Nhạc nềnCyber_Noir

Khúc Ca Diệp Lục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của lưỡi cưa kim cương rạch rách màn sương ẩm ướt của Trọng Địa Thần Thụ, kéo theo một luồng gió rỉ sét hôi hám của dầu máy công nghiệp. Bức tường rào gai bọc carbon dẻo dai mà Lâm Phong vừa triệu hồi bằng kỹ năng Trấn Địa Thần Thụ đang run rẩy dữ dội. Những thớ gỗ cổ xưa, vốn đã được gia cố bằng bảy mươi phần trăm mảnh thép carbon tự luyện lạnh, giờ đây đang bị mài mòn dưới tốc độ quay kinh hoàng của cỗ máy hủy diệt cao bằng tòa nhà ba tầng.


Bên trong buồng kén lái ngập tràn dung dịch sinh học, Lâm Phong quỳ gối trên bệ đá cổ đại. Hai bàn tay của cậu—vốn đã bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn thành màu nâu xám sần sùi—bám chặt lấy tay vịn cảm biến. Máu đỏ tươi từ những vết nứt trên mu bàn tay hóa gỗ rỉ ra, hòa lẫn với thứ nhựa cây màu xanh lục bảo rực rỡ phát quang, tạo thành những dải màu kỳ dị trôi lơ lửng trong chất lỏng. Khớp gối phải của cơ giáp Yggdrasil-0 liên tục phát ra tiếng rít kẹt kơ-le khô khốc. Trọng lượng tăng thêm hơn nửa tấn từ lớp giáp carbon đen bóng mới tiến hóa đang đè nặng lên hệ thống rễ chân đang rạn nứt vì chấn động địa chấn.


"Lâm Phong! Tránh mau! Lớp rào gai không chịu nổi quá mười giây nữa đâu!" Giọng nói hốt hoảng của A Tinh vang lên qua máy bộ đàm dã chiến rách nát. Dưới hố đá sâu phía sau, cậu thợ máy trẻ đang cố sức kéo thân hình bất tỉnh của A Lực vào khe đá khuất. Tấm khiên thép carbon của A Lực đã vỡ nát, lồng ngực anh sém đen vì vết bỏng laser.


Lâm Phong không thể trả lời. Miệng cậu ngập tràn vị ngọt chát của dịch lỏng sinh học. Qua nhãn quan của mecha, cậu nhìn thấy chiếc siêu máy xúc hạng nặng "Kẻ Hủy Diệt Rừng Xanh" đang lừng lững tiến tới. Tiếng xích sắt nặng nề nghiền nát những bụi cây non, tiếng gầm rú của lò phản ứng hạt nhân mini từ hông xe dội vào vách đá như tiếng sấm gọi trận.


"Thằng ranh con dị dạng! Hôm nay tao sẽ nhổ tận gốc cái cây mục của mày!" Giọng nói méo mó của Giám sát trưởng Bùi Nghị gầm rú qua loa phóng thanh công suất lớn. Nửa mặt bọc tấm mặt nạ mạ vàng của hắn co rúm lại sau lớp kính lực học của buồng lái, tràn đầy sự điên cuồng tàn bạo.


*ẦM!*


Cú đâm trực diện của siêu máy xúc đè sập hoàn toàn bức tường rào rễ gai. Lưỡi cưa kim cương khổng lồ đường kính mười mét xoay tít, chém thẳng vào ngực Yggdrasil-0.


Một tiếng rít chói tai kéo dài xé toạc không gian. Lửa bắn tung tóe đỏ rực cả một góc rừng. Lớp giáp carbon đen bóng bọc ngoài thân mecha—vốn là niềm tự hào rèn lạnh của cậu Diệp Bình và Lão Búa—bị mài rách một vệt sâu hoắm dọc từ bả vai phải xuống lồng ngực. Nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc hòa cùng dòng máu đỏ tươi của Lâm Phong phun ra ròng ròng, nhỏ xuống nền đất đá nóng bỏng của Trọng Địa Thần Thụ.


[Cảnh báo! Lồng ngực mecha bị tổn thương ba mươi lăm phần trăm. Áp suất dịch sinh học sụt giảm nghiêm trọng. Năng lượng quang năng hiện tại: Tám phần trăm. Hệ thống chuẩn bị rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn.]


Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên trực tiếp trong vỏ não Lâm Phong, kéo theo một cơn đau thần kinh dội ngược khốc liệt. Cậu cảm thấy lồng ngực mình như bị một chiếc búa tạ nung đỏ đập nát, tủy sống run lên bần bật. Bầu trời thung lũng bị che phủ bởi mây khói độc và bụi than từ các công trường khai thác của tập đoàn Aether-Corp, hoàn toàn cắt đứt nguồn nắng mặt trời. Không có quang hợp, không có địa nhiệt hồi phục khẩn cấp, Yggdrasil-0 đang lịm dần.


"Không... tao không thể ngã xuống ở đây..." Lâm Phong rít qua kẽ răng rớm máu. Cậu nhìn thấy Bé Hoa đang sốt co giật trong hang đá phía xa, nhìn thấy tàn tro của ngôi nhà sàn cũ của ông nội Lâm Thiết vẫn còn lơ lửng trong gió. Nợ máu của gia đình, vận mệnh của thung lũng xanh cuối cùng này đều đang đè nặng lên đôi vai gỗ hóa của cậu.


Cậu đưa ra quyết định quyết tuyệt nhất.


"Yggdrasil... Kích hoạt... Hiến Tế Nhựa Sống!"


[Cảnh báo! Giao thức 'Hiến Tế Nhựa Sống' sẽ cưỡng ép mở rộng cổng kết nối thần kinh lên mức cực hạn. Tải lượng sinh học sẽ vượt quá ngưỡng an toàn. Lượng máu bị hút sẽ vượt quá bốn mươi phần trăm thể tích cơ thể. Nguy cơ tử vong hoặc thực vật hóa cột sống vĩnh viễn là chín mươi chín phần trăm. Phi công có chắc chắn muốn tiếp tục?]


"Kích hoạt ngay lập tức!" Lâm Phong gầm lên.


*Rắc... rắc... rắc...*


Từ sâu trong cấu trúc kén lái, những sợi rễ Alpha—sợi rễ lớn nhất, màu đen bóng bọc đầy gai mịn sinh học—đột ngột co thắt dữ dội. Chúng đâm xuyên qua lớp biểu bì da tay đã gỗ hóa của Lâm Phong, luồn lách dọc theo xương quay cổ tay, rồi cắm thẳng vào tủy sống và khớp gối của cậu.


"A... A... A!"


Một tiếng hét bi tráng, đau đớn tột cùng vang lên qua bộ lọc âm của mecha, hóa thành tiếng gầm rú của dã thú hoang dã dội vào vách đá thung lũng. Lâm Phong cảm thấy như có hàng vạn dòng dung nham nóng chảy đang được bơm thẳng vào huyết quản mình. Nhịp tim của cậu vọt lên một trăm chín mươi nhịp mỗi phút. Cơ thể cậu co giật điên cuồng, máu mũi rỉ ra màu xanh lục bảo nhạt pha lẫn đỏ tươi, hai mắt rỉ máu xanh rực rỡ.


Hệ rễ Alpha điên cuồng hút đi bốn mươi phần trăm lượng máu trong cơ thể cậu, chuyển hóa huyết sắc tố thành năng lượng quang hợp thô để nạp trực tiếp vào lõi sinh học đang khát cháy của mecha. Dòng máu đỏ của Lâm Phong vĩnh viễn bị biến đổi, hòa quyện hoàn toàn với dòng nhựa xanh lục bảo phát quang chảy cuồn cuộn trong các ống dẫn thủy lực sinh học.


[Cảnh báo! Tải lượng sinh học đạt ngưỡng cực hạn. Kích hoạt trạng thái Quá tải Quang hợp (Solar Flare)!]


*OÀNG!*


Một luồng ánh sáng màu xanh lục bảo chói lòa bùng phát từ mọi kẽ lá và thớ gỗ dọc thân Yggdrasil-0, xua tan hoàn toàn bóng tối đặc quánh của Trọng Địa Thần Thụ. Toàn thân cơ giáp rực sáng như một mặt trời diệp lục nhỏ, lớp vỏ gỗ bọc carbon bốc lên làn sương sinh học màu lục dày đặc. Sức mạnh vật lý và áp suất thủy lực của mecha vọt lên hai trăm phần trăm.


Bùi Nghị kinh hoàng nhìn qua kính lực học: "Cái gì thế này? Lò phản ứng sinh học của nó bộc phát năng lượng vượt mức cho phép? Mau! Nghiền nát nó cho tao!"


