Tảo Lục Hồi Sinh
Mặt nước Suối Nước Nóng Địa Nhiệt bắt đầu rút xuống nhanh chóng, để lộ những rễ chân mecha đang khô khốc dần dưới sức nóng của mũi khoan tập đoàn từ phía trên. Tiếng rít trầm đục của động cơ khai thác hạng nặng vọng qua các tầng đá vôi, chấn động truyền thẳng vào lòng đất như một cơn sốt run rẩy của hành tinh Lam Hoang đang hấp hối. Hơi nước lưu huỳnh mờ ảo không còn đủ sưởi ấm cho buồng kén lái rách nát của Yggdrasil-0. Dưới đáy hang tối, cỗ máy khổng lồ cao mười mét đứng im lìm, những sợi rễ chân vốn cắm sâu xuống mạch địa nhiệt nay bắt đầu co rút, phát ra những tiếng rít kẹt rắc rắc khô khốc của thớ gỗ bị vắt kiệt sinh lực.
Trong kén lái sinh học, Lâm Phong nằm gục trên bệ cảm biến đá cổ đại. Hai bàn tay của thiếu niên mười lăm tuổi giờ đây đã hoàn toàn hóa gỗ, lớp vỏ nâu sần sùi thô ráp quấn chặt lấy cổ tay cậu đến khuỷu tay, vĩnh viễn tước đi cảm giác xúc giác của một con người. Cột sống của cậu bị những sợi rễ Alpha đâm sâu, khóa chặt vào cấu trúc sinh-cơ học của buồng kén. Mỗi nhịp thở của Lâm Phong là một sự chịu đựng đau đớn tột cùng. Dòng máu đỏ tươi chảy trong huyết quản cậu nay đã hòa lẫn với những vệt nhựa xanh lục bảo phát quang rực rỡ, tuần hoàn ngược dòng qua hệ thống ống dẫn của Yggdrasil-0.
[Cảnh báo! Nguồn nạp địa nhiệt giảm sụt bảy mươi phần trăm. Áp suất thủy lực sinh học của cơ giáp tụt xuống mức nguy hiểm ba mươi phần trăm. Các mô cơ gỗ ở bả vai trái đang có dấu hiệu hoại tử khô do cạn kiệt năng lượng quang hợp. Yêu cầu nạp năng lượng khẩn cấp!]
Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên dồn dập trong đại não Lâm Phong qua Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Lâm Phong khẽ nhúc nhích mí mắt nặng trĩu. Cậu cảm nhận được vết rách sâu hoắm rỉ nhựa sống trên bả vai phải và lồng ngực mecha—vết thương từ cú chém tàn bạo của kiếm năng lượng plasma từ Sói Sắt-03 và gầu múc của Thiết Thành Trì từ những trận chiến trước—vẫn đang cháy sém đen kịt, không thể tự chữa lành.
"Phong! Đừng cố cử động!" Mộc Liên đứng trên bệ đá trơn trượt sát cạnh kén lái, vội vã hét lên khi thấy thân ảnh khổng lồ của mecha khẽ run nhẹ. Thiếu nữ mười lăm tuổi lấm lem bùn đất sương lưu huỳnh, tay giữ chặt hũ thuốc mỡ Diệp Thảo. "Cơn sốt hoại tử của em vừa mới hạ, nếu em cưỡng ép vận hành cơ giáp lúc này, rễ cây sẽ hút sạch máu của em mất!"
Thầy thuốc Cảnh quấn khăn xếp xám, tay chống gậy gỗ gụ, thở dài nhìn dòng suối nóng đang rút cạn: "Mũi khoan sâu của tập đoàn Aether-Corp đã chặn đứng mạch địa nhiệt phía trên. Không có ánh nắng mặt trời, lại mất đi địa nhiệt, Yggdrasil-0 sẽ sụp đổ, và Lâm Phong cũng sẽ..."
"Cháu không thể dừng lại..." Giọng Lâm Phong phát ra từ bộ lọc âm của kén lái, khàn đặc và ồm ồm như tiếng gỗ mục va chạm. "Dân làng... vẫn đang trốn dưới hang đá... Nếu cháu gục ngã, Bùi Nghị sẽ san phẳng tất cả..."
Nén cơn đau nhức nhối dọc tủy sống, Lâm Phong điên cuồng siết chặt ý chí, cố gắng kích hoạt kỹ năng "Tự Vá Giáp Sinh Học" để chữa lành vết thương trên bả vai trái của mecha. Cậu muốn dùng chính dòng máu của mình để đổi lấy năng lượng phân bào gỗ.
