Lời Buộc Tội Dưới Gốc Thần Thụ
Sương sớm của Thung lũng Diệp Lục không còn mang vẻ trong lành của thuở hồng hoang, mà bị nhuộm một sắc xám ngoét của bụi rỉ sét và làn khói độc Emerald-X đậm đặc dính dầy. Bầu không khí ngột ngạt như thể một tấm thảm chì khổng lồ đang đè nặng lên lồng ngực của hơn ba trăm cư dân hữu cơ cuối cùng của Làng Diệp Lục. Tiếng gió rít qua những tán lá khô héo của Thần Thụ Cổ Đại nghe như tiếng thở dài của một thực thể đang hấp hối. Dưới lòng đất, mạch địa nhiệt ngầm liên tục rung chuyển bởi những mũi khoan sâu kiêu ngạo của tập đoàn Aether-Corp đang hoạt động ở phía bên kia vách núi, như những chiếc răng nanh thép không ngừng gặm nhấm vào da thịt hành tinh.
Tại khu vực trung tâm làng, bầu không khí căng thẳng đã đẩy lên tới đỉnh điểm. Hàng trăm người dân tụ tập đông nghịt xung quanh gốc cây cổ thụ, gương mặt ai nấy đều hốc hác, môi nứt nẻ vì cơn khát thiêu đốt. Nhưng thứ đáng sợ hơn cả cơn khát vật lý chính là nỗi sợ hãi vô hình đang gặm nhấm lý trí của họ. Đứng đầu đám đông là những kẻ thuộc Giáo phái Cổ Thụ Lam Hoang cực đoan. Họ mặc những chiếc áo choàng dệt từ rêu đá khô, tay lăm lăm những khúc gỗ quấn đầy dây gai độc, liên tục gầm rú và kích động dư luận.
"Giao nộp thằng ranh Lâm Phong ra!" Gã giáo chủ tự phong của giáo phái, một kẻ có đôi mắt đỏ ngầu vì hoang tưởng, hét lên, giọng gã khàn đặc nhưng vang vọng khắp không gian. "Chính sự xuất hiện của chiếc cơ giáp tà thuật kia đã chọc giận Thần Thụ! Thần Thụ đang trừng phạt chúng ta bằng nguồn nước độc! Tập đoàn Aether-Corp là thiên lôi của thần linh, họ đến để thanh tẩy những kẻ dùng tà thuật thực vật dị dạng!"
Đám đông xôn xao, những tiếng khóc lóc của phụ nữ và trẻ em vang lên ai oán. Giữa đám đông, người ta khiêng ra những đứa trẻ đang sốt cao co giật. Đáng thương nhất là Bé Hoa, em gái nhỏ của A Sáng. Đứa trẻ sáu tuổi vốn luôn nở nụ cười trong veo, giờ đây nằm lịm trên chiếc cáng tre bện, làn da bầu bĩnh bôi nhọ nồi ngụy trang của cô bé xuất hiện những vết rộp màu xanh lục bảo phát quang ma quái—chứng tích rõ ràng của việc nhiễm độc tố nano-robot từ chất độc Emerald-X của Độc Cô đã ngấm vào nguồn nước Giếng Nước Cổ.
"Nhìn đứa trẻ này đi!" Gã giáo chủ chỉ tay vào Bé Hoa, giọng gã rít lên đầy kích động. "Nếu không xua đuổi thằng ranh Lâm Phong và phá hủy cỗ máy quái thai kia, tất cả con em chúng ta sẽ phải chết trong đau đớn! Hãy dùng máu của kẻ dùng tà thuật để tế lễ Thần Thụ, cầu xin tập đoàn mở lại nguồn nước ngọt!"
Tiếng la hét, buộc tội dâng lên như sóng triều. Những người dân vốn hiền lành, giờ đây bị dồn vào đường cùng của sự sinh tử, bắt đầu lung lay. Họ nhìn về phía Trọng Địa Thần Thụ với ánh mắt đầy oán hận và sợ hãi.
Trong buồng kén sinh học của Yggdrasil-0 ẩn sâu dưới tán lá rậm rạp, Lâm Phong đang ngồi im lịm. Cửa buồng kén lái mở toang, để lộ thân hình thiếu niên gầy gò của cậu. Lâm Phong cố gắng nhúc nhích thân dưới, nhưng một cơn đau buốt thấu tủy dọc cột sống dội ngược thẳng lên đại não khiến cậu suýt chút nữa ngất đi. Hệ thống AI phụ trợ Mầm Xanh liên tục nhấp nháy cảnh báo màu đỏ:
[Cảnh báo! Mức độ thực vật hóa cột sống đạt ba mươi ba phần trăm. Các sợi rễ Alpha đã khóa chặt các đốt sống lưng dưới. Khuyến cáo phi công hạn chế cử động vật lý ngoài đời thực để tránh đứt gãy liên kết thần kinh.]
