Âm Mưu Đầu Độc
Tiếng rít gầm rú của mũi khoan khổng lồ từ phía tập đoàn Aether-Corp dội xuống vách đá vôi trần hang Suối Nước Nóng Địa Nhiệt như một bản án tử hình đang được thực thi. Những mảng đá lớn bắt đầu sụt lở rầm rầm, rơi xuống mặt suối khoáng ngầm đang rút cạn, bốc lên những làn khói bụi lưu huỳnh mờ mịt.
Trong buồng kén sinh học của Yggdrasil-0, Lâm Phong nghiến chặt răng chịu đựng. Hai bàn tay cậu, vốn dĩ đã bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn thành một màu nâu sần sùi và thô ráp như vỏ cây lim cổ thụ, bám chặt lấy bệ cảm biến đá. Cậu hoàn toàn không còn cảm giác xúc giác của con người ở đôi bàn tay ấy; thứ duy nhất kết nối cậu với thế giới bên ngoài là mạng lưới nơ-ron sinh học của cơ giáp. Dòng máu đỏ tươi của thiếu niên mười lăm tuổi hòa lẫn với những vệt nhựa xanh lục bảo phát quang rực rỡ, rỉ ra từ vết thương ngực mecha vừa được vá lành tám mươi phần trăm bằng lớp giáp gỗ bọc carbon đen bóng sần sùi bám đầy rêu xanh. Cột sống của cậu đau buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đóng thẳng vào xương tủy—di chứng của mức đồng hóa thực vật đã chạm ngưỡng ba mươi ba phần trăm, khi các sợi rễ Alpha đang lầm lũi ăn sâu và khóa chặt hệ thần kinh của cậu vào kén lái.
"Phong! Mặt đất đang sụt lở nhanh quá! Chúng ta phải di tản dân làng ngay lập tức!" Giọng nói lo lắng của Diệp Tuyết vang lên qua bộ đàm sinh học. Cô đang đứng trên bệ đá ngầm cùng Mộc Liên và Thầy thuốc Cảnh, gương mặt lấm lem bụi đá xám xịt.
Lâm Phong thở dốc, giọng nói phát ra từ bộ lọc âm của mecha ồm ồm và khàn đặc như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau: "Cháu... biết. Nhưng Bùi Nghị đang điên cuồng săn lùng chúng ta. Nếu chúng ta lộ diện lúc này, hỏa lực của siêu máy xúc sẽ nghiền nát tất cả."
Cùng lúc đó, tại trạm chỉ huy dã chiến của tập đoàn Aether-Corp đặt trên mỏm đá cao nhìn xuống Thung lũng Diệp Lục, Giám sát trưởng Bùi Nghị đang điên cuồng đập phá đồ đạc. Nửa mặt bên trái bọc tấm mặt nạ kim loại mạ vàng của hắn giật lên từng đợt dưới ánh đèn neon đỏ rực của phòng điều khiển.
"Một lũ rác rưởi!" Bùi Nghị gầm lên, ném mạnh chiếc ly thủy tinh vào màn hình radar quét nhiệt đang trống rỗng. "Một chiếc cơ giáp khổng lồ cao mười mét mà các người để nó biến mất ngay trước mắt sao? Khương Tử đã bại trận, chiếc Sói Sắt-03 bị phá hủy, còn các người thì vẫn báo cáo là 'không tìm thấy dấu vết'?"
"Thưa Giám sát trưởng, hệ rễ của thực thể đó dường như có khả năng triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt và sóng radar khi nó ẩn nấp dưới các mạch địa nhiệt ngầm," một nhân viên kỹ thuật run rẩy báo cáo.
Bùi Nghị nghiến răng, đôi mắt ti hí đầy sát khí co rút lại. Hắn không thể thất bại. Nếu không thu hồi được lõi sinh học của Yggdrasil-0 để dâng lên Giám đốc Tần Chấn, chiếc ghế giám sát của hắn sẽ bị tước đoạt, và hắn sẽ bị đày đến Vực Sâu Quặng Thép làm nô lệ cơ giới hóa. Hắn quay sang góc tối của căn phòng, nơi một bóng người gầy gò như bộ xương khô đang đứng im lặng.
