Nhạc nềnCyber_Noir

Rèn Giáp Carbon

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ý thức của Lâm Phong trôi nổi giữa một khoảng không mờ tối, nơi những sợi nơ-ron màu xanh lục bảo đan chéo vào nhau như một mạng nhện khổng lồ phát sáng. Cậu ngửi thấy mùi ngọt ngào của nhựa cây Thần Thụ, mùi tanh nồng của máu tươi, và cả mùi khét lẹt của những mạch điện sinh học vừa bị quá tải.


[Cảnh báo! Nhịp tim phi công đang phục hồi: Ba mươi lăm... Bốn mươi... Bốn mươi lăm nhịp mỗi phút. Trạng thái hôn mê bảo mệnh đã chấm dứt. Khởi động lại hệ thống cảm biến.]


Tiếng nói cơ học lạnh lùng của Mầm Xanh vang lên, kéo Lâm Phong ra khỏi cõi mộng mị. Cậu mở mắt. Trước mặt cậu vẫn là buồng kén tối tăm của Yggdrasil-0, ngập tràn thứ dịch lỏng sinh học ấm áp. Lâm Phong cố cử động ngón tay, nhưng phản hồi nhận lại chỉ là một cảm giác tê dại, đờ đẫn. Cậu cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay mình. Đôi tay từng linh hoạt giương cung săn thú bắn chim ngày nào, giờ đây đã hoàn toàn hóa thành gỗ sừng sần sùi, nâu xám và thô ráp không khác gì vỏ của một cây lim cổ thụ. Những kẽ nứt dọc mu bàn tay vẫn đang rỉ ra dòng máu đỏ tươi trộn lẫn nhựa xanh lục bảo phát quang rực rỡ, lơ lửng trong làn nước kén.


Cột sống cậu đau buốt như có hàng vạn chiếc đinh rỉ sét đóng chặt vào từng đốt xương. Mức đồng hóa ba mươi ba phần trăm đã khóa cứng khớp gối và thân dưới của cậu vào chiếc ghế lái sinh học này. Cậu vĩnh viễn không thể đứng thẳng bằng đôi chân người được nữa.


"Lâm Phong! Cậu tỉnh rồi!"


Giọng nói nghẹn ngào của Mộc Liên truyền qua bộ đàm sinh học gắn ở vách kén. Lâm Phong khẽ nhúc nhích đầu, nhãn quang của mecha lập tức truyền hình ảnh bên ngoài vào võ não cậu. Cậu đang ở trong một hang đá vôi ẩn khuất gần Trọng Địa Thần Thụ. Bên ngoài kén lái rách nát, Mộc Liên đang lo lắng túc trực, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cạnh cô là Diệp Tuyết, người đang bận rộn đo đạc các thông số sinh học trên màn hình điện tử rạn nứt.


"Giếng Nước Cổ... dân làng thế nào rồi?" Lâm Phong khàn giọng hỏi, giọng nói qua bộ lọc âm của mecha vang lên ồm ồm như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát.


"Nước sạch rồi, Bé Hoa và lũ trẻ đã hạ sốt hoàn toàn," Diệp Tuyết tiến lại gần bệ kén, nét mặt nghiêm nghị. "Nhưng chúng ta không có thời gian để ăn mừng. Tên Giám sát Bùi Nghị đang điên cuồng vì mất dấu cậu. Nghiệp đoàn Máy xúc của hắn đang ráo riết chuẩn bị một đợt càn quét tổng lực quy mô lớn hơn để san phẳng thung lũng này. Với lớp giáp gỗ rách nát và cạn kiệt năng lượng hiện tại của Yggdrasil-0, chúng ta sẽ bị lưỡi cưa kim cương của hắn nghiền nát chỉ trong một nốt nhạc."


Lâm Phong nghiến răng, lồng ngực mecha khẽ rung lên. Vết nứt sâu hoắm rỉ nhựa sống trên ngực và bả vai phải của mecha—hậu quả từ trận chiến trước—vẫn chưa thể tự phục hồi do cạn kiệt quang năng.


"Chính vì vậy, chúng ta phải gia cố giáp cho nó ngay lập tức," một giọng nói cộc cằn, rền vang như tiếng sấm từ ngoài cửa hang vọng vào.


Một người đàn ông trung niên lực lưỡng bước vào. Bắp tay ông cuồn cuộn gân guốc, đỏ hồng lên vì hơi nóng, râu tóc bám đầy tàn tro lò rèn và mất đi một bên tai. Đó chính là Diệp Bình, cậu ruột của Lâm Phong, người thợ rèn lạnh duy nhất còn giữ kỹ thuật rèn thủ công của thung lũng. Phía sau ông, một lão già lực lưỡng nhưng cụt cả hai chân đang ngồi trên chiếc xe lăn tự chế bằng xích robot rỉ sét. Lão già có bắp tay to hơn đùi người thường, đôi mắt sắc lẹm và ngậm một tẩu thuốc bằng rễ cây khô không bao giờ tắt lửa—Lão Búa, đại thợ rèn huyền thoại của phe nổi loạn thời kỳ đầu.


