Khế Ước Bằng Máu
Bóng tối nuốt chửng Lâm Phong.
Cú rơi tự do từ đỉnh Vách Đá Gai Độc kéo tuột cậu thiếu niên mười lăm tuổi xuống khoảng không vô định. Gió gào rít bên tai như tiếng gầm rú của những động cơ phản lực tàn bạo nhất từ tập đoàn Aether-Corp. Da thịt cậu bị cào xé dữ dội khi cơ thể va đập liên tiếp vào những bụi dây leo gai độc phát sáng huỳnh quang mọc dọc vách đá. Từng chiếc gai nhọn hoắt dẻo dai găm sâu vào da thịt, để lại những vệt rách rỉ máu. Chất độc thần kinh từ gai độc bắt đầu ngấm vào hệ tuần hoàn, mang theo một luồng khí lạnh buốt chạy dọc các kinh mạch. Phổi của Lâm Phong co thắt lại. Cơn tê liệt hô hấp ập đến khiến lồng ngực cậu nghẹt cứng, không thể hít thở bình thường, ý thức chập chờn như ngọn đèn dầu trước bão.
Bịch!
Thân thể Lâm Phong đập mạnh vào một thảm rêu ẩm ướt khổng lồ dưới đáy hố sụt. Cú va chạm cực mạnh khiến xương sườn cậu rạn nứt, một ngụm máu đỏ tươi trào ra nơi khóe môi. Cậu nằm im lịm giữa bóng tối đặc quánh, hơi thở đứt quãng. Vết bỏng rỉ máu sau lưng do súng phun lửa plasma của Sài Lang gây ra gặp nước bùn lạnh buốt lại càng bỏng rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào tủy sống.
"Phải... sống..."
Lâm Phong lầm bầm, hàm răng nghiến chặt đến rớm máu. Cậu không thể chết ở đây. Nợ máu của ông nội Lâm Thiết chưa trả, thung lũng Diệp Lục vẫn đang bị xích sắt của lũ máy xúc tàn phá hằng ngày. Ý chí báo thù mãnh liệt như một ngọn lửa bùng phát, cưỡng ép hệ thần kinh đang tê liệt của cậu phải hoạt động trở lại.
Cậu run rẩy thọc bàn tay rách nát vào ngực áo da thú, lôi ra tấm bản đồ da thú của ông nội. Lạ thay, khi chạm vào máu tươi từ ngón tay Lâm Phong, những nét mực thảo mộc cổ xưa trên tấm bản đồ bỗng bùng lên luồng sáng xanh lục bảo rực rỡ. Luồng sáng ấy không chỉ soi rõ bóng tối xung quanh mà còn tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp, tạm thời đẩy lui độc tố tê liệt trong lồng ngực cậu.
Dưới ánh sáng xanh, Lâm Phong bàng hoàng nhận ra mình đang nằm trong một không gian địa chất kỳ vĩ. Đây là Hang Động Kén, một phế tích sinh học cổ đại nằm sâu hàng trăm mét dưới gốc của Thần Thụ ngàn năm. Những vách đá xung quanh không phải là đá khô khốc, mà được bao phủ bởi những thớ rễ cây khổng lồ uốn lượn, đan xen chặt chẽ như những bó cơ sinh học khổng lồ đang phập phồng thở nhịp nhàng.
Và ngay trung tâm của hang động, ẩn mình trong một buồng kén sinh học khổng lồ nửa mở, là một bóng dáng lừng lững bằng sắt thép và vỏ gỗ cổ đại.
Yggdrasil-0.
Đó là một chiếc cơ giáp sinh học cổ xưa cao hơn mười mét. Thân hình nó không mang vẻ bóng bẩy, lạnh lẽo của những robot tuần tra bọc thép carbon của tập đoàn, mà là sự kết hợp kỳ vĩ giữa tự nhiên và công nghệ cổ đại. Lớp vỏ giáp bên ngoài của nó được cấu thành từ những mảng gỗ lim hóa thạch đen bóng, dẻo dai như thép tấm, đan xen với các sợi carbon chịu lực siêu nhẹ. Chạy dọc theo các khớp cơ và bả vai của mecha là những đường dẫn thần kinh phát sáng màu xanh lục dịu nhẹ, trông như những mạch dẫn nhựa cây của một đại thụ khổng lồ. Buồng lái của nó nằm ở giữa ngực, mở ra như một kén lá khổng lồ, tỏa ra mùi hương hăng hắc của nhựa thông cổ xưa và ozone.
