Nhạc nềnCyber_Noir

Thiết Giáp Tiến Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ hai bả vai và lồng ngực truyền về đại não không còn là cảm giác bỏng rát đơn thuần nữa. Nó là một thứ áp lực trầm trọng, đè nặng lên từng sợi nơ-ron thần kinh của Lâm Phong như thể có ai đó đang đổ hàng tấn chì lỏng vào tủy sống của cậu. Trong buồng kén lái chật hẹp ngập tràn dung dịch sinh học ấm áp của Yggdrasil-0, Lâm Phong khẽ nhúc nhích mười ngón tay. Nhưng phản hồi nhận lại vô cùng đờ đẫn. Hai bàn tay của cậu, giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn, thô ráp và nâu xám như vỏ của một cây lim cổ thụ ngàn năm. Cậu không còn cảm nhận được kết cấu dẻo dai của bệ cảm biến đá cổ đại dưới lòng bàn tay nữa, tất cả xúc giác con người đã biến mất, chỉ còn lại dòng chảy năng lượng sinh-cơ học lạnh lùng chạy dọc qua hệ thống rễ cây ký sinh.


Từ những vết nứt sần sùi trên mu bàn tay hóa gỗ của Lâm Phong, dòng máu đỏ tươi của thiếu niên mười lăm tuổi rỉ ra ròng ròng, nhưng ngay lập tức bị hòa lẫn vào thứ nhựa cây màu xanh lục bảo rực rỡ phát quang của kén lái. Dòng máu hỗn hợp xanh đỏ ấy lơ lửng trong dung dịch, tuần hoàn ngược dòng qua hệ thống ống dẫn sinh học của Yggdrasil-0 để duy trì sự sống cho cỗ máy khổng lồ. Mức đồng hóa thực vật của cậu đã đạt ba mươi ba phần trăm, cột sống và khớp gối bên trong cơ thể người đã bị khóa cứng nhẹ vào chiếc ghế lái sinh học. Cậu vĩnh viễn không thể đứng thẳng hay đi lại bằng đôi chân của mình ngoài đời thực được nữa. Sự tự do của thể xác đã bị tước đoạt, đổi lại là một lớp thiết giáp đen bóng, sừng hóa cứng như thép tấm bọc carbon bảo phủ ngoài bảy mươi phần trăm thân hình khổng lồ của mecha. Yggdrasil-0 đã chính thức đột phá lên "Dạng tiến hóa: Cổ Thụ Giáp".


"Lâm Phong! Đừng cố cử động mạnh!" Giọng nói của Diệp Tuyết vang lên qua bộ đàm sinh học, đầy vẻ lo lắng. "Trọng lượng của Yggdrasil-0 đã tăng thêm năm trăm mười ký sau khi tích hợp toàn bộ số thép carbon rèn lạnh. Hệ thống cơ khớp gỗ cổ xưa của nó chưa kịp thích nghi với tải trọng khổng lồ này!"


Lâm Phong nghiến răng, cố gắng ra lệnh cho cơ chân phải của mecha nhấc lên. Nhưng ngay khi khớp gối phải vừa chuyển động, một tiếng rít kim loại rợn người—*két... két... rắc*—vang dội khắp hang đá vôi dã chiến. Toàn bộ thân hình khổng lồ bọc giáp carbon đen bóng của mecha đổ nghiêng về phía trước, suýt nữa đè sụp bệ rèn thủ công của Diệp Bình. Hệ thống cảnh báo của mecha lập tức nhấp nháy đỏ rực:


[Cảnh báo! Áp suất thủy lực sinh học ở khớp gối phải bị quá tải nghiêm trọng. Rơ-le sinh học bị kẹt cứng do ma sát kim loại cực đoan. Hiệu suất cơ động giảm hai mươi phần trăm!]


"Đã bảo là không được hấp tấp rồi mà!"


Một giọng nói cộc cằn, trầm uất nhưng vô cùng sắc sảo vang lên từ góc tối của hang đá. Tiếng gõ nhịp đều đặn của một chiếc chân gỗ thô sơ trên nền đá vôi khô ráo kéo theo sự chú ý của mọi người. Từ trong bóng tối, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi bước ra. Ông khoác chiếc áo choàng quân sự rách nát bám đầy bụi rỉ sét, bả vai mang vết sẹo bỏng lớn co rúm do súng plasma để lại, và chân trái của ông đã bị thay thế bằng một khúc gỗ sắt thô kịch. Đó chính là Lão què Khang, cựu binh nổi loạn huyền thoại của thung lũng.


