Nhạc nềnCyber_Noir

Thanh Lọc Mạch Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rầm rì của cánh cửa kén sinh học khép lại dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn những luồng sương mù dày đặc bám bụi rỉ sét của buổi sáng sớm lạnh buốt ngoài thung lũng. Bóng tối đặc quánh của buồng kén lái Yggdrasil-0 nuốt chửng thân ảnh Lâm Phong. Trong không gian chật hẹp chứa đầy dịch lỏng hữu cơ ấm áp, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập chậm rãi của thiếu niên mười lăm tuổi—ba mươi tám nhịp mỗi phút, đồng bộ kỳ dị với nhịp tuần hoàn của chiếc cơ giáp cổ đại.


Lâm Phong khẽ rên rỉ. Một cơn đau buốt thấu tủy dọc cột sống dội ngược thẳng lên đại não khiến đại não cậu run rẩy. Hệ thống AI phụ trợ Mầm Xanh liên tục nhấp nháy cảnh báo đỏ lòm trên võ não:


[Cảnh báo! Mức độ thực vật hóa cột sống đạt ba mươi ba phần trăm. Các sợi rễ Alpha đã khóa chặt các đốt sống lưng dưới. Khuyến cáo phi công hạn chế cử động vật lý ngoài đời thực để tránh đứt gãy liên kết thần kinh.]


Cậu không thể cử động nửa thân dưới nữa. Đôi chân người thường giờ đây chỉ là hai khúc xương thịt rủ xuống vô lực trong buồng kén, hoàn toàn bị bao bọc bởi mạng lưới rễ cây chằng chịt bện chặt vào cấu trúc sinh học của mecha. Lâm Phong đưa hai tay lên bám chặt vào bệ cảm biến đá cổ đại. Hai bàn tay cậu—vốn là niềm tự hào của một thợ săn hoang dã dẻo dai—giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa nâu sần sùi, thô ráp và cứng đờ như vỏ cây lim cổ thụ, mất đi hoàn toàn xúc giác thông thường. Từ những kẽ nứt trên lớp vỏ gỗ của mu bàn tay, dòng máu đỏ tươi trộn lẫn những vệt nhựa xanh lục bảo phát quang rỉ ra ròng ròng, lơ lửng trong dung dịch kén lái.


"Mầm Xanh... khởi động hệ thống rễ chân..." Lâm Phong khàn giọng ra lệnh, giọng nói bị bóp méo qua bộ lọc âm của mecha trở nên ồm ồm như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau.


[Nhận lệnh. Kích hoạt Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Mức độ đồng bộ hiện tại: Ba mươi ba phần trăm. Tiến trình cắm rễ bắt đầu.]


Bên ngoài Trọng Địa Thần Thụ, hàng trăm dân làng Diệp Lục vẫn đang đứng chết lặng trong sương mù. Dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của Trưởng thôn Diệp Tùng và A Lực, họ nín thở nhìn chiếc cơ giáp sinh học khổng lồ cao hơn mười mét đang từ từ di chuyển. Vết vá giáp gỗ bọc carbon đen bóng bám đầy rêu xanh trên bả vai trái mecha—chứng tích từ trận chiến khốc liệt trước đó—rực lên những đường gân sáng màu xanh lục bảo dưới ánh bình minh yếu ớt.


Yggdrasil-0 lết từng bước nặng nề nhưng vững chãi tiến về phía trung tâm làng, nơi Giếng Nước Cổ đang bị khóa chặt bằng những sợi xích sắt rỉ sét của tập đoàn. Sương mù màu cam độc hại của chất độc Emerald-X lở lửng trên mặt đất, sủi lên những màng bọt phát quang ma quái xung quanh thành giếng đá.


"Tránh ra! Tất cả tránh ra!" A Lực hét lớn, vung tấm khiên bọc thép móp méo để dẹp đường. Dân làng hoảng sợ lùi lại khi thấy chiếc chân khổng lồ bọc vỏ gỗ sừng hóa của mecha dậm xuống đất, phát ra những tiếng rầm rầm rung chuyển địa mạch.


Lâm Phong ở trong kén lái nhắm mắt lại. Cậu cảm nhận được khoảng cách. Giới hạn di chuyển không quá một trăm mét khỏi mecha giống như một sợi xích vô hình trói buộc linh hồn cậu, nhưng lúc này, cậu không cần đi đâu cả. Cậu chính là Yggdrasil-0. Cậu vung cánh tay khổng lồ của cơ giáp, những sợi dây leo gai bọc carbon dẻo dai phóng ra, bóp nát xích sắt bọc chì của tập đoàn xung quanh thành giếng như bóp nát những cọng cỏ khô.