Rầm! Rầm!
Tiếng nổ lớn vang lên từ lối vào phía trên hố sụt đá. Trần hang rung chuyển, bụi đá rơi lả tả xuống mặt Lâm Phong.
Tiếng cưa máy rít vang kèn kẹt đầy đe dọa dội vào vách hang. Con robot săn mồi K-900 đã bám theo mùi máu tươi của cậu tìm đến tận đây. Lớp rào dậu gai độc tự nhiên ở cửa hang đang bị hàm răng cưa máy xoay tròn bằng hợp kim titan của nó nghiền nát từng mảng lớn. Ánh sáng đỏ rực từ visor quét hồng ngoại của con quái thú cơ khí lấp ló sau làn khói bụi, quét dọc theo các khe đá hướng thẳng về phía buồng kén.
"Không còn đường lui nữa rồi..."
Lâm Phong nhìn con quái thú cơ khí đang gầm rú áp sát, rồi nhìn vào kén lái của Yggdrasil-0. Cậu căm ghét máy móc, căm ghét thứ sắt thép lạnh lùng đã cướp đi gia đình mình. Nhưng cỗ máy trước mặt này phát ra một nhịp đập sinh học ấm áp, như thể một sinh mệnh đang kêu gọi dòng máu trong huyết quản cậu.
Bằng tất cả sức lực còn lại, Lâm Phong lết thân thể rách nát trèo lên những sợi rễ cây khổng lồ dẫn vào buồng kén lái. Ngay khi cậu bước chân vào trong kén, cửa kén sinh học bằng các lá chắn gỗ dẻo dai lập tức đóng chặt lại, cách biệt hoàn toàn tiếng gầm rú của K-900 bên ngoài.
Trước mắt Lâm Phong là bệ cảm biến điều khiển bằng đá cổ đại. Đặt trang trọng trên bệ đá là một chiếc vòng đeo tay làm bằng gỗ hóa thạch tích hợp những vi mạch sinh học li ti phát sáng màu đồng đen.
Vòng Tay Sinh Học Yggdrasil.
Như có một sức hút vô hình, Lâm Phong đưa bàn tay rách nát bám đầy bùn đất và máu tươi cầm lấy chiếc vòng. Ngay khi chiếc vòng tiếp xúc với da thịt cậu, một tiếng *tách* khô khốc vang lên. Chiếc vòng lập tức co rút lại, ôm chặt lấy cổ tay trái của Lâm Phong. Từ mặt trong của vòng tay, hàng loạt chiếc gai sinh học sắc nhọn hoắt phóng ra, đâm xuyên qua lớp biểu bì, cắm sâu vào tĩnh mạch và khóa chặt vào xương quay cổ tay của cậu.
"A hự!"
Lâm Phong hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, khuỵu gối xuống sàn kén lái. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não. Cậu cố gắng dùng tay phải để giật chiếc vòng ra, nhưng chiếc vòng đã hoàn toàn dung hợp, trở thành một phần xương thịt của cậu. Một chân tướng tàn khốc hiện rõ trong tâm trí: Sự ràng buộc của Vòng Tay Sinh Học là tuyệt đối, một khi đã khóa vào sẽ không bao giờ có thể tháo ra trừ khi vật chủ tử vong.
[Cảnh báo: Phát hiện chuỗi gen tương thích 99.8%. Khởi động Giao thức Cộng hưởng Sóng não.]
Một giọng nói phụ nữ lạnh lùng, cổ xưa và lý trí vang lên trực tiếp trong vỏ não của Lâm Phong. Đó là AI Yggdrasil-0.
Ngay sau tiếng cảnh báo, từ vách buồng kén lái, những sợi rễ cây nhỏ đen bóng mọc đầy gai mịn bắt đầu ngọ nguậy như những sinh vật sống. Sợi rễ lớn nhất, dày như cổ tay đứa trẻ—Rễ Alpha—lao vút ra như một con rắn độc, đâm thẳng vào cánh tay phải của Lâm Phong. Những sợi rễ khác đồng loạt phóng tới, đâm xuyên qua lớp áo da thú rách nát, cắm sâu vào bả vai, lồng ngực và dọc theo tủy sống của cậu thiếu niên.
"Không! Buông ra!"
Lâm Phong gào thét điên cuồng, cố giật tay ra khỏi bệ cảm biến nhưng các khớp xương của cậu đã bị vòng sinh học khóa cứng hoàn toàn.