"Cậu Bình... Lão Búa..." Lâm Phong thầm gọi qua bộ lọc âm.


"Thằng ranh con," Lão Búa nhổ một ngụm khói xám, nhìn chiếc mecha khổng lồ bằng ánh mắt khắt khe. "Nghe con bé Tuyết nói mày đã liều mạng đổi máu lấy năng lượng để lọc sạch chất độc? Gan dạ đấy, nhưng ngu xuẩn! Cơ giáp sinh học cổ đại này có kết cấu gỗ sừng chịu lực cực tốt, nhưng trước hỏa lực cơ giới nặng của tập đoàn, nó chẳng khác nào một khúc củi khô dễ gãy. Muốn sống sót qua đợt càn quét tới, mày phải bọc thép cho nó!"


Cậu thanh niên thợ máy trẻ A Tinh từ bóng tối bước ra, mồ hôi nhễ nhại, kéo theo một chiếc xe rơ-moóc tự chế chất đầy những mảnh kim loại màu xám đen, lấp lánh ánh kim siêu nhẹ.


"Em đã đột nhập vào Thung Lũng Rỉ Sét suốt đêm qua," A Tinh hổn hển nói, tay quẹt mồ hôi trán bám đầy dầu mỡ đen. "Nhờ nhóm nhặt rác của Tiểu Vũ dẫn đường, tụi em đã thu thập được hơn năm trăm ký Mảnh Thép Carbon Tự Nhiên từ xác các xe bọc thép hạng nặng bị tập đoàn thải bỏ. Đây là loại hợp kim siêu nhẹ, dẻo dai và có khả năng tích hợp sinh học cực cao."


"Tốt lắm, A Tinh," Diệp Bình gật đầu, vác cây búa rèn nặng năm mươi ký làm từ mảnh vỡ động cơ phi thuyền cổ lên vai. Ông quay sang nhìn buồng kén của Lâm Phong. "Cháu ngoại, lò rèn thủ công không khói đã được cậu dựng lên ở góc hang. Chúng ta sẽ dùng kỹ thuật rèn lạnh để tôi luyện những mảnh thép carbon này, loại bỏ tạp chất rỉ sét, sau đó dùng nhựa thông để gắn kết chúng vào mô gỗ của Yggdrasil-0. Cháu có chịu đựng nổi nhiệt lượng truyền dẫn không?"


Lâm Phong nhìn đôi bàn tay hóa gỗ vô tri của mình, cảm nhận dòng máu xanh lục bảo phát quang đang chảy cuồn cuộn trong huyết quản, dâng lên một ý chí phản kháng mãnh liệt: "Cháu chịu được. Hãy bắt đầu đi, cậu Bình!"


Căn hang đá vôi nhanh chóng biến thành một công xưởng rèn đúc thô sơ nhưng hừng hực khí thế. Diệp Bình chất than củi rừng vào lò, giữ nhiệt độ ở mức ổn định để không phát ra bức xạ nhiệt từ xa, tránh radar tầm quét của hạm đội bay tập đoàn. A Tinh dùng búa tạ phân tách các mảnh thép carbon từ đống xác xe bọc thép, tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên đều đặn.


Lão Búa ngồi trên xe lăn, đôi mắt sắc như dao giám sát từng nhịp búa của Diệp Bình. Lão lớn tiếng chỉ dẫn:


"Nện mạnh vào góc ba mươi độ! Đúng thế! Phải dùng kỹ thuật nén lực nội kình để phân tán toàn bộ các bong bóng khí và tạp chất rỉ sét bên trong phế liệu! Thép carbon tự nhiên rất nhạy cảm, nếu nung quá nhiệt, nó sẽ mất đi độ dẻo dai sinh học và không thể dung hợp với vỏ gỗ đại thụ!"


Những nhát búa nặng nề của Diệp Bình quai xuống đều đặn, mỗi cú nện phát ra những tia lửa đỏ hồng rực rỡ, chiếu sáng gương mặt cương nghị bám đầy tàn tro của ông. Dưới kỹ nghệ rèn lạnh đỉnh cao của Lão Búa, những mảnh thép carbon phế liệu thô ráp dần biến đổi, trở thành những tấm giáp mỏng màu đen bóng, dẻo dai và sắc bén như vảy rồng.


"Lâm Phong, điều khiển Yggdrasil-0 áp sát bệ rèn!" Diệp Bình hét lớn.


Lâm Phong tập trung ý chí, truyền xung lệnh qua Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Chiếc cơ giáp khổng lồ từ từ quỳ xuống bên cạnh lò rèn, hai bả vai khổng lồ mở rộng, các thớ gỗ sừng hóa tách ra như những thớ thịt sống đang chờ đợi.


Ban đầu, Lâm Phong cố gắng điều khiển các sợi rễ nhỏ tự quấn lấy một tấm thép carbon thô chưa qua rèn nung để đắp lên vai. Thế nhưng, ngay khi khớp bả vai của mecha co duỗi, tấm thép giòn chưa qua tôi luyện lập tức phát ra tiếng *rắc* chói tai và gãy vụn thành nhiều mảnh, làm tổn thương các sợi rễ sinh học nhạy cảm.