Lão Khang dừng xe lăn của Lão Búa lại, đứng tựa lưng vào vách đá, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng quét qua chiếc cơ giáp bọc thép đen bóng đang quỳ gục một chân dưới đất. Lão nhổ một ngụm khói xám từ tẩu thuốc rễ cây khô, lạnh lùng nói:


"Thằng ranh con, mày nghĩ chỉ cần bọc thép lên người là có thể trở thành chiến thần sao? Mày vừa đắp thêm nửa tấn kim loại lên một thực thể sống! Trọng tâm của mecha đã hoàn toàn bị lệch về phía bả vai trái bọc giáp nặng. Nếu mày cứ thế này bước ra ngoài, lưỡi cưa của Bùi Nghị chưa kịp chạm tới thì tự mày đã gãy khớp gối mà chết gục rồi!"


Lâm Phong thở dốc qua bộ lọc âm của mecha, giọng nói ồm ồm như tiếng gỗ mục cọ xát vang lên: "Lão Khang... cháu phải làm sao? Tiếng xích xe của tập đoàn đã áp sát rìa thung lũng rồi. Cháu không thể đứng im chịu chết."


"A Tinh!" Lão Khang không trả lời Lâm Phong, quay sang ra lệnh cho cậu thợ máy trẻ. "Mang thùng dầu bôi trơn sinh học tự chế ra đây!"


A Tinh lập tức bưng một thùng dầu thủy lực thải đen đặc, sánh mịn bốc lên mùi hăng hắc trộn lẫn nhựa thông ngập ngụa. Cậu chạy nhanh tới bên khớp gối phải của Yggdrasil-0, dùng một chiếc bơm tay áp suất cao liên tục bơm thứ dầu đen hôi hám đó vào các khe hở của khớp nối cơ khí rỉ sét đang bị kẹt chặt bởi thớ gỗ sừng hóa.


Mùi dầu máy thải hôi hám nồng nặc lập tức phát ra ngoài hang rèn dã chiến, át đi mùi thảo mộc tự nhiên của Thần Thụ cổ xưa. Lâm Phong cảm nhận được chất lỏng cơ khí lạnh lẽo đang luồn lách qua các bánh răng kim loại bám đầy rễ cây ở chân mecha. Nhưng thế vẫn chưa đủ. Khớp gối phải vẫn đờ đẫn, không thể co duỗi linh hoạt.


"Bôi trơn vật lý chỉ là bước đầu," Lão Khang tiến lại gần bệ kén lái, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm khắc. "Mày phải học cách Vận Hành Động Cơ Thủy Lực Sinh Học. Hãy nhớ lại cách mày điều hòa nhịp thở khi đi săn. Bây giờ, thay vì dẫn máu, mày phải dùng ý chí thần kinh để điều tiết áp suất nhựa cây dẫn truyền chạy dọc qua các ống dẫn nơ-ron xuống chân phải. Phải ép nhựa cây co bóp nhịp nhàng để tạo lực đẩy thủy lực, bù đắp cho trọng lượng khổng lồ của lớp giáp carbon!"


Lâm Phong nhắm mắt lại. Trong không gian ý thức của kén lái, cậu cô lập bản thân khỏi những tiếng động cơ gầm rú bên ngoài. Cậu tập trung vào hệ thống mạch dẫn nơ-ron phát sáng màu xanh lục bảo đang chạy khắp thân mecha. Đúng như Lão Khang nói, dòng nhựa sống ở chân phải mecha đang bị ứ nghẹt, không thể lưu thông do áp lực đè nén của tấm giáp carbon nặng nề.


"Vận hành... Thủy lực Sinh học..."


Lâm Phong hít sâu một hơi khí thải sinh học giàu oxy từ hệ thống lọc của kén lái. Cậu cưỡng ép nhịp tim của mình tăng lên, dòng máu đỏ pha nhựa xanh phát quang trong huyết quản cậu bùng phát áp lực dữ dội. Cậu tập trung ý chí, điều khiển các sợi cơ sinh học ở chân phải co bóp nhịp nhàng, ép dòng nhựa cây đậm đặc chảy cuồn cuộn qua các ống dẫn thủy lực sinh học dọc đùi xuống khớp gối.


*Xèo xèo xèo!*


Hơi nước địa nhiệt ẩm ướt bốc lên nghi ngút từ các khe khớp mecha khi áp suất nhựa dẫn truyền tăng vọt, hòa quyện với lớp dầu bôi trơn sinh học của A Tinh. Tiếng rít kẹt kim loại rợn người biến mất, thay vào đó là tiếng rơ-le sinh học co bóp nhịp nhàng, êm ái.


"Được rồi!" Lâm Phong mở bừng mắt rực sáng sắc xanh lục bảo.


Cậu điều khiển Yggdrasil-0 từ từ đứng thẳng dậy. Thân hình khổng lồ cao mười mét bọc giáp carbon đen bóng đứng vững vàng trên nền đá hang động, không còn một chút run rẩy hay lệch trọng tâm nào nữa. Lớp vỏ gỗ sừng hóa đen bóng lấp lánh ánh kim thép dẻo dai dưới ánh nắng gắt nhẹ chiếu qua khe nứt vòm hang.