*Bầm bầm bầm!*


Nắp giếng đá cổ đại bị hất tung. Bên dưới lòng giếng sâu thẳm, dòng nước ngầm nguyên thủy từng nuôi sống thung lũng giờ đây đã biến thành một thứ dung dịch màu cam lục đặc quánh, sủi bọt độc phát quang ma quái. Đó là nano-robot của chuyên gia hóa chất Độc Cô, đang điên cuồng gặm nhấm mọi liên kết hữu cơ của mạch đất.


"Yggdrasil... cắm rễ!" Lâm Phong gầm lên.


Từ lòng bàn chân khổng lồ của cơ giáp, hàng vạn sợi rễ cây đen bóng, dẻo dai như thép dập, trồi ra rầm rầm. Chúng đâm xuyên qua lớp đất đá rỉ sét xung quanh thành giếng, lao thẳng xuống mạch nước ngầm sâu hàng trăm mét dưới lòng đất. Cảm giác lạnh buốt và rát bỏng của chất độc hóa học lập tức truyền ngược từ hệ rễ về buồng kén lái, dội thẳng vào tủy sống Lâm Phong.


[Cảnh báo! Phát hiện nồng độ độc tố Emerald-X vượt ngưỡng an toàn chín mươi tám phần trăm. Nano-robot của tập đoàn đang tấn công cấu trúc cellulose của hệ rễ. Nguy cơ hoại tử mô sinh học cực cao!]


"Bỏ qua cảnh báo! Kích hoạt Hút Nhựa Sống Diện Rộng!" Lâm Phong nghiến chặt răng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi hòa vào dịch kén.


Cậu chủ động mở rộng cổng kết nối thần kinh. Toàn thân cơ giáp Yggdrasil-0 rùng mình dữ dội. Hàng vạn sợi rễ dưới lòng đất bắt đầu co bóp điên cuồng, tạo ra một lực hút sinh học vĩ đại. Dòng nước độc màu cam phát quang dưới lòng Giếng Nước Cổ bắt đầu rút xuống với tốc độ chóng mặt, bị hút ngược hoàn toàn vào hệ thống mạch dẫn của cơ giáp.


Cơn ác mộng thực sự bắt đầu.


Trong kén lái, Lâm Phong thét lên một tiếng đau đớn xé lòng. Tiếng thét của cậu bị bộ lọc âm bóp méo thành tiếng gầm rú thê lương của đại ngàn gãy đổ. Nano-robot của tập đoàn, sau khi thâm nhập vào hệ rễ, đã theo các đường ống dẫn nhựa chảy thẳng vào buồng kén lái. Qua phương pháp dẫn truyền Lọc Nhựa Đổi Máu, thứ nhựa cây chứa đầy độc tố hóa học và nano-robot ấy lập tức tràn vào tĩnh mạch của Lâm Phong.


*Xèo xèo xèo!*


Làn da trên gương mặt và cổ của Lâm Phong nổi rõ những đường gân phát quang màu xanh lục bảo rực rỡ, co giật liên hồi dưới sự tàn phá của chất độc. Nano-robot điên cuồng gặm nhấm tế bào máu đỏ của cậu, cố gắng phân hủy hệ thần kinh sinh học từ bên trong. Lâm Phong cảm thấy như có hàng triệu con kiến lửa bằng thép đang bò dọc theo tủy sống, cắn xé từng đốt xương, đốt cháy từng phế nang trong phổi.


[Cảnh báo! Hệ thống lọc tự động của kén lái đã bị quá tải hoàn toàn ở nhịp thứ hai! Độc tố đang xâm nhập trực tiếp vào hệ tuần hoàn của phi công!]


"Khốn kiếp..." Lâm Phong trợn trừng đôi mắt đã chuyển hẳn sang màu xanh lục bảo rực rỡ. Cậu biết vỏ gỗ cổ đại của Yggdrasil-0 có khả năng hấp thụ độc tố cao hơn cơ thể người thường gấp trăm lần, nhưng hệ thống lọc tự động của mecha đã bị hỏng từ các trận chiến trước. Cậu không còn lựa chọn nào khác. Cậu phải dùng chính gan, phổi và huyết quản của mình để làm bộ lọc trực tiếp.