"Độc Cô. Chất độc diệt cỏ Emerald-X của ngươi đã chuẩn bị xong chưa?" Bùi Nghị khàn giọng hỏi.
Bóng đen bước ra ánh sáng. Đó là Độc Cô, chuyên gia độc chất học tàn nhẫn của tập đoàn. Hắn mặc một chiếc áo choàng phòng thí nghiệm màu xanh thẫm bám đầy vết ố hóa chất, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ lọc độc hình mỏ chim bằng kim loại rỉ sét. Tiếng thở của hắn qua bộ lọc khí rít lên khò khè như tiếng rắn bò.
"Thưa Giám sát trưởng tôn kính," Độc Cô cất giọng, âm thanh méo mó qua mỏ chim kim loại nghe rợn người. "Emerald-X không chỉ là chất diệt cỏ thông thường. Nó chứa hàng tỷ nano-robot được thiết kế đặc biệt để phân hủy cấu trúc cellulose của thực vật cổ đại ở cấp độ phân tử. Chỉ cần một giọt, nó sẽ gặm nhấm hệ rễ của Yggdrasil-0 từ bên trong, biến lớp vỏ gỗ sừng hóa của nó thành bùn mục."
Bùi Nghị cười lạnh lùng: "Nhưng chúng ta vẫn chưa tìm thấy hang ổ của nó."
"Tại sao phải đi tìm một con chuột nhắt trốn dưới cống?" Độc Cô gõ nhẹ những ngón tay khẳng khiu bọc găng cao su vào bình chứa hóa chất màu đen bên hông. "Làng Diệp Lục chỉ có một nguồn nước ngọt duy nhất chưa bị ô nhiễm—Giếng Nước Cổ. Chỉ cần chúng ta đầu độc mạch nước ngầm dẫn vào cái giếng đó, vắt kiệt nguồn sống của hơn ba trăm cư dân hữu cơ ở đó. Khi cơn khát thiêu đốt tủy xương của con cái họ, họ sẽ tự tay trói cổ thằng ranh Lâm Phong và dâng hiến chiếc cơ giáp đó cho ngài. Đó là Kế hoạch Sa mạc hóa Chủ động mà tổng bộ đã phê duyệt."
Bùi Nghị im lặng một giây, rồi một nụ cười tàn độc nở trên môi: "Tốt. Hãy làm ngay đi. Ta muốn hoàng hôn ngày mai, thằng ranh đó phải quỳ dưới chân ta."
Trong đêm tối tịch mịch, Độc Cô lặng lẽ dẫn theo một toán lính tuần tra bọc thép nhẹ tiến về phía vách đá cao nằm ngay phía trên mạch nước ngầm chính nuôi dưỡng Giếng Nước Cổ của Làng Diệp Lục. Dưới ánh trăng mờ bị che phủ bởi mây bụi công nghiệp, Độc Cô tháo chiếc bình chứa kim loại bọc chì. Bên trong là thứ dung dịch màu đen sánh đặc, lấp lánh những ánh sáng xanh lục ma quái—chất độc màu cam cơ giới hóa Emerald-X. Hắn chậm rãi nghiêng bình, đổ chất lỏng chết chóc xuống khe nứt địa chất dẫn thẳng vào lòng đất.
Chất độc diệt cỏ hòa tan nhanh chóng vào dòng nước ngầm tinh khiết, tạo thành những mảng bọt xanh lục phát quang dọc theo lòng đá, lặng lẽ trôi về phía Giếng Nước Cổ.
Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc dính bụi rỉ sét bao phủ Làng Diệp Lục. Bầu không khí ngột ngạt và khô khốc. Giếng Nước Cổ nằm ở trung tâm ngôi làng, được bao bọc bởi hàng rào tre gai kiên cố, là nơi duy nhất người dân có thể tìm thấy những giọt nước ngọt lành để duy trì sự sống.