"Tốt lắm!" Lão Khang gật đầu, nét mặt trầm uất khẽ giãn ra một chút. "Nhưng muốn đối phó với Nghiệp đoàn Máy xúc, mày cần phải kiểm tra tốc độ tối đa của lớp giáp nặng này. Thử nghiệm Quang Hợp Bộc Phát khẩn cấp xem sao!"


Lâm Phong không do dự. Cậu dồn toàn bộ lượng quang năng dự trữ ít ỏi từ ánh nắng mặt trời chiếu qua khe hang vào các sợi cơ sinh học ở hai chân mecha.


*Ầm!*


Hai chân Yggdrasil-0 bùng phát luồng khí sinh học màu xanh lục chói lòa. Cỗ máy khổng lồ nặng hàng chục tấn lao vút đi với tốc độ kinh hoàng, lướt nhanh qua địa hình đá vôi trơn trượt của hang động đạt tốc độ năm mươi km/h mà không hề bị kẹt khớp gối. Sự cơ động tầm ngắn đã được khôi phục hoàn hảo nhờ sự kết hợp giữa kỹ thuật bảo dưỡng và sức mạnh sinh học.


Thế nhưng, cái giá phải trả ngay lập tức xuất hiện. Do Lâm Phong cưỡng ép tăng áp suất thủy lực quá nhanh mà chưa hoàn toàn làm chủ được trọng lượng mới, một ống dẫn nhựa sinh học ở bắp chân phải mecha bị quá tải, phát ra tiếng *phụt* lớn và nứt vỡ, rỉ ra một dòng dịch xanh lục bảo đặc quánh xuống đất.


"Hự!"


Một cơn đau nhói buốt dội ngược thẳng về tủy sống khiến Lâm Phong đổ mồ hôi hột, hệ cơ chân phải mecha bị mỏi cơ sinh học nhẹ, buộc cậu phải giảm tốc độ dừng lại. Cánh tay mecha bám chặt vào vách đá để giữ thăng bằng.


"Đó là cái giá của sự nôn nóng," Lão Khang lạnh lùng bước tới, dùng con dao rựa rèn từ thép phế liệu của mình gõ mạnh vào tấm bản đồ địa hình bằng da thú của Lâm Thiết đang trải trên bệ đá ngầm. "Mày đã tiêu hao một lượng lớn dầu bôi trơn và nhựa sống dự trữ. Với tình trạng khớp chân phải đang bị tổn thương nhẹ, mày tuyệt đối không được đối đầu trực diện hỏa lực mạnh của tập đoàn ngoài đồng trống. Muốn chiến thắng, mày phải dùng địa hình của Trọng Địa Thần Thụ!"


Lão Khang dùng mũi dao sắc bén vạch ra sơ đồ các hốc đá hẹp và khe núi chằng chịt bao quanh gốc cây đại thụ ngàn năm.


"Trọng Địa Thần Thụ là khu vực trung tâm có địa hình dốc đá hẹp, lối vào vô cùng hiểm trở," Lão Khang phân tích, ánh mắt rực lên tia sáng chiến thuật của một cựu binh dày dạn sương gió. "Đội siêu máy xúc của Bùi Nghị tuy khổng lồ và trang bị lưỡi cưa kim cương cực mạnh, nhưng kích thước quá khổ sẽ khiến chúng bị hạn chế di chuyển tối đa trong các khe hẹp này. Mày phải ẩn nấp dưới bóng của các gốc rễ cổ thụ, dụ từng chiếc máy xúc tiến vào khe đá hẹp, sau đó dùng Roi Mây Thép và Trấn Địa Thần Thụ để cô lập và tiêu diệt chúng từ hai sườn!"


Lâm Phong chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng tọa độ phòng ngự hiểm hóc trên bản đồ. Cậu hiểu rằng, lớp giáp carbon đen bóng này không phải dùng để biến cậu thành một kẻ bất tử kiêu ngạo, mà là lá chắn cuối cùng để cậu thực hiện chiến thuật du kích phòng ngự diện rộng bảo vệ trái tim thung lũng.


Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những mảng đá vôi nhỏ trên trần hang rụng xuống lả tả.


Từ phía bên kia vách núi, tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của hàng loạt động cơ diesel công suất lớn và tiếng xích sắt hạng nặng nghiền nát cây rừng vang dội tới. Luồng ánh sáng đèn pha đỏ rực từ các xe tuần tra tiên phong bắt đầu quét qua các bụi cây ngoài rìa Trọng Địa Thần Thụ, xé toác màn sương bụi rỉ sét.


Đội tiên phong của Nghiệp đoàn Máy xúc đã vượt qua Chốt Dân Binh ngoài thung lũng. Cuộc tổng tấn công san phẳng thung lũng đã chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!