Cậu gồng mình chịu đựng, dồn toàn bộ ý chí nơ-ron để ép dòng máu đỏ pha nhựa xanh của mình liên tục tuần hoàn qua màng lọc sinh học của kén lái. Máu mũi cậu chảy dài, một màu xanh lục bảo phát quang ma quái nhỏ xuống bệ cảm biến.


[Cảnh báo! Tải lượng Sinh học Cực hạn đã bị vượt qua! Lượng máu bị hút vượt quá bốn mươi phần trăm thể tích cơ thể! Phi công đang rơi vào trạng thái suy tim cấp tính và hoại tử tế bào thần kinh!]


Bên ngoài, dân làng Diệp Lục kinh hoàng nhìn chiếc cơ giáp khổng lồ đang run rẩy dữ dội. Lớp vỏ gỗ của Yggdrasil-0 bốc lên những làn khói màu cam độc hại nghi ngút, những chiếc lá xanh trên vai héo úa và rụng lả tả như mưa. Nhựa sống màu xanh lục bảo rỉ ra ròng ròng từ vết thương ngực và bả vai mecha, nhỏ xuống mặt đất sủi bọt xèo xèo.


"Lâm Phong!" Mộc Liên khóc nấc lên, cô ôm chặt chiếc gùi mây chứa đầy thảo dược, định lao về phía cơ giáp nhưng bị A Lực giữ chặt lại.


"Đừng qua đó, Mộc Liên! Luồng điện sinh học xung quanh mecha đang quá tải, em sẽ bị giật chết đấy!" A Lực hét lên, gương mặt hộ pháp của anh cũng tràn đầy vẻ lo âu bất lực.


"Nhưng cậu ấy đang chết!" Mộc Liên gào lên, nước mắt giàn giụa. "Em cảm nhận được nhịp tim của cậu ấy đang giảm mạnh! Chúng ta phải cứu cậu ấy!"


Diệp Tuyết, thiếu nữ nhà thực vật học mười sáu tuổi, lập tức quỳ xuống bên cạnh chiếc gùi mây của Mộc Liên. Mái tóc ngắn của cô bám đầy bụi rỉ sét, đôi mắt tròn xoe rực lên sự quyết đoán của một nhà khoa học. Cô đeo đôi găng tay sinh học phát sáng màu xanh lục, mở toang hộp bảo ôn chứa mười ống Huyết thanh Lục bảo cô đặc mà họ đã cướp được từ đoàn xe vận tải của tập đoàn.


"Mộc Liên, bình tĩnh lại!" Diệp Tuyết hét lớn để át đi tiếng rít gầm rú của cơ giáp. "Lâm Phong đang dùng thân thể để lọc độc! Chất độc Emerald-X là nano-robot, chúng ta phải điều chế ra một liều huyết thanh có độ tinh khiết cực cao để phá hủy cấu trúc nano của chúng trong máu cậu ấy! Mau đưa cho chị Nhựa Cây Thần Thụ Cổ!"


Mộc Liên run rẩy lấy ra hũ đất nung chứa thứ dịch màu xanh đậm sánh đặc—Nhựa Cây Thần Thụ Cổ cuối cùng của thung lũng. Diệp Tuyết đón lấy, cô đặt chiếc kính hiển vi sinh học cầm tay cổ đại lên một tảng đá phẳng, nhanh chóng tiến hành Nghề phụ Điều chế khẩn cấp giữa chiến trường đầy khói độc.


"Nước cất nguyên bản... mười mililit. Nhựa Thần Thụ... năm giọt. Tảo lục cô đặc..." Ngón tay Diệp Tuyết di chuyển nhanh như múa trên các ống nghiệm thủy tinh. Đôi găng tay sinh học của cô phát ra những luồng sáng xanh điều hòa phản ứng phân bào.


Sự căng thẳng đè nặng lên từng giây. Xung quanh họ, tiếng rên rỉ đau đớn sinh học của những mầm cây non dưới lòng đất đang lịm dần dưới sức tàn phá của chất độc. Nhưng giữa đống đổ nát ấy, một thứ dung dịch màu xanh lục bảo lấp lánh, sền sệt bắt đầu thành hình trong ống tiêm áp suất cao của Diệp Tuyết.


"Độ tinh khiết đạt chín mươi lăm phần trăm!" Diệp Tuyết hét lên, mồ hôi đầm đìa trên trán. "Mộc Liên, cầm lấy! Chúng ta phải bơm trực tiếp vào tĩnh mạch Lâm Phong qua cổng truyền dịch khẩn cấp dưới bệ chân mecha!"