Cậu bé nhặt rác mười tuổi Tiểu Vũ khoác chiếc áo rộng thùng thình, tay xách theo hai chiếc xô sắt rỉ sét, lững thững đi về phía giếng nước. Cậu là người thức dậy sớm nhất làng để gánh nước cho Thím Mười làm bánh mì khô. Bước đến bên thành giếng đá cổ xưa, Tiểu Vũ bỗng khựng lại.
Mũi cậu khịt khịt. Một mùi hăng hắc, nồng nặc như mùi hắc ín cháy trộn lẫn với đồng rỉ và lưu huỳnh xộc thẳng vào phế quản, khiến cậu ho sặc sụa.
"Mùi gì thế này? Thối quá..." Tiểu Vũ lầm bầm.
Cậu cúi đầu nhìn xuống lòng giếng sâu thẳm. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh, mặt nước giếng vốn trong vắt mọi khi giờ đây đang phủ một lớp màng dầu màu đen xám, sủi lên những bong bóng nhỏ màu xanh lục phát quang ma quái. Đáng sợ hơn, xung quanh thành giếng đá, xác của ba con chuột đột biến gen khổng lồ đang nổi lềnh bềnh, da thịt của chúng bị rữa ra từng mảng như bị axit ăn mòn.
Tiểu Vũ biến sắc. Sống ở bãi rác thải của tập đoàn từ nhỏ, cậu quá quen thuộc với những dấu hiệu của ô nhiễm hóa chất. Cậu lập tức đặt xô nước xuống, thọc tay vào túi áo lôi ra chiếc "Máy quét radar cầm tay hỏng" mà A Tinh đã sửa lại cho cậu. Đây là thiết bị định vị cũ của quân tuần tra, có tích hợp một cảm biến phổ nhiệt và hóa chất thô sơ.
Tiểu Vũ run rẩy bật công tắc nguồn. Chiếc màn hình rạn nứt nhấp nháy vài tia sáng yếu ớt, rồi cậu đưa đầu dò của máy quét sát vào màng nước bọt xanh lục.
Ro rẹt—
Tần số máy quét bỗng tăng vọt, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập rợn người. Trên màn hình nhỏ, một vệt sáng màu đỏ rực bùng lên, hiển thị dòng cảnh báo nhấp nháy liên tục:
[CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN TẠP CHẤT NANO-ROBOT ĐỘC HẠI. NỒNG ĐỘ ĐỘC TỐ EMERALD-X: 98%. PHÂN HỦY TẾ BÀO SINH HỌC CỰC MẠNH. NGUY HIỂM CHẾT NGƯỜI!]
"Chất độc của tập đoàn! Giếng nước bị đầu độc rồi!" Tiểu Vũ hét lên kinh hoàng, chiếc máy quét suýt chút nữa rơi khỏi bàn tay nhỏ bé gầy gò của cậu.
Cậu bé nhặt rác không hề do dự, lập tức quay đầu chạy bán sống bán chết về phía khu nhà sàn tự vệ của làng, vừa chạy vừa hét lớn: "Anh A Lực! Thím Mười! Mọi người ơi, đừng uống nước! Giếng nước bị đầu độc rồi!"
Tiếng hét thất thanh của Tiểu Vũ xé toác bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm. Chỉ vài phút sau, hàng chục cư dân Làng Diệp Lục, mặt mày hốc hác vì thiếu nước, đã đổ xô ra khu vực Giếng Nước Cổ. Sự hoang mang và sợ hãi bao trùm lấy đám đông.
"Cái gì? Đầu độc? Làm sao có thể thế được?"
"Giếng nước này là nguồn sống duy nhất của chúng ta! Không có nước, con tôi sẽ chết khát mất!"
Một người đàn bà trung niên tuyệt vọng, bế trên tay đứa con nhỏ đang sốt cao khô môi, đẩy Tiểu Vũ ra: "Tránh ra! Thằng ranh con này biết cái gì! Con tao đang cần nước! Chỉ là nước hơi đục thôi, lọc qua cát là uống được!"