Quá trình ký sinh cưỡng bức bắt đầu. Rễ Alpha cắm sâu vào tĩnh mạch chính ở cánh tay phải Lâm Phong, bắt đầu hút mạnh dòng máu đỏ tươi của cậu. Cảm giác máu trong cơ thể bị rút đi với tốc độ chóng mặt khiến Lâm Phong rơi vào trạng thái choáng váng, lồng ngực xẹp xuống vì thiếu dưỡng khí.
Nhưng Yggdrasil-0 không chỉ hút máu. Để duy trì sự cộng sinh, hệ thống rễ bắt đầu truyền ngược vào tĩnh mạch Lâm Phong một dòng dịch lỏng màu xanh lục bảo ấm áp—nhựa sống sinh học đã qua thanh lọc của mecha cổ đại. Dòng nhựa xanh hòa lẫn vào máu đỏ, chạy cuồn cuộn trong hệ tuần hoàn của cậu. Độc tố tê liệt từ gai độc của vách đá lập tức bị dòng nhựa sống này phân hủy và đào thải hoàn toàn qua các lỗ chân lông dưới dạng một làn sương mờ màu xanh nhạt.
[Cảnh báo chỉ số sinh học: Tải lượng máu giảm 25%. Nhịp tim vọt lên 180 lần/phút. Kích hoạt chu trình lọc máu khẩn cấp.]
Lồng ngực Lâm Phong phập phồng dữ dội. Nhịp tim của cậu tăng nhanh đến mức điên cuồng, lồng ngực như muốn nổ tung dưới áp lực tuần hoàn cực đại. Đau đớn tột cùng như bị hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong huyết quản khiến cậu liên tục co giật trên bệ lái. Những mạch máu dọc hai cánh tay cậu nổi rõ dưới da, phát ra ánh sáng màu xanh lục nhạt ma quái. Đôi mắt cậu co thắt lại, đồng tử dần chuyển sang sắc xanh lục bảo rực rỡ dưới áp lực đồng bộ nơ-ron.
"Phong... con phải kiên trì..."
Trong cơn mê sảng vì đau đớn, hình ảnh người ông nuôi dưỡng Lâm Thiết hiện về trong tâm trí cậu. Ông đang đứng bên lò rèn thủ công, ánh mắt nghiêm nghị nhưng tràn đầy tình thương. Cậu không được phép gục ngã ở đây. Cậu phải sống để bảo vệ những gì còn lại của thung lũng này!
Lâm Phong nhắm mắt lại, nén cơn đau thấu xương, cố gắng điều hòa nhịp thở theo Chu trình Hít thở Quang hợp mà AI Yggdrasil-0 đang truyền dẫn trực tiếp vào sóng não. Cậu hít sâu làn sương sinh học giàu oxy trong kén lái, thở ra nhịp nhàng để điều hòa nhịp tim đang quá tải.
Thịch... Thịch... Thịch...
Nhịp tim điên cuồng của Lâm Phong bắt đầu hạ dần xuống, ổn định ở mức 120 lần/phút. Dòng máu đỏ và nhựa xanh trong người cậu đạt đến trạng thái cân bằng sinh học sơ khởi.
[Đồng bộ hoàn tất. Đạt mức Đồng bộ Sơ khởi (10% - 20%). Hệ thống cơ khớp sinh học đã sẵn sàng.]
Uỳnh!
Toàn bộ hệ thống đèn nơ-ron chạy dọc thân mecha Yggdrasil-0 bùng sáng ánh xanh lục chói lòa. Động cơ sinh học đặt tại tâm mecha bắt đầu hoạt động, phát ra tiếng rít trầm ấm, êm ái đầy uy lực như tiếng thở của một vị thần đại thụ vừa thức tỉnh sau ngàn năm ngủ yên dưới lòng đất.
Bên ngoài buồng kén, con robot săn mồi K-900 cuối cùng đã nghiền nát lớp rào gai độc ngoài cùng. Nó lao sầm vào trong hang động, visor đỏ rực lập tức khóa chặt vào buồng kén lái của Yggdrasil-0. Hàm răng cưa máy của nó rít lên điên cuồng, xích sắt dậm mạnh xuống nền đá, lao thẳng về phía buồng kén lái đang đóng kín.
Trong kén lái, Lâm Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt cậu giờ đây không còn là màu đen của con người thường, mà rực lên sắc xanh lục bảo đầy uy nghiêm và phẫn nộ của một hộ vệ tự nhiên cổ đại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!