Lâm Phong thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hai bàn tay của cậu—vốn là niềm tự hào của một thợ săn hoang dã dẻo dai—giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Lớp da thịt mềm mại bị thay thế bởi kết cấu gỗ nâu sần sùi, thô ráp và cứng đờ như vỏ cây lim cổ thụ. Những mạch máu màu xanh lục nhạt phát quang chạy dọc dưới lớp vỏ gỗ ấy, rỉ ra một thứ dịch lỏng hỗn hợp giữa máu đỏ tươi và nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc mỗi khi cậu cố nắm chặt tay. Di chứng của "Cơ chế đổi máu lấy năng lượng" đang tàn phá cơ thể cậu một cách tàn nhẫn và không thể đảo ngược. Cậu vĩnh viễn không thể đứng thẳng hay đi lại bằng đôi chân người thường nữa.
Nghe thấy tiếng gầm rú đòi trục xuất mình từ phía ngoài, Lâm Phong khẽ cắn môi đến bật máu. Cậu nhìn xuống chiếc vòng tay kết bằng hoa dại khô đã héo úa mà Bé Hoa tặng mình trước trận chiến Đồi Cỏ May, hiện đang treo lủng lẳng bên cạnh bệ cảm biến đá cổ đại. Trái tim cậu thắt lại. Đứa trẻ ngây thơ ấy không sợ hãi vẻ ngoài gớm ghiếc của cậu, đứa trẻ ấy đã trao cho cậu niềm tin để chiến đấu, vậy mà giờ đây cô bé đang phải cận kề cái chết vì sự hèn hạ của tập đoàn.
Cậu cố gắng dùng hai bả vai và hệ rễ của mecha hỗ trợ nâng đỡ thân thể, lết người tựa vào mép buồng kén lái mở rộng. Đôi bàn tay hóa gỗ run rẩy bám chặt vào vỏ thép carbon đen bóng bám đầy rêu xanh của Yggdrasil-0. Lâm Phong đứng đó, nửa người lộ ra ngoài kén lái, đôi chân tê liệt buông thõng bên trong, đối mặt với hàng trăm ánh mắt giận dữ và những lời sỉ vả cay độc của dân làng.
"Nhìn đôi tay của nó kìa! Nó thực sự đã biến thành quái vật gỗ!" Có tiếng người hét lên từ đám đông.
"Chính nó đã mang quỷ dữ đến thung lũng của chúng ta! Đuổi nó đi!"
A Lực, người đang đứng canh giữ lối vào Trọng Địa Thần Thụ với tấm khiên thép carbon móp méo, giận dữ siết chặt cán búa tạ. Anh định lao ra dùng vũ lực để giải tán đám người cực đoan kia, nhưng Lâm Phong đã khàn giọng gọi giật lại:
"Anh A Lực... Đừng! Họ chỉ là những người dân khát nước và sợ hãi. Đừng để máu của đồng bào ta phải đổ thêm trong thung lũng này..."
Giọng nói của Lâm Phong phát ra từ bộ lọc âm của mecha, ồm ồm và khàn đặc như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau, mang theo một nỗi đau đớn tột cùng khiến đám đông bỗng nhiên im bặt trong một khoảnh khắc.
Đúng lúc sự căng thẳng chuẩn bị bùng nổ thành bạo lực, một tiếng nện gậy nặng nề vang lên từ phía sau đám đông. *Binh! Binh! Binh!*
Trưởng thôn Diệp Tùng bước ra. Lão nhân quắc thước với bộ râu dài tới ngực, khoác trên mình chiếc áo choàng dệt từ rêu đá cổ đại, tay chống cây gậy gỗ gụ khảm viên ngọc thô phát quang. Đôi mắt cụ nghiêm khắc quét qua đám đông, khí thế của một Trưởng lão tế tự Cấp D khiến những kẻ cực đoan của Giáo phái Cổ Thụ phải rụt rè lùi lại.
"Im lặng hết cho ta!" Trưởng thôn Diệp Tùng gầm lên, giọng nói uy nghiêm chấn động cả một vùng dưới gốc Thần Thụ. Cụ đập mạnh cây gậy xuống đất, phát ra một luồng sóng chấn động địa mạch nhẹ khiến bụi đất bay mù mịt.
"Lũ ngu muội các người đang làm cái gì thế này?" Diệp Tùng chỉ gậy vào gã giáo chủ cực đoan. "Các người quên rồi sao? Ai đã nuôi dạy Lâm Phong? Là Lâm Thiết! Người thợ săn già đã dành cả đời mình để đặt bẫy, bảo vệ từng gốc cây, ngọn cỏ của thung lũng này khỏi nanh vuốt của máy xúc tập đoàn! Ông ấy đã hy sinh dưới bánh xích của chúng để bảo vệ bìa rừng cho các người có chỗ dung thân! Còn Lâm Phong, thằng bé đã chấp nhận để rễ cây ăn sâu vào xương tủy, đánh đổi cả đôi chân và máu thịt của mình để lái chiếc cơ giáp này đánh đuổi quân tuần tra, giành lại từng giọt nước sạch cho các người uống! Giờ đây, các người lại nghe theo lời kích động của những kẻ hèn nhát, đòi giao nộp thằng bé cho lũ đồ tể tập đoàn để cầu xin sự thương hại sao?"