Hắn điên cuồng gạt cần điều khiển, chiếc siêu máy xúc gầm rú lao tới, lưỡi cưa kim cương xoay tít chém xuống đầu Yggdrasil-0.


Nhưng lần này, Lâm Phong đã không còn là một thiếu niên yếu ớt. Đồng tử cậu rực sáng sắc xanh lục bảo bảo vệ vạn vật. Cậu vung hai tay cơ giáp.


*VÚT! VÚT!*


Hai sợi Roi Mây Thép khổng lồ bọc sợi carbon dẻo dai phóng ra từ cổ tay mecha, uốn lượn như hai con rồng gỗ khổng lồ xé toác màn đêm. Chúng quấn chặt lấy lưỡi cưa kim cương đang xoay tít của siêu máy xúc. Sức ma sát kinh hoàng mài mòn lớp vỏ gai bọc carbon, nhưng dưới trạng thái Solar Flare rực sáng, các thớ gỗ của Roi Mây Thép liên tục tự vá giáp sinh học thần tốc, đan xen chặt chẽ vào nhau thành một gọng kìm bất hoại.


"Gãy cho tao!" Lâm Phong gầm lên, hai tay gỗ hóa siết chặt bệ cảm biến đá.


Yggdrasil-0 dồn toàn bộ trọng lượng và áp suất thủy lực sinh học cực đại, kéo giật mạnh hai sợi Roi Mây Thép ngược chiều quay của động cơ hạt nhân.


*RẮC... RẮC... XOẢNG!*


Một tiếng nổ kim loại đanh thép vang lên chấn động cả thung lũng Diệp Lục. Trục xoay thủy lực chính của chiếc siêu máy xúc khổng lồ bị lực ly tâm và sức kéo vạn trượng của Roi Mây Thép vặn gãy đôi. Chiếc lưỡi cưa kim cương khổng lồ có đường kính mười mét bị quật văng ra ngoài, gãy làm đôi dưới lực phản chấn cực đại.


Những mảnh vỡ kim cương sắc lẹm bay tứ tung với tốc độ âm thanh. Một mảnh vỡ khổng lồ găm thẳng qua lớp kính lực học dày cộp của buồng lái siêu máy xúc, cắm sâu vào lồng ngực của Giám sát trưởng Bùi Nghị. Hắn trợn tròn mắt nhìn tấm mặt nạ mạ vàng của mình bị vỡ vụn, máu tươi phun ra trước khi kịp thốt lên một lời.


Không dừng lại ở đó, Lâm Phong điều khiển hệ rễ chân của Yggdrasil-0 đâm sâu xuyên qua nền đất đá, phóng thẳng những sợi rễ bọc carbon dẻo dai xuyên qua gầm xe bọc thép, đâm nát lò phản ứng hạt nhân mini của chiếc siêu máy xúc.


*UỲNH!*


Một vụ nổ năng lượng hạt nhân mini bùng phát rực rỡ, thiêu rụi cỗ máy hủy diệt "Kẻ Hủy Diệt Rừng Xanh" thành một đống sắt vụn rỉ sét rực lửa. Sức nóng của vụ nổ làm sụp đổ một phần vách đá phía sau, chôn vùi vĩnh viễn tàn tích của Nghiệp đoàn Máy xúc.


Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa chiến thắng bùng lên, ánh sáng diệp lục trên thân Yggdrasil-0 cũng đột ngột lịm tắt. Trạng thái Solar Flare biến mất.


Trong buồng kén lái, Lâm Phong ngã quỵ gục đầu trên bệ đá cảm biến. Toàn thân cậu run rẩy dữ dội, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận. Bốn mươi phần trăm thể tích máu đã bị hút cạn, thay thế hoàn toàn bằng thứ dịch lỏng màu xanh diệp lục rực rỡ. Cột sống và khớp gối của cậu bị những sợi rễ Alpha khóa chặt vĩnh viễn vào cấu trúc kén lái, cứng đờ và mất đi hoàn toàn cảm giác vật lý của cơ thể con người. Cậu không thể đứng thẳng bằng đôi chân người thường được nữa. Hệ tuần hoàn của cậu giờ đây đã hòa làm một với linh hồn của đại thụ cơ khí.


"Lâm... Phong..." Tiếng gọi nghẹn ngào của A Tinh và tiếng gầm rú đau đớn của Sói Lửa vang lên mơ hồ ngoài cửa kén, trước khi bóng tối đen đặc hoàn toàn nuốt chửng ý thức của thiếu niên gác đền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!