[Cảnh báo! Phi công cưỡng ép kích hoạt Tự Vá Giáp Sinh Học không có nguồn nạp hỗ trợ. Tiến hành rút máu cơ thể vật chủ để bù đắp năng lượng thiếu hụt. Tải lượng Sinh học Cực hạn đã vượt ngưỡng ba mươi lăm phần trăm!]
"A...!!!"
Lâm Phong hét lên đau đớn xé lòng. Cơn co giật mạnh mẽ bùng phát, hai hàm răng cậu nghiến chặt đến rớm máu. Các sợi rễ cây Alpha trong kén lái điên cuồng co thắt, gai sinh học cắm sâu hơn vào tĩnh mạch của cậu, hút máu với tốc độ khủng khiếp. Dòng máu đỏ pha nhựa xanh lục bảo rỉ ra ròng ròng từ tay cậu, chảy tràn dọc theo bệ cảm biến. Nhưng vết rách sém đen trên vai mecha chỉ mới nhú ra vài thớ gỗ non yếu ớt liền bị khô héo ngay lập tức do thiếu dưỡng chất. Lâm Phong kiệt sức, đầu gục xuống, nhịp tim giảm mạnh xuống mức ba mươi nhịp mỗi phút, ý thức cậu bắt đầu chìm vào bóng tối mờ mịt.
"Phong! Lâm Phong!" Mộc Liên nấc nghẹn, cô định trèo vào buồng kén nhưng bị Thầy thuốc Cảnh ngăn lại.
"Không được vào! Hệ thống rễ đang trong trạng thái tự vệ điên cuồng, nó sẽ nuốt chửng bất cứ sinh mệnh hữu cơ nào đến gần!" Thầy Cảnh run rẩy nói.
Đúng lúc tình thế rơi vào tuyệt vọng nhất, một tiếng động lớn vang lên từ khe nứt đá ngầm phía trên. Một thân ảnh mảnh mai mặc bộ đồ bảo hộ bám đầy phấn hoa dại, tóc ngắn năng động cắt ngắn, nhanh chóng trượt xuống vách đá trơn trượt.
"Tránh ra! Cháu mang nguồn nạp đến rồi!"
Đó là Diệp Tuyết. Thiếu nữ mười sáu tuổi thở hổn hển, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt sáng ngời đầy quyết tâm. Trên lưng cô đeo một chiếc gùi bảo ôn bằng kim loại, và trong tay cô ôm chặt một chiếc bình thép lớn màu bạc phát ra ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ qua các kẽ hở cảm biến. Đó chính là "Bình dung dịch dinh dưỡng quang hợp" chứa "Tế bào Tảo Lục Cô Đặc"—thứ mà cô đã mạo hiểm cả tính mạng để chiết xuất từ vùng nước ngầm sâu thẳm của "Hồ Chlorophyll" dưới gốc Thần Thụ.
"Diệp Tuyết! Con tìm được tảo lục rồi sao?" Thầy thuốc Cảnh mừng rỡ kêu lên.
"Vâng! Cháu đã vượt qua các loài cá đột biến phát quang dưới đáy Hồ Chlorophyll để thu hoạch tế bào tảo lục siêu quang hợp này!" Diệp Tuyết vừa nói vừa nhanh chóng trèo lên bệ mecha rách nát, tiếp cận cổng truyền dịch kén lái ở phía sau bả vai Yggdrasil-0. "Chất lượng của Tế bào Tảo Lục Cô Đặc này đạt độ tinh khiết chín mươi lăm phần trăm, nó chứa mật độ năng lượng quang hợp tương đương với một trăm giờ nắng mặt trời liên tục!"
Diệp Tuyết không hề do dự, cô vội vã tháo chiếc van đồng bảo vệ của Bình dung dịch dinh dưỡng quang hợp, kết nối trực tiếp vòi truyền vào cổng sinh học của kén lái.
"Lâm Phong! Hãy giữ vững Giao thức Cộng hưởng Sóng não! Nhận lấy năng lượng này!" Diệp Tuyết hét lớn, gạt mạnh cần van khẩn cấp.
Ngay lập tức, dòng dung dịch tảo lục đậm đặc, sền sệt màu xanh lục bảo lấp lánh sủi bọt xanh cuồn cuộn chảy qua ống dẫn, bơm thẳng vào hệ thống tuần hoàn sinh-cơ học của kén lái.
Ụt... ụt...