Lời nói của Trưởng thôn Diệp Tùng như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt đám đông hoang mang. Nhiều người dân cúi đầu xấu hổ, những tiếng chửi bới lịm dần.
Ngay lúc đó, Mộc Liên bước ra từ phía sau Trưởng thôn. Thiếu nữ mười lăm tuổi mang chiếc gùi mây chứa đầy các loại lá thuốc phát quang, trên tay cô cầm một chiếc ống nghiệm thủy tinh chứa thứ dung dịch màu xanh lục bảo sủi bọt ma quái—mẫu nước độc mà cô vừa chiết xuất từ Giếng Nước Cổ.
"Mọi người hãy nhìn xem!" Mộc Liên giơ cao ống nghiệm, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. "Đây không phải là sự trừng phạt của thần linh, càng không phải tà thuật của Lâm Phong! Đây là chất độc Emerald-X, một loại vũ khí hóa học chứa hàng tỷ nano-robot do chuyên gia độc chất Độc Cô của tập đoàn chế tạo ra! Chúng cháu đã phân tích cấu trúc của nó bằng máy quét sinh học. Tập đoàn cố tình đổ chất độc này xuống mạch nước ngầm để triệt hạ nguồn sống của chúng ta, ép chúng ta phải tự tiêu diệt lẫn nhau! Nếu mọi người giao nộp Lâm Phong, tập đoàn cũng sẽ không bao giờ tha cho chúng ta, họ sẽ san phẳng thung lũng này bằng siêu máy xúc!"
Những lời nói có căn cứ khoa học của Mộc Liên và sự bảo bọc uy nghiêm của Trưởng thôn Diệp Tùng đã dập tắt hoàn toàn cuộc bạo động tinh thần của Giáo phái Cổ Thụ. Gã giáo chủ cực đoan thấy tình thế bất lợi, liền hậm hực lùi vào bóng tối, nhưng gã vẫn không quên để lại một lời nguyền rủa cay độc.
Tuy nhiên, sự im lặng của đám đông nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi tuyệt vọng mới. Người đàn bà bế đứa con nhỏ khóc nấc lên:
"Nếu đó là chất độc của tập đoàn... thì làm sao chúng ta chữa được đây? Giếng nước đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi! Con tôi... con tôi sắp không chịu nổi nữa rồi! Bé Hoa cũng sắp chết rồi!"
Lâm Phong cúi đầu nhìn Bé Hoa đang nằm co giật trên chiếc cáng tre dưới gốc Thần Thụ. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt, đôi môi nứt nẻ rỉ máu. Chiếc vòng hoa dại cô bé tặng cậu như đang cháy bỏng bên tai. Cậu cảm nhận được nỗi đau của đứa trẻ, cảm nhận được sự bất lực của người dân.
*Mỏ neo nhân tính của mình... lý do mình chấp nhận biến thành quái vật... chính là để bảo vệ những sinh mệnh thuần khiết này.* Lâm Phong thầm nghĩ. Ý chí phản kháng trong lòng cậu bùng lên mãnh liệt, xua tan mọi nỗi sợ hãi về sự thực vật hóa thể xác.
Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt rực sáng sắc xanh lục bảo quyết tuyệt. Giọng nói ồm ồm của cậu vang vọng khắp Trọng Địa Thần Thụ:
"Trưởng thôn... Mộc Liên... Hãy mang tất cả những đứa trẻ bị bệnh đến đây. Cháu sẽ kết nối lại với Yggdrasil-0. Cháu thề... sẽ dùng chính thân thể và hệ rễ của chiếc cơ giáp này để cắm sâu vào mạch nước ngầm, hấp thụ và thanh lọc sạch chất độc của Giếng Nước Cổ để cứu Bé Hoa và mọi người! Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống này!"
Đám đông bàng hoàng nhìn thiếu niên gầy gò tựa lưng vào kén lái. Lâm Phong từ từ lùi sâu vào trong buồng kén, hai bàn tay hóa gỗ của cậu đặt lên bệ cảm biến đá cổ đại. Cánh cửa kén lái Yggdrasil-0 bắt đầu từ từ khép lại, những sợi rễ Alpha đen bóng khổng lồ bắt đầu co thắt dữ dội, chuẩn bị đâm sâu xuyên qua da thịt cậu để thực hiện cuộc thanh lọc sinh học cực đoan đầy đau đớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!