý thức của Lâm Phong. Đó là ý thức của Thần Thụ Cổ Đại đang lụi tàn dần. *"Con không còn là một con người đơn độc nữa. Con là mạch sống của họ. Hãy để hệ rễ của Yggdrasil-0 nâng đỡ họ vượt qua tàn tro."*


Ý chí gác đền tự nhiên trong huyết quản Lâm Phong thức tỉnh. Ánh sáng lục bảo trong đôi mắt cậu rực sáng trở lại, xua tan đi sự u ám dằn vặt. Cậu hiểu ra rằng, từ bỏ hình hài con người không phải là sự hủy diệt, mà là sự hóa thân để trở thành lá chắn vĩ đại nhất bảo vệ những mầm sống cuối cùng.


"Thầy Lương... Lão Khang..." Giọng nói của Lâm Phong vang lên qua loa phóng thanh của mecha, trầm hùng, kiên định và chứa đựng một sức mạnh tinh thần khiến cả thung lũng phải im lặng. "Cháu sẽ dẫn đường. Yggdrasil-0 sẽ là lá chắn lọc sạch sương độc cho mọi người vượt qua Khu Nhiễm Độc Màu Cam. Cháu không thể đi bằng đôi chân của mình, nhưng cháu sẽ đi bằng đôi chân của chiếc mecha này để cõng cả thung lũng trên lưng!"


Nhìn thấy sự kiên định quyết tuyệt của thiếu niên gác đền, dân làng Diệp Lục lặng đi. Những nghi ngờ, sợ hãi trước đó dần bị thay thế bởi lòng biết ơn và sự kính phục sâu sắc. Họ bắt đầu thu dọn những hành lý ít ỏi còn sót lại sau tàn tro chiến tranh, chuẩn bị cho cuộc di cư sinh tử.


Lâm Phong nén cơn đau thấu xương tủy dọc cột sống, ra lệnh cho AI phụ trợ kết nối lại toàn bộ hệ thống nơ-ron thần kinh.


[Nhận lệnh. Thiết lập lại kết nối thần kinh trung ương. Mức độ đồng bộ khóa chặt ở bốn mươi lăm phần trăm. Kích hoạt hệ tuần hoàn địa nhiệt thô để duy trì hoạt động tối thiểu.]


*Rắc... rắc... rắc...*


Những sợi rễ Alpha siết chặt lấy tủy sống của Lâm Phong, truyền ngược thứ nhựa sống màu xanh lục bảo phát quang rực rỡ vào tĩnh mạch cậu để bù đắp lượng máu thiếu hụt. Vết nứt rò rỉ ở chân mecha rít lên khi áp suất thủy lực sinh học được tái lập, nâng thân hình khổng lồ bọc giáp carbon đen bóng của Yggdrasil-0 đứng thẳng dậy giữa đống đổ nát của Trọng Địa Thần Thụ.


Đoàn người di cư bắt đầu di chuyển trong bóng tối nhập nhoạng của hoàng hôn thung lũng, bám sát theo bóng dáng khổng lồ màu xanh lục bảo của Yggdrasil-0 đang lầm lũi tiến bước dẫn đầu.


Thế nhưng, ngay khi đoàn người vừa tiến sát đến lối ra duy nhất của thung lũng, một âm thanh rợn người bỗng vọng lại từ phía biên giới biên cảnh.


*GỪ... GỪ... GỪ...*


Đó không phải là tiếng gầm của dã thú, mà là tiếng gầm rú kim loại của hàng loạt động cơ phản lực công suất lớn, tiếng xích sắt nặng nề của các phương tiện tuần tra bọc thép hạng nhẹ đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Những luồng ánh sáng đèn pha laser màu đỏ rực từ phía xa bắt đầu quét qua màn sương đêm, báo hiệu lực lượng truy quét mới của tập đoàn Aether-Corp đã phong tỏa lối thoát.


Tiếng gầm rú từ xa của lực lượng truy quét mới do tập đoàn phái đến bắt đầu vọng lại, ép đoàn người phải lên đường ngay trong đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!