Tiếng chất lỏng sinh học chạy dọc thân mecha vang lên đều đặn. Khi dung dịch tảo lục đậm đặc hòa vào hệ dẫn nhựa, nó tỏa ra một nhiệt lượng ấm áp, xua tan đi sự lạnh giá của sương lưu huỳnh và hơi lạnh của suối khoáng đang cạn kiệt. Hệ thống cảm biến của AI Yggdrasil-0 lập tức được kích hoạt trở lại. Những dải đèn nơ-ron phát sáng màu xanh lục bảo rực rỡ bùng lên khắp các đường dẫn năng lượng dọc thân mecha.
[Phát hiện nguồn nạp dinh dưỡng quang hợp nồng độ cao! Tiến hành hấp thụ Tế bào Tảo Lục Cô Đặc. Phục hồi năm mươi phần trăm năng lượng quang năng bị thiếu hụt! Áp suất thủy lực sinh học tăng vọt lên sáu mươi phần trăm và đang tiếp tục tăng!]
Trong kén lái, Lâm Phong cảm nhận được một luồng sinh khí nóng bỏng, mạnh mẽ như dòng thác lũ tràn vào huyết quản cậu qua hệ rễ Alpha. Cơn khát máu điên cuồng của mecha lập tức dừng lại, các sợi rễ nới lỏng cơ bắp cậu, giảm bớt áp lực co thắt thần kinh. Tuy nhiên, tính kiềm cực cao của dung dịch tảo lục đậm đặc khi tiếp xúc với những vết thương hở rách da thịt trên hai tay Lâm Phong đã gây ra một cơn bỏng rát dữ dội, khiến da thịt cậu đỏ ửng, mồ hôi tuôn ra như tắm.
"Nóng... nhưng... năng lượng đang quay lại..." Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn bỏng rát kiềm tính, đôi mắt rực sáng sắc xanh lục bảo đầy uy lực.
[Khởi động phân nhánh AI phụ trợ: Mầm Xanh! Xin chào phi công Lâm Phong, áp suất dịch sinh học đang được khôi phục. Hãy chuẩn bị vận hành quy trình vá giáp!]
Giao diện màn hình hiển thị phụ trợ trong kén lái xuất hiện hình ảnh một mầm cây nhỏ hai lá mầm phát sáng lục bảo. Giọng nói cơ học lanh lảnh như trẻ con của Mầm Xanh vang lên, mang lại sự hỗ trợ tính toán chính xác.
"Lâm Phong, hãy sử dụng năng lượng mới này để vận hành Tự Vá Giáp Sinh Học!" Diệp Tuyết hét lên từ bên ngoài. "Hãy kết hợp nhựa cây Thần Thụ với dầu thủy lực thải mà A Tinh đã bôi trơn trước đó để gia cố vết thương!"
Lâm Phong gật đầu trong ý thức. Cậu dồn toàn bộ luồng năng lượng quang năng năm mươi phần trăm vừa phục hồi vào bả vai trái và ngực mecha, kích hoạt kỹ năng "Tự Vá Giáp Sinh Học" dưới sự điều phối thông số của Mầm Xanh và quy tắc "Vận hành Động cơ Thủy lực Sinh học".
Cảnh tượng kỳ vĩ và bi tráng bắt đầu diễn ra ngay trước mắt Diệp Tuyết và Mộc Liên.
Từ những vết rách sâu hoắm sém đen do lưỡi cưa kim cương của Bùi Nghị gây ra trên bả vai trái mecha, các thớ gỗ lim mới màu xanh tươi mọc ra cuồn cuộn như những con rắn nhỏ sinh học. Chúng đan xen, quấn chặt lấy nhau với tốc độ chóng mặt. Những thớ gỗ non này ngấm sâu lớp dầu thủy lực thải màu đen đặc từ khớp gối truyền lên, tạo nên một kết cấu gỗ sừng hóa đen bóng, dẻo dai và cứng cáp như thép tấm bọc carbon chịu lực. Nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc rỉ ra, đóng vai trò như chất keo sinh học gắn kết chặt chẽ các mối hàn thủ công xù xì bám đầy rêu xanh.
[Tiến trình Tự Vá Giáp Sinh Học bả vai trái đạt tám mươi phần trăm! Khôi phục áp suất thủy lực sinh học về mức an toàn tám mươi phần trăm. Các khớp cơ vai trái hoạt động trơn tru, không còn hiện tượng kẹt rơ-le!]
Mầm Xanh hiển thị thông số an toàn màu xanh lục trên màn hình kén lái. Lâm Phong khẽ cử động cánh tay trái của mecha. Tiếng rít kẹt rắc rắc từ các khớp gối và vai đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự linh hoạt, dẻo dai của một thực thể sống vĩ đại vừa được hồi sinh.