Bà ta điên cuồng múc một gáo nước đầy màng bọt xanh, đổ vào chiếc phễu lọc cát thô sơ tự chế. Thế nhưng, khi những giọt nước đầu tiên chảy qua màng lọc, lớp cát thô lập tức bốc khói xèo xèo và chuyển sang màu đen kịt. Người đàn bà hoảng hốt, vô tình để vài giọt nước bắn vào mu bàn tay.
"A...!!!"
Một tiếng thét đau đớn vang lên. Ngay tại điểm da thịt tiếp xúc với giọt nước độc, những vết bỏng rộp màu xanh lục bảo lập tức bùng lên, nano-robot của Emerald-X điên cuồng ăn mòn tế bào da thịt bà ta, tạo thành những lỗ nhỏ rỉ máu xanh đỏ hỗn hợp.
"Đừng chạm vào nước!"
Một tiếng quát như sấm bên tai vang lên. Thân hình hộ pháp của A Lực rẽ đám đông lao tới. Trưởng nhóm dân binh tự vệ của làng Diệp Lục, ngực trần lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn bôi đầy nhựa thông ngụy trang, vác trên vai chiếc búa tạ nặng năm mươi ký. Gương mặt cục mịch của anh tràn đầy sự giận dữ và kiên quyết.
A Lực vung mạnh chiếc búa tạ, nện rầm một nhát xuống đất ngay trước thành giếng, tạo ra một vết nứt sâu chặn đứng đám đông đang hoảng loạn. Anh lôi từ sau lưng ra một cuộn xích sắt bọc xà cạp dày bọc thép phế liệu, điên cuồng quấn chặt lấy nắp gỗ của Giếng Nước Cổ, khóa chặt bằng một chiếc ổ khóa cơ khí hạng nặng.
"Tôi tuyên bố phong tỏa khu vực Giếng Nước Cổ!" A Lực gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào đám đông đang nhốn nháo. "Tiểu Vũ nói đúng! Đây là chất độc Emerald-X của tập đoàn! Bất kỳ ai cố tình phá khóa lấy nước sẽ bị nano-robot ăn mòn đến chết!"
"Nhưng không có nước thì chúng ta sống thế nào đây?" Một trưởng lão trong làng run rẩy khóc nghẹn. "Tập đoàn muốn dồn chúng ta vào đường cùng!"
"Họ muốn chúng ta giao nộp Lâm Phong và chiếc cơ giáp tà thuật kia!" Một kẻ cuồng tín của Giáo phái Cổ Thụ đứng trong đám đông kích động. "Nếu không có thằng ranh đó mang tai họa đến, tập đoàn đã không đầu độc nguồn nước của chúng ta!"
Sự phẫn nộ và tuyệt vọng bắt đầu chuyển hướng, những ánh mắt oán hận bắt đầu đổ dồn về phía bìa rừng, nơi Yggdrasil-0 đang ẩn nấp.
A Lực đứng chắn trước giếng nước khóa chặt, nắm chặt cán búa tạ, nghiến răng nói: "Câm miệng! Lâm Phong đã cứu mạng chúng ta bao nhiêu lần! Kẻ thù là tập đoàn Aether-Corp, không phải cậu ấy! Tất cả giải tán ngay lập tức!"
Trong khi Làng Diệp Lục rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng, trên vách đá cao dựng đứng nhìn xuống giếng nước, Độc Cô đứng lặng lẽ giữa làn sương mù axit đang dâng lên. Hắn hạ chiếc ống nhòm hồng ngoại xuống, tiếng cười khè khè phát ra từ chiếc mặt nạ mỏ chim rỉ sét nghe tàn nhẫn và thỏa mãn tột cùng.
Dưới lòng giếng sâu, những mảng bọt độc màu xanh lục bảo vẫn tiếp tục sủi lên dữ dội, phản chiếu ánh sáng ma quái lên vách đá lạnh lẽo. Mạch sống duy nhất của thung lũng đã bị cắt đứt hoàn toàn, và tử thần đang bắt đầu đếm ngược thời gian sinh tồn của cư dân Diệp Lục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!