Mộc Liên đón lấy ống tiêm khổng lồ, cô không hề do dự, băng qua làn sương độc màu cam đang ăn mòn da thịt rát bỏng. Cô đeo chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc cũ kỹ, áp sát vào bệ chân khổng lồ của Yggdrasil-0. Luồng điện sinh học phóng ra từ rễ cây làm cháy sém chiếc áo vải thô của cô, nhưng thiếu nữ mười lăm tuổi vẫn nghiến răng chịu đựng, cắm phập mũi tiêm bọc thép vào cổng truyền dẫn nhựa sống chạy dọc thân mecha.


*Xoẹt!*


Luồng Huyết thanh Lục bảo tinh khiết được bơm thẳng vào hệ thống tuần hoàn của Yggdrasil-0, theo các đường ống dẫn nhựa chảy ngược vào kén lái, hòa vào dòng máu đang bị nano-robot tàn phá của Lâm Phong.


Hiệu quả lập tức bùng phát.


Huyết thanh Lục bảo, với sức mạnh sinh học nguyên thủy của Thần Thụ, bắt đầu điên cuồng bao vây và phân hủy cấu trúc nano-robot của tập đoàn. Những tiếng rít nhỏ như tiếng kim loại bị axit ăn mòn vang lên bên trong huyết quản Lâm Phong. Cơn đau buốt tủy sống dần dịu đi, digi-màn hình của Mầm Xanh bắt đầu chuyển từ màu đỏ báo động sang màu xanh lục bảo dịu nhẹ.


Cùng lúc đó, dưới lòng Giếng Nước Cổ, một phép màu đã xảy ra.


Dòng nước màu cam độc hại, sau khi bị Yggdrasil-0 hút sạch và thanh lọc hoàn toàn qua hệ rễ, bắt đầu được mạch đất ngầm đẩy ngược trở lại. Nước giếng sủi bọt liên tục, nhưng lần này không còn là bọt độc ma quái, mà là những tia nước trong vắt, mát lành, tỏa ra mùi hương thảo mộc dịu nhẹ của đại ngàn cổ xưa.


"Nước sạch rồi! Nước trong vắt rồi!" Có tiếng dân làng reo hò vang dội cả một góc trời.


"Thần Thụ đã cứu chúng ta! Lâm Phong đã cứu chúng ta!" Những kẻ từng thuộc Giáo phái Cổ Thụ cực đoan giờ đây quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết vì hối hận.


A Sáng lao đến bên chiếc cáng tre của em gái mình. Anh múc một gáo nước giếng trong vắt, nhẹ nhàng bôi lên gương mặt đang sốt cao của Bé Hoa, rồi đổ vài giọt nước mát vào đôi môi khô nứt của cô bé.


Kỳ tích xuất hiện. Những vết rộp màu xanh lục bảo phát quang ma quái trên làn da của Bé Hoa bắt đầu lặn dần, nhịp thở của đứa trẻ sáu tuổi trở nên êm ái, cô bé từ từ mở mắt ra, nhìn anh trai mình và thều thào gọi:


"Anh A Sáng... em hết nóng rồi... Anh Lâm Phong đâu rồi anh?"


Tiếng reo hò của dân làng vang dội khắp thung lũng Diệp Lục. Sự sống đã quay trở lại với ốc đảo xanh cuối cùng của hành tinh Lam Hoang. Mọi lời vu khống cuồng tín đã bị đập tan hoàn toàn bằng sự hy sinh vĩ đại của người gác đền trẻ tuổi.


Thế nhưng, bên trong buồng kén lái tối tăm của Yggdrasil-0, một sự im lặng đáng sợ đang bao trùm.


Lâm Phong nằm gục đầu trên bệ cảm biến đá cổ đại, hoàn toàn bất tỉnh. Hai bàn tay hóa gỗ của cậu buông thõng, dòng máu đỏ pha lẫn vệt nhựa xanh lục bảo phát quang rực rỡ đã ngừng rỉ ra, nhưng làn da cậu nhợt nhạt không còn một giọt máu. Nhịp tim của thiếu niên mười lăm tuổi liên tục sụt giảm trên màn hình hiển thị phụ trợ của Mầm Xanh:


[Nhịp tim phi công: Ba mươi lăm... Ba mươi hai... Ba mươi nhịp mỗi phút. Hệ tuần hoàn rơi vào trạng thái suy kiệt năng lượng quang hợp hoàn toàn. Kích hoạt trạng thái hôn mê tuyệt quyết bảo mệnh...]

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!