"Thành công rồi!" Mộc Liên reo lên, nước mắt rơi lã chã trên gò má. "Vết thương trên vai mecha đã lành lại rồi!"
Diệp Tuyết thở phào nhẹ nhõm, ngã ngồi xuống bệ đá, gạt mồ hôi trên trán: "Tảo lục của Hồ Chlorophyll thực sự có tác dụng đẩy nhanh tốc độ phân bào gỗ lên gấp đôi. Nhưng... lượng dự trữ tảo lục cô đặc này đã hết sạch. Nếu muốn duy trì trạng thái này lâu dài, chúng ta bắt buộc phải quay lại Hồ Chlorophyll để thu hoạch thêm."
Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh cơ bắp của mecha đang căng tràn trong huyết quản. Sự đau đớn thần kinh đã dịu đi nhờ thuốc mỡ Diệp Thảo của Mộc Liên và dòng năng lượng ấm áp của tảo lục. Cậu siết chặt bàn tay mecha khổng lồ bọc thép carbon đen bóng, cảm nhận sự dẻo dai vượt trội của Yggdrasil-0.
Thế nhưng, sự đánh đổi của sức mạnh cứu thế luôn mang theo một cái giá tàn khốc của sự thực vật hóa một chiều.
Đột nhiên, màn hình hiển thị phụ trợ của Mầm Xanh nhấp nháy ánh sáng vàng cảnh báo. Giọng nói cơ học lanh lảnh như trẻ con của nó vang lên, mang theo một sắc thái nghiêm túc đến đáng sợ:
[Cảnh báo! Chỉ số sinh học của phi công Lâm Phong có sự thay đổi lớn sau khi hấp thụ Tế bào Tảo Lục Cô Đặc nồng độ cao. Mức độ đồng hóa thực vật của cơ thể đã tăng thêm hai phần trăm, đạt mức ba mươi ba phần trăm! Các mạch xơ thực vật đang tiếp tục lan rộng từ cổ tay lên khuỷu tay và bám sâu vào tủy sống cổ. Cảnh báo nguy cơ gỗ hóa cột sống vĩnh viễn!]
Lâm Phong bàng hoàng nhìn xuống hai cánh tay mình qua nhãn quan của kén lái.
Dưới lớp da thịt sần sùi như vỏ cây lim của hai bàn tay đã mất hoàn toàn xúc giác, những đường gân máu màu xanh lục bảo phát quang rực rỡ giờ đây đang phình to hơn, quấn chặt lấy xương quay cổ tay cậu như những sợi xích thực vật đang cắm sâu hơn vào tủy xương. Cậu cố gắng cử động đôi vai thường của mình, nhưng cảm nhận được một sự cứng đờ, nặng nề đang âm ỉ lan rộng dọc theo cột sống lưng, khóa chặt cậu vào chiếc kén lái sinh học này.
Sức mạnh của đại thụ cơ khí càng tăng lên, thì nhân tính thể xác của cậu càng biến mất. Cậu đang dần hóa thân thành linh hồn bảo hộ tự nhiên vô cảm, đánh mất đi hình hài của một con người bình thường.
Nỗi dằn vặt đau đớn dâng lên trong lồng ngực thiếu niên mười lăm tuổi. Lâm Phong cắn chặt môi đến bật máu xanh đỏ hỗn hợp, thầm nghĩ: *Nếu để cứu lấy thung lũng, nếu để bảo vệ Mộc Liên, Diệp Tuyết và dân làng... dù có phải biến thành một cái cây vô tri vô giác, mình cũng quyết không hối hận!*
"Lâm Phong... em có sao không?" Mộc Liên lo lắng gõ nhẹ vào lớp vỏ kén lái rạn nứt.
Lâm Phong nén dòng nước mắt xót xa vào lòng, khẽ lắc đầu mecha khổng lồ: "Chị Mộc Liên, cháu không sao. Sức mạnh đã hồi phục. Nhưng chúng ta không thể ở lại đây lâu. Mũi khoan sâu của tập đoàn đang hoạt động ngay trên đầu chúng ta..."
Đúng lúc đó, một chấn động cực mạnh dội xuống từ trần hang đá vôi. Tiếng gầm rú của mũi khoan khổng lồ bỗng nhiên rít lên chói tai, kèm theo tiếng nứt vỡ rầm rầm của đá tảng từ phía trên, báo hiệu mạch địa nhiệt ngầm sắp bị hủy hoại hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!