"Thằng ranh con vô dụng!" Lão Búa chửi thề một tiếng, ném chiếc tẩu thuốc xuống đất. "Đã bảo là phải dùng phương pháp Ghép Nối Giáp Gỗ Thủ Công! Thép chưa tôi lạnh và không có chất dẫn dung môi thì làm sao hòa hợp được với mô sống? A Tinh, nhựa thông ngâm dầu thủy lực thải đâu, bôi lên ngay!"


A Tinh lập tức bưng một xô dung dịch đen đặc, sánh mịn bốc lên mùi hăng hắc của nhựa thông trộn lẫn mùi hôi nồng của dầu máy thải bôi đều lên bề mặt các tấm thép carbon đã được Diệp Bình tôi luyện lạnh hoàn hảo.


Lâm Phong cắn chặt răng, điều khiển hệ thống rễ nơ-ron của mecha mở rộng tối đa các thớ gỗ bả vai trái và ngực. Diệp Bình vác tấm giáp thép carbon nóng hổi, áp chặt vào vùng vỏ gỗ đang mở ra của Yggdrasil-0.


*Xèo xèo xèo!*


Một làn sương sinh học màu trắng đục bốc lên nghi ngút từ các mối hàn thủ công. Nhựa thông ngâm dầu thủy lực thải gặp nhiệt độ cao lập tức bùng cháy nhẹ, đóng vai trò như một chất xúc tác sinh hóa cực mạnh, gắn chặt các phân tử thép carbon vào sâu trong cấu trúc tế bào gỗ sống của cơ giáp.


Cơn đau khủng khiếp lập tức dội ngược từ liên kết thần kinh của mecha về thẳng vỏ não của Lâm Phong. Cậu cảm thấy hai bả vai và lồng ngực mình như đang bị áp trực tiếp vào lò than nung đỏ. Bắp tay cậu bỏng rát, các mạch máu màu xanh lục bảo phát quang dọc cánh tay co thắt dữ dội dưới sức nóng truyền dẫn từ kén lái.


"A... a... a!" Lâm Phong gầm lên trong buồng kén, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ lỗ chân lông.


"Giữ nguyên vị trí! Không được ngắt kết nối!" Lão Búa thét lên, giọng nói đầy uy nghiêm. "Nếu mày lùi bước lúc này, thép carbon sẽ đông cứng lệch khớp, mecha của mày sẽ vĩnh viễn thành một đống sắt phế liệu phế thải! Hãy dùng ý chí của một thợ săn hoang dã để thuần hóa thứ kim loại này!"


Lâm Phong nghiến chặt răng đến bật máu, mắt trợn trừng rực sáng sắc xanh diệp lục ma quái. Cậu nén cơn đau thiêu đốt, điều hòa nhịp thở theo Chu trình Hít thở Quang hợp, ép dòng máu đỏ pha nhựa xanh liên tục tuần hoàn để hạ nhiệt cho hệ thống nơ-ron.


Dưới những nhát búa quai rền vang của Diệp Bình và sự dẫn dắt của Lão Búa, lớp vỏ gỗ xù xì bên ngoài của Yggdrasil-0 dần chuyển hóa. Thớ gỗ sống nuốt trọn lấy các tấm thép carbon, sừng hóa đen bóng, cứng cáp và lấp lánh ánh kim thép dẻo dai. Từ bả vai trái lan rộng ra khắp lồng ngực và cánh tay, chiếc cơ giáp sinh học cổ đại đang khoác lên mình một lớp thiết giáp đen tuyền, dũng mãnh và uy nghiêm như một vị thần hộ mệnh bước ra từ kỷ nguyên xanh cổ xưa.


Quá trình gia cố hoàn tất đạt bảy mươi phần trăm diện tích cơ thể mecha. Yggdrasil-0 khẽ rùng mình, tiếng gầm rú sinh học trầm đục vang vọng khắp căn hang đá vôi, báo hiệu sự đột phá sơ khởi hướng tới Dạng tiến hóa: Cổ Thụ Giáp.


Tuy nhiên, ngay khi Lâm Phong thử điều khiển mecha đứng dậy, một tiếng rít kim loại nặng nề vang lên từ khớp gối phải. Toàn bộ thân hình khổng lồ bọc thép nặng trĩu đổ nghiêng về phía trước, suýt nữa đè sụp bệ rèn của Diệp Bình.


[Cảnh báo! Trọng lượng cơ giáp tăng mạnh thêm năm trăm mười ký. Hệ thống áp suất thủy lực sinh học ở khớp gối phải bị quá tải nghiêm trọng. Tốc độ cơ động linh hoạt trên địa hình đất bùn giảm hai mươi phần trăm!]


Lâm Phong thở dốc trong kén lái, bả vai cậu bỏng rát rỉ máu tươi hòa cùng nhựa xanh, đôi chân hoàn toàn bất động dưới sự bao bọc của rễ cây. Áp lực nặng nề của lớp giáp carbon mới tiến hóa đang đè nặng lên hệ thống khớp nối sinh học yếu ớt, trong khi tiếng động cơ cơ giới từ phía bên kia vách núi bắt đầu vọng lại ngày một gần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!